Bệ Hạ Xin Tự Trọng


Điền Thất thấy ánh mắt của mọi người đều chuyển về phía nàng, chỉ phải trước tiên quỳ xuống, trấn định tinh thần nói, “Hồi thái hậu, hoàng thượng, canh kia quả thật là nô tài dựa theo ý chỉ của hoàng thượng đưa tới.

Không chỉ nô tài, còn có hai thái giám khác của cung Càn Thanh cùng nhau đưa canh tới, ba người chúng ta có thể lẫn nhau làm chứng, chưa hề động qua tay chân với canh kia.” Do dự một chút, nàng quyết định không đem nghiệm chứng của Vương Mạnh nói ra.
Thúy Châu là cung nữ hầu hả bên cạnh Uyển tần, nghe Điền Thất nói như thế thi cũng không chờ người khác phản ứng, mà trước tiên hỏi ngược lại, “Một chén canh cũng cần tới ba người đưa tới sao, chẳng lẽ không phải giấu đầu hở đuôi?”
Điền Thất đáp “Chuyện liên quan tới long chủng, cẩn thận luôn tốt nhất.”
“Cho dù như thế, ba người các người đều có thể thông đồng với nhau.”
Điền Thất lạnh nhạt nói, “Ý của vị cô cô này, hồng hoa kia nhất định là do ta bỏ vào?” Nói, ngẩng đầu nhìn thái hậu và Kỷ Hành, “Nô tài luôn luôn trung thành và tận tâm, mong còn không được thái hậu và hoàng thượng có con cháu cả sảnh đường, làm sao lai đi âm mưu hãm hại hoàng tự?”
Thái hậu không biết có nên tin tưởng tên Điền Thất này hay không.

Trên cảm tình bà quả thất rất thích tiểu thái giám này, nhưng mà chuyện trong thâm cung luôn luôn khó nói, nói không chừng đã có người nơi nào mua chuộc hắn.

Thế là thái hậu nhìn hai vị phi Đức Thuận bên cạnh, hai vị phi tử này đang tạm quản chuyện trong lục cung, loại sự tình này lẽ ra quy cho các nàng quản, thái hậu hỏi các nàng, “Các người thấy thế nào?”
Hai người đều có chút do dự, không biết nên trả lời câu hỏi này ra sao.

Trọng yếu nhất là các nàng không rõ hoàng thượng có ý tứ gì.

Theo lý thuyết Uyển tần đã không có việc gì, các nàng phải vui vẻ mà làm một cái thuận nước giong thuyền.

Giúp nàng xả một hơi, ai kêu trong bụng người ta có bảo bối làm chi.

Nhưng chuyện này lại liên lụy đến ngự tiền thái giám Điền Thất, ai biết hoàng thượng có bao che khuyết điểm hay không?
Bất quá, thái giám chung quy là thái giám, cùng hoàng tự không có cách nào so sánh được.

Nếu chuyện này Điền Thất thực có tham dự vào, thì dù hoàng thượng lại bao che khuyết điểm đi nữa, cũng sẽ không nương tay.

Nghĩ suốt hết đường ngang ngõ ngách trong này, Đức phi mới nói, “Chuyện tình trọng đại, còn cần tử tế điều tra rõ ràng, không nên phán đoán suy luận bậy bạ.” Nếu thật sự tra không rõ ràng, thì cũng chỉ có thể tìm con dê chết thay.
Ý tứ của Thuận phi cũng là như thế.
Điền Thất không muốn bị các nàng tra.

Nàng mới không tin tưởng mấy người phi tử này sẽ hảo tâm đi bận tâm đến thanh bạch của một gã thái giám, nếu tra không ra chấn tướng, hoặc là chân tướng tra ra lại không tương xứng với mong đợi của các nàng, thì cuối cùng gặp xui nhất định là nô tài.
Lúc này, Thúy Châu còn nói thêm, “Thái hậu, hoàng thượng, các vị nương nương, nô tì còn có chuyện muốn bẩm.”
“Nói.”
Thúy Châu trước là nhìn Điền Thất một cái, rồi mới nói, “Chủ tử của chúng ta dường như đã từng đắc tội qua vị công công này.”
“Đây là nói bậy gì đó, làm chủ tử còn sợ đắc tội nô tài?”

“Nô tì lỡ lời.

Tết Đoạn Ngọ mấy ngày trước đây, Uyển tần nương nương ngồi chơi trong chòi nghỉ mát ở Ngự hoa viên, ngẫu nhiên gặp được Điền công công, Điền công công lấy lý do ăn Tết, yêu cầu được thưởng tứ, chủ tử liền cho hắn hai cái bánh vàng.

Điền công công cầm bánh vàng, lại lên tiếng cười nhạo, nói Uyển tần nương nương nghèo kiết, không như các chủ tử ở biệt cung thưởng được hào phóng.

Tính tình nương nương tốt, nên kiên nhất giải thích, ngược lại còn bị hắn châm chọc.

Trong lúc nóng nảy nương nương mới khiển trách mấy câu, Điền công công liền giận dỗi mà đi, trước khi đi còn nói nhất định sẽ khiến cho nương nương sống không yên ổn.”
Mấy câu nói này, đem một tên nô tài ngang ngược tham lam vô sỉ khắc họa được vô cùng tưng bừng, Điền Thất thực bội phục bản lãnh ăn gian nói dối của nữ nhân này.
Bất quá, vốn Điền Thất còn đang suy đoán chuyện này tới cùng là người phương nào gây nên, nhưng bây giờ nàng cũng đã rõ ràng, đây căn bản là Uyển tần muốn tính toán nàng.

Bằng không Thúy Châu cũng sẽ không bậy bạ ra thứ lý do chó má này, gia tăng thêm hiềm nghi cho nàng.
Thái hậu và các phi tử nghe xong, quả nhiên sung mãn nghi ngờ đánh giá Điền Thất.
Chỉ có Kỷ Hành không có biểu tình, hắn nhàn nhạt quét hai người đang quỳ một cái, nói, “Trước đem người làm canh và người đưa canh nhốt lên, chuyện liên quan đến hoàng tự, trẫm muốn tự mình điều tra.”
Hai vị phi Đức Thuận nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng không cần các nàng kẹp ở giữa.

Thái hậu thấy Kỷ Hành rốt cuộc cũng đối con cháu để ý, cũng hơi thấy vừa lòng.
Điền Thất cứ thế bị nhốt đến sở Cung Chính.

Vì phòng ngừa những người bị tình nghi thông cung, nên bọn hắn đều bị nhốt riêng một phòng.

Bởi vì chính miệng hoàng thượng hạ chỉ, ở trước khi sự tình được tra rõ không cho phép khó xử bọn hắn, cho nên đãi ngộ của Điền Thất cũng không tệ, ăn ngon uống khỏe, người trông giữ nàng cũng rất là ôn hòa.
Điền Thất ngồi ở trong sở Cung Chính đối diện với vách tường nhập định, cẩn thận suy nghĩ biện pháp ứng đối kế tiếp của mình.

Nàng biết nội tình, nhưng không biết vì sao Uyển tần nhất định muốn gây khó dễ với nàng, hoặc lại vì sao bí quá hóa liều.
Nhưng mà tuy rằng nàng biết nội tình, người khác lại không biết.

Nếu như nàng trực tiếp nói với hoàng thượng, nữ nhân của người cố ý ăn hồng hoa hại ta, nguyên nhân ta không biết, chắc là do nàng ta bị điên...Nói vậy xong nhất định hoàng thượng sẽ cho rằng Điền Thất mới bị điên.
Cũng chính là nói, cái chân tướng này dù cho có nói ra thì cũng sẽ không có ai tin.
Đây là chuyện gì nha, Điền Thất tức đến mức gãi tường.

Nàng lại nghĩ, bởi vì sự tình là do Uyển tần chính mình làm ra, cho nên chứng cớ và nhân chứng đều không thể tìm được, chuyện này nếu làm không tốt liền trực tiếp bị phán thành vụ án rắc rối không có đầu mối, kết quả là tra không ra sự thật, nhưng vẫn phải có người gánh trách nhiệm.

Nàng và Uyển tần vốn “kết thù”, thực là con dê thế tội tốt vô cùng.

Vì tình hình trước mắt, chỉ có thể tự chứng thanh bạch.
Thế là Điền Thất điên cuồng đập cửa, “Ngươi tới, người tới, ta muốn gặp hoàng thượng! Ta có chuyện trọng yếu muốn bẩm báo với hoàng thượng!”
Suy xét đến thân phận của Điền Thất, người của sở Cung Chính lập tức đem lời nói của hắn bẩm cáo cho Kỷ Hành, Kỷ Hành chấp thuận Điền Thất đơn độc gặp hắn.
Điền Thất lại là trấn định, cũng không chơi trò ôm cẳng chân khóc, nàng biết lần này bản thân mình mà không nói rõ ràng, thì đừng nói ôm cẳng chân, cho dù ôm bắp đùi đều không dùng được.
“Hoàng thượng, nô tài đối với hoàng thượng trung tâm một mảnh, tuyệt sẽ không làm ra chuyện mưu hại hoàng tự!” Trước là chân thành biểu trung tâm cái đã.
“Ngươi tới đây chính là muốn nói này đó?” Kỷ Hành buông quyển sách trong tay ra, đnáh giá người quỳ bên dưới.
“Kỳ thật nô tài ẩn ước biết nội tình chuyện này, nhưng sợ nói đi ra liền lập tức rơi đầu, bởi vậy khẩn cầu hoàng thượng cho nô tài tham dự kiểm chứng chuyện này, một khi cầm đến chứng cớ, mới có thể như thực bẩm báo.”
Kỷ Hành trầm ngâm không nói.

Điền Thất cho rằng hoàng thượng cảm thấy cái yêu cầu này thật quá đáng, thế là lại nói bổ sung, “Nếu như hoàng thượng không tin, thì phái người giám thị nhất cử nhất động của nô tài, nô tài...”
“Điền Thất,” đột nhiên Kỷ Hành ngắt ngang hắn, “Người không tin trẫm.”
“...” Điền Thất nhất thời vắng lặng.
“Không tin tưởng trẫm có thể trả lại thanh bạch cho người?”
Điền Thất hé hé miệng, đáp, “Hoàng thượng có thể nói như thế, đã là nô tài may mắn ba kiếp.”
Kỷ Hành trầm mặc một hồi, nói: “Người nghĩ làm cái gì liền làm đi, không cần quá ầm ĩ, trẫm cũng muốn nhìn xem người có thể tra ra cái gì tới.”
Điền Thất tạ ơi sau đó ra ngoài, Kỷ Hành buông mắt nhìn chằm chằm quyển sách trên bàn, thật lâu sau, rốt cuộc than thở.
Điền Thất không tin hắn.
Cái ý thức này khiến cho Kỷ Hành có một vài thất vọng.

Hắn ngay từ vừa mới bắt đầu liền biết hung thủ không thể là Điền Thất.

Cho dù hắn không tin tưởng nhân phẩm của tiểu biến thái, cũng phải tin tưởng trí lực của hắn, thủ pháp đầu độc vụng về như vậy, hắn đã cầm không ra chứng cứ thuyết phục, liền không có cách nào giúp Điền Thất giải vây, cũng chỉ có thể đem người bắt giữ lại trước, chờ đợi chậm rãi tra rõ chân tướng lại nói.

Sở dĩ chủ động đem việc này ôm vào người, cũng chính là lo lắng người khác phán sai, oan uổng người tốt.
Nhưng mà Điền Thất lại không tin hắn, không tin tưởng hắn có bảo vệ hắn ta.
Trong lòng Kỷ Hành đột nhiên trào ra một loại tưởng pháp âm u, chờ người tra không ra, xem người sẽ làm sao hướng trẫm cầu xin tha thứ.
***
Điền Thất bưng chén chứng cứ phạm tội kia đi cục Rượu Dấm Bột tìm Vương Mạnh.

Sau lưng nàng đi theo hai cái đuôi, là người mà Kỷ Hành phái tới “giám thị” Điền Thất.
Trừ y thuật ra, Vương Mạnh đối với những chuyện khác luôn có phản ứng trì độn.

Hắn còn không biết sự kiện bi thống vừa phát sinh trên người Điền Thất, nhìn thấy Điền Thất bưng chén canh đưa cho hắn, hắn cầm lấy uống luôn một ngụm.
“Thế nào?” Điền Thất hỏi.

“Ừm, uống rất ngon.” Vương Mạnh đáp.
“...” Gặp được Vương Mạnh, Điền Thất cũng không cần hạ thủ lưu tình, mà hướng cái trán của hắn mạnh tay gõ vài cái.
Vương Mạnh bị gõ cuối cùng cũng thông, cau mày nói, “Chẳng qua là trong canh này vì sao muốn thêm hồng hoa giúp lưu thông máu vậy?”
Điền Thất vừa nghe hắn nói như thế, liền vội vàng hỏi, “Trừ hồng hoa ra, trong đó còn có thuốc gì khác không?”
“Có một vài đồ gia vị.” Đồ gia vị cũng được tính là thuốc, nghiêm túc mà nói, mấy đồ nguyên liệu nấu ăn như ngân nhĩ hạt sen này đó đều có thể dùng làm thuốc.

Vương Mạnh rất có tinh thần học thuật.
Điền Thất đem đồ gia vị bài trừ ra ngoài, hỏi tiếp, “Người có thể nhìn ra hồng hoa này thêm vào như thế nào sao?”
“Ta có thể ăn ra độ lửa của nó” Vương Mạnh nói, quả nhiên lại múc nửa thìa đưa vào trong miệng, táp táp miệng, nói: “Đây hẳn là dùng hồng hoa ngâm vào nước, rồi dùng nước đó cho vào trong canh, nếu như trực tiếp chưng nấu thì không phải là loại mùi vị này.”
Điền Thất sờ cằm, “Không phải là bột hồng hoa linh tinh bỏ trực tiếp vào hả?”
“Nếu là bột hồng hoa, dù cho nghiền lại nhuyễn cỡ nào đi nữa cũng sẽ lưu lại cặn ở trong canh, vừa rồi ta cũng không có nếm ra.”
Vương Mạnh trộn trộn chén canh kia, “Người xem, đáy chén này không có một chút cặn bã nào hết.”
Điền Thất nghe xong, trong lòng đã có tính toán, nàng lại hỏi, “Nếu là thai phụ ăn cái này, đại khái bao lâu sẽ phát tác đau bụng?”
“Vậy phải xem ăn nhiều hay ít.

Thứ này ăn nhiều sẽ sẩy thai.”
“Chỉ một hai ngụm.”
“Hồng hoa trong này dùng không hề nhiều, ăn một hai ngụm không thể sẩy thai, nhưng có thể động thai khí.

Nếu như phát tác, cũng muốn hai canh giờ sau khi dùng, cụ thể, phải xem thể chất của thai phụ kia.”
“Có khả năng vừa ăn xong lập tức đau bụng không?”
“Không thể, nó cũng không phải loại thuốc độc xuyên ruột gì nha.”
Điền Thất hài lòng thỏa dạ rời đi.

Suy xét đến việc Vương Mạnh hiện giờ chỉ là một tiểu thái giám ở cục Rượu Dấm Bột, lời nói của hắn ở trước mặt người khác không có sức thuyết phục, nên Điền Thất trở lại cung Càn Thanh tìm hoàng thượng xong, xin hoàng thượng truyền viện lệnh của Thái y viện, chính là vị chuyên môn xem bệnh cho hoàng thượng tới.

Người khác nàng không tin được.
Tuy Kỷ Hành không biết Điền Thất định làm cái gì, nhưng vẫn là nghe theo.
Điền Thất đem canh bưng cho thái y, hỏi hắn mấy vấn đề.

Thái y trả lời so với Vương Mạnh không khác mấy.

Chẳng qua tuổi hắn quá lớn, vị giác không linh mẫn như Vương Mạnh, chẳng hề có thể nếm ra hồng hoa này là ngâm hay là nấu, nhưng có thể xác định không phải bột phấn.
Hỏi xong thái y, Điền Thất mới lại nhìn Kỷ Hành, trước tiên mời thái y tránh né đi ra, sau đó phân tích cặn kẽ cho Kỷ Hành:
“Nô tài phụ trách là đem canh từ Ngự thiện phong đưa tới lầu Ba Tiêu, lúc khác thì canh này không hề có thể qua tay nô tài.

Cũng chính là nói, nếu như nô tài muốn hướng bên trong thêm hồng hoa, tất phải chuẩn bị nước hồng hoa ngâm nấu qua, rồi lại bỏ vào trong lúc đi đến lầu Ba Tiêu.
Nếu như là nước, mang theo không tiện, cần phải có cái bình nhỏ, còn phải đậy kín, khi hướng trong canh đổ vào nhất định phải mở nắp bình ra...
Hoàng thượng ngài nghĩ nghĩ xem, cái quá trình này có bao nhiêu là dễ dàng bại lộ.


Bởi vậy cho dù là nô tài táng tận thiên lương muốn đầu độc, thì cái lựa chọn đầu tiên không thể là nước.
Cho nên không chỉ là ta, ngay cả hai tên thái giám cùng đi đưa canh, đều có thể chứng mình được trong sạch.
Thúy Châu hoài nghi ba người chúng ta thông đồng sẵn.

Nhưng hai người kia là ta chủ động kêu tới đi theo, chuyện mà một mình ta có thể hòa thành, vì sao còn phải tìm thêm hai người tới thông đồng? Việc này hoàn toàn giải thích không thông.
Cũng chính là nói, canh có vấn đề ra từ Ngự thiện phòng, hoặc ra tại lầu Ba Tiêu.

Hoàng thượng này có điều không biết, ta có một người bạn kỳ nhân, hắn có thể nghe qua mùi canh liền biết bên trong có cái gì.

Sau khi đem canh từ Ngự thiện phòng lấy ra, ta kêu hắn người qua, bên trong tuyệt đối không có hồng hoa.
Cho nên địa điểm mà hồng hoa được bỏ vào phải là lầu Ba Tiêu.

Lại nói, cho dù người bạn kia của ta ngửi nhầm, thì hoàng thượng mới nãy ngày cũng nghe thái y nói, lấy cái lượng thuốc đó, ăn một hai ngụm canh không thể lập tức phát tác, làm sao mà nô tài vừa về phục mệnh thì các tiểu thái giám ở làu Ba Tiêu liền đuổi theo? Trong này tất nhiên có cổ quái.”
Điền Thất nói một hơi xong, rồi to gan đối mặt Kỷ Hành.

Cuối cùng không cần làm dê chết thay.
Kỷ Hành đến gần một chút, cúi đầu nhìn Điền Thất.

Bốn mắt nhìn nhau, trầm mặc không nói.
Điền Thất không biết hoàng thượng đây là có ý tứ gì, nàng tổng cảm thấy bầu không khí này có chút là lạ, thế là chột dạ cúi đầu, “Hoàng thượng?”
Đột nhiên Kỷ Hành nhéo cằm nàng, bức bách nàng ngẩng đầu.

Lực đạo của hắn có chút lớn, cằm Điền Thất bị nhéo được mơ hồ phát đau.

Nàng nhíu mày nhìn hắn, thấy được trong mắt hắn có loại tình tự không thể miêu tả rõ ràng đang lưu động, tóm lại là một bộ tâm tình rất không tốt.

Điền Thất có chút sợ, “Hoàng thượng?” Thực là không biết nói sai chỗ nào, phiền ngài chỉ rõ một cái...
“Điền Thất, quá thông minh,” Kỷ Hành lẩm bẩm nói, giống như là lầm bầm lầu bầu, “Người phải lại đần một ít.”
“Đây là tiết tấu muốn giết người diệt khẩu?” Toàn thân Điền Thất nhất thời cứng ngắc, sắc mặt trắng bệch, run rẩy nói, “Hoàng thượng...Tha mạng...”
Kỷ Hành nhìn hắn rốt cuộc cầu xin tha thứ, lại không phải dùng phương thức trong ý liệu của mình.

Đôi mắt của người trước mặt bởi vì cầu xin mà bịt kín một tầng hơi nước, sắc mặt tái nhợt rất nhiều, khiến cho làn môi lại càng phát ra phấn hồng như máu, giờ phút này chúng nó đang vì e sợ mà run rẩy, giống như là cánh hoa bị mưa gió dập dìu.
Lồng ngực Kỷ Hành nóng lên, đột nhiên cúi đầu, khi chóp mũi hắn đụng tới chóp mũi của Điền Thất thì khó khăn lắm mới đột ngột dừng lại.
Điền Thất giật mình, mặt lại đỏ lên.
Kỷ Hành buông tay ra, hắn nhắm mắt lại nói, “Người đi ra.”
Điền Thất đã sớm muốn chạy, lúc này được thánh chỉ, vội nhanh chóng tăng bước chân, rất nhanh rời khỏi.
Sau khi ra ngoài, Điền Thất vỗ vỗ lồng ngực, vừa đi vừa nghĩ, thực là kỳ quái, nàng làm sao sẽ cảm thấy hoàng thượng muốn hôn nàng nha.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận