Binh Vương Và Bảy Chị Gái Cực Phẩm

Diệp Vô Địch ôm đầu chạy trối chết, làm mấy tiểu bối của Long gia đứng đằng xa thấy vậy thì cười khà khà.

“Anh rể tha mạng, em có tin báo, em có tình báo đây…”

Diệp Vô Địch vừa hét lên vừa cầu xin thương xót.

Tình báo?

Lục Vân giễu cợt: “Tình báo của anh đáng giá mấy xu?”

“Trước hết cứ nghe em nói trước đi anh rể!”

“Được rồi, cho anh một cơ hội, nếu tình báo anh đưa ra không làm tôi hài lòng thì anh cứ ngoan ngoãn chịu đánh đi.”

“Tình báo này rất quan trọng, chúng ta cần phải nói ở một nơi yên tĩnh hơn.”


Nhìn Diệp Vô Địch làm màu, Lục Vân lập tức tức giận kéo thẳng cậu ta ra khỏi nhà họ Long, nói: “Có rắm gì thả mau!”

Diệp Vô Địch quét mắt nhìn xung quanh.

Sau khi chắc chắn xung quanh không có ai, cậu ta mới thì thầm: “Tôi làm như vậy là tránh cho thân phận của anh bị lộ đó anh rể à, anh xem tin này đi.”

Diệp Vô Địch lấy điện thoại di động ra, mở giao diện tin tức rồi đưa cho Lục Vân xem: “Em biết anh rể rất ít khi đọc tin tức, cho nên chắc chắn anh vẫn chưa đọc bài báo này.”

Lục Vân nhìn lướt qua.

Nội dung của bài báo là có một người Mỹ tên Wilson tự tuyên bố là mình đã đạt tới ‘Thần cảnh’, đồng thời muốn khiêu chiến với Thiên Sáp vương của Long quốc, địa điểm chiến đấu là một hòn đảo nhỏ ở Thái Bình Dương.

Vĩ độ và kinh độ của đảo đó cũng được viết trong bài báo.


Do chênh lệch múi giờ giữa các kinh độ cho nên Wilson không nói rõ cụ thể thời gian mà chỉ nói là khoảng một tuần sau, anh ta sẽ đến hòn đảo này chờ Thiên Sáp Vương ba ngày.

Còn nói, nếu trong vòng ba ngày này Thiên Sáp Vương không đến thì hắn chính là con rùa rụt đầu.

Cái này hoàn toàn là một hành vi khiêu khích mất não, giống như chuyên gia người Đài Loan nói người đại lục không có tiền mua trứng luộc nước trà ăn.

Trước kia Lục Vân Cũng đã từng gặp phải những chuyện như này, nhưng hắn chưa bao giờ để ý tới nó, nếu không thì cứ có người khiêu khích là hắn phải lên đánh một trận thì phải đánh đến bao giờ chứ!

Chỉ khi có người làm chuyện quá đáng, xâm phạm đến biên giới của Long Quốc thì Lục Vân mới cho bọn họ biết độ khủng bố của Thiên Sáp Vương, thậm chí là không hề ngần ngại mà giết thẳng đến thủ đô của bọn họ.

Cho nên, hiện giờ Lục Vân cũng không hề có ý định để ý tới chú hề này.

Ba mươi sáu tướng lĩnh của Thiên Hoàng điện cũng lười làm phiền Thần Quân điện hạ vì loại tin tức rác rưởi này.

Nói tóm lại là, tình báo này của Diệp Vô Địch không có ý nghĩa gì với Lục Vân.

Nhìn thấy vẻ mặt khinh thường của Lục Vân, Diệp Vô Địch lập tức lo lắng nói: “Anh rể, tôi thấy tên Wilson này không đơn giản vậy đâu, rất nhiều bình luận trên mạng đều nói anh ta thật sự là Thần cảnh đó.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận