Binh Vương Và Bảy Chị Gái Cực Phẩm

Dương Tiểu Mạn nghe nhiều nên cũng biết chuyện xưa đời cha mẹ mình.

Vừa rồi thấy cha cười vui vẻ như vậy nên Dương Tiểu Mạn mới cố ý nói ra câu này, quả nhiên lập tức nhìn thấy nụ cười trên mặt cha cứng lại.

Mấy đồng nghiệp bên cạnh cũng lộ vẻ xấu hổ.

Chú Thẩm là ai?

“Khụ khụ……”

Vì giảm bớt xấu hổ, Dương Chấn Nham khẽ ho khan hai tiếng và nói: “Chú Thẩm là bạn cũ của cha nên tất nhiên tốt với con rồi, nhưng con chỉ nhìn thấy mặt ngoài, lúc chú Thẩm về đến nhà thì hung dữ với con gái chú ấy biết chừng nào.”

Dương Chấn Nham nói câu này đã giải thích rõ quan hệ trong đó, ngoài ra còn giảm bớt xấu hổ.

Một đồng nghiệp cười nói: “Chứ còn gì nữa, bác cũng chỉ hung dữ với con mình thôi, không có khả năng đi mắng cháu gái.”

“Đúng rồi đúng rồi!”


“Tiểu Mạn à, ngày thường ở đơn vị cha con thường xuyên khen con giỏi giang với mấy chú, không biết tự hào đến mức nào nữa!”

“Đúng đấy đúng đấy!”

Các đồng nghiệp mồm năm miệng mười, rất nhanh đã tránh đi đề tài có ý nghĩa khác này.

Để tránh con gái tiếp tục buồn bực, Dương Chấn Nham cũng không quá đáng mà vừa gọi điện thoại vừa nói: “Được rồi được rồi, con chỉ bị bệnh nhẹ thôi, cha sẽ nhờ anh bạn Lục Vân lại đây một chuyến!”

Quả nhiên Dương Tiểu Mạn không nói gì nữa, cô cũng rất tin tưởng vào y thuật của Lục Vân.

Lúc trước phó viện trưởng Triệu Mặc của viện trung y kia tới châm cứu cho ông nội đã không cẩn thận đâm một cây kim vào đùi ông, cuối cùng là Lục Vân chữa khỏi.

Lúc ấy Triệu Mặc còn gọi Lục Vân là sư tổ, cho nên Dương Tiểu Mạn có ấn tượng rất sâu với hắn.

Có Lục thần y ra tay thì chút bệnh vặt này của mình thật sự không phải vấn đề.

Mà sở dĩ Dương Chấn Nham lập tức nghĩ đến Lục Vân, một mặt là xuất phát từ lòng tin đối với y thuật của hắn, mặt khác ông ta cũng rất coi trọng người tài nên hy vọng có thể mượn cơ hội này để giới thiệu Lục Vân cho càng nhiều đồng nghiệp quen biết.


Thần y Giang Thành.

Đại sư Vân Lộc.

Lấy một trong hai danh hiệu này ra đều có sức nặng nhất định, nếu nhìn thấy tuổi tác của Lục Vân nữa thì sức nặng này đủ để đạt tới trình độ khiếp sợ.

Người bình thường có nằm mơ cũng không dám nghĩ theo hướng đó.

Khi nhận được điện thoại của Dương Chấn Nham, đúng lúc Lục Vân không có việc gì làm nên cũng chịu đến Dương gia một chuyến.

Mới đầu Dương Chấn Nham muốn để thư ký lái xe đi đón Lục Vân tới, nhưng lại bị Lục Vân từ chối, hắn còn chưa cao ngạo đến mức này.

Thái độ của Lục Vân đối với người hợp ý vốn rất hiền hoà, có thể không lấy một xu tiền khám bệnh.

Đối với người không hợp ý thì cho dù ra giá trên trời Lục Vân cũng khịt mũi coi thường.

Dương Chấn Nham thuộc về dạng hợp ý.

Ông ta là một người quan chức tốt.

Cho nên sau khi nghe điện thoại của Dương Chấn Nham, rất nhanh Lục Vân đã chạy tới Dương gia.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận