Bựa Nhân Sát Vách FULL


Tôi nằm trằn trọc mãi, cả người đau ê ẩm, phía bụng dưới mỗi khi cử động đều rất đau.

Ký ức ngày hôm qua như một nỗi ám ảnh đeo bám lấy tôi khiến tôi không thể thoát ra nổi.
Tôi hận chú, ghét chú, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy tổn thương và đau đớn vì chú...
Không biết cuộc đời tôi đến bao giờ mới hết khổ? Chỉ mong rằng sóng gió sẽ chỉ dừng lại ở đây.

Tôi chắp tay thầm cầu nguyện.

Nếu bố có ở bên con thì hãy phù hộ cho con...!cuộc sống cứ mệt mỏi như thế này, con không biết mình sẽ phải gồng gánh thêm bao nhiêu lâu nữa.

Bây giờ con cũng đã thấm mệt rồi bố ạ.

Một giọt nước mắt nhỏ ra khỏi khóe mắt, kéo theo bao nhiêu ấm ức cùng đau đớn...!
Tôi khóc đến mệt rồi chìm vào giấc mộng từ bao giờ không hay...
__________________
Chợp mắt đươc hơn một tiếng thì tôi phải tỉnh dậy đi học.


Đến trường đại học, tôi mang theo bộ mặt như đi đưa đám, tôi sợ phải đối diện với Hạnh, sợ phải đối diện với những gì mình đã trải qua.

Thà ngủ một giấc mãi mãi còn hơn chứ thế này tôi cảm thấy giằng xé và cắn rứt vô cùng.
Làm đĩ? Ngủ với người yêu của bạn thân? Bị người đàn ông mình yêu gọi là đĩ?
Chẳng còn gì đắng cay hơn cả.

Tôi vẫn đau và sẽ đau trong một thời gian dài, chỉ là bây giờ tạm thời quên đi.

Tôi cầm chặt túi xách bước vào lớp, thực sự tôi không muốn gặp Hạnh, nhưng vừa vào lớp đã nhìn thấy cô ấy nằm dài trên mặt bàn.

Tôi nén buồn bã tiến đến rồi ngồi xuống, Hạnh vừa nhìn thấy tôi cô ấy liền ngóc đầu dậy rồi thở dài.

Tôi cắn môi im lặng nhìn Hạnh buồn rầu lấy sách vở ra để trên mặt bàn.

Hình như cô ấy vừa gặp chuyện buồn, mà tôi lại không dám hỏi nên thành ra không gian bị cả hai đứa làm cho u ám hơn hẳn.
Mãi sau đó, Hạnh mới ôm mặt phụng phịu nói:
- Tưởng mỗi tớ là đứa gặp chuyện xui xẻo, hóa ra cậu cũng vậy à?
Tôi nuốt nước bọt cúi đầu lấy sách vở không dám nhìn Hạnh, sợ cậu ấy lại nhìn ra có gì đó giấu giếm trong đôi mắt của tôi.
- Ừ...!Cậu...!có chuyện gì sao...
Chỉ chờ tôi hỏi như vậy, Hạnh bắt đầu kể một lèo:
- Không hiểu sao ngày hôm qua, tớ với anh ấy đang ăn tối thì anh ấy đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại, sau đó liền chạy đi không nói một lời, bỏ lại tớ trơ vơ trong nhà hàng đó.

Đến hôm nay cũng không chịu nhắn một tin xin lỗi nữa...
Tôi nghe mà chột dạ, tội lỗi lại dâng lên, trong lòng như có hàng vạn con kiến bò vào cắn nát.
- Có...!có thể...là...!anh ấy...bận thì sao? Cậu...!đừng lo quá...
Nói xong câu đó tôi rất muốn chạy vào nhà vệ sinh tự vả vào mặt vì độ giả tạo.
- Ừ thì tớ cũng biết là bác sĩ rất bận, nhưng ít ra cũng phải nói cho tớ một tiếng để tớ thôi đợi, tớ đã chờ anh ấy cả tối mà anh ấy không quay lại đấy.

Tớ thực sự rất thất vọng.


Tôi nuốt xuống đắng cay mà nói:
- Người tồi như vậy...!sao cậu...!không bỏ? Biết đâu...!biết đâu anh ta...
Tôi đang định nói tiếp thì Hạnh quay ra nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt của cậu ấy sắc bén đến lạ.

Điều đó khiến tôi không nói được nữa.
- Điên à! Nói vậy thôi, bỏ làm sao được mà bỏ...!Tớ còn yêu anh ấy nhiều lắm.

Tim tôi như bị chọc khoét bởi lời nói của Hạnh...!Cậu ấy đã nói vậy thì tôi còn nói được gì tiếp đây? Tôi im lặng không dám mở miệng, chỉ thấy Hạnh ở bên cạnh không ngừng nói ra những lời trách móc rồi thở dài sườn sượt.

Tôi ở bên cạnh cũng chỉ dám lắng nghe không dám cho lời khuyên.

Tôi bấy giờ làm gì có tư cách? Khi tối qua...!tôi đã ngủ với bạn trai của cậu ấy....
Lòng tôi như có một tảng đá đè nặng mà không sao gỡ bỏ được.

Không biết cảm giác này sẽ đeo bám tôi đến bao giờ đây? Tôi thực sự mệt mỏi khi bị giày vò như thế này rồi.
Chúng tôi cứ như vậy cho đến khi chuông báo hiệu vào giờ học vang lên.

Lúc này, Hạnh bỗng thì thầm vào tai tôi:
- Này, cậu có biết thầy giáo dạy môn triết mới về không?
Sự buồn chán trong lòng tôi vẫn chẳng thể nguôi ngoai nên tôi cũng không có hứng thú với những gì Hạnh đang nói, chỉ biết cậu ấy bên cạnh tôi có chút háo hức.


Hạnh vốn là người ưa ngoại hình, ở bên cạnh cậu ấy hai năm nên tôi hiểu rõ người bạn thân này, bề ngoài cậu ấy luôn tỏ ra lạnh lùng xa cách nhưng thực ra cậu ấy rất thích trai đẹp.

Chắc có lẽ đó là lý do tại sao ông chú kia lại có được trái tim của cậu ấy.

Thấy Hạnh háo hức nên tôi đáp cho có lệ.
- Vậy à? Là người thế nào mà khiến cậu hứng thú vậy?
Tôi hỏi là vậy nhưng tâm trạng như thế này thì có ca sĩ nổi tiếng hay hot boy nào đó đến trường tôi dạy vào lúc này thì tôi cũng chẳng vui nổi.
- Hừm, đẹp trai, giỏi, nghe nói là vừa đi du học nước ngoài về đấy.
- Vậy à...
Lời vừa nói thì cũng là lúc thầy giáo mới bước vào, không gian đang nháo nhào lên chỉ vì sự xuất hiện của một người đàn ông mà khiến cả lớp im lặng.

Người đó mặc một chiếc áo sơ mi xám, quần âu, gương mặt đẹp đến mức khiến cho tất cả nữ sinh trong lớp chết đứ đừ.

Ngay cả tôi cũng có khoảnh khắc không thể rời mắt được khỏi bước đi của thầy ấy...
Mà...!trông quen quá!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận