Binh Vương Và Bảy Chị Gái Cực Phẩm

Dù sao họ cũng là phần tử trí thức làm việc trong những bộ ngành liên quan, tầm nhìn vẫn rộng lớn hơn người bình thường rất nhiều, biết trên thế giới này có rất nhiều kỳ nhân dị sĩ.

Chưa chắc không có khả năng tồn tại thần y hai mươi tuổi.

Còn có một nguyên nhân chính là, nếu Tỉnh trưởng đánh giá Lục Vân cao như vậy thì nhất định là có lý do.

Cho nên đám đồng nghiệp của Dương Chấn Nham chỉ hơi sửng sốt một chút rồi đã chủ động mỉm cười chào hỏi Lục Vân.

Dương Chấn Nham còn muốn giới thiệu đám đồng nghiệp cho Lục Vân quen biết, nhưng lúc này phía sau lại truyền đến giọng nói oán trách của Dương Tiểu Mạn: “Cha, hiện tại có lý do xác thực chứng minh cha không phải cha ruột!”

Nơi này rõ ràng còn có một bệnh nhân, các người lại đứng đó tám chuyện như không có việc gì, hoàn toàn không coi bệnh nhân là tôi ra gì.

Thật là quá đáng!

Nghe thấy giọng nói của con gái, Dương Chấn Nham lập tức lộ vẻ xấu hổ.

Nói thật, ông ta quên mất.


Ban đầu muốn gọi Lục Vân tới mà không phải bác sĩ khác là vì muốn giới thiệu cho đám đồng nghiệp quen biết thanh niên tài năng này của tỉnh Giang Nam.

Khi nhìn thấy Lục Vân, Dương Chấn Nham trò chuyện vui quá nên quên béng mất luôn bệnh tình của con gái Dương Tiểu Mạn.

Thật là xấu hổ.

Lục Vân cười nói: “Anh Dương, để tôi chữa bệnh cho con anh trước đã, tuy rằng chỉ là bệnh vặt, nhưng quá trình trị liệu vẫn hơi khúc chiết.”

Dương Tiểu Mạn hỏi: “Lục thần y, tôi chỉ duỗi người thôi mà cánh tay đã không bỏ xuống được, xin hỏi đây là do cơ bắp rút gân sao?”

Lục Vân ngẫm nghĩ rồi nói: “Nói theo trung y thì do nguyên khí trong cơ thể cô không đủ, hơn nữa phong tà xâm nhập cản trở kinh mạch lưu thông, phương pháp trị liệu cũng đơn giản…”

“Chỉ cần dùng sức ấn một huyệt đạo dưới rốn của cô là được.”

Lục Vân nói rồi đột nhiên vươn một ngón tay ra chuẩn bị ấn dưới rốn Dương Tiểu Mạn, chỉ là còn chưa chạm được vào làn váy trắng tinh kia thì đột nhiên nghe thấy một tiếng chát vang lên.


Mặt Lục Vân ăn trọn một bạt tai.

Dương Chấn Nham và đám đồng nghiệp của ông tôi đều ngơ ra.

Đặc biệt là đám đồng nghiệp, vì hiếu kỳ nên họ đặc biệt chú ý đến phương pháp trị liệu của Lục Vân, muốn biết hắn dựa vào cái gì mà được Tỉnh trưởng đánh giá cao như vậy.

Khi nghe Lục Vân nói ra bệnh lý giải thích theo trung y thì họ đều kinh ngạc cảm thán.

Không hổ là người được Tỉnh trưởng coi trọng, quả nhiên có bản lĩnh.

Nhưng khi nghe thấy phương pháp trị liệu Lục Vân nói ra thì sự kinh ngạc cảm thán này lại lập tức biến mất, chỉ cảm thấy vô cùng hoang đường.

Cánh tay không bỏ xuống được liên quan gì đến huyệt đạo dưới rốn?

Chẳng lẽ Tỉnh trưởng nhìn lầm người thanh niên này rồi?

Quả nhiên không ngoài dự đoán, rất nhanh phương pháp trị liệu hoang đường của Lục Vân đã ăn trọn một cái tát vang dội.

Mọi người đều khẽ lắc đầu.

Nhưng sau đó họ lại sửng sốt.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận