Bữa Trưa Tình Yêu


Chương 30
Đồ đạc của Sam Sam không nhiều, hơn nữa hồi Tết đã thu vén một lần, hôm nay dọn dẹp cũng rất dễ dàng.
Ngôi nhà mới thuê lại sạch sẽ bất ngờ, hoàn toàn không cần quét dọn, vì thế cô đã sắp xếp rất nhanh chóng.
Nhìn ngôi nhà nhỏ sáng sủa sạch sẽ, Sam Sam ngồi trên ghế sofa cảm khái với vẻ thỏa mãn: “Tìm được một ngôi nhà hợp thế này đúng là không dễ tí nào”.
Phong Đằng cũng gật đầu đồng ý, tìm được ngôi nhà nhỏ thế này đứng tên anh thì đúng là khó khăn thật. Ngồi xuống cạnh cô, Phong Đằng nhắc: “Có thời gian thì mời bạn em và bạn trai cô ấy cùng đến ăn bữa cơm”.
“Hả?”.
“Em ở nhà người ta lâu như thế, anh cũng phải thể hiện chứ”.
Tại sao lại là anh thể hiện… Sam Sam ngẩn ngơ suy nghĩ một lúc, “Vậy em mời là được”.
“Trả tiền nhà rồi mà em còn tiền à?”.
… Cũng đúng nhỉ.
“Vậy anh mời nhé… Ồ đúng rồi, hôm nay tiền ăn tối em cũng hết rồi… Anh tiện mời em ăn tối luôn nhé ^_^”.
Buổi tối, cung kính tiễn Đại boss lái xe về rồi, Sam Sam nằm trên giường gọi điện cho Đại Hoa. Cô bạn Đại Hoa này của cô, cơ bản là một kẻ tham ăn, nghe đến ăn là sung sướng ngay.
“Được thôi được thôi, vậy thì ngày mốt đi, Đại Tào nhà tớ cũng về rồi, mọi người ăn cùng nhau, nhưng sao tự dưng cậu lại mời khách, phát tài rồi hả?”.
“Ở nhà cậu lâu như thế thì cũng phải cảm ơn chứ”.
“Ôi dào, đều là bạn bè cả, Sam Sam cậu không giống người biết khách sáo với tớ”.
“Hừm… là do bạn trai tớ nói…”. Sam Sam vẫn chưa quen gọi Phong Đằng là bạn trai mình trước mặt người khác, cho dù là gọi điện trong nhà mình, không có ai hết, cũng không kìm được mà vùi đầu vào gối.
“Bạn trai cậu cũng đến?”. Đại Hoa hào hứng: “Tốt quá rồi, tớ vẫn chưa gặp anh ấy, nhưng đừng nói cảm ơn, lần này các cậu mời, lần sau bọn tớ mời lại!”.
“Ờ”. Sam Sam đáp một tiếng, “Vậy cậu muốn ăn gì?”.
“Ồ he he, cho tớ chọn à, tớ muốn ăn nhiều lắm, bào ngư vi cá này, tổ yến này… cái nào cũng được…”. Đại Hoa nhắc đến ăn là nước bọt chảy thành sông.

“… Khoan đã, tớ lấy bút ghi lại”.
“Ghi cái gì? Tớ đùa thôi mà, chúng ta cứ tìm một chỗ ăn là được, quan trọng là gặp bạn trai cậu mà… Ủa đâu rồi?”.
Sam Sam đã bò xuống giường tìm giấy bút, căn bản không nghe thấy gì…
Thế là ba hôm sau, Đại Hoa thấy một bàn đầy thức ăn ngon trước mặt, hoàn toàn câm nín. Sam Sam còn đang lấy giấy ra đối chiếu, Phong Đằng rút mảnh giấy trong tay cô ra, nhíu mày.
“… Sao ngay cả bào ngư, vi cá mà em cũng không biết viết?”.
Mà ghi phiên âm?(*)
____________
(*) Tiếng Trung ngoài chữ là chữ tượng hình, còn có phiên âm (gọi là pin yin). Một âm đọc có thể có phát âm nhiều chữ khác nhau. Thế nên cùng một âm nên Sam Sam lại không nhớ viết chữ nào (BTV).
Sam Sam cảm thấy rất vô tội: “Em không biết là ba chữ nào… Đại Hoa nói nên em ghi lại”.
“Sau này đừng nói rằng em là nhân viên của anh”.
“Ồ, là bạn gái anh mà, em hiểu… Hê, Đại Hoa, ăn cái này đi, cái này ngon”.
Nghe tên mình, ánh mắt Đại Hoa chuyển từ thức ăn sang người đàn ông tuấn tú phát ra một thứ ánh sáng chói lòa kia, nhớ lại lúc nãy ở cửa thấy xe anh lái đến… Sau đó cô kiếm cớ lôi Sam Sam vào phòng vệ sinh.
“Người đó là bạn trai cậu?”.
“Ừ”.
“Sếp của cậu?”.
“… Ừ”.
Đại Hoa nhớ lại công ty của Sam Sam, đó là… Cô nàng bất giác co giật khóe môi, “Khai thật đi, có phải cậu tham gia tổ chức tà giáo nào không?”.
“Hả?”.
“Hay là gia nhập tộc Miêu Cương(*)?”.
______________

(*) Miêu Cương là một trong năm mươi sáu dân tộc được chính thức công nhận ở Trung Quốc. Họ sinh sống chủ yếu ở những vùng núi cao ở phía nam Trung Quốc. Ở Việt Nam họ được gọi là người H’Mông (hay người Mèo), sống chủ yếu ở các tỉnh miền núi phía bắc như Hà Giang, Lai Châu, Lào Cai, Sơn La, Yên Bái… (BTV)
“…”.
Đại Hoa bay ra khỏi phòng vệ sinh, lát sau lại bay vào: “Chuyện tớ bảo sẽ mời khách lại, cậu chưa nói với bạn trai chứ?”.
“Vẫn chưa”.
“Vậy tớ yên tâm rồi”. Đại Hoa thở phào, dựa vào vai Sam Sam vẻ nghiêm túc, đôi mắt nhìn cô chăm chăm: “Xin cậu quên câu đó đi! Tớ còn phải giữ lại ít tiền nuôi chồng nữa”.
Choáng váng theo Đại Hoa về lại chỗ ngồi, Sam Sam kinh ngạc thấy Đại boss đang cầm đũa gắp rau thơm ra… từ bát canh của cô? Anh vừa trò chuyện về tình hình kinh tế với bạn trai đang học khoa Kinh tế của Đại Hoa, vừa thong thả và rất tao nhã gắp rau thơm cho cô, tư thế tự nhiên đó giống như đã làm trăm ngàn lần rồi…
Đại Hoa hỏi vẻ thắc mắc: “Rau thơm này không tươi à?”.
Phong Đằng cười, đặt bát canh đã gắp rau xong đến trước mặt Sam Sam: “Cô ấy không ăn”.
Này này! Anh cũng giả vờ giả vịt quá! Rõ ràng thường ngày là cô gắp rau cho anh mà!!! Hơn nữa cô không ăn rau thơm bao giờ chứ, người kén cá chọn canh rõ ràng là anh cơ mà!
Chịu đựng ánh mắt kỳ thị “hay lắm, dám giả vờ kén chọn cơ à” của Đại Hoa, Sam Sam thấy nước mắt đầm đìa… Thế nhưng sâu thẳm trong lòng lại thấy hoa đang nở tưng bừng, nảy sinh ra một cảm giác ảo mộng kiểu nhân viên vùng lên = =, vì kích động nên đã ăn hết bát canh đầy ắp đó.
Sáng hôm sau đi làm, Sam Sam ôm bụng đau thắt lại phóng thẳng vào nhà vệ sinh lần thứ hai. Mà trong đó lại đang quét dọn nên Sam Sam lại ôm bụng phóng xuống lầu dưới.
Mở cửa nhà vệ sinh vào trong, Sam Sam đã thở phào nhẹ nhõm. Triệu chứng này cũng không giống bị tiêu chảy, chắc chỉ do hôm qua ăn quá nhiều thôi nhỉ…
Đang ủ rũ thì tiếng giày cao gót gõ lộp cộp bên ngoài mỗi lúc một gần, hai cô nhân viên đang bàn tán về mỹ phẩm tiến vào.
“Phấn Chanel mới cậu dùng gần đây thấy thế nào?”.
“Cũng được, dùng bừa thôi ấy mà. Haizz, tớ phát hiện ra XX có sản phẩm mới cũng được lắm”.
Bụng Sam Sam vẫn còn đau quặn nhưng đã bớt tập trung hơn để nghe họ nói chuyện, gần đây cô cũng có chút hứng thú với mỹ phẩm, chỉ bất lực là không có khiếu lắm nên hiện tại ngay cả trình tự trang điểm cũng chưa rõ. Đang nghĩ sẽ nghe trộm để lấy kinh nghiệm thì họ đã chuyển chủ đề, không nói đến mỹ phẩm nữa.
“Hê, nói nghe này, người lầu trên ấy, có phải đã chia tay với vị trên lầu 22 rồi không?”.
“Chắc rồi, nghe nói gần đây không lên trên đó ăn cơm nữa”. Tiếng mở nắp hộp phấn, “Hơn nữa cũng không thể gọi là chia tay được, người ta chưa biết chừng còn chưa bao giờ bắt đầu thật sự kìa”.

“Cũng phải, thế mới nói, con người cứ thực tế đi là hơn, cành cao dễ trèo lắm hay sao? Hơn nữa cũng không phải là cành cao tí ti đâu”.
“Đúng rồi, cảm giác ngã xuống chắc không dễ chịu đâu nhỉ, công ty chúng ta nhiều người nhìn thế, Châu Hiểu Vi phòng nhân sự trong bữa tiệc năm ngoái chắc sắp cười đến chết mất”.
“Đổi lại là tớ chắc không thể ở lại công ty được, không khéo còn xin nghỉ việc ấy chứ”.
Mười mấy phút sau, Sam Sam lừ đừ ra khỏi phòng vệ sinh, lên lầu, ngồi về chỗ của mình, nhất thời không có tâm trí nào để làm việc.
Nói ra thì hai cô đồng nghiệp đó cũng không nói gì quá đáng, bất cứ ai thấy cô và boss thì chỉ e là cũng nghĩ như thế. Song Nghi tuy cổ vũ cô khích lệ cô, nhưng có lúc cũng lộ ra ánh mắt lo lắng, chỉ là Song Nghi quá thông minh, sẽ không khuyên cô một cách vô ích.
Đại Hoa thì sẽ nghĩ gì nhỉ? Sam Sam bỗng cuống quýt muốn biết suy nghĩ của người khác, chắc sẽ có người cảm thấy họ hợp nhau, sẽ chúc phúc chứ? Nhớ ra Đại Hoa hình như có mở weibo(*), Sam Sam không kìm nổi, len lén dùng di động để lên mạng.
__________
(*) Một trang mạng xã hội nổi tiếng của Trung Quốc tương tự với twitter (ND).
Tìm thấy weibo, Đại Hoa quả nhiên có nói về chuyện hôm qua.
Đại Hoa: Hôm qua ăn một bữa thịnh soạn siêu đắt, như nằm mơ ấy! Bà đây ăn đến nỗi đau cả dạ dày! Hê hê, tiết lộ ở đây nhé, một bạn trong lớp đại học của tôi đã bám được một “đại gia” đấy, trẻ trung đẹp trai có xe hiệu! “Cực kỳ” đẹp trai “cực kỳ” đặc biệt! Tung hoa tung hoa!!!
Bên dưới đã có vài lời bình luận.
Cửu Mễ: Cần hình bữa ăn!
Đại Hoa: Ngại chụp lắm, cảm giác đối phương cao sang quá, ôi trời, sợ làm mất mặt bạn mình.
Bóng Ngược Trong Tay: Xin tiết lộ bạn đó.
Tiểu Thôi: Ở cùng thành phố với cậu, chính là thành phố S, lớp chúng ta có thể bám được “đại gia” nghĩ đi nghĩ lại thì chỉ có người đẹp Phi Phi thôi, xin mọi người hãy gọi tôi là Thám tử Conan!
Đại Hoa: Không phải Phi Phi, nói rõ ra đấy còn gì.
Tiểu Thôi: Đừng có vòng vo lấp lửng nữa, mau nói là ai đi.
Đại Hoa: Đời tư người ta, không nói được đâu không nói được, lúc cưới thì mọi người biết ngay ấy mà.
Lưu Sơn: Ai biết có kết hôn được hay không? Đại gia dễ bám thế à? Phụ nữ các người trong đầu chỉ nghĩ chuyện bám đại gia.
Sam Sam lặng lẽ tắt mạng.
Cô biết “bám đại gia” mà Đại Hoa nói không có nghĩa xấu, từ này hiện nay thường xuyên được dùng để đùa giỡn cho vui, hơn nữa cô nàng cũng rất cẩn thận không nói ra là ai. Nhưng ba chữ vô ý này, vẫn khiến cô có cảm giác buồn rầu không thể nói ra.
“Sam Sam sao cậu có vẻ thẫn thờ thế? Chuyện vé tàu đừng nghĩ nữa mà, tớ đã quên rồi”. A Giai bưng một ly nước lượn đến gần, dựa vào vách ngăn của cô, nói với vẻ nghi ngờ: “Nếu không thì chẳng lẽ tình yêu của cậu và tổng giám đốc xảy ra vấn đề gì? Hay là tớ vạch ra kế sách cho cậu nhé!”.
“Tớ có yêu đương gì với tổng giám đốc đâu”. Sam Sam bị ba chữ “bám đại gia” làm cho nhạy cảm buột miệng trả lời theo phản xạ.

Rõ ràng, phần lớn chỉ là do cái người tên “Phong Đằng” đó thôi.
Không xa phía sau, người đàn ông cao to vận Âu phục thẳng thớm đột nhiên khựng lại, một đoàn người sau lưng cũng ngừng theo. Rồi rất nhanh, anh tỏ vẻ bình thản chuyển sang một lối đi khác, trưởng phòng tài vụ đi cùng và những người khác đều nhìn về một phía nào đó rồi vội vàng đuổi theo.
A Giai vốn dĩ đang bưng ly nước thảnh thơi uống trà, bỗng nhiên trợn mắt, kêu lên một tiếng “trời ơi” rồi nhanh chóng chuồn về chỗ ngồi của mình.
Sam Sam bị cô nàng làm cho giật mình, vô thức nhìn theo ánh mắt cô nàng, và thấy ngay bóng dáng cao ráo của Phong Đằng.
Tim cô cũng kêu “rắc rắc”, bắt đầu hoảng lên.
Sao anh lại đến phòng tài vụ?
A Giai hạ giọng hỏi đồng nghiệp: “Tổng giám đốc Phong sao lại xuống đây, mà lại ở trong văn phòng chúng ta thế?”.
Đồng nghiệp bên cạnh nói: “Hơn mười phút trước đã tới rồi, sao cậu không biết?”.
“Tớ đến phòng trà mà, Sam Sam cậu cũng không biết à?”.
Cô đi vệ sinh mà…
Sam Sam nhìn theo bóng dáng cao ráo ung dung kia, trong lòng bỗng thấy bất an, anh… chắc không nghe thấy lời cô vừa nói chứ?
Cũng may lúc ăn tối, vẻ mặt Phong Đằng tuy lạnh nhạt nhưng không có vẻ gì là không vui, Sam Sam cũng hơi yên lòng, trở nên cẩn trọng vô cùng với tâm lý lúng túng như làm chuyện xấu vậy.
“Tuần sau anh đi Mỹ, chắc phải ở lại khoảng một tuần”.
“A…”.
“Em có thể đi với anh”.
“Ra nước ngoài? Em không có hộ chiếu”.
Phong Đằng vẫn tỏ vẻ bình thản, “Vậy thì thôi”.
Ăn xong đưa cô về nhà, lúc lên lầu, Phong Đằng bỗng gọi cô lại.
“Tiết Sam Sam”.
“Vâng?”.
Sam Sam quay lại, thấy Phong Đằng đang nhìn cô, mấy giây sau anh nói: “Em lên đi”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận