Bhtt Mỹ Nhân


Sau lần Đường Oái ở nhà Tiêu Duyệt cùng nhau dùng cơm, Tiêu Duyệt thỉnh thoảng sẽ mang nàng về nhà một lần.Nếu là buổi tối gặp gỡ, Tiêu Duyệt cũng sẽ lại một lần mang theo Đường Oái ra cổng trường, cùng nhau tới khu nhà Tiêu Duyệt.

Hành lý Tiêu phu nhân còn ở đó, có đôi khi vào cửa cũng có thể thấy một đôi giày cao gót màu đỏ tùy ý ném trên sàn nhà, giày hiển nhiên không phải phong cách Tiêu Duyệt, kia cũng chỉ có thể là của Tiêu phu nhân.

Nhưng kỳ quái chính là, tuy rằng Đường Oái thường xuyên qua nhà, nhưng là không gặp qua được Tiêu phu nhân.

Đường Oái một bên phun xương gà, phồng lên quai hàm hỏi Tiêu Duyệt: "Đúng rồi, vì sao luôn là không gặp được bác gái?"
Tiêu Duyệt thấy nàng đều ăn nhiều thịt như vậy, duỗi tay gắp một đũa rau xanh đến chén nàng: "Đừng nhìn mẹ tôi bộ dáng thế kia mà nghĩ lầm, mẹ tôi rất bận, phỏng chừng là đi xã giao."
Đường Oái nhìn chằm chằm chén rau xanh, bĩu môi, gắp ăn: "Bác gái không phải đang mang thai? Còn như vậy không màng thân thể của mình sao?"
Tiêu Duyệt nghĩ nghĩ: "Tôi nghe ba nói mẹ thời điểm tôi còn nhỏ, xã giao so này còn nhiều hơn, lúc ấy giống như đúng là sự nghiệp bay lên, đều không rảnh lo cho tôi, còn không phải khó khăn sinh tôi ra,chút việc này so với nàng chẳng to tát.

Hơn nữa hiện tại cũng không có gì, người nào dám rót rượu cho bà, bà liền cự tuyệt mà thôi......!Trên dưới xe đều có tài xế đón đưa, hẳn là không có gì."
Tiêu phu nhân tên là Tiêu Hiểu, là một người phụ nữ mạnh mẽ trong số những người phụ nữ mạnh mẽ, nhớ năm đó thời điểm lúc đầu gây dựng sự nghiệp, trọng thương không ít lần nhưng vẫn không khuất phục, mang cái thai mà thôi,là chuyện tầm thường.

Đường Oái ăn uống no nê, lau miệng một phen, cầm chén đưa qua: "Thời gian không còn nhiều, tốc độ nào, rửa chén đi."
Tiêu Duyệt cũng ăn xong rồi, đáng thương mà thu thập chén, nhìn người kia nhào lộn, lăn qua lăn lại trên sô pha xem TV, cười cười: "Cậu làm đồ ăn khá tốt."
Đường Oái ở trên sô pha bật điều khiển, mở TV, nằm nghiêng ở trên sô pha như là một tiểu miu lười biếng, ngó cô liếc mắt một cái: "Đương nhiên, cậu cũng không nói, đồ ăn cậu làm có thể ăn sao?"
Tiêu Duyệt lại cười cười, không thể phản bác.

Tiêu Duyệt nói muốn đưa Đường Oái qua nhà ăn cơm cà ri, cô xác định rủ, cũng làm cho tới, chỉ là ở thời điểm nếm một ngụm, yên lặng cùng nhau đem bàn ăn kia ném vào thùng rác.

Sau đó hai người im lặng không nói gì, nửa phút sau, Đường Oái vén tay áo đi vào phòng bếp, nửa giờ sau mang ra vài món ăn sắc hương vị đều đầy đủ, hai người ăn cảm thấy mỹ mãn.

Từ đây hai người chỉ cần cùng nhau ăn cơm, nấu cơm chính là Đường Oái, rửa chén nhất định là Tiêu Duyệt.

Đường Oái không có việc gì làm liền lôi chuyện cô không biết nấu ăn ra mà cười nhạo, bởi vì mỗi lần nhớ tới vẻ mặt Tiêu Duyệt bình tĩnh xinh đẹp, lại nhớ đến bữa ăn cô ấy làm, giống như là đánh trúng chỗ cười của Đường Oái, mỗi khi có gì đó để chọc ghẹo Tiêu Duyệt, nàng lại nằm trên sô pha nhà cô mà lăn qua lăn lại hết sức vui vẻ.

Tiêu Duyệt thấy đức hạnh của nàng, chưa từng nói thêm cái gì, chỉ là sẽ ở lúc nàng lặn lộn xong dừng lại, quần áo bất chỉnh lộ ra chiếc cổ xinh đẹp làm cô lưu luyến một hồi, có đôi khi còn sẽ sờ lên, sau đó lại bị Đường Oái cười đến lau cả nước mắt.

Tiêu Duyệt loáng thoáng cảm giác được trong lòng rung động, cô có đôi khi nhìn Đường Oái nằm ở trên sô pha, hoặc là ở trên bàn sách an an tĩnh tĩnh làm bài tập, sẽ cảm thấy một loại nóng nảy đến kì lạ.

Đó là cô từng ấy năm tới nay chưa bao giờ có, cảm giác nóng nảy.

Tựa hồ có thể biểu đạt cái gì, nhưng cái gì đều biểu đạt không ra.

Chỉ có thể nhịn xuống, như một con cá mắc cạn.


Hai người thường xuyên cùng nhau đi chung, số lần càng nhiều, bản thân đều cảm thấy Tiêu Duyệt cùng Đường Oái quan hệ ngày càng tốt lên, sau lưng lời ra tiếng vào phỏng đoán cũng nhiều, dù sao sự tình về cha của Đường Oái vẫn còn nóng hổi, thậm chí còn bị trở thành kẻ phản diện khắp khu phố ngỏ nhỏ, hai năm cũng chưa ngừng nghỉ một chút.

Có người ác ý nghĩ rốt cuộc Đường Oái như thế nào thông đồng được với Tiêu Duyệt, thậm chí ở sau lưng nàng bàn tán, mà Đường Oái từ hai năm trước đã nghe qua nhiều lời, sớm đã có thể ngoảnh mặt làm ngơ.

Đảo mắt lại là cuối tháng, kì thi đến gần.

Đường Oái từ trước đến nay không thích học bài, nhưng là bà nội nàng hiện tại chỉ đối nàng yêu cầu duy nhất chính là thành tích.

Cho nên nàng khẽ cắn môi cũng tốt xấu muốn làm tốt kì thi này, hai năm trước thành tích từ ban đầu đội sổ dần dần cũng lên được trình độ trung bình.

Nhưng vẫn là không đủ, hoàn toàn không đủ.

Sân trường một mảnh đen nhánh, chuông tan học vang, trong phòng học đèn từ từ tắt, chỉ để lại đèn một gian phòng học, vẫn cứ kéo dài không thôi sáng lên.

Mưa chậm rãi rơi xuống, từ nhỏ dần dần biến đại, cuối cùng thành một đống mưa to, gió rét lạnh mang theo một cổ lạnh lẽo, có thể đem người thổi run.

Đường Oái đánh một tiếng ngáp, nhàm chán trong phòng thư viện, đối diện là Cao Thụy cùng lão Từ đang nhào vào trên bàn, lão Từ đã sớm ngủ rồi, đánh ngáy vang khò khè, một bên Cao Thụy kéo mắt kính, xem hai trang cuốn sách, cao quý lãnh diễm nhìn lão Từ, vẻ mặt đều là ghét bỏ "Vì cái gì tôi có thể quen một kẻ ngốc như thế này".

Đường Oái ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, đều hơn mười một giờ, nàng rốt cuộc nhìn không nổi nữa, khép sách lại, thu thập đồ đạt chuẩn bị về ký túc xá.

Cao Thụy lay lão Từ, lão Từ mơ mơ màng màng từ trên bàn ngẩng đầu lên, mê mang liếc mắt bọn họ một cái, thiếu chút nữa lại ngã xuống tiếp tục ngủ.

"Đừng ngủ, về thôi."
Lão Từ đứng lên, có điểm lảo đảo, dọn cặp sách, một bên thở dài một bên nói: "Đường Oái a, hành động tạm thời giữ chân Phật của cậu là vô dụng, như người ta vẫn nói học hành là vô tận......!Giả bộ thôi? Trong tuần thi, dưỡng tinh thần tốt mới quan trọng nhất a......"
Chờ bọn họ đi đến dưới lầu, mưa rơi xuống càng lớn, quả thực là ông trời cùng bọn họ đối nghịch, mưa hoài không dứt.

Ba người cũng không ai mang dù, Đường Oái cuộn mình trong áo khoác lạnh run, lão Từ cùng Cao Thụy rất lo lắng nhìn Đường Oái.

"Làm sao bây giờ? Nếu không chờ một chút."
"Trễ tí nữa ký túc xá liền đóng cửa."
Đường Oái nhìn nhìn trời, nói: "Này mưa phỏng chừng muốn hết cả buổi tối, chúng ta đội mưa trở về đi, không có việc gì, trở về tắm nước nóng là xong xuôi."
Lão Từ cùng Cao Thụy gật gật đầu, vẫn là có chút lo lắng.

Đường Oái đều ăn ít mấy đêm rồi, như vậy lội mưa thân thể chống nổi sao?
Không chịu nổi cũng phải chịu thôi.

Đường Oái khẽ cắn môi, trực tiếp vọt vào trong mưa.


Lão Từ cùng Cao Thụy thấy nàng như thế cũng chạy nhanh đuổi kịp.

Ba người ở trong mưa chạy vội, tới ngã rẻ thì chia nhau ra mà đi về một hướng, trường học quá không biết xấu hổ, vì phòng ngừa yêu đương, cư nhiên đều có thể phát rồ mà đem ký túc xá nam sinh cùng ký túc xá nữ sinh phân thành hai góc tách biệt.

Cùng hai người chào tạm biệt, Đường Oái một mình một người chạy vội ở trong mưa, ước chừng qua mười phút, cả người ướt đẫm, mới loáng thoáng thấy bóng dáng ký túc xá nữ sinh.

Đường Oái về đúng thời điểm ký túc xá chuẩn bị đóng cửa, bị người canh chừng cửa thuyết giáo vài câu, Đường Oái le lưỡi, lau một phen đầu tóc ướt dầm dề, liền trực tiếp hướng trên lầu đi lên, người canh cưa định đưa nàng một cái khăn lông lau mặt đều không kịp.

"Đứa nhỏ này thật là......" Người coi quản cửa lắc đầu, một hồi cũng tự mình vào phòng đi ngủ.

Đường Oái xông lên lầu ba, uể oải đi đến cửa phòng ngủ của mình, bên trong không có ánh đèn, nàng gõ gõ cửa, cũng không ai trả lời, không biết là ngủ rồi hay vẫn là không có ai ở.

Nàng dùng sức lại gõ một lần nữa, bên trong lặng ngắt như tờ.

Phỏng chừng không có người ở.

Đường Oái lại lau một phen nước mưa trên mặt, nàng chạy nhanh, trên lưng đều đầy mồ hôi, nhưng là tay chân lại đều là lạnh lẽo, nàng minh bạch thật sự nếu không tắm rửa một cái,nàng ngày mai nhất định sẽ cảm mạo.

Đường Oái đi đến cửa sổ chậu hoa phía dưới, phía dưới luôn sẽ có một chiếc chìa khóa, để cho người về muộn dùng, tránh đánh thức người đã ngủ.

Đường Oái sờ sờ, nơi đâu cũng đã đều sờ hết.

Không có, cái gì cũng không có.

Cửa sổ phía dưới sạch sẽ, liền một dấu tích cũng đều không có, rõ ràng là bị người khác tiêu hủy mất.

Một mảnh bóng đêm, mưa lớn tạt vào ký túc xá, hành lang che chắn không nổi, cả hành lang ngập nước, Đường Oái tùy tiện đi về phía trước một bước, liền đụng trúng nước ngập, nàng vội vàng co rụt lại về phía sau, dựa vào trên tường, chậm rãi ngồi xổm xuống dưới.

Đường Oái ánh mắt trống rỗng, lại tựa hồ là mê mang, nàng dùng sức chớp chớp mắt, muốn chớp đi nước mưa rơi xuống từ trên trán, nước mưa lại từ mắt nàng mà chảy xuống, lần này không biết là nước mưa hay chính là nước mắt đây.

Đường Oái lần đầu tiên cảm thấy hận như vậy, cho dù cố tình hủy diệt ký ức mấy năm nay, nàng vẫn rất hận.

Nàng rõ ràng cái gì cũng chưa làm không phải sao? Vì cái gì phải chịu xa lánh? Vì cái gì mỗi người đều đối nàng trong tối ngoài sáng mà châm chọc mỉa mai?
Vì cái gì?

Đường Oái ngồi xổm, đem mặt vùi vào đầu gối, mưa vẫn xối xả, nàng cảm thấy hôn hôn trầm trầm, không muốn nhúc nhích, nhưng là chân đã tê rần, nàng lại khó chịu.

Nàng động hai chân,không cẩn thận, di động từ trong túi lăn xuống.

Nàng chậm rãi sờ soạng từ trên mặt đất nhặt lên nó, ấn một chút, tức khắc trong bóng đêm có một tia ánh sáng.

Màn hình di động chiếu sáng ra nét mặt nàng tái nhợt, nàng chớp chớp mắt, hạt nước vươn trên lông mi rơi xuống, dừng ở trên màn hình di động.

Đường Oái thực mỏi mệt, cũng thực chóng mặt, nàng nhìn di động, ma xui quỷ khiến, nhảy ra người liên hệ gần nhất, cái thứ nhất chính là số điện thoại Tiêu Duyệt.

Nàng ngẩn ra đột nhiên có chút khó hô hấp.

Thời khắc ta yếu ớt luôn là hy vọng có người dựa vào, liền sẽ trở thành người cứu mạng bọn họ ra khỏi rơm rạ, có đôi khi rơm rạ sẽ biến thành cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà, có đôi khi, vài miếng rơm lại có thể kéo con người ra khỏi vách đá.

Tiêu Duyệt lúc đó lại chính là rơm rạ.

Đường Oái nhìn chằm chằm số di động nhìn thật lâu, nàng đôi mắt càng ngày càng choáng, cuối cùng hoàn toàn té xỉu phía trước, nàng đột nhiên nhấn một cái, máy được nối số, sau đó liền lâm vào trong bóng đêm vô tận.

Màn hình di động sáng lên, bất lực nằm ở một bên.

Thời điểm Tiêu Duyệt nhận được điện thoại là lúc vừa mới tắm rửa xong ra, toàn thân còn có hơi nước, nàng thuận tay cầm lấy di động đang vang, bắt máy: "Đường Oái?"
Bên kia không có người trả lời, chỉ có liên miên tiếng mưa không ngừng đánh trên mặt đất, tràn ngập bên tai Tiêu Duyệt.

"Đường Oái?"
Tiêu Duyệt liền gọi tên nàng vài tiếng, nhưng vẫn đều không có người trả lời, Tiêu Duyệt sắc mặt trầm xuống, liền biết khẳng định đã xảy ra chuyện.

Tiêu Duyệt vội vàng thay đổi giày cầm chìa khóa xe, nghĩ nghĩ lại cầm thêm chìa khóa ký túc xá nữ sinh, vội vã vọt vào trong màn mưa, mẹ Tiêu đứng ở cửa, nhìn thân ảnh con gái mình hướng ra phía ngoài đi, cũng không có gọi cô lại, Tiêu phu nhân thần sắc phức tạp, cuối cùng vẫn là trở về phòng cho khách, đóng cửa.

Bảo vệ cổng còn chưa có đóng cửa, Tiêu Duyệt dứt khoát trực tiếp lái xe vào sân trường, lão nhân phỏng chừng là xem TV đến ngủ quên rồi, nghe tiếng vang cũng không bừng tỉnh.

Mưa rơi trên kính chắn gió, Tiêu Duyệt nhanh nhẹn quẹo trái lại quẹo phải, trực tiếp chạy đến ký túc xá nữ sinh.

Tiêu Duyệt xuống xe, mở cửa ký túc xá nữ sinh, lặng yên không một tiếng động đi vào.

Cô đi lên lầu ba, lại quẹo trái, liền thấy được Đường Oái vẫn không nhúc nhích ngồi xổm dựa vào trên hành lang, di động lăn lóc bên phải.

Tiêu Duyệt tâm bị cái gì đó hung hăng đấm lên, đau muốn chết đi.

Tiêu Duyệt ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng ôm chặt nàng.

"Đường Oái? Oái Oái? Tỉnh tỉnh."
Đường Oái nửa tỉnh nữa mê cố gắng nghe âm thanh ai đó đang kêu nàng, nhẹ nhàng ôn nhu, lại mang theo nôn nóng, tựa hồ là đem nàng coi như trân bảo không dám đụng vào vậy.


Đường Oái đột nhiên nhớ tới sự tình hai năm trước.

Thời điểm cha Đường Oái bị đưa lên toà án, nàng chẳng hay biết gì, khi đó nàng còn ở Châu Âu du lịch, cùng người mẹ ôn nhu hiền huệ ở bên nhau, vô ưu vô lo, tự cho là có một gia đình hạnh phúc tốt đẹp, cha mẹ thương yêu nàng làm nàng một bước lên mây, mà từ vụ đó, báo chí lớn nhỏ đều có bài thị trưởng trong thành phố A bị tố giác, bởi vì tham ô số tiền lớn bị phán tử hình, tin tức làm nàng trực tiếp từ thiên đường ngã xuống trần gian, mà lúc sau cha cùng mẹ ly hôn, mẹ xuất ngoại làm nàng trực tiếp từ trần gian rơi vào địa ngục.

Nàng rất hận.

Hận trên đời tham ô nhiều như vậy, vì sao lại xui xẻo trúng cha nàng.

Thật buồn cười khi biết rằng mọi người trên thế giới đều số phận khác nhau, đại thụ cây đổ thì bầy khỉ tan.

Thê lương khôn xiết.

Đường Oái nhẹ nhàng mở mắt, lông mi chớp động, trông như một cây quạt nhỏ,Tiêu Duyệt đi đến gần, trong bóng đêm cũng thấy rành mạch, trong giây lát tâm tựa như bị cây quạt kia nhẹ nhàng cào một cái, đau lòng, lại ngứa ngáy tâm tư.

Đường Oái giãy giụa tỉnh lại phát hiện chính mình đang nằm trong một cái ôm ấm áp, đầu nàng thật đau, vài giây sau mới phản ứng lại tình cảnh chính mình, Đường Oái nhìn Tiêu Duyệt đang ôm nàng, có chút ngây người, rồi lại nhàn nhạt cười, yếu ớt mà mê mang: "Cậu......!Sao cậu lại tới đây?" Còn nhanh như vậy.

Tiêu Duyệt đột nhiên ôm chặt nàng, Đường Oái toàn thân đều là lạnh băng, cô ôm lấy nàng, Đường Oái thần kinh co rụt lại, muốn tránh, rồi lại không nghĩ tránh né nữa.

Căn bản đến tránh cũng luyến tiếc.

"Không phải cậu gọi điện thoại cho tôi sao?" thanh âm truyền đến bên tai Đường Oái, khiến cho nàng có điểm ngứa.

"Dường như......!Thật đúng là......?" Đường Oái đáp thật sự chậm, tựa hồ ở hồi ức tìm lại chút gì đó.

"Cùng tôi về nhà, không đứng lên được sao?"
"Có lẽ......!đến đỡ tôi đi......?"
Đường Oái hiện tại đầu hoàn toàn nóng, thần trí mơ hồ, đứng lên liền xiêu xiêu vẹo vẹo sắp té, Tiêu Duyệt dứt khoát lấy dù mang ra đưa cho nàng, hai tay trực tiếp ôm lấy nàng, bế nàng lên.

Đường Oái mê man, không nghĩ nói chuyện: "......" Sức lực cũng thật lớn.

Tiêu Duyệt tựa hồ là nghe được tiếng lòng nàng, nhàn nhạt đáp một câu: "Cậu quá gầy."
Tiêu Duyệt một đường ôm Đường Oái đi xuống lầu, ánh đèn âm u mờ nhạt chiếu xuống, cư nhiên có vài phần quỷ dị ấm áp.

Đường Oái nép trong lòng ngực Tiêu Duyệt, đi đường có chút xóc nảy, nàng sắc mặt tái nhợt, cả người vô lực, tay lại gắt gao câu lấy cổ Tiêu Duyệt, như là nắm chặt củi khô cứu mạng cuối cùng.

Tiêu Duyệt vừa đến dưới lầu, bước ra cửa ký túc xá liền trực tiếp đem Đường Oái ném vào phía sau xe.

Đường Oái dùng đôi mắt thẳng tắp nhìn nàng: "......" Cậu từ đâu có xe? Lấy được bằng lái sao?!
Tiêu Duyệt lại lần nữa đáp một câu: "Đừng lo lắng, không đâm chết người."
Tiêu Duyệt dứt lời cũng lên xe, Đường Oái ở phía sau xe nhìn cô.

Xe ở sân trường rẻ phải rẻ trái, ra cổng trường, một đường bão táp, yên tĩnh ban đêm, mưa to tầm tã, xe gào thét chạy qua, khởi lên ánh sao..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận