Binh Vương Và Bảy Chị Gái Cực Phẩm

Ông ấy còn có thể nói gì?

Ông ấy đã cứu Lục Vân một lần, là hắn không quý trọng cơ hội mà thôi.

Đinh Văn Hoành cảm thấy mình đã hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi.

Đoạn Bằng nhịn lâu như vậy, lúc này rốt cục cũng không chịu được mà nhếch khóe miệng lên châm ngòi thổi gió nói: “Thằng ranh họ Lục, tụi tao đã sớm lĩnh giáo tính ngông cuồng của mày rồi, nhưng mày lại dám không nể mặt Lâm công tử, có phải đã quá đáng lắm rồi không?”

Hắn ta có tác dụng rất quan trọng trong mâu thuẫn lần này.

Lúc trước cũng thế, mâu thuẫn giữa Lục Vân và hai anh em nhà họ Uông cũng có phần Đoạn Bằng đổ dầu vào lửa.

Nhưng lần trước sau vụ đánh cược sinh tử cục, Uông Húc không đến gây chuyện với Lục Vân nữa, Uông Đào thì càng không dám, điều này khiến Đoạn Bằng rất khó chịu.

Răng của hắn ta không thể rơi oan mạng như vậy.

Thế là Đoạn Bằng lại bắt đầu châm ngòi thổi gió bên cạnh Lâm Kiến, nói Lục Vân đoạt đàn bà của Lâm Kiến, cũng chính là Long Diệc Tuyết.

Đương nhiên Lâm Kiến rất khó chịu, thế là đã xảy ra tình cảnh lúc nãy.


Đoạn Bằng vui vẻ hớn hở nhìn cảnh này.

Hiện tại hắn ta nhảy ra nói chuyện là vì làm ngọn lửa này cháy càng mạnh lên.

Nhưng Đoạn Bằng vừa dứt lời thì đột nhiên nhìn thấy một bóng người như ảo ảnh nhanh chóng lao đến trước mặt mình rồi bóp lấy gáy hắn ta đập mạnh lên cạnh bàn.

Ầm!

Cú va chạm này vừa vặn đập vào hàm răng của Đoạn Bằng, hai cái răng cửa vàng óng vừa gắn vào không lâu lập tức văng xuống đất.

Người ra tay chính là Lục Vân, chỉ nghe hắn cười lạnh một tiếng và nói: “Tao phát hiện miệng mày ngứa đòn!”

Lần trước đã dạy dỗ Đoạn Bằng một lần, nhưng tên này vẫn ngứa miệng như thế, nếu hắn ta không nhớ lâu được thì Lục Vân không ngại để lại ấn tượng càng sâu sắc.

Ầm!

Cú đập này cũng làm mọi người ở đây ngơ ra.

Gần đây mọi người đều nhìn thấy Đoạn Bằng luôn lấy lòng Lâm Kiến, đổi một câu nói chính là, Đoạn Bằng là chó săn của Lâm Kiến.


Đánh chó thì phải nhìn măt chủ!

Lục Vân dám đánh Đoạn Bằng như vậy thì khác gì đang vả mặt Lâm Kiến?

Gương mặt âm trầm của Lâm Kiến trở thành màu xanh xám, hai mắt nhìn chằm chằm Lục Vân như muốn phun ra lửa.

Ai ngờ Lục Vân lại cười khẩy và nói: “Thế nào, trông thấy tôi đánh chó của anh thì trong lòng không thoải mái à? Vậy đánh thêm một cái đi!”

Ầm!

Lại một cú va chạm thật mạnh trực tiếp đánh văng hai hàng răng trên dưới của Đoạn Bằng xuống đất.

Lục Vân nhếch miệng cười. .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Đêm Nay Có Mưa
2. Đông À, Hạ Lạnh
3. Đoạn Ký Ức Bị Đánh Mất
4. Thiếu Niên Tai Mèo Của Nàng
=====================================

Mặc kệ những người này có thoải mái hay không, gù gì thì hắn cũng dễ chịu.

Ai nói sau khi vứt bỏ hào quang của Vân Thiên Thần Quân thì tôi không thể ngông?

Lục Vân này ngông cuồng như vậy đó!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận