Binh Vương Và Bảy Chị Gái Cực Phẩm

“Hắn trúng độc, trúng độc cực kỳ nghiêm trọng.”

Thiên Huyền Tử đem Lục Vân đặt lên trên giường đá, vẻ mặt cực kỳ trịnh trọng nói.

“Cái gì? Bị trúng độc!”

Sắc mặt Sở Dao lập tức thay đổi, trong mắt tràn đầy sự lo lắng, nói: “Sư huynh tài giỏi như vậy làm sao có thể bị trúng độc chứ?”

Thiên Huyền Tử lắc đầu, không nói gì.

Thiên Diệu Tử ở bên cạnh nói với ông ta: “Không phải y thuật của huynh rất giỏi sao? Y thuật của sư chất Lục Vân đều do huynh dạy mà thành, chẳng lẽ đến cả huynh cũng không cứu được hắn?”

Thiên Huyền Tử cười khổ nói: “Biện pháp cứu hắn nhất định là có, nhưng huynh không làm được..!”

“Có là có, không có là không có. Huynh bảo có cách nhưng lại nói mình không thể, vậy là có ý gì? Làm không được thì sao gọi là cách? Theo tôi nghĩ đơn giản là do huynh không muốn cứu thôi!”


Sắc mặt Thiên Diệu Tử trầm xuống, hừ lạnh nói.

Sở Dao lo lắng đến mức gần như bật khóc, cô ấy cầu xin: “Sư Bá, người phải cứu sư huynh. Nhất định không được để sư huynh xảy ra chuyện gì đâu…”

“Trước tiên đừng lo lắng.”

Thiên Huyền Tử an ủi, nói: “Thật sự là sư bá không thể làm gì, nhưng hai người muốn cứu hắn lại vô cùng dễ dàng.”

“Lời này là sao?” Thiên Diệu Tử cau mày.

Thiên Huyền Tử do dự một chút, hắng giọng nói: “Kỳ thật, chất độc trong cơ thể Lục Vân khá đặc biệt, độc tính rất mạnh, mạng sống của hắn nhiều nhất chỉ có thể kéo dài tối đa khoảng nửa giờ.”

Nghe thấy lời này, trong hốc mắt Sơ Dao đã chan chứa nước mắt.

Ai ngờ sau đó lại nghe thấy Thiên Huyền Tử nói tiếp: “Nhưng mà, nếu có một người phụ nữ nào đó có thể ở bên cạnh hắn trong vòng nửa giờ này…”


Nói đến đây Thiên Huyền Tử dừng lại một chút, ánh mắt rơi vào trên người Thiên Diệu Tử.

Thiên Diệu Tử lập tức hiểu ý của ông ta, sắc mặt đột nhiên thay đổi, tức giận nói: “Sao huynh lại nhìn muội? Muội nói cho lão già vô lại huynh biết, không có khả năng, tuyệt đối không thể, để đồ đệ của huynh chết đi!”

“Sư phụ người đang nói cái gì vậy? Làm sao người có thể thấy chết mà không cứu chứ?” Sở Dao vừa lo lắng vừa tức giận nói.

Nhất thời Thiên Diệu Tử tỏ vẻ bối rối, nói: “Dao nhi, không phải vi sư thấy chết không cứu, mà là bởi vì vi sư, vi sư làm chuyện này không được, không phù hợp.”

“Rốt cuộc là như thế nào, sư huynh sắp chết rồi, van xin hai người đừng kì kèo như vậy nữa được không?”

Thiên Diệu Tử suy nghĩ một chút, đột nhiên ghé vào tai Sở Dao thấp giọng nói vài câu.

Tiếp theo.

Đôi mắt đẹp của Sở Dao đột nhiên mở to.

Sau đó khuôn mặt xinh đẹp của cô đỏ bừng.

Cô không thể tin được, biện pháp mà cô và sư phụ nói lại là cùng Tiểu Lục Vân…

Thiên Diệu Tử nói xong, ý vị thâm trường mà thở dài một tiếng, nói: “Dao nhi, con thấy đó, loại chuyện này làm sao có thể làm bừa được đúng không? Hơn nữa sư phụ còn lớn tuổi như vậy, khụ khụ… ừm, Dao nhi, nhất định con cũng không muốn sư phụ như vậy đâu phải không?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận