Brown Eyes….love!!!!


Gió thổi mạnh bên tai hắn..hắn đang chạy xe với vận tốc khá nhanh..Mỗi lúc buồn hay thấy khó chịu thì có 2 cách khiến hắn cảm thấy thoải mái hơn,1 là uống rượu,2 là chạy xe như điên..hắn muốn hét lên thật to,để có thể thấy thoải mái hơn.Cảm giác của hắn lúc này như thế nào?Đau đớn,tức giận,tuyệt vọng,tất cả điều đúng.
Stephanie ngồi sau kéo áo Henry:
_Anh ah!Chạy chậm lại đi!
Hắn dường như không nghe thấy tiếng cô bé,vẫn tiếp tục chạy nhanh…lạng lách.
_Anh!Em thấy mệt…chạy chậm lại đi anh!em mệt!
Có 1 cái gì đó thúc suy nghĩ hắn trở lại,hắn chạy chậm lại,tấp vào lề,dừng xe.Henry vội quay lại nhìn Stephanie,mặt cô bé trắng bệch.
_Stephanie,em không sao chứ?_Hắn hốt hoảng.
Stephanie thở nặng nhọc,cô lấy tay xoa ngực:
_Em…thấy mệt!
_Để anh đưa em đến bệnh viện!
Cô bé lắc đầu:
_Không sao đâu!giờ em đỡ hơn rồi!không cần đến bệnh viện.
Henry nhìn cô bé như thế,hắn thấy hối hận..
_Anh xin lỗi…tại anh chạy nhanh…anh không để ý đến em!
Stephanie mỉm cười,1 nụ cười dịu dàng:
_Chị ấy…là Ivy phải không?
Hắn nhìn cô bé:
_Stephanie ah!
_Anh trả lời em đi,có phải không?
Hắn thấy nghẹn,không thốt được lời nào,hắn lặng lẽ gật đầu.
Stephanie nhắm mắt,thở dài:
_Em cũng đoán được!Chị ấy xinh thiệt.
_Stephanie ah!
_Anh còn yêu chị ấy chứ?
_Đừng bao giờ hỏi anh câu đó!_Hắn chợt đổi sắc mặt.
Stephanie ngước lên nhìn trời:
_Em cũng biết cả câu trả lời của anh rồi.
_Em đừng có suy nghĩ vớ vẩn..anh chẳng còn tình cảm với cô ta nữa!
_Vậy anh dành hết tình cảm đó cho em ư?
Hắn gật đầu.
_Anh làm như em ngốc lắm ah??Nhìn thái độ của anh thôi là đủ hiểu rồi!
_Anh không hiểu em đang nói gì!Giờ mình về nhà thôi._hắn quay đi.

Chợt Stephanie níu tay hắn lại:
_Mình huỷ lễ đính hôn đi!
Hắn trợn mắt nhìn cô bé:
_Em đang nói cái quái quỉ gì vậy?
_Em bảo mình sẽ không lấy nhau!
_Stephanie!
_Em không thích như thế!em không muốn người sống cả đời với mình lúc nào cũng nghĩ đến người con gái khác!_cô bé nói rõ ràng,cương quyết,nhưng hắn thấy mắt của cô đỏ hoe.
_Em coi anh là hạng người gì hả?Anh đã bảo là quên cô ta rồi.Giờ người anh quan tâm là em.Em không tin cũng không sao!Anh đã nói là anh làm.Em đừng bao giờ nhắc đến chuyện này nữa._hắn giận dữ nói_em lên xe đi,anh chở về nhà!
Stephanie im lặng không nói thêm gì hết,thật ra cô biết Henry vẫn còn nhiều tình cảm với người con gái ấy lắm,nhìn thái độ của anh là biết,nhưng trong thâm tâm cô vẫn rất vui mừng vì Henry đã khẳng định rõ quyết định của anh…Em vẫn sẽ là vợ anh…rồi anh sẽ yêu em,phải không anh??
Henry cũng suy nghĩ rất nhiều..lần này mình lại làm tổn thương Stephanie nữa rồi,anh xin lỗi nhé Stephanie,anh cứ mãi nhớ đến người ấy,1 người không hề có tình cảm với anh,mà anh lại dửng dưng với em,người dành tình yêu duy nhât cho anh.Đã vậy còn nổi nóng với em nữa.Anh thật là tệ quá….
Lần này chiếc xe moto được lái chậm hơn rất nhiều..Hướng thẳng về biệt thự Livingstone.
——————————————————-
Quán Sweet Dream…trở lại với Ivy và Dennis
Ivy đẩy Dennis ra:
_Anh đừng như thế!Em…không thể..
_Tại sao?Vì hắn?? Hãy mở con tim ra 1 lần nữa đi Ivy!
Ivy lắc đầu:
_Không phải vì Henry…đơn giả vì…em không yêu anh..
Từng câu,từng lời Ivy nói như lưỡi dao đâm vào tim Dennis.
_Em xin lỗi,nhưng từ trước đến giờ,em luôn coi anh là 1 người anh trai đáng kính_Ivy nói_em không thề chấp nhận anh vì em biết được nhịp đập con tim mình.Nếu giờ em đồng ý,thì anh chỉ là người thay thế,rồi sau này người bị tổn thương chính là anh đó,anh biết không?Vì vậy,hiểu cho em,em không thể nào làm tổn thương 1 người anh mà em yêu mến…
Ngừng 1 lúc,nó nói tiếp:
_Em là 1 người rất nghiêm túc trong tình cảm…Chắc giờ anh ghét em lắm nhỉ,nhưng em thà bị anh ghét còn hơn chính làm làm tổn thương anh!
_Em đừng nói nữa!_Dennis đột ngột lên tiếng_anh hiểu rồi!!!Anh cũng biết với tính em,em sẽ trả lời như thế!Nhưng anh cứ nuôi hi vọng,khi yêu người ta điên khùng như thế đấy!Anh không giấu mà nói với em rằng anh đang thấy rất đau khổ,nhưng….anh hiểu,anh hiểu..
Ivy mím môi:
_Em xin lỗi!
_Em đâu có lỗi gì đâu!tại anh mà ra thôi!_Dennis nói_anh muốn ra ngoài đi dạo 1 lát_anh quay lưng đi.
Nó gật đầu.Nhìn theo dáng Dennis…nó lại làm thêm 1 người buồn vì nó rồi…Chúa ơi,sao con cứ làm cho những người con yêu thương đau khổ vậy?Chúa trả lời con đi!!!Người con yêu con cũng không đến với người đó được,còn người yêu con lại là người mà con xem như anh ruột,sao lại trớ trêu đến thế?
Từ giờ có thêm 1 lý do để nó có thề quên Henry nhanh chóng,nó nhìn xuống tờ báo mà nó làm rớt,hắn sắp đính hôn.Với tính cách của hắn,cuộc hôn nhân này chắc chắn không phải do 2 gia đình sắp đặt,chẳng đời nào hắn chịu như thế…Cô gái này hắn còn dẫn cả đi ăn kem,chắc là…hắn yêu cô ấy…hắn đã quên được mình.Thế thì tốt nhỉ?Đáng lẽ mình phải vui mừng chứ?Sao lại khóc nữa thế này?Nó đưa tay dụi mắt….
Hắn ngồi trên sofa uống cà phê,một buổi sáng yên bình…Chỉ ngày mai nữa thôi là cuộc đời hắn sẽ rẽ qua trang mới,chỉ là đính hôn thôi ,nhưng hắn biết từ giờ,hắn sẽ có trách nhiệm khác,bên cạnh hắn sẽ có 1 người mà hắn gọi là”vợ”…hắn đã từng mơ đến chuyện này,sẽ cùng với người con gái ấy đi hết suốt cuộc đời còn lại,bây giờ người mà hắn gọi là “vợ” không phải người hắn từng mơ và mong ước…Đôi khi…cuộc sống lại cay đắng như thế…nhưng hắn không hối hận,vì Stephanie cũng là 1 người tuyệt vời,cô bé rất dễ thương,dịu dàng,lại yêu hắn chân thành…Hắn không nên cứ mơ tưởng,cứ nhớ nhung hoài về 1 hình bóng như thế,hắn tin chắc rằng,Stephanie sẽ mang đến hạnh phúc cho hắn..Còn Ivy…nhỏ đã tìm được hạnh phúc cho riêng nhỏ rồi.
Điều hắn lo lăng lúc này là sức khoẻ của Stephanie,bác sĩ bảo rằng ngay chính ông cũng bất ngờ trước tình trạng của cô,kết quả xét nghiệm ngày hôm qua đã cho biết điều đó,và bác sĩ cũng lạc quan mà thông báo rằng hắn đừng lo lắng vì ca phẫu thuật sắp tới sẽ chắc chắn thành công nếu tình hình sức khoẻ cứ tiếp tục khả quan như thế.Thật là 1 tin mừng,hắn như trút được 1 nỗi lo,tuy vậy,hắn vẫn không được xem thường,hắn phải cố gắng mang lại niềm vui nhiều hơn nữa cho cô bé,hắn sẽ cố gắng….
_Suy nghĩ gì mà thấy vẻ mặt nghiêm trọng vậy mày?_mọt giọng nói vang lên phía sau hắn.
Hắn quay lại:
_Thằng quỉ,mấy hôm nay mày đi đâu vậy?Giờ mới vác mặt đến đây.

Jack nhún vai:
_Ba tao có dự án ở Bahamas nên tao ra đó xem xét,mà tao nhớ tao nói mày roài mà!
_Tao tưởng mày đi 1,2 ngày thôi chứ ai dè mày đi cả tuần vậy.
Jack mỉm cười,nhưng là 1 nụ cười méo.Thật ra…tuần qua,sau khi nghe Henry sẽ lấy Stephanie thì Jack đã bỏ ra hòn đảo du lịch nổi tiếng ấy,để tâm hồn thanh thản.Nói cho đúng là để thấy bớt mặc cảm tội lỗi!!
_Henry ah!
_Hả?_Hắn cầm ly cà phê lên,nhấp 1 miếng.
_Mày suy nghĩ kỹ rồi ư?
_Chuyện gi?_hắn hỏi lai.
_Chuyện đính hôn…
Hắn cau mày nhìn Jack:
_Ý mày là gì?
Jack thở dài:
_Mày lấy người mà mày không yêu,chỉ tại thương hại.
_Mày đừng nói như vậy ,tao không thương hại ai hết!
_Vậy thì tại sao?
_Không phải chính mày khuyên tao quên Ivy đi ah?giơ tao quên được rồi!Stephanie là 1 cô gái tuyệt vời.
Jack nhìn thẳng Henry:
_Có thật là mày quên được rồi không?
Hắn thấy khó chịu,hắn không muốn Jack nhìn hắn như thế ,hắn né tránh ánh mắt ấy.
_Mày đừng hỏi nhiều!
Jack đặt tay lên vai hắn,thở mạnh 1 hơi,và nói:
_Mày là anh em tốt của tao mà tao đã làm 1 chuyện không phải với mày.Tao không thể chịu được nữa,tao phải nói ra,có thế thì tao mới thấy thoải mái được.
_Mày đang nói cái quái gì thế?_Henry ngơ ngác.
_Nghe đây!Henry!Bây giờ chắc là quá muộn nhưng tao phải nói..
_Có chuyện gì nói sau đi giờ 2 người phải tiếp tôi đã chứ?_một giọng nói nhừa nhựa vang lên.
Hắn và Jack nhìn lại,Stephen,đúng là thằng mất dạy này rồi.Stephen đang đứng ngay cửa vào,nhếch mép.
_Mày đến đây có việc gì?_hắn hỏi
Stephen đi tới:
_Không mời tao ngồi ah?Khách đến nhà mà như thế ư?
_Ah,tao quên mất.Mày là khách mà nãy giờ tao tưởng là ông quản gia nhà tao,ông ấy 60t rồi,già lắm,cũng hơi giống giống mày nên tao tưởng nhầm,thế mày là khách ah?Vậy thì mời ngồi!
Stephen tím mặt:

_Mày…
_Ấy ngồi đi,nếu không thì không chỉ có tao mà tất cả người làm nhà này đều nhầm như thế!!Càng nhìn càng thấy giống…này ngồi đi!khách sáo làm gì?
Jack phì cười trươc những lời nói shock óc của Henry,nhìn mặt thằng Stephen lúc này như ăn nhầm bánh mì bị mốc vậy.^^~Stephen ngồi xuống mà mặt mày sượng ngắt.
_Thế hôm nay công tử của biệt thự Livingstone đến lâu đài của Hamilton,phải chăng là có chuyện muốn thưa?
Stephen không biết Henry chơi xỏ mình ^^~
_Ba mẹ tao bảo tao đến gửi quà đính hôn ày!
_Quý hóa quá!_hắn giả bộ đon đả_về nhắn là tao cám ơn cái lòng hảo tâm của nhà mày nha!vậy mà có nhiều người nói nhà mày keo ơi là keo,kiết ơi là kiết,giờ tao mới biết là họ nói sai hoàn toàn!
_Coi bộ mày vui quá nhỉ?Sắp có vợ có khác!
_Quá khen!
Stephen liếc hắn:
_Mà số mày đào hoa gớm!mới tháng trước có 1 em,tháng này lại thêm 1 em nữa!Xù em kia rồi ah?Thế mà tao cứ tưởng mày yêu con nhỏ kia lắm,ai dè cua được nó rồi bỏ ah?
Hắn trừng mắt:
_Mày nói gì?
_Chẳng phải sao?Ivy nó yêu mày lắm mà!Lúc đầu nghe mày lấy vợ,tao cứ tưởng mày lấy “vợ cũ” của tao_Stephen cười khẩy
Hắn tiến đến,2 tay hắn nắm lấy cổ áo Stephen,hắn gằn từng chữ:
_Mày đang nói cái quái gì thế?
_Buông tao ra!
_Tao hỏi mày,MÀY NÓI VỀ CÁI QUÁI GÌ THẾ?_Hắn hét lên
Stephen tái mặt:
_Tao..tao…
_ĐỪNG BAO GIỜ XÚC PHẠM IVY,MÀY NGHE RÕ KHÔNG?
Stephen gật đầu lia lịa,mồ hôi chảy ròng ròng.Hồi trước choảng nhau ở vũ trường,Stephen uống say nên không ngán ai kể cả Henry.Nhưng lần này nó thấy thằng này sừng sộ đáng sợ như thế,mắt hắn long lên sòng sọc,Stephen cũng cảm thấy hơi sợ…
Henry từ từ nới lỏng tay ra:
_Biến đi!Biến khỏi nhà tao!
Stephen vội vã chạy đi,nó không dám nhìn lại.^____^~
Hắn thở hồng hộc,cơn tức giận chùng xuống.
_Henry ah!
_Tao tệ quá!tao lại không kiểm soát bản thân mình rồi_hắn chậm rãi nói_cứ nghe nhắc đến tên Ivy là tao lại mất bình tĩnh.Tao thật có lỗi với Stephanie quá.
_Henry,tao…tao phải nói với mày chuyện này_Jack ngập ngừng.
_Tao thấy mệt ,giờ tao chỉ muốn nằm nghỉ thôi!
_Mày phải nghe!
_Để sau đi!_hắn quay lưng định bước lên lầu.
_Ivy!
_Đừng nhắc đến nữa mà!_Hắn cau có
_Ivy!…cô ây..yêu mày..
Hắn quay lại,nhìn Jack:
_Mày đừng có nói vớ vẩn như thế ,mọi chuyện đã kết thúc rồi.Mày đừng suy diễn nữa.
Jack nói:

_Mày nhớ hôm nhỏ làm lễ cưới không?Mày ngất xỉu,và nhỏ đã đưa mày về.Chính vì mày mà nhỏ đã hủy bỏ lễ cưới.
Như có sét đánh ngang tai Henry,tim hắn như ngừng đập.
_Nhỏ đã đứng cạnh giường mày,lúc mày còn bất tỉnh_Jack nói tiếp,hắn có thể nghe rõ giọng thở hồi hộp của Jack_Và nhỏ đã đọc những lá thư mày ghi ,sau đó,nhỏ khóc,nhỏ thú nhận là nhỏ yêu mày,nhưng nhỏ không thể đến được với mày ,vì lí do gì thì tao không biết nhưng…..
_Mày bảo là nhỏ không yêu tao cơ mà!Lúc đó mày nói khác mà!
Jack cúi gằm mặt xuống:
_Tao xin lỗi,Henry!!Tao không biết lúc đó tao nghĩ gì nữa,lúc đó…tao chỉ cảm thấy ghen tức với mày,tao nghĩ rằng tao không có được nhỏ thì…mày cũng không!!
_BỐPPP…
Quá bất ngờ,Jack ngã ra đằng sau.Cú đấm của hắn rất mạnh,Jack cảm thấy rát nơi khoé miệng.Jack nhìn lên hắn,hắn mím môi,khuôn mặt lộ rõ vẻ đau khổ.
_Thế đấy,người anh em mà tao quý mến lại đối với tao như vậy!Thế đây..mày không có nên tao cũng không được có!Mày suy nghĩ đúng lắm,Jack,mày giỏi lắm.
_Tao xin lỗi!!!Mày đánh tao nữa đi,tao đáng bị như vậy lắm_Jack vẫn ngồi trên sàn,cúi măt.
Hắn chạy tới,nắm chặt 2 vai Jack:
_Mày biết là mày là thằng tồi như thế nào không?Mày biết hiện giờ tao thấy như thế nào không?Sao mày nỡ đối với tao như vậy hả Jack?Mày là đồ tồi!_vừa nói hắn vừa đấm mạnh vào vai Jack
Jack để yên cho hắn đấm:
_Tao là đồ tồi,mày đánh tao nữa đi!!
_Thà mày mang bí mật đó đến khi mày chết luôn đi,sao mày lại nói ra,hả Jack,mày muốn nhìn thấy tao đau khổ hơn sao?
_Tao xin lỗi!tao xin lỗi!
Rồi trong 1 phút chốc bình tĩnh,hắn đứng dậy:
_Từ giờ tao với mày…không còn…là….anh em nữa!
Hắn bỏ chạy lên lầu.
Jack nhắm mắt,thế là từ nay chúng ta không còn là anh em nữa ư???Cái giá phải trả cho lỗi lầm của mình gây ra,uh thì cũng đúng thôi…ai biểu mày tồi như thế,đáng đời mày lắm,Jack ơi!!Mày đã làm người anh em của mày đau khổ như thế!!tao xin lỗi mày Henry ah,tao xin lỗi!!!
_Anh Jack!
Jack giật mình,nó nhìn ra cửa,Stephanie đã đứng đó tự lúc nào.
_Những gì anh nói….là thật ư?
Nó hoảng hốt,chẳng lẽ cô bé đã nghe hết những gì mà nó và Henry đã nói.
_Chuyện gì cơ?_nó cố tỏ ra bình tĩnh hết mức.
_Anh đừng giấu em!em đã nghe hết rồi!_Stephanie nói,giọng buồn buồn.
_Không như em nghĩ đâu!Chỉ là….
_Anh không cầm giải thích đâu!chỉ cần anh bảo chuyện đó có thật hay không?
_Để anh nói rõ cho em hiểu!
Cô bé lắc đầu,nói
_Mà em ngốc thiệt,dĩ nhiên là chuyện thật chứ!!em lên phòng đây!chào anh!!
_Stephanie!
Cô bé quay đầu lại ,nhìn nó.
_Em..không sao chứ?
_Em ổn mà_cô mỉm cười_đừng lo cho em!
Jack ra về mà tâm trạng day dứt.Nó muốn nói ra để có thể thấy thanh thản hơn ,thời gian vừa qua Jack đã sống trong cảm giác dày vò khó chịu,Jack chịu không nổi,nhưng đâu ngờ nói ra..lại làm ọi chuyện xãy ra như thế!Nó khong nghĩ đến điều đó,càng không hề nghĩ đến 1 điều là Stephanie đã nghe và biết hết mọi chuyện!Rồi chuyện sẽ ra sao đây?Trong khi ngày mai là lễ đính hôn rồi!Chỉ trong 1 thời gian ngắn mà Jack đã đánh mất đi tình anh em thân thiết bấy lâu nay!tâm trạng cùa Jack bây giờ còn đau khổ và khó chịu hơn cả lúc trươc…mình đã sai khi ngay từ đầu làm đau Henry,nhưng lần này mình càng sai hơn khi làm tổn thương cả 2 người….Henry và Stephanie…..
Tao chỉ biết xin lỗi mày thôi,Henry ah..ước gì thời gian quay trở lại,tao sẽ không đánh mất tình anh em của tụi mình 1 cách ngu xuẩn như thế……


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận