Bjyx Minh Hôn Ám Luyến


"Sau này, tôi mới hiểu rằng tình yêu của Vương Nhất Bác tựa như quả táo treo trên cây.

Tôi đã từng rất cố gắng nhón chân để hái được nó.

Nhưng tất cả đều vô ích.
Tôi cho rằng anh ấy sẽ không yêu bất kì ai.

Cho đến khi tôi chính mắt nhìn thấy quả táo kia tự rơi xuống lòng bàn tay của người mà anh ấy đã chọn."
________________________________________________________
Tôi biết đến cái tên Tiêu Chiến từ rất sớm, trước khi tôi gặp anh lần đầu tiên, trước cả khi tôi và Vương Nhất Bác chia tay.
Thôi Nhiễm, Vương Nhất Bác và tôi là du học sinh cùng khóa.

Chúng tôi quen biết nhau ở một bữa tiệc giao lưu của du học sinh Trung Quốc.

Nói chính xác hơn, là tôi đơn phương biết Vương Nhất Bác trước.
Vương Nhất Bác rất đẹp trai.

Cả buổi tiệc, tôi chỉ nhớ được mỗi cái tên tưởng như giản đơn nhưng không hề đơn giản này, cùng khuôn mặt phương đông không quá điển hình.
Mấy người du học sinh chúng tôi đều chọn thời gian để tụ tập khi không có lớp vào cuối tuần.

Mặc dù tính cách Vương Nhất Bác rất lạnh lùng nhưng lần nào cũng tham gia, ngồi trong góc uống rượu, hầu như đều giữ nét mặt người sống chớ đến gần.

Các nữ sinh động tâm thậm chí còn lấy anh ấy ra đánh cược, xem ai có thể hái xuống đóa hoa cao lãnh này.
Tôi không phải người đầu tiên ra tay, cũng chẳng phải người cuối cùng.
Tôi chơi lắc xí ngầu với Thôi Nhiễm ở quán bar, cậu ta thua nên phải đáp ứng tôi một điều kiện.

Tôi nói muốn cậu ta giúp lấy toàn bộ thông tin cá nhân của Vương Nhất Bác.
Vì vậy, tôi dễ dàng thuận lợi quen được anh ấy.
Chúng tôi ở bên nhau vào lễ giáng sinh năm đầu tiên tới Luân Đôn.


Bạn bè rủ đi quảng trường đắp người tuyết.

Tôi hôn lên má anh ấy dưới cây thông giáng sinh, hỏi anh ấy có muốn thử quen với tôi không.
Vốn dĩ cho rằng sẽ bị từ chối, nhưng không có.
Vương Nhất Bác chậm rãi gật đầu, "ừ" một tiếng.
Khi Thôi Nhiễm biết tin này, cậu ta có vẻ còn vui hơn cả tôi.

Buổi tối mời tôi uống rượu ở quán bar.

Cũng trong tối hôm đó, lần đầu tiên tôi nghe được cái tên "Tiêu Chiến" từ miệng cậu ta.
Hình nền điện thoại là một chàng trai khôi ngô đứng trước cây thông Noel cầu nguyện.

Tóc và vành tai anh được ánh nến phủ lên một màu sắc ấm áp, nhìn qua như một chú nai con lạc đường giữa trời tuyết.
"Ai đây? Bạn trai cậu à?" Tôi chỉ cho rằng là người yêu của Thôi Nhiễm.

Dù sao người lớn lên đẹp trai thế này nhất định sẽ rất nổi tiếng trong giới đồng tính của Thôi Nhiễm bọn họ.
"Tôi cầu còn không được." Thôi Nhiễm lấy lại điện thoại, tắt màn hình, chỉ tôi cười vui vẻ: "Cô cùng Vương Nhất Bác ở bên nhau, vậy tôi yên tâm rồi."
Khi đó, tôi vẫn chưa rõ cậu ta yên tâm cái gì, chỉ cho rằng người say nói nhảm.
Sau khi ở bên nhau, tôi mới phát hiện thật ra Vương Nhất Bác không hoàn hảo như mình đã nghĩ.

Một tên trai thẳng chỉ biết ngâm mình trong phòng đàn, ngoại trừ gương mặt có thể khiến tôi hóa giải muộn phiền, những tác dụng khác đều là số 0.
Mặc dù như vậy, tôi vẫn rất thích anh ấy.

Ít nhất trong cái vòng hỗn loạn này, Vương Nhất Bác xem như là một thanh niên tốt biết giữ mình.

Ngoại trừ cùng bạn cùng giới ra ngoài ăn cơm thì không còn sở thích gì khác.
Vì để phối hợp với sở thích của anh ấy, tôi cùng Vương Nhất Bác ngâm mình trong phòng đàn, cùng viết bản nhạc.

Chỉ vì để có thể nhìn thấy anh ấy lộ ra nụ cười vui vẻ sau khi phổ được một đoạn nhỏ giai điệu.
Tôi cho rằng đây chính là "yêu".


Có lẽ Vương Nhất Bác chưa đủ yêu tôi, nhưng đó chỉ là vấn đề thời gian.
Cho đến mùa xuân năm thứ hai, chúng tôi mỗi người trở về nhà ăn Tết.

Lúc khai giảng gặp lại ở Luân Đôn, Vương Nhất Bác đã đề nghị chia tay.
"Tôi cảm thấy, dường như tôi không thích con gái."
Khi Vương Nhất Bác nói lời này, giống như đang đọc sách giáo khoa vậy.

Mỗi một chữ đều nói rất cứng rắn, cũng vô cùng nghiêm túc.
Tôi không nhớ rõ lúc ấy mình đã ngạc nhiên nhường nào, nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh hỏi anh ấy: "Anh có người con trai mà mình thích rồi?"
Không có gì bất lực hơn việc phát hiện bạn trai mình trở thành gay.

Huống chi tôi và Vương Nhất Bác ở bên nhau chưa tới 3 tháng, trừ phi anh ấy vốn cong.
Vương Nhất Bác nghe câu hỏi của tôi, lắc đầu, sau đó lại gật đầu: "Xem là vậy đi."
"Là bạn bè của chúng ta?"
Lúc đó, tôi còn cho rằng là tên khốn nào trong vòng dám tới quyến rũ khiến anh ấy tự hiểu lầm bản thân.

Nhưng Vương Nhất Bác phủ nhận: "Không phải, là bạn của tôi ở Trung Quốc."
Tôi không còn lời nào để nói.
"Vậy chia tay đi.

Nhưng mà, anh tặng em một bản nhạc, xem như phí bù đắp."
Lúc nói ra câu này, thật ra tôi không suy nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy rất tức giận.

Vương Nhất Bác nói lời chia tay dễ dàng như vậy khiến tôi cảm thấy bản thân thật thất bại.
Anh ấy do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
Từ việc soạn nhạc đến thu âm bản demo, thật ra phần mà tôi tham gia rất ít.

Hầu hết thời gian, tôi chỉ ở bên cạnh nhìn anh ấy bận rộn, nhìn anh ấy bấm từng phím đen trên đàn dương cầm khi bất chợt nảy ra giai điệu.
Tôi còn có thể tự mình an ủi, ít nhất là vì tôi.

Vào mùa xuân cuối cùng khi học kì của chúng tôi kết thúc, Vương Nhất Bác gửi cho tôi bản demo chính thức.

Khi ấy, chúng tôi không còn học cùng một tòa nhà, cũng gần như không gặp mặt nhau nữa.
Lúc nhận được đoạn băng, tôi đã rất ngạc nhiên.

Tôi cho rằng Vương Nhất Bác đã sớm quên mất chuyện này.

Nhưng anh ấy vẫn nhớ, hơn nữa còn gửi kèm một bức thư rất dài, bày tỏ sự xin lỗi đối với tôi.
Trong thư, anh ấy viết lý do vì sao lúc ấy đồng ý cùng tôi quen nhau.

Cũng kể sơ lược về câu chuyện của mình và người con trai kia.
Điều khiến tôi ngạc nhiên nhất là anh ấy đã miêu tả lại cuộc gặp gỡ của hai người qua ngòi bút, hơn nữa viết rằng bản thân không phải cố ý giấu giếm, mà vì cho đến nay, anh ấy vẫn chưa biết được tên người kia.
Tôi nghe đoạn băng rất nhiều lần.

Vương Nhất Bác đặt tên bài hát này là《bad》.

Tôi từng gọi nhiều cuộc điện thoại, hỏi vì sao lại đặt tên này.

Mấy lần đầu, anh ấy đều im lặng, không buồn giải thích.

Cho đến khi tôi nói sẽ gửi trả bản demo, anh ấy mới chịu mở lời.
"Người tôi thích cũng đã từng đàn cho tôi nghe một khúc dương cầm, nhắc tới thật thảm." Giọng của Vương Nhất Bác thông qua điện thoại trở nên rất trống trải, như thể anh ấy đang đứng ở một hàng lang không người.
Anh ấy nói tiếp: "Là bản live hay nhất mà tôi từng nghe trong đời."
Không biết có phải ảo giác của tôi không, Vương Nhất Bác dường như đang cười, trong giọng nói có chút thanh rung.

Anh ấy không đợi tôi hỏi thêm đã lập tức ngắt máy.

Truyện Hot
Trong suốt thời gian đó, tôi nghe đi nghe lại bản nhạc này rất nhiều lần.

Cho đến lần cuối cùng, tôi mới tỉnh ngộ, nhận ra rằng từng nốt nhạc và cảm xúc ẩn chứa trong đây không hề liên quan gì đến tôi.
Rốt cuộc, vẫn không gửi lại bản Demo.

Khi Thôi Nhiễm quay lại tòa nhà cũ làm thủ tục tốt nghiệp, tôi đưa cho cậu ta cuộn băng, nhờ trả tận tay cho Vương Nhất Bác.
Lần gặp cuối cùng là ở sân bay Nam Kinh.
Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, tôi đã gặp được người yêu hiện tại của anh ấy.


Chính là Tiêu Chiến mà Thôi Nhiễm từng nhắc đến.
Thật sự rất đẹp, không hề thua kém Vương Nhất Bác chút nào.
"Từng có người nói hai anh trông rất giống nhau chưa?" Tôi đã hỏi anh như vậy khi Vương Nhất Bác chạy đi lấy hộp y tế.
Tiêu Chiến hơi sửng sốt, sau đó cười trả lời: "Chưa từng.

Chúng tôi rất giống nhau sao? Chắc không đâu nhỉ."
Giọng anh rất chậm, khiến tôi có cảm giác đang ngâm mình trong bình nước ấm, tựa như bài hát kia.
Tôi tiếp tục khẳng định: "Thật sự rất giống.

Có lẽ ở bên nhau quá lâu, diện mạo cũng sẽ thay đổi."
Tiêu Chiến không nói thêm gì nữa.
Chuyến bay buổi chiều, nhân lúc Tiêu Chiến đi đậu xe, rốt cuộc tôi cũng hỏi ra vấn đề canh cánh trong lòng bấy lâu.
"Vẫn là người đó sao?"
Là bản live mà anh cảm thấy hay nhất trong đời đó sao?
Tôi hỏi rất mơ hồ.

Nhưng tôi nghĩ có lẽ Vương Nhất Bác hiểu ý mình.
Vương Nhất Bác nghiêng đầu nhìn tôi, không hề ngạc nhiên, sau đó gật đầu.
"Vẫn luôn là anh ấy."
Toàn văn hoàn
Đôi lời của tác giả: Tôi đã suy nghĩ rất lâu, cảm thấy vẫn nên cần giải thích một chút.

Vì sao Vương Nhất Bác lại lấy bản nhạc từng tặng Afra để cầu hôn Tiêu Chiến? Là do cậu ấy sáng tác bản nhạc này, hoàn toàn là vì Tiêu Chiến.

Trong phiên ngoại "Góc nhìn của Afra" cũng đã có đề cập đến.

Sau khi Vương Nhất Bác xác định bản thân thích con trai, đề nghị chia tay với Afra, cậu đã viết ra bản nhạc này, hơn nữa khi giải thích tên ca khúc cho Afra cũng đã kể với cô ấy chuyện ở khán phòng năm xưa.
Nếu nói bản nhạc này có liên quan gì với Afra, có thể là nhờ khoảng thời gian ở bên cô ấy, đã khiến Vương Nhất Bác nhận ra một số chuyện.

Khi Afra rời khỏi Nam Kinh đã hỏi Vương Nhất Bác: "Vẫn luôn là anh ấy sao?", cuối cùng đã nhận được câu trả lời khẳng định.
Vì vậy, tại sao nhất định phải dùng bản nhạc này để cầu hôn mà không sáng tác một ca khúc mới? Bởi vì ý nghĩa của bản nhạc này xuất phát từ Tiêu Chiến.

Không chỉ là bản thân Tiêu Chiến sau khi kết hôn, mà là từ rất lâu về trước, khi cậu còn chưa biết được tên đối phương, đã bắt đầu yêu người con trai ấy rồi..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận