Bình Vương Thần Cấp

Trương trưởng lão cảm thấy có lỗi vô cùng, rõ ràng ông ta không nói gì, rõ ràng là hai tên khốn phía trước đang tự mình ra mặt, tại sao hai tên này không nói sớm hơn với ông ta về việc tai có vấn đề, ông ta sẽ mua cho hai tên này một chiếc máy trợ thính và tặng miễn phí, chỉ mong hai tên này biết rằng người mình đang nói chuyện là ai.

“Hừ tôi thật sự không biết cậu từ đâu đến, cậu nghĩ đây là đâu mà dám vô lễ trước mặt Trương trưởng lão của Võ Đang như vậy, cậu còn ra oai với ai chứ.” Người đàn ông vô cùng tức giận trước thái độ của Lâm Trạch Dương.

Lâm Trạch Dương nhìn Trương trưởng lão gật đầu, sau đó nói: “Thì ra ông là trưởng lão của Võ Đang.”

Trương trưởng lão không nhịn được nuốt ngụm nước bọt, đối với một trưởng lão họ Trương ở Võ Đang, anh sẽ không dễ dàng tìm được ông ta.

“Rõ ràng khi nhắc đến người số một của Võ Đang, ai mà không biết đó là Trương trưởng lão của chúng ta chứ.” Người đàn ông lớn tiếng hét lên, giống như rất đắc ý, trên mặt lộ ra vẻ tự hào, Trương trưởng lão chắc chắn sẽ rất hài lòng với việc mà mình làm. Thân là một kẻ nịnh bợ, về điểm này người đàn ông kia cho mình điểm tối đa.

“Ồ, Trương trưởng lão, số một Võ Đang.” Lâm Trạch Dương lại gật đầu, khóe miệng hơi nhếch lên.

Trương trưởng lão không nhịn được mà nghiến răng nghiến lợi, rất muốn đá cho tên này một cước bay lên chín tầng mây xanh, tại sao hắn lại nói nhiều thế, vốn dĩ hôm nay chỉ cần ông ta chạy trốn được, tên nhóc kia sẽ không bao giờ tìm thấy ông ta nữa, nhưng bây giờ…

Bây giờ Trương trưởng lão càng nghĩ càng tức, ông ta cắn chặt răng, thầm thề trong lòng rằng nếu không lôi được cái tên khốn nạn này đi, ông ta không phải là Trương trưởng lão.

“Nhìn kìa, đĩa bay.” Lúc này Trương trưởng lão cũng không thể quan tâm quá nhiều nữa do Lâm Trạch Dương đang đi về phía ông ta, thậm chí ông ta còn hét lên thật to, ngón tay chỉ lên trên bầu trời.


Lâm Trạch Dương theo bản năng quay đầu lại, cùng lúc đó, Trương trưởng lão sử dụng kỹ năng Tiêu Bộ của Võ Đang đến mức cực độ, rồi bỏ chạy thục mạng.

Lâm Trạch Dương nhận ra không có đĩa bay nào cả, biết mình lại bị lừa, anh hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, nhưng khi quay người lại bỗng phát hiện ra Trương trưởng lão đã biến mất sau đám người, gần như không thể đuổi kịp được nữa, xem ra người đầu tiên chạy trốn là đệ nhất số một của Võ Đang rồi.

Lâm Trạch Dương chậm rãi lắc đầu, sau đó xoay người rời đi.

Khi những người phía trước nhận ra Trương trưởng lão đã rời đi, tự nhiên bọn họ không còn hứng thú với Lâm Trạch Dương nữa nên nhanh chóng đuổi theo Trương trưởng lão.

Lâm Trạch Dương lại quay đầu lại một lần nữa, nắm chặt tay nói: “Lần sau gặp lại ông, nếu không tìm được đĩa bay cho tôi thì ông không trốn được đâu.”

Sắp đến giờ ăn tối rồi, anh không muốn bỏ lỡ bữa tối miễn phí nên đành quay lại trong sân. Đúng lúc này, Huyết Y và Huyết Ngưng đi ra cùng mấy đệ tử.

Thì ra Ngưu Bối Sơn sẽ gửi đủ bữa ăn thịnh soạn đến từng biệt thự, nhưng tất nhiên nơi này tương đương với một khu nghỉ dưỡng nên cũng sẽ có những nhà hàng cao cấp chuyên dụng. Ngoài ra còn có tiệc buffet sang trọng miễn phí 24 giờ một ngày nữa.

Ngay khi nghe thấy điều này, tự nhiên Lâm Trạch Dương trở nên hăng hái, lập tức đi theo đám người của Huyết Y cùng mấy người khác.

Tất nhiên những người trong Huyết Minh sẽ không đi ăn buffet như Lâm Trạch Dương, họ đến nhà hàng vì muốn làm quen với một số người trong gia đình võ thuật, thứ nhất là để mở rộng quan hệ, thứ hai là tìm người mua những viên thuốc do Huyết Minh chế tạo.

“Nếu như chúng ta có thể liên lạc được với Võ Đang thì tốt quá, bọn họ vẫn luôn là một trong những môn phái mạnh nhất, lai lịch khó dò, mà bây giờ Trương trưởng lão của Võ Đang đang là số một, dĩ nhiên người này lại càng thu hút được nhiều sự chú ý hơn, giống như người đi đầu trong võ thuật. Bằng cách hợp tác với họ, những viên thuốc của chúng ta chắc chắn sẽ bán được giá cao.”

Trên đường đi, các thành viên của Huyết Minh cứ tự nhiên mà trò chuyện về thế giới, đồng thời cũng nghe thấy được tiếng thở dài của thiếu minh chủ Huyết Ngưng của Huyết Minh.

Nghe thấy vậy, hai mắt Lâm Trạch Dương sáng lên, lại là điều Trương trưởng lão đã nói. Thì ra tên Trương trưởng lão này là người có tiền. Ông ta có nhiều tiền như vậy, mua một ít đồ ăn nhẹ cho anh và Manh Manh chắc là không có vấn đề gì đúng không?

Trong đầu Lâm Trạch Dương đã có dự định, nhưng anh lại không nói cho Huyết Minh và những người khác biết chân tướng sự việc. Một quả táo cho hai người là nhiều, nếu để nhiều người biết được thì mình ăn cái gì đây, nhìn liếc qua cũng biết những tên ở trong Huyết Minh chắc chắn có sức ăn không hề nhỏ.

Quả nhiên, sau khi đến nhà hàng, gần như Lâm Trạch Dương đã quay lưng với người của Huyết Minh, những kẻ này thực ra muốn giành miếng cá hồi cuối cùng với Lâm Trạch Dương, ai chả biết món này đắt đến mức nào chứ, bình thường Lâm Trạch Dương sẽ không bao giờ có cơ hội được ăn nên bây giờ anh phải cố gắng hết sức.


Lâm Trạch Dương thắng lợi trở về, khi đang ngồi trước bàn, anh nhìn thấy một bóng người nào đó.

Lúc này, Lâm Trạch Dương không nhịn được mà đứng dậy khỏi ghế.

Lâm Trạch Dương không ngờ lại gặp được Lý Tuyết Tinh sớm như vậy.

Không phải, người đang dạo quanh nhà hàng với vài người lúc này không phải Lý Tuyết Tinh thì là ai.

Hôm nay Lý Tuyết Tinh mặc một bộ đồ thể thao vừa người, cô ta trông rất trẻ trung và năng động, buộc tóc đuôi ngựa, giống cô em gái nhà bên hơn, nhưng cô em gái này lại không hề nhỏ chút nào. Cô ta cao gầy, chỗ nào nên mập thì mập, chỗ nào nên gầy thì không có chút mỡ nào, trông giống như một cái móc treo quần áo đi loanh quanh.

“Chủ nhà, tôi ở chỗ này!” Lâm Trạch Dương phấn khích đến mức không nhịn được vẫy tay với Lý Tuyết Tinh, lớn tiếng hét lên.

Đây là nhà hàng Tây nên có vẻ rất yên tĩnh, mọi người cố gắng không làm phiền người khác dù đang ăn hay đang nói chuyện, thực sự không có ai nổi bật như Lâm Trạch Dương.

Vì vậy mà tất cả mọi người đều nhìn về phía anh.

Lâm Trạch Dương cũng phát hiện ra điều này nên thấy hơi xấu hổ. Mấy người này thật là, điều kiện ở nhà tệ quá à? Các người chưa từng thấy một anh chàng đẹp trai như anh à? Mơ đi, hay thậm chí còn không có tiền để xem anime trực tuyến? Chắc là vậy nên mới bị vẻ đẹp trai của anh mê hoặc rồi.

Sau đó, Lâm Trạch Dương nhanh chóng bắt chước các ngôi sao trên TV, ngẩng đầu 45 độ, cười để lộ 8 chiếc răng nanh, vẫy tay qua lại với tốc độ một giây.


Mọi người xung quanh chỉ biết nghiến răng nghiến lợi, tên này bị dở hơi à?

Lý Tuyết Tinh ngây người trong chốc lát, sau đó trên mặt nhanh chóng hiện lên một nụ cười. Mấy ngày nay Lý Tuyết Tinh rất ít khi cười, tâm trạng rất chán nản, cảm giác như đang ở trong tù, không có chút tự do nào.

Khoảnh khắc nhìn thấy Lâm Trạch Dương, trái tim cô ta lập tức nhảy lên.

Lý Tuyết Tinh cũng vẫy tay lại rồi định chạy về phía Lâm trạch Dương, tại sao anh chàng này mỗi lần đi chơi lại ngu ngốc như vậy?

Thậm chí Lý Tuyết Tình không nghĩ đến việc tại sao Lâm Trạch Dương lại có mặt ở đây, bởi vì cô ta đang rất hạnh phúc. Lý Tuyết Tinh đã quên hết mọi thứ.

Vì vậy nên khi cô vừa tiến lên một bước, cơ thể đột nhiên dừng lại, có người đang nắm lấy góc áo của cô ta.

Lý Tuyết Tinh quay đầu lại và nhìn thấy mẹ cô, cô ta nhận ra khuôn mặt nhăn nheo và vẻ mặt không hài lòng của mẹ.

Nụ cười trên mặt Lý Tuyết Tinh dần dần biến mất.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui