Bức Thư Tình Cuối

‘Thưa bà, tôi chuẩn bị hút bụi, nếu việc ấy không làm phiền bà.’

Cô nghe tiếng bước chân phía đầu cầu thang và cô ngồi quỳ tựa trên gót.

Bà Cordoza, tay cầm máy hút bụi, đang đứng ngay ngoài cửa.

‘Ồ! Đồ đạc của bà… Tôi không biết bà đang sắp xếp đồ trong phòng. Bà có muốn tôi giúp một tay không?’

Jenny lau trán, nhìn kỹ lại những thứ trong tủ quần áo vừa bị vứt vung vãi xuống dưới sàn quanh chỗ cô ngồi. ‘Không, cám ơn bà Cordoza. Bà cứ làm việc của bà đi. Tôi chỉ sắp xếp lại cho dễ tìm hơn thôi.’

Người giúp việc có vẻ vẫn hơi do dự. ‘Nếu bà không cần, tôi sẽ đi ra cửa hàng sau khi xong việc. Tôi đã để vào tủ lạnh một vài miếng thịt cắt lát nhỏ. Bà nói là bà không muốn ăn nhiều vào bữa trưa.’

‘Thế là đủ cho tôi rồi. Cám ơn bà.’

Còn lại một mình cô, tiếng rè rè của máy hút bụi nhỏ dần theo hành lang. Jennifer đứng thẳng người, mở một hộp đựng giấy khác.

Cô đã làm việc này trong mấy ngày vừa qua. Cùng với bà Cordoza, khi mùa đông qua đi, cô dọn dẹp và sắp xếp lại các phòng để đón mùa xuân tới. Cô lôi tất cả các thứ từ trên giá xuống và trong tủ ra, sắp xếp, gói ghém lại với một chút rụt rè, cô khắc dấu một cách vô thức vào những vật dụng thuộc về cô, vào những việc cô làm ở trong cái nhà mà cô vẫn chưa tìm được cảm giác chúng thực sự là của cô trước đây.

Đó cũng là một cách để cô quên đi, để cô không nghĩ quá nhiều về những cảm xúc gần đây của cô: cô đang thực hiện một vai trò mà mọi người mong chờ cô phải làm. Đó cũng là cách giúp cô gắn bó với cái nhà này và khám phá xem trước đây cô là ai, cô đã từng là người như thế nào. Cô có những bức thư, những bức hình và sách ảnh từ thời thơ ấu với hình ảnh một cô bé thắt bím cau có trên lưng một con ngựa trắng mập mạp. Cô cố gắng giải mã những dòng chữ viết vội nhưng cẩn thận từ thời đi học, những câu nói đùa suồng sã trong những bức thư gửi cho cô và nhẹ nhõm nhận ra cô đã có thể nhớ lại toàn bộ quãng thời gian này. Cô bắt đầu chú ý tới sự cách biệt giữa con người thực của cô trước đây, một cô gái vui vẻ được mọi người yêu quý và nuông chiều và người đàn bà hiện tại trong cô.

Cô hầu như đã nắm trong tay tất cả những điều có thể giúp cô tìm hiểu về bản thân, nhưng lại không đủ để giúp cô vượt qua cái cảm giác luôn thường trực trong đầu cô, đó là cô không thuộc về nơi này, rằng cô bị bỏ nhầm vào một cuộc đời khác không phải của cô.

‘Ôi, bà bạn yêu quý, ai cũng có cảm giác đó hết.’ Yvonne vỗ nhẹ vào vai cô đầy thông cảm khi Jennifer đề cập tới vấn đề này vào buổi chiều hôm trước, sau khi đã uống cạn hai ly martini. ‘Đã không biết bao nhiêu lần tớ tỉnh dậy, nhìn sang vẻ đẹp không tì vết đang nằm bên cạnh là ông chồng say khướt, nồng nặc mùi rượu và ngáy như sấm và tự hỏi, làm thế quái quỷ nào mà cuộc đời tớ lại kết thúc thế này?’

Jennifer cố cười phụ họa. Không ai muốn nghe những câu chuyện tầm phào của cô. Cô không có lựa chọn nào hơn là chung sống hòa bình với điều đó. Một hôm sau bữa ăn tối, lo lắng và buồn bã, cô một mình tới bệnh viện và yêu cầu được nói chuyện với ông Hargreaves. Ông vội vàng đẩy cô vào văn phòng - ở ông dường như thiếu cái tận tâm và phép lịch sự tối thiểu cần có với phu nhân của một khách hàng đặc biệt giàu có. Câu trả lời của ông, dù có bớt suồng sã hơn Yvonne, cũng không khác. ‘Một cú va chạm mạnh vào đầu có thể ảnh hưởng tới cô theo nhiều cách,’ ông nói, dụi điếu thuốc lá. ‘Một vài người sau đó thấy rất khó khi tập trung làm gì đó, một vài người khác tự dưng khóc vào những thời điểm lạ lùng không vì lý do gì cả, hay tự dưng bực tức trong một thời gian dài. Tôi còn có những bệnh nhân nam bỗng trở nên rất bạo lực. Suy nhược thần kinh cũng không phải là biểu hiện gì bất thường sau những gì cô đã trải qua.’

‘Còn hơn là cả suy nhược, ông Hargreaves. Tôi thực sự nghĩ tôi đã từng… là chính tôi hơn bây giờ.’

‘Vậy cô không cảm thấy là chính mình à?’

‘Mọi thứ dường như đều đi chệch hướng. Đặt sai vị trí.’ Cô cười một cách rụt rè. ‘Đôi khi tôi nghĩ tôi sắp phát điên tới nơi.’

Ông gật đầu, như thể ông đã nghe về hiện tượng này nhiều lần rồi. ‘Thời gian thực sự là phương thuốc hiệu quả, cô Jennifer ạ. Tôi biết đó là một câu nói sáo rỗng, nhưng nó rất đúng. Đừng khó chịu khi cố phải tuân theo một vài cách suy nghĩ đúng đắn. Với những chấn thương ở đầu, hầu như không có tiền lệ nào. Có thể một lúc nào đó cô cảm thấy lạ lùng - ở sai vị trí, như cô nói. Tôi sẽ cho cô đơn thuốc giúp cô hồi phục. Cố gắng đừng để những vấn đề này choán hết tâm trí cô.’

Ông viết nguệch ngoạc gì đó lên giấy. Cô đợi một lúc, lấy đơn thuốc và đứng dậy ra về. Cố gắng đừng để những vấn đề này choán hết tâm trí cô.

Một giờ sau khi trở về nhà, cô bắt tay dọn dẹp nhà cửa. Cô có một căn phòng chứa đầy quần áo. Cô có một hộp đồ trang sức làm từ gỗ óc chó trong đó có bốn chiếc nhẫn với mặt đá quý và một chiếc hộp khác đựng đủ các loại trang sức trang phục. Bộ sưu tầm của cô còn có thêm mười hai cái mũ, chín đôi găng tay và mười tám đôi giày khi cô lục tung chiếc hộp cuối cùng. Cô viết lên mỗi hộp giày một vài miêu tả ngắn gọn – bệt để đi chơi, màu rượu chát và dạ hội buổi tối, lụa xanh. Cô cầm từng chiếc giày lên, cố nhớ xem có kỷ niệm nào gắn bó với chúng hay không. Một vài lần hiếm hoi một hình ảnh vụt qua trong trí nhớ cô: bàn chân cô, trong đồi hài bằng lụa xanh, bước xuống taxi – tới nhà hát? – nhưng rồi hình ảnh ấy nhanh chóng biến mất trước khi cô kịp giữ chúng lại.

Cố gắng đừng để những vấn đề này choán hết tâm trí cô.

Cô xếp đôi giày cuối cùng vào hộp và chú ý tới một cuốn sách bìa mềm. Đó là một cuốn tiểu thuyết lãng mạn thời xưa, bị kẹp giữa những tờ giấy lụa và cạnh của hộp giày. Cô liếc nhìn trang bìa, tự hỏi vì sao cô không thể nhớ cuốn sách này viết về cái gì trong khi cô đã nhớ ra nội dung của hầu hết các cuốn sách khác để trên giá.

Có thể mình đã mua nó và quyết định bỏ nó đi, cô nghĩ khi lật qua những trang sách đầu tiên. Có vẻ là một câu chuyện buồn. Cô sẽ để dành tới tối nay đọc và có lẽ sẽ đưa cho bà Cordoza. Cô đặt cuốn sách lên tủ đầu giường và phủi bụi bám vào váy. Giờ cô có nhiều việc quan trọng hơn phải làm, như dọn dẹp đống lộn xộn này và nghĩ xem nên mặc gì cho buổi tiệc tối nay.

Có hai lá thư được gửi tới. Chúng giống hệt nhau. Moira nghĩ khi đọc lướt qua bức thư, cùng một triệu chứng, cùng một lời phàn nàn. Chúng được gửi tới từ cùng một nhà máy, cả hai người viết lá thư này đều làm ở nhà máy đó gần hai chục năm trước đây. Có lẽ đây là việc của các công đoàn, sếp của bà đã từng nói thế, nhưng cũng thật bực mình khi những bức thư tố cáo từ vài năm trước đây lại cứ nhỏ giọt dội về.

Ngẩng đầu lên, bà nhìn thấy ông đã đi ăn trưa về và tự hỏi có nên cho ông biết về hai bức thư. Ông bắt tay ông Welford, cả hai nở nụ cười mãn nguyện chứng tỏ họ vừa có cuộc gặp mặt thành công. Sau một hồi do dự, bà nhét cả hai bức thư vào ngăn bàn. Bà sẽ xếp chúng vào cùng những bức thư tương tự khác. Không nên làm ông lo lắng. Bà biết trước sau ông sẽ nói gì.

Bà nhìn theo ông một lúc khi ông tiễn ông Welford ra khỏi phòng họp về phía cửa thang máy và bà nhớ lại cuộc nói chuyện giữa họ sáng nay. Chỉ có duy nhất ông và bà ở trong văn phòng lúc đó. Những thư ký khác hiếm khi có mặt ở văn phòng lúc trước chín giờ, nhưng bà vẫn có thói quen tới sớm hơn một tiếng để khởi động máy pha cà phê, sắp xếp tài liệu cho ông, kiểm tra các bức thư tín nhận được vào buổi đêm hôm trước và đảm bảo văn phòng hoạt động trơn tru khi ông tới. Đó là công việc của bà. Ngoài ra, bà cũng thích ăn sáng tại công ty hơn: làm thế có vẻ bớt cô đơn hơn ở nhà, khi mà giờ đây Mẹ bà đã mất.

Ông ra hiệu cho bà vào phòng ông, ông đứng và đưa một tay lên. Ông biết bà sẽ nhận ra tín hiệu của ông: bà luôn để một mắt chú ý tới ông phòng khi ông cần gì ngay. Bà vuốt phẳng váy và nhanh nhẹn bước về phía ông, chờ đợi ông ra lệnh hay yêu cầu bà đưa một số liệu nào đó, nhưng không, ông chỉ bước vào phòng và đóng ngay cửa lại khi bà bước vào theo. Bà cố kìm nén sự thích thú. Ông chưa từng đóng cửa phòng làm việc của ông khi có bà ở trong, chưa bao giờ trong năm năm qua. Bà bất giác đưa tay sửa lại tóc.

Ông hạ giọng khi tiến một bước về phía bà. ‘Moira, cái chuyện chúng ta trao đổi vài tuần trước đây.’

Bà chăm chú nhìn ông, gần như tê liệt bởi sự hiện diện quá gần của ông ở bên cạnh, điều bà không ngờ tới. Bà lắc đầu – một cách hơi ngốc nghếch, đấy là sau này khi nghĩ lại bà thấy thế.

‘Vấn đề chúng ta trao đổi’ – giọng ông không giấu nổi sự sốt ruột – ‘sau tai nạn của vợ tôi. Tôi nghĩ tôi cần kiểm tra. Đã không có gì…’

Bà hồi tỉnh, tay run rẩy để lên cổ áo. ‘Ồ, Ồ, không thưa ông. Tôi đã tới đó hai lần, như ông yêu cầu. Nhưng không. Không có gì.’ Bà ngừng một lúc rồi nói thêm: ‘Không có gì cả. Tôi chắc chắn thế.’

Ông gật đầu, khi được khẳng định chắc chắn. Rồi ông mỉm cười với bà, một trong những nụ cười hiếm hoi dịu dàng của ông. ‘Cám ơn Moira. Bà biết tôi trân trọng những gì bà đã làm chứ.’

Bà thấy toàn cơ thể run lên vì hãnh diện.

Ông bước ra mở cửa. ‘Sự kín đáo và thận trọng là một trong những phẩm chất đáng quý nhất của bà.’


Bà nuốt khan trước khi có thể trả lời. ‘Tôi… Ông có thể tin tưởng tôi mãi mãi. Ông biết điều đó mà.’

‘Có chuyện gì vậy Moira?’ Một cô nàng đánh máy hỏi, khi gặp bà vào cuối ngày ở phòng vệ sinh nữ. Cô ta nhận ra bà rất lạ. Bà tô son đậm hơn, thậm chí còn sức một ít nước hoa. ‘Trông chị giống như sắp biểu diễn kịch vậy.’

‘Có lẽ anh chàng Mario ở phòng bên cạnh cuối cùng cũng chú ý tới đôi tất chân của chị ấy.’ Có tiếng cười khúc khích ở phòng nghỉ cạnh đó.

‘Chỉ cần cô để ý tới công việc của cô bằng một nửa so với những mối quan tâm nhảm nhí này, Phyllis, thì cô chắc chắn sẽ tiến bộ rất nhanh chứ không mãi làm một nhân viên đánh máy thấp cấp như thế này,’ bà nói rồi bỏ đi. Ngay cả tiếng huýt sáo rúc rích vọng theo khi bà bước chân ra khỏi văn phòng cũng không thể làm giảm niềm vui trong bà.

Rất nhiều đèn nhấp nháy Giáng sinh được trang trí quanh quảng trường, loại đèn hình hoa tulip màu trắng. Chúng được quấn quanh cột đèn và treo theo hình xoắn ốc dọc những thân cây làm hàng rào cho các khu vườn của khu dân cư.

‘Năm nào cũng làm rõ sớm,’ bà Cordoza chép miệng khi nhìn qua chiếc cửa sổ rộng và nhô ra ngoài từ phòng đọc sách khi thấy Jennifer bước vào. Bà chuẩn bị kéo rèm lại. ‘Vẫn chưa tới tháng Mười Hai mà.’

‘Nhưng rất đẹp.’ Jennifer tìm cách đeo đôi khuyên tai. ‘Bà Cordoza, làm ơn cài hộ tôi chiếc nút ở cổ này. Tôi không thể với tới.’ Tay cô đã đỡ hơn nhiều, nhưng vẫn thiếu độ linh hoạt cần thiết để có thể tự mặc váy mà không cần sự trợ giúp.

Người phụ nữ già kéo hai phía cổ lại, cài chiếc khuy bọc lụa màu xanh thẫm và lùi lại một bước, đợi Jennifer quay lại. ‘Bà mặc chiếc váy này lúc nào cũng thật đẹp,’ bà nói.

Jennifer đã dần quen với những thời điểm như thế, khi cô phải cố kiềm chế để không hỏi lại: ‘Thật vậy ư? Khi nào?’ Cô dần biết cách giấu cảm xúc, để thuyết phục những người sống xung quanh cô rằng cô đã biết chắc chắn mình là ai.

‘Tôi không thể nhớ tôi đã mặc nó lần cuối cùng là khi nào,’ cô dè dặt nói.

‘Đó là bữa tiệc sinh nhật bà. Tổ chức trong một nhà hàng ở Chelsea.’

Jennifer hy vọng điều này có thể thức tỉnh trí nhớ của cô. Nhưng chẳng có gì. ‘Vậy là lúc đó,’ cô nói, thoáng mỉm cười, ‘bữa tiệc hôm đó thật tuyệt vời.’

‘Thế bữa tiệc tối nay có nhân sự kiện đặc biệt nào không, thưa bà?’

Cô nhìn hình cô phản chiếu qua chiếc gương để trên bệ lò sưởi. Mái tóc vàng của cô lượn sóng thả nhẹ trên vai, mắt cô kẻ một đường phấn mờ rất nghệ thuật. ‘Ồ không, tôi không nghĩ thế. Gia đình Moncrieff mời chúng tôi tới ăn tối. Ăn uống và nhảy nhót. Mấy hoạt động tiêu khiển thường ngày ý mà.’

‘Tôi sẽ làm thêm một tiếng nữa nếu bà cần. Vẫn còn một vài bộ đồ bằng lụa cần là.’

‘Chúng tôi có trả tiền làm ngoài giờ cho bà không?’ Cô hỏi không kịp suy nghĩ.

‘Ồ, có ạ.’ Bà Cordoza trả lời. ‘Bà và chồng bà rất hào phóng.’

Laurence – cô vẫn chưa quen gọi ông là Larry, mặc cho tất cả mọi người đều gọi ông như thế - đã nói trước là ông sẽ không thể về nhà sớm, nên cô bảo ông cô sẽ đi taxi tới văn phòng và đón ông ở đó. Ông có vẻ hơi do dự nhưng cô cả quyết đó là điều nên làm. Trong những tuần vừa rồi cô luôn cố gắng tìm cơ hội để ra khỏi nhà như một cách để khẳng định sự tự do của mình. Cô đã ra ngoài mua sắm, một lần với bà Cordoza và một lần một mình. Cô bước chậm rãi dọc theo phố mua sắm cao cấp Kensington, cố không để cảm xúc cuốn theo dòng người tấp nập ngược xuôi mua sắm. Cô mua cho mình một cái áo choàng tại cửa hàng hai ngày trước, không phải vì cô đặc biệt thích nó hay cần có nó mà chỉ để không ai nghi ngờ khi cô về nhà.

‘Tôi có thể giúp bà không ạ?’

Người giúp việc giơ chiếc áo khoác thêu kim tuyến và đính ngọc lên. Bà đưa lên gần với vai cô, để Jennifer chỉ việc thò tay vào. Lớp vải lót bên trong bằng lụa, lớp kim tuyến trĩu nặng một cách dễ chịu trên người cô. Cô chỉnh lại cổ áo cho ngay ngắn. ‘Bà làm gì? Khi bà rời khỏi đây?’

Người giúp việc chớp mắt, hơi sũng người trước câu hỏi. ‘Tôi làm gì ư?’

‘Ý tôi là bà về đâu.’

‘Tôi về nhà,’ bà trả lời.

‘Về… với gia đình bà?’ Người phụ nữ này đã ở bên cạnh mình rất lâu rồi, cô nghĩ. Vậy mà mình không biết gì về bà.

‘Gia đình tôi ở Nam Phi. Các con gái tôi lớn lên ở đó. Tôi có hai cháu ngoại.’

‘Tất nhiên rồi. Xin lỗi bà, tôi vẫn chưa thể nhớ ra hết mọi chuyện. Tôi không nhớ là bà có nhắc tới chồng hay không.’

Người giúp việc nhìn xuống chân. ‘Ông ấy đã mất cách đây tám năm, thưa bà.’ Rồi bà nói tiếp khi thấy Jennifer im lặng. ‘Ông ấy là quản lý cho một khu mỏ ở Transvaal. Chồng bà đã giúp tôi có công việc này để tôi có thể tiếp tục nuôi gia đình.’

Jennifer có cảm giác như cô có vẻ đi quá sâu vào đời tư người khác. ‘Thành thật chia buồn. Như tôi nói, thực sự trí nhớ tôi vẫn chưa đủ độ tin cậy trong thời gian này. Làm ơn đừng nghĩ tôi…’

Bà Cordoza lắc đầu.

Mặt Jennifer ửng đỏ. ‘Tôi chắc chắn bình thường tôi đã –’

‘Bà đừng nói thế. Tôi có thể thấy…’ bà giúp việc dừng lại để lựa lời ‘… rằng bà vẫn chưa trở về là chính bà như trước đây.’

Họ đứng đó, nhìn thẳng vào nhau, người phụ nữ lớn tuổi hơn rõ ràng đang khá bối rối bởi hình như bà đã tỏ ra quá suồng sã.

Nhưng Jennifer không bận tâm về điều đó. ‘Bà Cordoza,’ cô hỏi, ‘bà có thấy tôi thay đổi nhiều kể từ sau tai nạn không?’ Cô thấy người giúp việc nhìn cô chăm chú trước khi trả lời. ‘Bà Cordoza?’


‘Hơi một chút.’

‘Bà có thể cho tôi biết là khác theo cách nào không?’

Vẻ mặt bà giúp việc rất khó hiểu, Jennifer có cảm giác như bà sợ phải đưa ra một câu trả lời trung thực. Nhưng cô không thể dừng lại được. ‘Xin làm ơn. Không có câu trả lời đúng hay sai ở đây cả, tôi chắc chắn với bà thế. Tôi chỉ… Mọi thứ với tôi khá lạ lùng kể từ khi… Tôi muốn biết chuyện gì đã xảy ra.’

Bà siết chặt tay trước ngực. ‘Có lẽ cô ít nói hơn. Ít… ra ngoài giao du kết bạn hơn.’

‘Ý bà là trước đây tôi sống hạnh phúc hơn?’

‘Thưa bà, xin bà…’ Người giúp việc bối rối đưa tay lần vòng đeo cổ. ‘Tôi không – tôi phải đi đây. Tôi sẽ để mấy bộ đồ lanh tới ngày mai ủi nếu bà đồng ý.’

Trước khi Jennifer kịp nói thêm, bà đã biến mất sau cánh cửa.

Nhà hàng Beachcomber ở khách sạn Mayfair là một trong những nhà hàng đông khách nhất. Khi Jennifer tới, có chồng hộ tống đằng sau, cô hiểu lý do vì sao: chỉ cách đường phố Luân Đôn lạnh lẽo vài mét là bạn đã bước chân vào thiên đường của biển. Quầy bar hình tròn được lát bằng tre, cả trần cũng vậy. Nền nhà là những thảm cỏ biển, lưới và phao đánh cá được treo trên xà gồ của nhà. Giai điệu sôi động của thổ dân Hawaii vọng ra từ vô số loa để xung quanh đập vào các bức vách bằng đá nhân tạo, vừa đủ để át đi tiếng nói chuyện ồn ào của đám đông vào tối thứ Sáu. Một bức bích họa với trời xanh và bờ cát trắng trải dài vô tận choáng hết một bức tường, bộ ngực quá khổ của một người phụ nữ chụp trên boong tàu như đâm thẳng vào khu vực quầy bar. Chính ở đó họ nhìn thấy Bill, đang cố treo chiếc mũ của anh ta lên một trong hai bầu vú được đẽo gọt khéo léo.

‘A, Jennifer… Yvonne… em có thấy Ethel Merman tới chưa?’ Anh cầm mũ và vẫy họ lại.

‘Cẩn thận đấy,’ Yvonne thì thào và đứng dậy chào đón họ. ‘Violet bận việc nên phải ở nhà, trong khi Bill thì say bí tỉ rồi.’

Laurence buông tay Jennifer ra khi họ được đưa tới chỗ ngồi. Yvonne ngồi đối diện với cô, cô duyên dáng vẫy tay chào hai người vừa tới là Anne và Dominie. Bill ngồi ở đầu kia của bàn, đã kịp nắm lấy bàn tay của Jennifer và đặt lên đó những nụ hôn đắm đuối khi cô đi lướt qua anh.

‘Ồ, anh thật quá đáng, Bill, thật đấy.’ Francis lắc đầu.

‘Tôi sẽ mách Violet nếu anh không cẩn thận.’

‘Vì sao Violet phải ở nhà?’ Jennifer để người hầu bàn kéo ghế ra cho cô vào chỗ ngồi.

‘Một đứa trong lũ nhỏ bị ốm và cô ấy không yên tâm khi để vú nuôi chăm một mình.’ Yvonne tìm cách truyền tải lại tất cả những thông tin cô biết với đôi lông mày xếch ngược duyên dáng.

‘Bởi vì lũ trẻ luôn được ưu tiên nhất.’ Bill ngâm nga. Anh nháy mắt với Jennifer. ‘Tốt nhất các cô cứ chỉ nên như thế này, các cô gái ạ. Đàn ông chúng tôi cần các cô quan tâm nhiều hơn nữa.’

‘Có gì cho chúng ta uống không nhỉ? Ở đây có thức uống gì ngon?’

‘Cho tôi một ly Mai Tai,’ Anne nói.

‘Còn tôi một ly Royal Pineapple,’ Yvonne nói và nhìn vào thực đơn, trên đó có hình một phụ nữ với chiếc váy của thổ dân Hawaii và được ghi tựa là ‘Danh sách uống rượu Grog’.

‘Anh uống gì, Larry? Để tôi đoán nhé? Một ly “Bali Hai Scorpion”. Với vị đắng còn đọng trên môi ở giọt cuối cùng?’ Bill cầm thực đơn đồ uống lên.

‘Có vẻ không hay lắm. Tôi sẽ uống whisky.’

‘Vậy để tôi chọn cho quý bà đáng yêu Jennifer. Jenny thân yêu, cô nghĩ sao về Hidden Pearl? Hay một ly Hula Girl Downfall? Cô thích không?’

Jennifer cười to. ‘Tùy anh đấy, Bill.’

‘Còn tôi sẽ chọn Suffering Bastard (tạm dịch: Gã con hoang chịu nhiều đau khổ) bởi vì tôi là người như thế,’ anh nói vui vẻ. ‘Được rồi. Bao giờ chúng ta bắt đầu khiêu vũ nhỉ?’

Một vài đồ uống được mang tới, thức ăn cũng đã được bày ra: thịt lợn Po-li-nê-di, quả hạnh nhân bọc tôm và bò hầm tiêu. Jennifer, nhanh chóng chếnh choáng bởi độ cồn trong ly cocktail, thấy không còn có thể đứng vững. Xung quanh cô, căn phòng ồn ào hơn; ban nhạc chơi hết mình ở trong góc phòng, một vài cặp đôi dìu nhau ra sàn nhảy và mọi người cố nói to hết cỡ để không bị tiếng nhạc át đi. Ánh sáng trong phòng trở nên mờ ảo, những chiếc đèn kính nhiều màu sáng hắt ra những tia sáng đỏ và vàng lấp loáng. Cô liếc nhìn quanh tìm người quen trong khi Bill không ngừng nhìn sang cô, chờ đợi cô đồng ý với lời đề nghị của anh. Yvonne vòng tay qua vai Francis khi cô kể chuyện cho mọi người. Anne phá lên cười không kìm được đến mức suýt sặc nước. Cái cảm giác ấy lại trào dâng trong cô, không ngừng trỗi dậy như những đợt sóng: rằng cô đang ở một nơi khác. Cô có cảm giác cô đang ở trong một bong bóng bằng kính, cách xa những người sống quanh cô – và lần đầu tiên cô nhận ra cô bắt đầu nhớ nhà. Mình đã uống quá nhiều, cô tự trách mình. Một cô gái ngu ngốc. Cô bắt gặp ánh mắt của chồng và mỉm cười với ông, hy vọng cô không có bộ dạng kỳ dị như cô đang cảm thấy. Ông không cười lại với cô. Mình quá dễ bị nhìn xuyên thấu, cô nghĩ một cách buồn bã.

‘Vậy có chuyện gì đây?’ Laurence nhìn sang Francis. ‘Chính xác là chúng ta đang ăn mừng chuyện gì vậy?’

‘Có nhất thiết phải có lý do nào không?’ Bill hỏi. Anh ta uống ly nước dứa của Yvonne bằng loại ống hút dài. Có vẻ cô ta không phát hiện ra.

‘Chúng tôi có một vài tin hay, đúng không em yêu?’ Francis hỏi.

Yvonne dựa lưng vào ghế, cho tay vào túi xách và châm một điếu thuốc. ‘Tất nhiên rồi.’

‘Chúng tôi muốn mời các bạn – những người bạn thân thiết nhất – tới đây tối nay để báo với các bạn trước khi tin này lộ ra ngoài rằng…’ Francis liếc nhìn vợ ‘… trong vòng sáu tháng nữa chúng tôi sẽ chào đón bé con Moncrieff.’

Một chút im lặng. Mắt Anne mở to. ‘Cậu sắp sinh em bé ư?’


‘Ồ, tất nhiên chúng tôi không đi mua rồi.’ Chiếc miệng tô son đậm của Yvonne chúm chím thích thú. Anne nhanh chóng tụt xuống khỏi ghế, đi vòng qua bàn ôm chặt lấy bạn. ‘Ồ, thật là một tin tuyệt vời. Cậu đã làm một điều rất thông minh.’

Francis cười to. ‘Tin tôi đi. Chuyện đó chẳng có gì to tát cả.’

‘Đúng là chẳng cảm thấy gì cả,’ Yvonne nói và anh huých nhẹ khuỷu tay vào cô.

Jennifer thấy mình cũng đứng dậy, đi vòng qua bàn như thể có ai thúc giục cô làm thế. Cô cúi người hôn lên má Yvonne. ‘Đó thực sự là một tin tốt lành,’ cô nói, không hiểu vì sao mà cô lại cảm thấy chống chếnh hơn. ‘Chúc mừng cậu.’

‘Lẽ ra tớ đã kể với cậu từ trước,’ Yvonne đặt tay lên tay bạn, ‘nhưng tớ nghĩ nên đợi tới khi cậu hoàn toàn trở về là…’

‘Là mình. Đúng vậy.’ Jennifer đứng thẳng người. ‘Dù sao cũng thật tuyệt, tớ rất mừng cho cậu.’

‘Đến lượt hai người rồi đấy.’ Bill chỉ tay một cách kiên quyết về phía cô và Laurence. Cổ áo của anh không được là, cà vạt quàng lỏng lẻo. ‘Hai người là cặp duy nhất còn lại đó. Thôi nào, Larry, tiến hành đi. Đừng để thời gian trôi qua uổng phí.’

Jennifer, giờ đã quay lại chỗ ngồi, cảm thấy mặt cô bừng đỏ và cô hy vọng ánh đèn lấp loáng sẽ che giấu cảm xúc thực của cô lúc này.

‘Việc gì cũng phải có thời gian, Bill.’ Francis nhẹ nhàng cắt ngang. ‘Chúng tớ cũng mất hàng năm trời. Tốt nhất cứ ăn chơi xả láng trước đi cái đã.’

‘Gì cơ? Anh nói ăn chơi nghĩa là gì?’ Yvonne hỏi.

Cả nhóm lại phá lên cười.

‘Đúng vậy. Không có gì phải vội vàng.’

Jennifer nhìn theo chồng cô đang đốt một điếu xì gà bỏ đi đầu lọc với sự thận trọng. ‘Không có gì phải vội vàng,’ cô lặp lại.

Họ đi taxi, về nhà. Trên vỉa hè trơn trượt, Yvonne đang vẫy tay, Francis quàng tay qua vai vợ đầy che chở. Dominic và Anne đã về trước đó vài phút còn Bill dường như đang cao hứng hát cho người qua đường nghe.

‘Tin của Yvonne thật tuyệt vời, đúng không?’ Cô hỏi.

‘Em nghĩ thế à?’

‘Sao cơ, vâng. Anh không nghĩ thế?’

Ông nhìn qua cửa sổ. Đường phố tối đen, ngoại trừ một vài ánh đèn đường le lói. ‘Đúng vậy, có một đứa trẻ thật là tuyệt vời,’ ông nói.

‘Bill say khướt nhỉ?’ Cô lôi hộp phấn nền từ trong túi xách ra và soi lại gương mặt mình. Cô không còn ngạc nhiên về thần thái của mình nữa.

‘Bill,’ chồng cô nói, mắt vẫn chăm chăm nhìn ra ngoài cửa sổ, ‘là một thằng khùng.’

Cô thấy chột dạ. Cô đóng túi lại, để tay lên đùi, cố suy nghĩ xem nên trả lời lại ông thế nào. ‘Anh có… Anh có nghĩ gì khi nghe họ thông báo tin vui?’

Ông quay sang cô. Một nửa mặt của ông lấp loáng bởi ánh điện bàng bạc ở ngoài hắt vào, một nửa kia chìm trong bóng tối.

‘Ý em là chuyện của Yvonne đó. Anh đã không nói gì nhiều. Khi ở trong nhà hàng.’

‘Anh nghĩ,’ ông nói và cô nhận ra một nỗi buồn vô hạn trong giọng nói của ông, ‘tay Francis Moncrieff này thật là một gã may mắn.’

Sau đó họ không nói gì nữa. Về tới nhà, ông trả tiền taxi trong khi cô bước từng bước cẩn thận lên bậc thang bằng đá. Đèn được bật lên, rọi ánh sáng vàng vọt lên vỉa hè đầy tuyết. Đó là ngôi nhà duy nhất trong khu quảng trường im lặng còn sáng đèn. Ông rất say, cô nhận ra điều đó khi nghe tiếng chân nghiêng ngả nặng nề trên bậc thang. Cô cố thử nhớ ông đã uống bao nhiêu ly whisky nhưng cô không nhớ nổi. Rồi cô lại miên man suy nghĩ, tự hỏi bản thân cô dưới con mắt người khác tối nay thì như thế nào. Đầu óc cô dường như vẫn đang bận tâm làm thế nào để mình nhìn như một người bình thường.

‘Anh có muốn em lấy cho anh một ly nước không?’ Cô hỏi khi cả hai bước vào nhà. Sảnh phòng khách vọng lại tiếng bước chân của họ. ‘Em có thể pha trà nếu anh muốn.’

‘Thôi,’ ông nói, vứt chiếc áo khoác lên ghế bành. ‘Anh muốn đi ngủ.’

‘Ồ, em nghĩ em sẽ –’

‘Và anh muốn em lên phòng cùng anh.’

Vậy là như thế. Cô treo áo khoác của mình lên chiếc tủ ở sảnh phòng khách và bước theo ông lên cầu thang vào phòng ngủ. Đột nhiên cô ước gì mình uống say hơn ông. Cô muốn họ sống vô tư, như Dominic và Anne, đùa giỡn và cười khúc khích với nhau ngay trên vỉa hè. Nhưng chồng cô, cô biết, không phải là tuýp người đó.

Đồng hồ chỉ hai giờ mười lăm phút. Ông cởi quần áo, thả ngay xuống dưới chân. Ông nhìn mệt mỏi một cách tuyệt vọng, cô nghĩ và cô thoáng hy vọng ông sẽ nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Cô vứt đôi giày sang một bên, nhận ra cô không thể tự cởi chiếc cúc váy ở chỗ đằng sau cổ.

‘Laurence?’

‘Gì vậy?’

‘Anh làm ơn cởi…’ Cô quay về phía ông và cố không nhăn mặt khi tay ông lóng ngóng giật chiếc cúc ra. Hơi thở ông đầy mùi rượu và khói thuốc lá. Ông cố giật ra, một vài lần vướng vào tóc, khiến cô phải kêu lên. ‘Chết tiệt,’ ông thốt lên. ‘Anh đã làm rách váy rồi.’

Cô tuột váy qua vai và ông để chiếc cúc bọc lụa trên bàn tay cô. ‘Không sao đâu,’ cô nói, tỏ vẻ không bận tâm. ‘Em chắc là bà Cordoza sẽ sửa được.’

Cô vừa định treo chiếc váy lên mắc thì ông nắm tay cô. ‘Để đấy đi,’ ông nói. Ông lừ lừ nhìn cô, khẽ gật đầu, đôi mắt tối sầm của ông khép hờ. Ông cúi xuống, ôm chặt cô bằng cả hai tay và hôn cô. Cô nhắm mắt khi tay ông vuốt xuống cổ cô, vai cô, đôi bàn tay run rẩy như mất phương hướng. Rồi ông lôi cô lên giường, đôi bàn tay to lớn của ông vuốt ve ngực cô, cả trọng lượng cơ thể ông đè lên cô. Cô hôn lại ông một cách miễn cưỡng, cố không để ông biết cô cảm thấy ghê sợ khi ông phả hơi vào mặt cô. ‘Jenny,’ ông thì thầm, hơi thở ngày càng gấp gáp. ‘Jenny…’ Cuối cùng việc đó cũng không quá lâu.

Cô nhận thấy ông đã làm xong. Cô mở mắt và thấy ông đang chằm chằm nhìn mình. ‘Có chuyện gì vậy?’ Ông hỏi một cách mệt mỏi.

‘Không có gì.’


‘Em nhìn cứ như thể tôi vừa làm một điều gì đó rất ghê tởm. Có đúng đấy là điều em nghĩ không?’

Ông đang say, nhưng rõ ràng có điều gì đó trong cách thể hiện cảm xúc của ông, đầy cay đắng.

‘Em xin lỗi, anh yêu. Em không có ý định làm anh cảm thấy thế.’ Cô nhỏm dậy và chống người trên khuỷu tay. ‘Em nghĩ chắc do mình mệt.’ Cô đưa một tay về phía anh.

‘À, lại là mệt.’

Họ ngồi bên nhau. Ông đưa tay lên vò đầu, không giấu nổi sự thất vọng. Cô bỗng thấy vô cùng có lỗi, và thật xấu hổ là cô còn cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Khi sự im lặng giữa hai người trở nên không thể chịu được, cô cầm tay anh lên. ‘Laurence… anh có thấy em bình thường không?’

‘Bình thường? Ý em là sao?’

Cô thấy nghẹn đắng trong cổ họng. Ông là chồng cô: chắc chắn là cô có thể tâm sự với ông. Cô thoáng nghĩ tới Yvonne được Francis choàng tay qua vai, thỉnh thoảng liếc nhau rất tình tứ và trao nhau những câu nói ngọt ngào, cô nghĩ tới Dominic và Anne, cười suốt trên đường ra đón taxi. ‘Laurence…’

‘Larry!’ Ông nổ tung. ‘Hãy gọi tôi là Larry. Tôi không hiểu tại sao cô không thể nhớ nổi điều đó.’

Cô bất giác đưa tay che mặt. ‘Larry, em xin lỗi. Chỉ vì em… em vẫn cảm thấy xa lạ.’

‘Xa lạ?’

Cô cau mày. ‘Như thể bị thất lạc một cái gì đó. Giống như bị mất một mảnh ghép trong khi xếp hình. Điều đó nghe có vẻ ngốc nghếch?’ Làm ơn hãy cho em niềm tin, cô van xin ông. Hãy choàng tay qua người em và ôm em thật chặt. Hãy nói rằng em thực sự ngốc nghếch, rằng em sẽ trở về là em nhanh thôi. Hãy nói với em rằng ông Hargreaves nói đúng, cái cảm giác tồi tệ này sẽ nhanh chóng qua đi. Yêu em thêm một chút đi. Hãy giữ em ở gần bên anh, cho tới khi em thực sự cảm thấy đó là điều tự nhiên như hơi thở. Chỉ cần anh hiểu cho em.

Nhưng khi cô nhìn lên, mắt ông chỉ đang nhìn vô định về phía đôi giày, vứt lăn lóc trên thảm tít phía xa. Sự im lặng của ông, cô dần hiểu, không phải là ông đang do dự chuyện gì đó. Sự bất động của ông ám chỉ một điều còn tồi tệ hơn: sự giận dữ bị kìm nén.

Giọng ông lạnh tanh khi cất lời, ‘Cô nghĩ cô bị thất lạc điều gì trong cuộc sống, Jennifer?’

‘Không có gì,’ cô vội trả lời. ‘Không có gì cả. Em hoàn toàn hài lòng. Em –’. Cô nhỏm dậy và đi về phái phòng tắm. ‘Không có gì cả. Ông Hargreaves nói là mọi chuyện sẽ qua nhanh chóng. Em sẽ trở về là em như trước đây.’

Khi cô dậy ông đã đi. Có tiếng gõ cửa khe khẽ của bà Cordoza. Cô mở mắt, thấy đầu nặng trình trịch.

‘Thưa bà? Bà có muốn tôi làm cho bà một tách cà phê nóng không?’

‘Được thế thì thật tốt. Cám ơn bà,’ cô nói giọng ngái ngủ.

Cô nhỏm dậy một cách khó khăn, che mắt trước ánh sáng rực rỡ của buổi sáng. Đã mười giờ kém mười. Ở ngoài vọng lại tiếng động cơ xe, tiếng cạo tuyết buồn tẻ trên vỉa hè và tiếng những chú chim sẻ cãi nhau ầm ĩ trên cây. Đống quần áo bị vứt lộn xộn đêm qua giờ đã được ai cất đi đâu đó. Cô lại thả phịch người xuống gối, để mặc tâm trí trôi dạt về ký ức tối qua.

Ông quay lưng lại khi cô từ nhà tắm bước ra, tấm lưng to rộng của ông giống như một hàng rào không cầu nối. Cô thấy dễ thở hơn, nhưng cũng hơi rối trí. Nỗi buồn u uất bao trùm lên cô. Mình phải làm tốt hơn, cô nghĩ. Mình phải thôi ngay không nói linh tinh về cảm giác của mình nữa. Mình sẽ cư xử tử tế hơn với ông. Mình sẽ hào phóng hơn. Đêm qua mình đã làm ông tổn thương.

Cố gắng đừng để những vấn đề này choán hết tâm trí cô.

Bà Cordoza gõ cửa. Bà mang lên chiếc khay đựng tách cà phê và hai khoanh bánh mì.

‘Tôi nghĩ có thể bà đói.’

‘Ồ, bà thật tốt bụng quá. Tôi xin lỗi. Lẽ ra tôi phải dậy sớm hơn.’

‘Tôi để đây nhé.’ Bà đặt khay đồ lên tấm ga trải giường, rồi cầm tách cà phê để lên bàn đầu giường.

‘Tôi xuống tầng dưới để không làm phiền bà.’ Bà thoáng liếc cánh tay để trần của Jennifer, vết sẹo lấp loáng trong ánh sáng ban mai và bà vội đánh mắt đi chỗ khác.

Bà vừa bước ra khỏi phòng thì Jennifer nhìn thấy cuốn sách, cuốn tiểu thuyết lãng mạn cô đang do dự không biết nên thử đọc hay vứt đi. Cô sẽ uống caf phê trước và sẽ mang nó xuống dưới kia đọc. Cô cũng muốn nối lại cuộc trò chuyện dở dang tối hôm trước giữa cô và bà Cordoza.

Jennifer nhấp một ngụm cà phê và cầm cuốn sách lên, liếc qua một vài trang. Vào buổi sáng cô chưa muốn đọc kỹ ngay. Một mảnh giấy ai đó kẹp trong cuốn sách rơi ra. Jennifer để cuốn sách lên tủ đầu giường và nhặt tờ giấy lên. Cô chậm rãi mở tờ giấy và bắt đầu đọc.

Người thân yêu nhất đời anh,

Anh đã không có cơ hội để giải thích cho em hiểu, khi em rời bỏ anh nhanh như vậy. Anh muốn em hiểu rằng không phải anh từ chối em. Chỉ đơn giản vì em là một giấc mơ xa vời mà anh chưa bao giờ nghĩ có thể thành sự thật. Sự thật là: em không phải người đàn bà có chồng đầu tiên anh đã làm tình cùng. Em biết hoàn cảnh của anh rồi đó, và đúng là, những mối quan hệ như thế cũng khá là phù hợp với cuộc sống của anh. Anh không muốn quá gần gũi với một ai cả. Khi chúng ta lần đầu gặp nhau, anh đã nghĩ rằng em cũng sẽ là một mối quan hệ như thế. Nhưng khi em xuất hiện trước cửa phòng anh ngày Thứ Bảy đó, em nhìn thật thánh thiện. Và em nhờ anh cởi chiếc khuy áo cổ. Khi những ngòn tay anh chạm vào em, chính vào khoảnh khắc đó anh hiểu rằng làm tình với em sẽ là một thảm họa cho cả hai chúng ta. Em, người thân yêu nhất đời anh, không thể biết rằng nếu chuyện đó xảy ra em sẽ cảm thấy bị lừa dối như thế nào. Em là một người đầy đam mê và chính trực. Ngay cả nếu em không cảm nhận được điều đó lúc đó, được làm người tử tế cũng là một niềm hạnh phúc. Anh không muốn là người khiến em phải biến thành một người khác so với hình ảnh mọi người vẫn biết về em.

Còn anh ư? Ngay tại cái khoảnh khắc em nhìn anh, anh đã hiểu nếu chúng ta đi sâu hơn nữa anh có thể sẽ bị lạc lối. Anh sẽ không thể gạt em ra khỏi cuộc đời anh, như anh đã làm với những người khác. Anh không thể gật đầu chào Laurence, dù chỉ là xã giao, nếu tình cờ gặp ông ta trong nhà hàng. Anh sẽ không bao giờ hài lòng với việc chỉ được sở hữu một phần con người em. Chính vì lý do đó, em yêu ạ, anh đã cài chiếc khuy áo lại. Và cũng vì lý do đó anh đã thức trắng hai đêm, tự giận bản thân mình vì đã làm một điều tử tế duy nhất từ trước tới nay.

Hãy tha thứ cho anh.

B

Jennifer ngồi trên giường, nhìn chăm chăm về phía trước và nghĩ tới một từ duy nhất cô vừa chợt nghĩ tứoi. Laurence.

Laurence.

Điều đó chỉ hàm chứa một điều duy nhất. Bức thư được gửi cho cô.

Anh không muốn em buồn, nhưng anh cảm thấy rất xấu hổ về những gì xảy ra giữa hai chúng ta. Lẽ ra không nên như thế. Để công bằng cho tất cả mọi người, anh không nghĩ chúng ta nên gặp lại nhau.

Thư một người đàn ông (đã có vợ)

gửi một người đàn bà.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận