Bỉ Lưu Manh Canh Lưu Manh (So Với Lưu Manh Càng Lưu Manh)

Vừa rạng sáng ngày thứ hai, điện thoại của Trần Sâm liền kêu kinh thiên động địa. Trần Sâm xem người gọi đến, quả nhiên là tên Tạ Tề, lập tức ngắt máy. Cơ hồ là lập tức, điện thoại lại kêu nữa, Trần Sâm lần này không chút do dự tắt luôn máy. Nhưng Tạ Tề là ai a, vô sỉ hèn mọn bỉ ổi thấp hèn cũng không đủ để hình dung anh ta, dám treo điện thoại của anh? Tạ Tề liền trực tiếp giết trên nhà Trần Sâm, đem cái cửa rỉ sắt đập vang lên bang bang, khiến hàng xóm lớn tiếng chửi rủa. Tiểu Bạch cũng bị đánh thức, mê man xoa mắt nhìn về phía Trần Sâm, sau đó đem đầu hướng cần cổ Trần Sâm chui chui, tiếp tục nằm ngủ. Trần Sâm vừa định hỏi Tiểu Bạch tại sao lại ngủ bên cạnh hắn?? Nhưng cửa bị đập càng ngày càng mãnh liệt, Trần Sâm chỉ có thể trước buông cái dấu chấm hỏi này nổi giận đùng đùng đi trước mở cửa. Vừa mở cửa, liền thấy gương mặt xui xẻo của Tạ Tề. “Ông chủ Tạ không có việc gì liền cút đi, tôi đây nơi nhỏ không chứa được đại nhân vật như ngài.”

Trần Sâm đi thẳng vào vấn đề, hạ lệnh đuổi khách, một điểm tình cảm không lưu. Tạ Tề cười lạnh một tiếng nói:”

Trần sâm ngươi không cần phải cho mặt không biết xấu hổ, nếu hiện tại Đỗ Viễn không ly khai ngươi, ta cũng chẳng muốn tốn tâm tư ở trên người của ngươi.”

“Lão tử mẹ nó thật đúng là không cần tâm tư hiếm có của ngươi.”

Trần Sâm nói xong muốn đóng cửa,Tạ Tề bị chọc giận vội ngăn trở. “Ngươi coi như chính mình không nghĩ qua, cũng thay huynh đệ ngươi lo lắng một chút?”

Tạ Tề sử dụng đòn sát thủ. Trần Sâm ngẩng đầu nhìn anh ta, chờ anh nói tiếp. ”


Tên kia.. Gọi.. Trương Nam? Đối, Trương Nam, hắn không có nói cho ngươi, hắn hiện tại ở chỗ ta làm việc?”

Tạ Tề cười đắc ý. Trần Sâm lúc này không có trả lời. “Đương nhiên, ngươi cũng có thể cùng hắn đề nghị đi chỗ khác tìm việc. Bất quá ta nhìn bằng cấp của hắn phỏng chừng cũng tìm không thấy công việc có tiền lương cao hơn so với chỗ ta.~”

Tạ Tề nhìn ra Trần sâm do dự, không quên hảo tâm nhắc nhở một câu. “Trong điện thoại di động của ngươi có số của ta, nghĩ rõ ràng nói cho ta biết ~”

Tạ Tề nói xong cũng giả bộ phải đi, mới đi chưa được hai bước, người đứng phía sau quả nhiên gọi anh lại. Tạ Tề mang vẻ mặt cười chân thành xoay người, dưới ánh mắt không hữu hảo của Trần Sâm đơn giản nói thoáng qua địa điểm cùng nội dung công việc của Trần Sâm, sau đó lưu lại một câu buổi chiều có thể bắt đầu đi làm liền tiêu sái bỏ đi. Thời điểm đi ra Tạ Tề vẫn là nhịn không được cảm khái, tử huyệt của Trần Sâm quả nhiên là huynh đệ của hắn — tiểu tử Đỗ Viễn kia tâm cũng ngoan độc, biết rõ Trần Sâm hận nhất người khác áp chế huynh đệ hắn, còn đưa ra biện pháp này… Trần Sâm a Trần Sâm, ngươi liền tự cầu phúc a ~ Tạ Tề an bài công việc cho Trần Sâm tựa như trước — là bảo vệ — bất quá địa điểm biến thành khách sạn lớn mà Tạ Tề đầu tư Kim Buồm. Đương bảo vệ đều là hán tử tính cách tục tằng không câu nệ tiểu tiết, Trần Sâm ngược lại không tốn bao nhiêu thời gian cùng với đồng sự quan hệ thân thiết, chỉ là có khi cùng đồng sự đánh bài uống rượu không tự giác nhớ tới quãng thời gian trước kia cùng huynh đệ, trong nội tâm liền nổi lên một tia khổ sở. Tiểu Bạch có khi sẽ quấn quít lấy hắn muốn đi theo hắn đi làm. Lúc đầu Trần Sâm còn không chịu, mấy lần sau Trần Sâm không lay chuyển được y liền dẫn y đi. Chuyến đi này liền thành thói quen, Tiểu Bạch dứt khoát mỗi ngày kề cận hắn không đi, hắn đi làm, Tiểu Bạch đi theo; Hắn phiên trực, Tiểu Bạch đi theo; Hắn đánh bài, Tiểu Bạch ngồi ở bên cạnh xem. (giữ vợ ghê quá =]]) Dần dần đồng sự cũng biết hắn có một ‘ em trai ngu ngốc anh tuấn dính chặt bên người’. Dần dà, ngay cả mấy nữ nhân bán hàng chưa từng gặp qua đều chuyên môn chạy tới phòng bảo vệ nghỉ vây xem Tiểu Bạch, làm cho hán tử bất luận độc thân hay là đã kết hôn đều một hồi máu sói sôi trào. Sau này, Tiểu Bạch ở phòng an ninh lại càng được hoan nghênh. Trần Sâm biết rõ thân phận thực sự của Tiểu Bạch, sợ bị người khác phát hiện y chính là Đỗ gia Nhị thiếu gia mất tích đã lâu kia, đã nghĩ tất cả biện pháp không mang theo Tiểu Bạch đi khách sạn. Nhưng Tiểu Bạch tựa hồ biết rõ tâm tư của hắn, mỗi ngày đều so với hắn dậy sớm hơn, làm cho Trần Sâm nghĩ thừa dịp y ngủ vụng trộm đi làm đều không được. Trần Sâm không có biện pháp, chỉ có thể hạn chế thấp nhất mức độ, làm cho Tiểu Bạch không rời phòng nghỉ đi. Tiểu Bạch ngay từ đầu còn không chịu, về sau bị hắn dữ tợn mấy lần sau mới ngoan ngoãn nghe lời đứng ở phòng nghỉ xem TV. Ngược lại Tạ Tề rất ít đến khách sạn, cho dù tới cũng chỉ là mời khách ăn cơm. Ăn xong thì đi, căn bản không có tới đi tìm Tiểu Bạch gây phiền phức. Trần Sâm trong nội tâm ẩn ẩn đoán được Tạ Tề có thể là sẽ giúp Tiểu Bạch, nhưng tưởng tượng Tạ Tề mang sắc mặt kẻ gian lại không quá tin tưởng anh phải làm như vậy. Ở trong phiền não hồi lâu, Trần Sâm ra tổng kết — trông nom tiểu Bạch, đi một bước tính một bước a. Hôm nay cũng như thường ngày, khi đến buổi tối 6 giờ mới thay ca, Trần Sâm một bên thay quần áo một bên đem Tiểu Bạch chuẩn bị trở về nhà, trong phòng nghỉ đều là nam nhân, Trần Sâm cũng không cấm kỵ trực tiếp thoát chế phục. Hắn mới cởi bỏ nút thắt Tiểu Bạch ở đằng sau một phen nhào tới, vận dụng khí lực toàn thân đem Trần Sâm túm đến phòng thay quần áo. Trần Sâm nghĩ thầm đồng sự đều ở một bên nhìn thấy, bèn kéo Tiểu Bạch lại. Không nghĩ tới Tiểu Bạch khí lực vẫn còn lớn, một mực đem hắn lôi vào trong phòng thay quần áo. ”

Ngươi lại điên khùng cái gì a??”


Thật vất vả giật xuống tay Tiểu Bạch đang nắm lấy tay của hắn, Trần Sâm tức giận hỏi. Tiểu Bạch bĩu môi nhìn hắn, mặt không đỏ tâm không nhảy nói một câu làm cho Trần Sâm thổ huyết:”

Người khác sẽ thấy đại meo meo của Sâm a –”

Trần Sâm cảm thấy một hồi huyết khí dâng lên, trong nội tâm đem Trương Nam mắng khắp một ngàn một vạn lần, sau đó giáo dục nói:”

Ta nói lại lần nữa — lão tử là nam, không có vật meo meo kia!! Con mẹ nó ngươi lần sau nhắc lại ta sẽ đem ngươi đánh dẹp thành đầu heo!! Nhớ kỹ?!”


Tiểu Bạch rụt lại, cái hiểu cái không gật đầu, nhưng rất nhanh lại ngẩng đầu lên, nháy mắt hưng phấn như phát hiện tân đại lục, nói:”

Sâm cũng có tiểu kê kê?”

(=]]) Những lời này quả thực là đối với Trần Sâm là vũ nhục tôn nghiêm của giống đực, không đợi hắn nổi giận Tiểu Bạch đột nhiên đánh tới, đem Trần Sâm đặt ở trên tường, đem thắt lưng da bên hông Trần Sâm cởi ra. Trần Sâm một hồi không rõ, thế này tình huống nào? Tiểu Bạch phi lễ mình?? Trong lúc Trần Sâm sững sờ công phu này, Tiểu Bạch đã cởi bỏ quần ngoài của hắn, liền cầm lấy nội khố của hắn kéo xuống dưới. Trần Sâm xanh cả mặt, vội giữ chặt nội khố, mắng to:”

Tiểu tử! Ngươi muốn tạo phản a!? Kéo loạn cái gì — buông tay!”

Tiểu Bạch tưởng đang cùng hắn chơi, cười hì hì ngăn lại tay đang giãy giụa của Trần Sâm, lại tiếp tục đối với Trần Sâm hạ quần lót hạ của hắn, Trần Sâm … không… chú ý lại thoáng cái bị y giật xuống, vật ở bên trong trong quần lót nhảy ra, vô tình đứng thẳng trong đám lông đen sẫm, thoáng cái hấp dẫn ánh mắt Tiểu Bạch. “Sâm tiểu kê kê hảo hảo xem…”

Tiểu Bạch chớp mắt cũng không chớp nhìn chằm chằm vào bộ vị làm cho người ta xấu hổ, thân thủ đã nghĩ cầm, Trần Sâm sợ tới mức vội ngăn lại. Lúc này đột nhiên vang lên tiếng đập cửa, một người ở bên ngoài lớn tiếng hô:”


Ai ở bên trong a? Thay quần áo lâu như vậy? Ta muốn lấy đồ a!”

Trần Sâm kinh hãi, vội vàng ứng một câu ‘Xong rồi!’ sau đó luống cuống tay chân một bên đẩy Tiểu Bạch ra, mặc lại quần, một bên hạ giọng uy hiếp nếu y dám… nháo nữa liền đánh dẹp y, Tiểu Bạch lúc này mới yên tĩnh xuống. Mở cửa, người ở bên ngoài kia thấy cả hai ở trong phòng đi ra, nghi hoặc nhìn chằm chằm vào hai người hồi lâu, Trần Sâm xấu hổ bước nhanh trở lại phòng nghỉ cầm gì đó rồi bước đi, ngay cả chào hỏi đồng sự cũng đã quên. Tiểu Bạch coi như cơ linh, nhìn ra được Trần Sâm đang tức giận, không dám đến cạnh hắn, ngoan ngoãn một câu không nói đi theo đằng sau Trần Sâm. Trên đường Trần Sâm bước nhanh đi nhanh, Tiểu Bạch ở phía sau chậm chạy theo. Chạy một đoạn đường mệt mỏi sẽ nhỏ giọng hô tên của nam nhân phía trước, Trần Sâm không có quay đầu lại, ngược lại bước nhanh hơn, bộ dáng nói rõ không thèm để ý đến y. Lại như vậy đi một đoạn, Trần Sâm dần dần không nghe tiếng bước chân của người sau lưng. Hắn thả chậm tốc độ đi vài bước, vẫn là không có nghe tiếng chạy bộ, lúc này mới không tình nguyện quay đầu lại. Tiểu Bạch vẫn đứng ở vị trí vừa rồi, vươn thẳng vai, cái mũi hồng hồng ủy khuất nhìn hắn, vẫn không nhúc nhích. Trần Sâm trừng mắt y, muốn mắng y, lại không đành lòng mắng, có thể lại không cam lòng đơn giản như vậy bỏ qua cho tiểu tử này, hai người liền ở trên đường nhỏ hôn ám mặt đối mặt. Xung quanh yên tĩnh chỉ có âm thanh sàn sạt của lá cây. Một tiếng sấm vang lên, Tiểu Bạch lại càng hoảng sợ, nhưng vẫn không nhúc nhích. Mưa tinh tế rơi xuống, đánh vào trên tóc Tiểu Bạch như bịt kín một tầng cát trắng, mưa dọc theo khóe mắt hồng hồng của y trợt xuống, nhìn cô đơn như con cún nhỏ bị người vứt bỏ. Trong lòng thở dài, Trần Sâm phụng phịu hướng y phất phất tay, Tiểu Bạch miệng một biết, lập tức vọt tới đem Trần Sâm ôm lấy, vùi đầu ở cổ Trần Sâm ô ô khóc. Trần Sâm dở khóc dở cười dùng sức vuốt vuốt mái tóc ẩm ướt của Tiểu Bạch, trách cứ y một tiếng ‘Lớn như vậy còn khóc cái rắm!’. Tiểu Bạch lúc này mới ngẩng đầu, trên mặt như con mèo hoa, đều là mưa cùng nước mắt. Trần Sâm cảm giác trái tim bị quất đau một cái, hắn thô lỗ lau lau mặt Tiểu Bạch, dùng âm thanh ôn hoà đến chính mình cũng không biết nói một câu:”

Đừng khóc, về nhà.”

Tiểu Bạch gật gật đầu, buông lỏng tay Trần Sâm ra, hai cánh tay không biết như thế nào chỉ đứng ngây ngốc. Trần Sâm do dự một chút thân thủ cầm tay Tiểu Bạch. Bàn tay ấm áp của hai người kề sát cùng một chỗ, là ôn hoà quên lãng đã lâu. Hai người một trước một sau dắt tay đi tới, ngẫu nhiên có người qua đường vội vàng trốn mưa đi ngang qua, hiếu kỳ quay đầu lại xem hai người, đều bị Trần Sâm hung hăng trừng lại. Người qua đường vội thu hồi ánh mắt tiếp tục chạy trốn. Mưa càng lúc càng to, hai người lại một điểm cước bộ nhanh hơn cũng không có, mưa to đem thân ảnh những người qua đường xung quanh đánh thành một mảnh bóng trắng mông lung. Hai người vội vàng cùng đám người cách ly ra, thế giới như chỉ còn lại có hắn và Tiểu Bạch. Cảm giác ôn hoà trong lòng bàn tay cùng cảm giác lạnh như băng của nước mưa hình thành đối lập mãnh liệt, làm cho người ta càng thêm không muốn buông ra. Đột nhiên góc đường truyền đến tiếng thét, một thân ảnh nhanh chóng chạy qua, đằng sau một nữ nhân đuổi theo hô to “Ăn cướp a!! Có ai không!! Có người ăn cướp a!!”

. Trần Sâm sửng sốt hai giây, sau đó đã nghĩ đuổi theo, tay lại bị Tiểu Bạch dùng sức cầm không chịu buông ra. Trần Sâm vội vàng an ủi một câu ‘Không có việc gì, ngươi ở đây chờ ta. Không cần phải chạy loạn.’ Liền giãy tay ra đuổi theo. Tiểu Bạch nhìn bóng lưng quen thuộc ở trong mưa to dần dần biến mất, ánh mắt chìm xuống, thì thào nói:”

Là anh… Làm cho tôi không muốn buông tay.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận