Bổn Vương Ở Đây

Lúc Thẩm Ly tỉnh lại đã là sáng hôm sau,
trong ánh nắng sớm, nàng vừa hay nhìn thấy người đó đang nằm sấp bên ao
ngắt bánh bao cho cá ăn, hình như hắn rất thích ao cá này, tay áo nhúng
vào trong nước cũng không hề hay biết, gương mặt nghiêng nghiêng phản
chiếu trong ánh sáng lại có vài phần thần thánh khó tả.

Thần thánh? Một phàm nhân?

Ký ức bị hắn giày vò mãnh liệt dâng trào, Thẩm Ly cố sức chớp chớp, vứt bỏ ánh mắt đắm đuối, thay bằng ánh mắt đề phòng.

Có lẽ ánh
mắt nàng quá sức nóng bỏng, Hành Vân lập tức quay đầu liếc nhìn nàng,
nhàn nhạt nói: “Ta tên Hành Vân.” Tựa như cố ý nhấn mạnh vậy. Thẩm Ly
ngẩn ra, lại thấy Hành Vân phủi phủi áo đứng dậy, vừa đấm đấm đôi chân
tê mỏi, vừa lẩm bẩm nói “À, phải uống thuốc rồi.” Sau đó khập khiễng đi
vào trong nhà, tư thế không được tự nhiên, có chút tức cười.

Thẩm Ly cảm
thấy nhất định là mắt nàng có vấn đề gì đó, loại người như thế thì có
chút nào giống thần thánh đâu, hắn rõ ràng… vô cùng bình thường.

Không thèm
hao phí tâm tư cho một người phàm nữa, Thẩm Ly lúc lắc đầu thử đứng dậy, nàng vốn nghĩ, với thương thế hôm qua mà nói thì bây giờ nhất định
không đứng dậy nổi, vậy mà vừa mới thử một lần đã phát hiện sau lần quẫy đạp hôm qua, thể lực lại hồi phục nhanh hơn bình thường một chút.

Thẩm Ly
không suy nghĩ kĩ, lập tức thăm dò trong người, nàng thất vọng thở dài,
quả nhiên pháp lực không thể nào khôi phục nhanh vậy được… Như vậy cũng
tốt, người của Ma giới tạm thời không thể dò ra được hơi thở của nàng.
Nhưng với thủ đoạn lôi đình của Ma quân, tìm ra nàng chỉ là chuyện sớm
muộn, đến lúc đó nếu nàng vẫn chưa khôi phục pháp lực…

“Cục cục tác, lại đây!”

Thẩm Ly đang suy nghĩ, bỗng nghe thấy tiếng gọi sau lưng, nàng tức giận quay đầu
lại, thấy nam nhân áo xanh quần trắng kia đang ngồi trên thềm đá, đưa
cho nàng một cái bánh bao to: “Ăn cơm đi!”

Thẩm Ly hừ
lạnh trong lòng, quay đầu phớt lờ, nhưng giật mình nhớ lại tội nàng phải chịu hôm qua, hình như là do “không chịu ăn cơm” mà ra. Thân thể nàng
cứng đờ, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng đành cắn răng, giương cao cổ kiêu
ngạo đi đến trước mặt nam nhân kia một cách không tình nguyện.

Ngửi được
mùi thuốc nhàn nhạt tỏa ra trên người hắn, lúc này Thẩm Ly mới nhìn kĩ
Hành Vân, thấy môi hắn dường như có sắc đen, bọng mắt cũng hơi thâm, là
tướng đoản thọ.

Tốt quả!
Thẩm Ly thầm nghĩ, phàm nhân này tuy nhìn thấy bộ dạng xấu xí của nàng,
nhưng may là hắn đoản mệnh, chờ sau khi chết đi vào luân hồi sẽ quên hết tất cả, nàng vẫn là Bích Thương vương chói lọi không có vết nhơ nào.
Nghĩ vậy, tâm nàng thoáng hơn, đưa cổ mổ lấy một miếng bánh bao, thức ăn mềm mềm khiến đôi mắt Thẩm Ly lập tức sáng rỡ, bánh… bánh bao này, nó

ngon một cách bất thường!

Chưa chờ nam nhân phản ứng lại thì Thẩm Ly đã há to mỏ giật lấy cái bánh bao, đặt trên một hòn đá xanh nguồm ngoàm nuốt chửng.

Ma tộc không như đám thần tiên không cần ăn uống cũng không chết trên trời, họ cũng
cần thức ăn như người, nhưng Thẩm Ly xưa nay chỉ ăn mặn, không ngó ngàng đến một chút đồ chay nào, có thể khiến cho nàng ăn bánh bao, thật không dễ.

Mổ sạch sẽ
cái bánh bao, lúc này Thẩm Ly mới ngẩng đầu lên nhìn Hành Vân. Thấy
người bên cạnh đang chống cằm, ánh mắt dịu dàng, như cười như không nhìn nàng, thật ra đây vốn là ánh mắt nhìn sủng vật vô cùng bình thường,
nhưng Thẩm Ly nhất thời vô ý, bị ánh mắt bình thường kia nhìn đến mức
tim giật thót, nàng ngượng ngùng ngoảnh đầu sang chỗ khác.

Các văn thần ở Ma giới sợ nàng. Võ tướng kính nàng, nam nhân khác cách nàng ba bước
đã bắt đầu run rẩy, làm gì có ai dám nhìn nàng như vậy. Nhưng tim chỉ
loạn trong nháy mắt, Thẩm Ly dù sao cũng là một Vương gia quen với mưa
gió, nàng tức tốc rút chiếc dằm cắm trong tim ra, hủy diệt nó một cách
không thương tiếc, sau đó dùng cánh gà trụi lủi không hề khách sáo vỗ vỗ vào đầu gối Hành Vân, lại dùng mỏ chọc chọc lên chỗ cái bánh bao vừa ăn hết.

“Hả? Muốn một cái nữa à?”, Hành Vân cười “Hết rồi, hôm nay chỉ làm chừng đó thôi!”

Nói xong hắn đứng dậy đi vào nhà, Thẩm Ly ngẩn ra, vội vã theo hắn vào trong. Thật
là hỗn xược, dám dùng một cái bánh bao để đuổi nàng đi! Có nói gì nàng
cũng phải lấy hai cái!

Nàng đuổi
theo Hành Vân, nhưng bây giờ thể lực nàng không đủ, chỉ bò qua bậc cửa
thôi đã không ngừng thở dốc, đành trơ mắt nhìn Hành Vân xách một cái túi đi ra trước nhà, đẩy cửa rời đi, chỉ để lại một câu nhàn nhạt: “Cục cục tác, trông nhà nhé, ta bán thân xong sẽ về!”

Khốn kiếp!
Dám sai bảo nàng như chó giữ nhà! Không đúng… Khoan đã, nàng ngạc nhiên
nhìn theo bóng nam nhân mất hút ngoài cửa, vừa rồi hắn nói bán… cái gì
nhỉ?

Thẩm Ly nằm
trên mặt đất quan sát bên trong ngôi nhà một lượt, người này sống không
giàu có mà cũng chẳng nghèo khổ lắm, hắn đường đường là một nam nhân
mình cao bảy thước, chân tay lành lặn, có gì không thể làm, lại đi làm…
A, đúng rồi, nói không chừng người ta lại thích nghề này. Thẩm Ly hiểu
ra, nhưng nhìn sắc trời bên ngoài bất giác nhíu mày, nghề này ban ngày
cũng làm được sao… Thôi đi, nói không chừng người ta thích thì sao. Nàng cũng chỉ ở đây dưỡng thương mấy ngày thôi, mặc kệ hắn.

Thẩm Ly gác
đầu lên bục cửa sân sau nghỉ ngơi, ánh nắng trong sân dần dần nghiêng
thành góc chiều, bên tai luôn văng vẳng âm thanh của những chiếc lá non
trên giàn nho bị gió thổi lay động, những ngày tháng thoải mái như thế
này đã lâu không thấy, nhất thời Thẩm Ly khẽ chìm đắm, những chuyện phức tạp trong đầu dường như đều biến mất, trong lúc nàng sắp ngủ thiếp đi,
một tiếng động khe khẽ truyền tới.

Người quen
chinh chiến sa trường đều rất mẫn cảm, Thẩm Ly bừng mở mắt, đôi mắt lạnh lùng nhìn về hướng âm thanh phát ra, chỉ thấy một thiếu nữ áo vải từ

ngoài tường thò đầu vào, nhìn trái nhìn phải, động tác vụng về leo lên
tường, nhưng leo lên được trên tường rồi nàng ta lại không biết làm sao
để xuống, cuối cùng vì gấp gáp nên cả người nặng nề té ngã.

Ngã đau thật, Thẩm Ly thầm nghĩ, ngốc như vậy mà còn làm kẻ trộm, chưa trộm được đồ gì thì đã bị trêu đùa chết trước rồi.

Cô nương ta
phủi mông đứng dậy, đi thẳng vào trong nhà. Thẩm Ly lặng lẽ lui vào góc
tối, nhưng chỉ thấy thiếu nữ áo vải ấy tìm chổi và giẻ lau, âm thầm
nhanh nhẹn quét tước trong nhà, sau khi dọn dẹp xong, nàng ta lại bắt
đầu lau bàn, nhưng đang lau thì nước mắt rơi lã chã, cuối cùng úp mặt
xuống bàn khóc òa lên.

Thẩm Ly cố
hết sức mới có thể nghe được trong miệng nàng ta nức nở những lời như là “Không gặp được nữa rồi” gì đó, hình như cô nương này thích Hành Vân.
Thẩm Ly đang thầm suy nghĩ, thấy cô nương ta sau khi khóc đã đủ thì dùng giẻ lau hết nước mắt của mình trên bàn, quay người định rời đi.

Đúng lúc
này, Thẩm Ly vì quá chuyên tâm quan sát nàng ta nên không kịp tìm chỗ
trốn, hai người đối mặt, nhìn nhau một lúc lâu. Thẩm Ly vốn nghĩ bây giờ mình đã bị đánh về nguyên hình, chắc sẽ không dẫn đến những hiểu lầm
không cần thiết, nào ngờ cô nương ta xông thẳng về phía nàng, lẩm vẩm
nói: “Hành Vân ca thật là, gà vặt lông rồi sao còn thả chạy ra ngoài như vậy, phải mau chóng đem hầm mới được.” Nàng ta chùi nước mắt, “Coi như
làm một bữa cơm cáo biệt với huynh vậy.”

Làm cái đầu
ngươi đó! Ai cần ngươi lo chuyện bao đồng! Thẩm Ly nghe vậy cả kinh, bây giờ nàng không hề có pháp lực, nếu đem bỏ vào nồi hầm thật thì quả lớn
chuyện. Nàng xoay người chạy ra khỏi nhà. Cô nương ấy cũng không chịu
yếu thế, nhấc chân đuổi theo ngay: “Ai da, chạy dơ hết thì khó rửa lắm!”

Lúc này Thẩm Ly thật hận không thể trét phân đầy mình, nàng thà bẩn đến chết còn hơn!

Thể lực Thẩm Ly không đủ, may là cô nương ấy cũng khá vụng về, nàng nhờ một ít kĩ
xảo chiến đấu mà trốn được vài lần đoạt mệnh hung hiểm, nhưng hai móng
dù sao cũng không bằng hai chân, thấy cô nương phía sau đuổi theo đến xì khói, sắp nổi cơn lôi đình, Thẩm Ly quạt cánh muốn bay lên, nhưng đôi
cánh trụi lông kia ngoài việc khiến nàng chạy trốn khó khăn hơn thì vốn
chẳng có tác dụng gì! Thẩm Ly cũng đã chuẩn bị tinh thần để chui lỗ chó, nhưng sân nhà Hành Vân quá chắc chắn, ở chân tường đừng nói là lỗ, ngay cả một khe hở cũng không có!

Nàng chưa
bao giờ cảm thấy bất lực, bi thương và tuyệt vọng đến vậy, nàng phát
thệ! Huyết thệ! Nếu hôm nay nàng trở thành gà hầm, nàng nhất định phải
biến thành lệ quỷ, giết lên Cửu thập trùng thiên, phun máu đầy người Đế
quân kia! Nếu không phải vì mối hôn sự đó thì sao nàng lại ra đến nông
nỗi này!

Lời trong
đầu còn chưa nghĩ xong thì đôi cánh đau nhói, cô nương áo vải dùng sức
nắm chặt xách Thẩm Ly lên, đôi tay túm chặt lấy cánh nàng, mặc cho hai
chân Thẩm Ly giãy dụa thế nào cũng không chịu buông ra.


“Hừ, con gà hoang này, xem ta giải quyết ngươi thế nào!” Cô nương ấy xách Thẩm Ly đi vào nhà bếp.

Thẩm Ly giãy dụa đến mức sắp gãy xương, lúc bị đặt lên thớt, Thẩm Ly bất chợt nhớ
lại lúc nàng đâm thương về phía kẻ địch trên chiến trường, thì ra… kẻ
yếu thế có cảm nhận như thế này đây…

“Ơ, đang làm gì vậy?”

Một giọng nói bình thản của nam nhân xuất hiện một cách bất thình lình vào giờ phút này.

Thẩm Ly vô
thức quay đầu, ở ranh giới sinh tử, nam nhân áo xanh quần trắng đang dựa vào cửa, ánh sáng sau lưng hắn tựa như một vầng hào quang từ bi, con
dao rơi xuống trước mặt Thẩm Ly cắm vào trong thớt, chắn ngang tầm nhìn
của nàng.

Cô nương áo
vải vừa rồi tư thế vô cùng hung hãn, lúc này hai tay đặt sau lưng,
ngượng ngùng đỏ mặt: “Hành Vân ca… Muội, à, muội vốn muốn đến thăm
huynh. Con gà này vặt lông rồi, không hầm nữa thì nó sẽ chết, lúc đó
không ngon nữa đâu.”

Ngay cả co giật Thẩm Ly cũng không còn sức, nàng nằm trên thớt như đã chết rồi.

“Con này
không thể hầm.” Vừa dứt lời, Thẩm Ly được ôm vào trong một vòng tay ấm
áp, mùi thuốc nhàn nhạt tràn ngập hốc mũi nàng, nàng bỗng cảm thấy mùi
vị này thật thơm tho vô cùng.

“A… Ấy, xin
lỗi, muội không biết. Muội chỉ muốn để lại cho huynh chút gì đó trước
khi đi…” Ngón tay sau lưng của cô nương áo vải xoắn lại, mắt phiếm đỏ.
“Ngày mai muội phải theo cha xuống phía Nam kinh doanh, có thể… có thể
không bao giờ quay về nữa. Sau này không được gặp Hành Vân ca nữa…”

“Ô, ngày
thường ta cũng đâu có gặp cô.” Giọng Hành Vân bình thản, mắt cô nương áo vải đã đẫm lệ, má cũng đỏ như tròng mắt: “Không phải! Ngày nào muội
cũng có thể nhìn thấy huynh! Mỗi ngày đều có thể len lén nhìn thấy…”
Giọng nàng ta run lên, khiến Thẩm Ly nghe thấy cũng không nỡ trách nàng
ta điều gì, chẳng qua là một cô nương si tình thôi.

“Aiz, vậy thì chết thật, ta lại chẳng thấy cô lần nào cả, một lần cũng không.”

Thẩm Ly kinh hãi há miệng, á khẩu cứng họng, lúc thế này mà nam nhân này lại nói
những lời như vậy sao, còn cố ý nhấn mạnh thêm vậy nữa, ngươi có đại thù với cô ta à?

Cô nương đó
quả nhiên tái mặt còn Hành Vân vẫn nở nụ cười như thường, “Cô đến đòi
quà tiễn biệt à? Ô, ta cũng không có gì tặng cô hết, nếu cô không chê…”

“Không cần.” Cô nương ấy vội nói, “Không cần đâu.” Nàng ta ôm ngực, sắc mặt ảm đạm, loạng choạng bước đi.

Hành Vân vẫy vẫy tay: “Đi từ từ nhé!” Tiếp đó hắn không hề lưu luyến mà quay người,
vứt Thẩm Ly xuống rồi bắt đầu lục lọi nồi niêu, vừa xắn tay áo nói: “Nấu cơm thôi.”

Thẩm Ly nằm
trên đất, nhìn cô nương kia đi đến cửa vẫn còn quyến luyến quay đầu nhìn lại, cuối cùng đành lau nước mắt nước mũi, cúi đầu rời khỏi. Thẩm Ly
thở dài, cô nương này đúng là hơi ngốc một chút, tính tình cũng quá cố
chấp, nhưng lòng thì rất thủy chung, sao lại đi thích một nam nhân buôn
bán xác thịt mà không hiểu phong tình như vậy chứ?


Tiếng lục lọi nồi niêu dừng lại: “Hả? Buôn bán cái gì?”

Chẳng phải là vừa bán thân về sao, còn có thể buôn bán cái gì nữa?

Trong lòng
Thẩm Ly vừa đáp xong, phát giác có điều không đúng, nàng lập tức quay
đầu lại nhìn, Hành Vân cũng đang nhíu mày nhìn nàng. Thẩm Ly kinh ngạc,
hắn… hắn đang nói chuyện với nàng?

“Ai da!”
Hành Vân ngẩn ra rồi liền bật cười, “Nhất thời không chú ý, bị ngươi
biết được rồi,” Hắn ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt Thẩm Ly, “Ta bán
thân thì sao?”

Thẩm Ly nào
có tâm trạng để ý đến hắn, nàng quá đỗi ngạc nhiên, hắn thật đang nói
chuyện với nàng? Thẩm Ly hoảng sợ toàn thân co giật, cái tên này ngay từ lúc bắt đầu đã có thể đọc được tiếng lòng của nàng rồi, hay là từ lúc
bắt đầu hắn đã biết nàng không phải là gà? Vậy thật ra hắn đang trêu đùa nàng đúng không…

“Không sai!” Hành Vân híp mắt cười: “Đang trêu đùa ngươi đó!”

Thẩm Ly chấn động toàn thân, đối diện với sự khiêu khích ngang nhiên như vậy, nhất thời nàng bỗng ngây ngốc.

“Còn nữa, tên ta là Hành Vân, gọi tên ta cho tử tế vào, với lại ta bán thân thì đã sao?”

Bán… bán
thân thì đã sao, trêu đùa nàng thì đã sao! Cái tên này đã ăn hết trinh
tháo tiết tháo rồi hay sao mà có thể điềm nhiên nói ra những lời như
vậy! Yêu nghiệt phương nào đây!

“Chẳng qua
là bán thân, trêu đùa ngươi thôi, có phải là chuyện cùng hung cực ác gì
đâu?” Hành Vân làm như không có gì xảy ra, “Được rồi được rồi, lần sau
không để ngươi phát giác là được rồi.” Nói xong, hắn khẽ chọc chọc lên
đầu Thẩm Ly, đứng dậy tiếp tục nấu cơm.

Thẩm Ly dùng hết sức lực bò ra khỏi nhà bếp, người này quá nguy hiểm rồi, nàng phải
tìm một nơi khác dưỡng thương, nếu không cứ dưỡng kiểu này không chết
cũng không sống nổi! Nhưng khổ nỗi hiện giờ thể lực của Thẩm Ly lại cạn
kiệt, lại phí sức bò lâu như vậy, chỉ bò đến trước cửa sân thôi thì toàn thân đã rã rời, cửa lớn gần trong gang tấc nhưng nàng có làm thế nào
cũng không thể đến được, ánh hoàng hôn thê lương chiếu trên đôi vai trụi lủi của nàng, nghe Hành Vân gọi to: “Ăn cơm thôi!” Sau đó nàng bị xách
về sân sau, đặt trước một chén cơm trộn.

Thôi vậy… Ăn no trước rồi tính!

Đêm nay ánh
trăng mênh mang, dường như Thẩm Ly mơ một giấc mộng, nàng khôi phục được hình người nằm dưới giàn nho, khí lạnh theo ánh trăng xuyên vào da
thịt, nàng không nhịn được mà ôm lấy cánh tay trần trụi của mình. Lúc
này một tấm thảm mỏng như từ trên trời rơi xuống, đắp lên người nàng,
hơi ấm và mùi thuốc nhàn nhạt bao phủ khiến nàng không nhịn được mà
nhếch khóe môi, nàng túm lấy một góc chăn cuộn lại, rơi vào trong mộng
cảnh sâu thẳm.

“Ô!” Đắp
chăn giúp Thẩm Ly, Hành Vân ngồi bên cạnh nàng, đưa tay giật giật mấy
sợi tóc đen bị xõa trên mặt đất, cười nói: “Tóc cũng rậm rạp nhỉ!” Ánh
mắt dịch xuống, dừng lại trên ngũ quan của nàng, tỉ mỉ quan sát, “Dung
mạo cũng xinh đẹp, một cô nương không tệ!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận