Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố


Tôn Tiểu Thiên ôm mặt, cảm thấy uất ức lắm.

Bình thường anh ta cho Trương Long không ít lợi lạc.

Sao đến lúc then chốt thì lại không thể dựa dẫm thế này?
“Đại ca…tên rác rưởi này cậu ta…”
Bốp!
Không đợi Tôn Tiểu Thiên nói hết câu thì một cú tát nữa lại giáng xuống mặt anh ta.

Tôn Tiểu Thiên bị gãy mất mấy cái răng.

Anh ta ôm mặt, rõ ràng là thấy nhục vô cùng.

Những người khác cũng sững sờ.

Tiếp đó, Trương Long đi tới trước mặt Tần Cao Văn và quỳ bụp xuống.

“Xin lỗi anh Tần!”
Im lặng.

Sự im lặng chết chóc bao trùm.

Đám đông nhìn cảnh tượng xảy ra trước mặt và đều há hốc miệng với vẻ kinh hoàng.

Trương Long lại gọi Tần Cao Văn lịch sự như vậy sao?
Chuyện gì thế này?
Tần Cao Văn thản nhiên nói: “Trương Long, gan anh cũng lớn gớm nhỉ.

Chuyện lần trước quên rồi à?”
Trương Long để lộ nụ cười khổ.

“Xin lỗi anh Tần, tôi không biết là anh”.

Giờ hắn sợ xanh mật rồi.

Nếu sớm biết người đối phó là Tần Cao Văn thì có cho hắn mười lá gan hắn cũng không dám làm loạn,
Chuyện xảy ra lần trước tới tận bây giờ vẫn còn như in trong đầu hắn.

Thủ đoạn của Tần Cao Văn quá đáng sợ.

Dù hắn cố gắng hết sức thì vẫn chẳng là gì đối với anh.

Rầm!
Tôn Tiểu Thiên cảm giác da mặt nóng ran, còn cơ thể khẽ run lên.


Trương Long là chỗ dựa lớn nhất của anh ta.

Vậy mà giờ đế người mạnh nhất cũng phải tỏ ra cung kính trước mặt Tần Cao Văn, thậm chí là còn quỳ xuống trước mặt anh.

Vậy mà anh ta lại dám ra tay với Tần Cao Văn.

Đúng là nực cười.

Tôn Tiểu Thiên quỳ phụp xuống, bò tới trước mặt Tần Cao Văn, ôm đùi anh và không ngừng dập đầu.

“Xin lỗi, tôi không cố ý”.

Tần Cao Văn ngồi xuống, túm tóc Tôn Tiểu Thiên: “Trước đó tôi đã nói với cậu rồi còn gì?”
Cơ thể Tôn Tiểu Thiên không ngừng run rẩy.

“Tôi thật sự biết sai rồi.

Sau này tôi không dám nữa.

Cậu tha cho tôi được không”.

Tần Cao Văn trả lời: “Một trăm triệu tệ đổi lấy bình yên”.

Rầm.

Anh ta tái mét mặt.

Một trăm triệu tệ sao? Đùa nhau chắc.

Dù có gom hết tài sản của anh ta ra thì cũng không có nổi một trăm triệu tệ.

“Tôi cầu xin cậu.

Cậu có thể nào đừng đùa vậy được không.

Tôi nào có nhiều tiền như vậy”.

Giờ anh ta chỉ muốn khóc nức lên.

Tần Cao Văn tiếp lời: “Có bao nhiêu tiền là việc của cậu, muốn bao nhiêu tiền từ cậu là việc của tôi.

Một trăm triệu, một đồng cũng không được thiếu”.

Thái độ của anh vô cùng kiên định.

Tôn Tiểu Thiên còn định nói vài câu thì Trương Long ở bên cạnh đã lại tát cho anh ta một phát.

“Còn không mau đáp ứng yêu cầu của anh Tần”.

Anh ta vội vàng gật đầu: “Được, được, tôi đồng ý, bảo tôi làm gì tôi cũng làm”.

“Năm giờ chiều ngày mai, chuyển tiền tới tài khoản của tôi, không thì nhà họ Tôn sẽ không còn một ai tồn tại đấy”.

Giọng anh bình thản như gió thoảng mấy bay.

Một lúc sau anh rời khỏi phòng.

Đợi Tần Cao Văn đi khỏi, Trương Long mới thở phào.

Lưng áo hắn ướt sũng.

Toàn bộ sức lực của hắn như bị rút sạch.

Một lúc sau hắn loạng choạng ngồi xuống ghế.

Đám đông nhìn thấy cảnh tượng đó thì cuối cùng cũng được trải nghiệm sự đáng sợ của Tần Cao Văn.

Đến cả Trương Long – một kẻ lợi hại như vậy khi đối diện với Tần Cao Văn cũng phải tỏ ra sợ sệt.

Vậy thì thực lực của anh mạnh tới cỡ nào thì không cần phải bàn cãi.

“Đại ca, vừa rồi anh…”
Trương Long chửi rủa: “Đừng nhiều lời nữa.

Đến anh còn không phải đối thủ của Tần Cao Văn.

Anh không đánh lại được anh ta, thế nhưng chú cũng đừng quá lo lắng”.


Thấy Trương Long nói như vậy, Tôn Tiểu Thiên cảm thấy tò mò.

“Đại ca, ý của anh là gì ạ?”
Trương Long trả lời: “Lẽ nào chú vẫn chưa biết? Ngày mai tên đó sẽ có trận quyết đấu với Chu tiên sinh?”
Đám đông nghe thấy cái tên Chu tiên sinh thì vô cùng kích động.

“Đại ca, ý của anh là đợi đến khi Tần Cao Văn bị Chu tiên sinh giết chết thì chúng ta không cần phải trả khoản tiền đó nữa đúng không?”
Trương Long đáp lại: “Đương nhiên”.

Hắn trả lời hào sảng.


Ngày cuối cùng.

Khi Tần Cao Văn trở về quán thì nhìn thấy cô chủ đang ngồi một mình trước cửa, hai tay ôm gối, cơ thể run rẩy và không ngừng khóc lóc.

Tần Cao Văn bước tới, ngồi xuống bên cạnh cô gái và nói: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Quán của chúng tôi bị phá rồi”.

Cô chủ trông vô cùng uất ức.

Tần Cao Văn sầm mặt: “Là tên khốn nào làm vậy?”
Cô gái ngẩng đầu nói: “Không có gì, anh không cần bận tâm đâu”.

Sau khi biết được Tần Cao Văn sẽ quyết đấu với Chu tiên sinh thì rất nhiều người đã có thái độ.

Bọn họ vì muốn nịnh bợ nhà họ Mã nên đã ra tay với cô gái.

Chủ quán chỉ là một cô gái trói gà không chặt.

Và cái quán của cô lại là một mục tiêu quá rõ ràng nên đương nhiên là bị rất nhiều người nhắm vào.

Sắc mặt Tần Cao Văn trở nên vô cùng nghiêm trọng: “Nói cho tôi biết rốt cuộc là ai làm.

Tôi sẽ giúp cô xả cơn tức này”.

Cô gái có phần căng thẳng, chỉ liên tục lắc đầu.

“Thật sự không cần đâu.

Chuyện này không liên quan gì tới anh”.

Tần Cao Văn nói với vẻ dịu dàng; “Chắc chắn là vì tôi nên cô mới bị như vậy.

Tôi có trách nhiệm phải đảm bảo sự an toàn cho cô”.

Do dự một lúc cô gái mới lên tiếng: “Là Vương Bưu và đàn em của hắn làm”.

“Được, chiều nay tôi sẽ bắt họ đến dọn dẹp lại quán cho cô”.

Nhìn vẻ tan hoang bên trong, Tần Cao Văn giận lắm.

Anh quay người rời đi.

Cô gái thấy vậy vội vàng lao lên giữ anh lại.


“Anh đừng kích động”.

Cô gái vội vàng nói: “Vương Bưu và thuộc hạ của hắn cộng lại cũng sáu, bảy mươi tên.

Một mình anh sẽ chịu thiệt mất”.

Tần Cao Văn không hề bận tâm: “Dù là sáu, bảy trăm người thì tôi cũng vẫn đập chết”.

Thật bá đạo.

Chưa từng có ai có thể khiến Tần Cao Văn phải thoái lui.

Cô gái có thể cảm nhận được thái độ vô cùng kiên định của Tần Cao Văn.

Có lẽ dù cô có nói gì thì cũng không thể thay đổi được quyết định của anh.

“Vậy anh cẩn thận nhé”.

Cô gái nói với Tần Cao Văn: “Đánh được thì đánh, không đánh được thì chạy”.

Tần Cao Văn tỏ ra khinh thường.

Đám cắc ké đó vốn không phải đối thủ của anh.

Có gì phải sợ.

Anh quay lại nói với cô gái: “Cô ở đây nấu cơm đợi tôi”.

Nhìn bóng hình Tần Cao Văn dần biến mất, cô gái nở nụ cười, trong lòng cảm thấy thật ngọt ngào.

Đây chính là cảm giác an toàn khi được người khác bảo vệ.


Lúc này Vương Bưu vẫn chưa biết tai họa sắp ập tới.

Lúc này đường đã lên đèn, trời về khuya dần.

Rất nhiều người đã chìm vào giấc ngủ, nhưng đối với thế giới ngầm thì lúc này cuộc sống mới bắt đầu.

Vương Bưu ngồi xuống ghế, tay phải nâng ly rượu vang, tay trái kẹp một điếu thuốc.

“Tên nhãi Tần Cao Văn đúng là không biết trời cao đất dày là gì”..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận