Binh Vương Và Bảy Chị Gái Cực Phẩm

“Tiểu Lục Vân, chị không tìm được sư phụ nhưng lại tìm được một ngôi mộ lớn. Chị nhìn thấy trông giống như kiểu một cái hố và giờ đang định đi vào đó. Lát nữa chị sẽ gọi lại cho em.”

Câu nói này đến không đúng lúc.

Bởi vì Sở Dao không biết được tình hình hiện tại của Lục Vân. Cô chỉ nhớ rằng khi Lục Vân bảo cô đi tìm Thiên Diệu Tử và nói rằng có chuyện gì hãy báo lại với hắn.

Sau một khoảng thời gian dài, Sở Dao không tìm thấy Thiên Diệu Tử. Vì không muốn Lục Vân lo lắng nên cô thống báo tình hình cho hắn thông qua pháp trận ý niệm.

Lục Vân vẫn bất động.

Hắn lặng lẽ quỳ trước mộ của mẹ mình.

Cho đến khi trời tối, Doãn Bội bước vào nghĩa trang và nhìn Lục Vân với vẻ mặt phức tạp. Ông ấy thở dài đầy vẻ cô đơn rồi rời đi.

Doãn Thu Thủy cũng quỳ ở đó gần như cả ngày, sau đó bà ấy loạng choạng đứng dậy, hai chân đã tê cứng còn đầu gối thì sưng đỏ.


Nhưng bà ấy nghĩ rằng làm như vậy cũng đáng giá.

Tuy rằng cha bà ấy không nói gì nhưng nếu ông ấy đã rời đi thì điều đó có nghĩa là nhất định ông ấy sẽ không còn nghĩ đến việc giết Lục Vân nữa trong một khoảng thời gian.

Doãn Thu Thủy bình tĩnh lại, đợi cho đến khi cảm giác tê ở chân giảm đi một chút, bà ấy bước vào nghĩa trang và đi đến bên cạnh Lục Vân: “Lục Vân, mẹ của con đã biết được tâm ý của con rồi. Mau đứng dậy đi!”

Lục Vân vẫn im lặng.

Doãn Thu Thủy nhìn thấy hắn như vậy, đột nhiên bà ấy cảm thấy đau khổ.

Thật ra nỗi đau trong lòng đứa trẻ này cũng không kém gì những người khác.

Hắn phải chịu sự nghèo khổ từ nhỏ và sống 5 năm ở viện phúc lợi. Thế nhưng vụ hỏa hoạn ở viện phúc lợi đã khiến cho cuộc sống của hắn trở nên hỗn loạn.

Sau khi dày công đi tìm kiếm chân tướng, đáp án lại là cha hắn giết mẹ hắn còn người muốn giết hắn lại chính là ông ngoại của hắn.


Nói về nỗi đau, còn ai có thể đau đớn hơn Lục Vân nữa đây?

Hắn cũng là một đứa trẻ đáng thương!

“Lục Vân, đứng dậy đi!”

Thanh âm của Doãn Thu Thủy có chút nghiêm nghị, bà ấy không muốn Lục Vân tiếp tục quỳ nữa.

Thế nhưng bà ấy vẫn thấy Lục Vân bất động.

Doãn Thu Thủy kéo tay hắn thì mới phát hiện cơ thể của Lục Vân cứng như bê tông sắt thép, cứ quỳ mãi đó không chịu nhúc nhích.

Doãn Thu Thủy tức giận nói: “Con cứ như thế này, mẹ con thấy sẽ vui chứ?”

“Dì…”

Lúc này, cuối cùng Lục Vân cũng lên tiếng: “Con không sao, chỉ là con muốn dành thời gian ở bên mẹ nhiều hơn một chút. Con sẽ không nghĩ không thông đâu, dì đừng lo!”

Khuôn mặt của Doãn Thu Thủy cứng đờ.

Mất một hồi, bà ấy mới vỗ vai Lục Vân và lặng lẽ thở dài: “Con nhìn đi, chuyện gì rồi cũng sẽ qua thôi.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận