Bệ Hạ Xin Tự Trọng


Đương Thất rất hối hận.

Nàng tính tới tính lui, lại có vẻ như quên mất suy xét đến cảm nhận của Hoàng thượng…
Nếu như Hoàng thượng biết nàng bị bệnh trái rạ, tức giận đuổi nàng ra khỏi cung Càn Thanh, thì nàng vẫn sẽ đi tong như thường.
Bây giờ nàng đặc biệt muốn gặp Hoàng thượng, hướng hắn nịnh bợ một chút, biểu biểu một chút trung tâm để cho hắn trăm ngàn lần đừng đem nàng vứt bỏ, mà cho nàng chút thời gian rửa sạch oan khuất.
Chính mình một người ngộp ở trong phòng thật sự rất chán.

Điền Thất rụt ở trên giường gỗ, ôm một cây gỗ nhỏ, nhắm mắt lại thì thào lẩm bẩm niệm, “Thiên linh linh địa linh linh, Hoàng thượng ngự giá qua nơi này — biến!” Nói xong mở to mắt ra, sau đó nàng liền thấy được người kia đứng ở ngoài cửa sổ.
“Má ơi!!!” Điền Thất bị dọa lăn từ trên giường xuống dưới.
Kỷ Hành mọc hắc tuyến đầy đầu, hỏi đại phu dẫn đường ở An Nhạc đường, “Phải chăng hắn đem đầu óc cháy hỏng rồi?”
Đại phu thừa cơ cáo trạng, “Thưa Hoàng thượng, hắn không cho nô tài gần người, cũng không chịu uống thuốc.”
Kỷ Hành sa sầm mặt quay đầu nhìn Điền Thất ở trong phòng, “Ngươi sao thế, không muốn mạng sống?”
Điền Thất nhanh chóng đứng lên, kích động ôm cửa sổ nói, “Hoàng thượng, thực sự là ngài sao? Ta không phải là đang nằm mơ chứ? Ta nhất định là đang nằm mơ, ngày hôm qua ta còn mơ thấy ngài nha!”
Kỷ Hành cảm thấy vô lực hết sức, sắc mặt lại hòa hoãn xuống dưới.

Hắn nhìn người trước mắt, gương mặt trắng nõn mọi ngày bây giờ đã mọc ra thật nhiều đốm đậu, thực là thê thảm không nỡ nhìn.

Nhiều đốm đậu như vậy cũng không che được hết vẻ kinh hỉ đầy mặt hắn.

Kỷ Hành nhìn hình dạng ngây dại tỏa sáng hai con mắt của Điền Thất, rồi cau mày nói, “Vì sao ngươi lại không uống thuốc?”
Bởi vì ta không có bệnh ah, Điền Thất nói thầm trong lòng.

Nàng đem đôi mắt nặn ra vài giọt nước, nói: “Hoàng thượng, không phải nô tài không muốn uống thuốc, mà là không dám uống… Có người muốn hại ta!” Không cần biết thế nào, trước tiên cáo trạng cái đã.
“Ai dám hại ngươi?” Lời này của Kỷ Hành nói được có chút thiếu thốn sức lực.
“Nô tài không biết, nhưng là người kia đi nơi nơi nói bậy về nô tài, còn muốn hạ độc với nô tài nữa.

Nô tài không sợ chết, nhưng mà nô tài sợ là chết rồi sẽ không gặp được Hoàng thượng! Hoàng thượng, ta bỏ không được ngài! Ta muốn hầu hạ ngài cả đời!”
Phen bộc bạch thâm tình đầy phô trương này của nàng ngay cả Thịnh An Hoài đều nghe không vô, đương nhiên nguyên nhân chủ yếu có khả năng ở chỗ là, những lời này theo từ trong miệng của một người quái dị mặt đầy mụn nhọt nói ra.

Thịnh An Hoài cho rằng Hoàng thượng cũng sẽ ghét bỏ giống như ông ấy, nào ngờ thần sắc của Hoàng thượng lại vẫn như thường, hơn nữa xem ra tâm tình còn rất không tệ.
Không xấu hổ là Hoàng thượng a, Thịnh An Hoài tự đáy lòng cảm thán.
“Xạo, tiếp tục giả bộ nữa đi.” Kỷ Hành chắp tay sau lưng, thờ ơ hờ hững.

“Là thật, Hoàng thượng, xin ngài trăm ngàn lần đừng đuổi ta đi…” Nói nói, Điền Thất thực sự khóc ra.

Nước mắt lăn qua gò má, nàng nâng tay áo lên muốn lau đi nước mắt.
Kỷ Hành buột miệng ra tiếng ngăn cản nàng, “Dừng tay!”
Điền Thất sửng sốt, lại muốn sao nữa?
Kỷ Hành nhíu mày nhìn ống tay áo của nàng, chất vải không đủ mềm mại, nếu như chà đến làm rách mụn nước trên mặt, sợ là phải lưu lại vết sẹo.

Người này cũng quá không đem mặt coi là quan trọng, thật sự phung phí của trời.
Nghĩ lung tung xong, Kỷ Hành lấy khăn tay của chính mình ra quăng lên đầu Điền Thất, “Nếu lưu lại một chút vết sẹo nào, thì không cần lại tới gặp trẫm.”
Điền Thất từ trong câu nói này nghe ra nội hàm: Ý tứ chính là chỉ cần không lưu sẹo, liền không cần cút đi?
Thế là nàng kinh hỉ nói, “Hoàng thượng anh minh thần vũ! Nô tài tạ chủ long ân!”
Kỷ Hành phảng phất lại thấy được nàng đang vẫy đuôi, hắn cố ý nghiêm mặt lại nói, “Nhớ uống thuốc, không uống thuốc chính là kháng chỉ bất tuân.”
Điền Thất đầy mặt đau khổ, “Tuân chỉ.”
Kỷ Hành mỉm cười, xoay người rời đi.
Điền Thất nghĩ trong lòng, uống thuốc thì uống thuốc, chỉ cần để cho Vương Mạnh nấu thuốc là được, không phải sao? Ta thật là quá thông minh.
***
Cứu hay không cứu Điền Thất, phải làm sao cứu Điền Thất, đều là vấn đề.
Kỷ Hành chưa bao giờ tin cái thứ quỷ gì gọi là thần mệnh này nọ, tuy rằng vào những lúc tất yếu hắn cũng sẽ dùng thứ này tới lừa dối người khác.
Khổ nỗi Thái hậu tin.

Kỷ Hành không muốn cùng mẫu thân của mình phân tích mấy chuyện này, cũng không muốn nghịch ý của mẫu thân.
Nhưng mà cứ như vậy trơ mắt nhìn Điền Thất chết đi, hắn lại rất là không bỏ được.

Đúng vậy, là thật sự không nỡ.

Tiểu biến thái này cũng không thể nói rõ có chỗ nào tốt, nhưng Kỷ Hành chính là cảm thấy, có Điền Thất ở đây, cuộc sống của hắn tươi vui sinh động hơn rất nhiều.

Lại nói, Như Ý cũng rất thích Điền Thất, nếu như Điền Thất chết, thẳng bé phải có bao nhiêu là thương tâm.
Vì một tên nô tài mà cùng mẫu thân đối lập? Vậy càng không thể…
Kỷ Hành nghĩ không ra kết quả, nên cũng không nghĩ nữa.

Dù sao Điền Thất ở An Nhạc đường, tạm thời cứ để hắn ở chỗ ấy thêm chút thời gian đi, kéo dài một hồi lại nói sau.


Kỷ Hành phái người trong cung Càn Thanh đi chăm sóc Điền Thất, nghĩ đến hẳn là sẽ không có nguy hiểm gì đến với hắn.
Ngày hôm sau là ngày nghỉ lễ, mọi người vốn là không cần làm việc, ngay cả mấy lão già trong Nội các cũng đều ở nhà nghỉ ngơi.

Chẳng qua là lúc xế chiều, có vài quan viên trình tấu chương vào trong.

Kỷ Hành cực kỳ ngoài ý muốn, vì sao thoáng một cái mấy lão già này đều trở nên kính nghiệp như vậy chứ.
Hắn đem mấy tấu chương kia xem qua, nội dung đại để giống nhau.
Mấy ngày gần đây liên tục phát sinh hai sự kiện trần truồng, Ngự sự đài tỏ vẻ quan tâm nghiêm trọng với chuyện này.

Nếu như là một kẻ điên tầm thường trần truồng thì cũng không ai để ý làm gì, tối đa chỉ trở thành đề tài tán dóc đầu đường cuối ngõ mà thôi, chẳng qua ba vị cởi truồng này đều là con cháu quan lại, phẩm chất của cha bọn họ lại đều không có thấp, thế là việc này rất đáng để cho người ta nghiên cứu kỹ.
Tóm lại một câu nói, tình thế rất nghiêm trọng, ảnh hưởng rất ác liệt.
Kỷ Hành nghĩ sao cũng nghĩ không thông ba tên công tử quần lụa này vì sao lại muốn hẹn nhau ở truồng, đã vậy còn ở truồng tại con phố Long Xương phồn hoa nhất, hai tên trong đó còn đặc biệt chọn ở truồng vào ngày nghỉ lễ.

Làm người ngu xuẩn cũng phải có cái giới hạn, đánh vỡ cực hạn sẽ khiến cho người ta đặc biệt muốn giết chết hắn.

Biểu hiện của ba gã đại thần bình thường đều rất không tệ, như thế nào lại dạy ra con trai là thứ mặt hàng này!
Mấy ngày nay Kỷ Hành bị ngu xuẩn ngược quá nhiều, thế là tâm tình trở nên rất kém.
Đống tấu chương đầu tiên vừa xem xong, xấp tấu chương thứ hai đã tới.

Lần này là mấy người làm cha nghe được tiếng gió, nên nhanh chóng dâng sớ đến thỉnh tội.
Ba bảng tấu chương này có nội dung đại khái là giống nhau, Kỷ Hành thậm chí hoài nghi ba người này đây là gom lại một chỗ thương lượng rồi viết.

Nội dung không ngoài việc tự mình thỉnh tội, nào là dạy dỗ không đúng, dẫn đến con cái làm ra chuyện có ảnh hưởng đến phong tục mỹ quan.

Thuận tiện còn thêm câu ám hiệu, tỏ rõ chuyện này có quan hệ với con trai út của Trịnh nguyên phụ (*), còn dính dấp tới luyến đồng (**) mà tiểu vương gia bao dưỡng.
(*) nguyên phụ: chức quan tương đương tể tướng.


(**) luyến đồng: có nghĩa là “mỹ thiếu niên”, còn gọi là nam kỹ.


Từ này dùng để chỉ đối tượng là bé trai trong đồng tính nam.

“Luyến” ở đây có nghĩa là dung mạo tốt đẹp, “đồng” chỉ trẻ em, vị thành niên.

Từ này sau này dùng cho cả nam và nữ, chỉ đối tượng vị thành niên trong quan hệ tình cảm.
Kỷ Hành trực tiếp bị hai từ “Ninh vương”, “Luyến đồng” làm chấn kinh.
A Chinh dưỡng luyến đồng?
Kỷ Hành nhìn bảng tấu chương kia nhìn rất lâu.
Đầu năm nay nam nhân mê nam sắc không phải là số ít, cho nên chuyện Ninh vương dưỡng một bé trai xinh đẹp mọi người đều không thấy có gì không tốt.

Chẳng qua Kỷ Hành là ca ca của Kỷ Chinh, điều đầu tiên hắn nghĩ đến chính là đệ đệ của hắn mới mười sáu tuổi, ngay cả thê tử đều chưa có cưới, nếu như lại ở trên con đường này càng đi càng xa, thì về sau làm sao bây giờ? Làm không tốt ngay cả con nối dõi đều sẽ trở thành vấn đề làm người ta đau đầu.
Hơn nữa, nói thật lòng, Kỷ Hành cảm thấy, nam nhân cùng nam nhân, gì gì kia, có chút ghê tởm.

(Nhớ nói câu này nga )))
Không, là cực độ ghê tởm.
Kỷ Hành quyết định phải nghiêm túc nói chuyện về vấn đề này với A Chinh.

Huynh trưởng như cha, hắn cảm thấy bản thân vẫn là có quyền lên tiếng về phương diện cuộc sống riêng tư của Kỷ Chinh.

Tuy rằng quan hệ giữa hai huynh đệ bọn họ có một lần xuất hiện nguy cơ, nhưng đó cũng là do kẻ gian bố trí, từ góc độ này tới nói hắn và A Chinh đều là vô tội.

Huynh đệ chính là huynh đệ, quan hệ huyết thông để ở đó, hắn không thể trơ mắt nhìn A Chinh bước lên con đường xấu.
Kỷ Hành nắm thời cơ, trước tiên ban cho Kỷ Chinh hai mỹ nhân.

Cùng ngày, hai đại mỹ nhân bị đưa đến Ninh vương phủ, khẩu vị của đại quản gia phủ Ninh vương hơi nặng chút, đem hai vị mỹ nữ để hết lên giường Kỷ Chinh, hơn nữa còn cười tít mắt tỏ vẻ: Vương gia à, ngài phản kháng là vô hiệu, bởi vì đây là ý chỉ của Hoàng thượng.
Kỷ Chinh bày ra thái độ không bạo lực không hợp tác, đêm hôm đó hai vị mỹ nhân ngủ cùng nhau, còn hắn đi phòng khác.
Không chỉ như thế, ngày hôm sau Kỷ Chinh còn đem mỹ nữ trả trở về.

Thịnh An Hoài tấm tắc lấy làm lạ, nghĩ trong lòng không xấu hổ là đệ đệ của Hoàng thượng, đồ Hoàng thượng đưa ra ngoài mà ngài cũng dám trả trở về.
Kỷ Hành biết, Kỷ Chinh đã dám trả lại, liền tỏ rõ hắn nhất định là không có đụng vào các nàng.
Kỷ Hành vô cùng ưu sầu.
Tại lúc Kỷ Hành ưu sầu nhất thì Thái hậu kềm nén không được, lại kiến nghị Kỷ Hành xử lý sạch Điền Thất.

Lần này bà còn ra vẻ có phát hiện vô cùng trọng đại, mời một đạo cô tới giải thích cho Kỷ Hành, ý tứ đại ý là: Tuy rằng ai gia cũng rất thương tiếc rất đau lòng, nhưng cái tai họa này thực sự là giữ lại không được.
Kỷ Hành dùng ánh mắt xem lừa đảo để nhìn đạo cô, thầm nghĩ nếu đã không làm thì thôi, đã làm thì làm đến cùng, trẫm cũng đành phải vận dụng trò lừa đảo.
Ngày hôm sau hắn liền đem đạo sĩ có danh khí lớn nhất kinh thành mời vào cung, tán dóc với ông ta nửa ngày, mang danh là “luận đạo”.


Kỳ thật trí tuệ của đạo gia rất rộng lớn, Kỷ Hành phiền chỉ là phiền mấy chuyện dùng quỷ thần lừa người mà thôi, vì thế hắn cùng ông già tóc bạc đầy đầu này tán dóc khá là ăn ý.
Gần đây Thái hậu đang si mê mấy chuyện này, nghe nói có lão thần tiên tới đây, rất là muốn gặp, Kỷ Hành liền sai người dẫn lão thần tiên này đi cung Từ Ninh.
Thái hậu đem ưu sầu của bản thân nói hết với lão thần tiên, còn đem bát tự của Điền Thất cho lão thần tiên xem.

Lão thần tiên xem xong nói, “Người thường chỉ thấy được một mặt đại sát trong mệnh cách này, lại xem không đến đại lợi trong đó.”
“Đại lợi như thế nào?”
“Người này có mệnh cách thuộc kim, kim sinh thủy, nếu như gặp được một người chủ có mệnh cách thuộc thủy, chưa hẳn không thể hóa tệ thành lợi.

Cụ thể, còn muốn xem bát tự của người chủ mới được.”
Thái hậu vừa nghe, tinh thần liền tỉnh táo, bởi vì mệnh cách của Kỷ Hành là thuộc thủy.

Bà lập tức sai người đi lấy bát tự của Kỷ Hành ra, nhờ lão thần tiên tính toán một chút.
Lão thần tiên phân tích tính toán hơn nửa ngày, cuối cùng xa xưa thở dài một tiếng.
Thái hậu khẩn trương hỏi han: “Sao rồi?”
“Ta sống nhiều năm như vậy, lần đầu tiên thấy được bát tự tương hợp như thế này.”
“…”
Thái hậu rất cao hứng, quay đầu liền thưởng đồ ăn cho Điền Thất, còn nói với Kỷ Hành, nô tài này ngươi lưu dùng đi, ngàn vạn đừng có đuổi hắn đi.
Kỷ Hành rất là không lời, hắn không nghĩ tới một chuyện phiền toái như vậy lại bị một câu nói của một lão đạo sĩ giải quyết ngay lập tức.

Quả nhiên kẻ lừa đảo cũng có đất dụng võ của kẻ lừa đảo nha.
Lão đạo sĩ biết Hoàng thượng coi lời nói thật của ông là lời vớ vẩn, ông có chút không phục, “Hoàng thượng, lời bần đạo nói đều là thật.”
“Ờ, thưởng.” Kỷ Hành không chút nào đếm xỉa, hiển nhiên là không tin.
Lão đạo sĩ đắng hết lòng mề.

Ông ta cõng một cái bao tải nhỏ ra khỏi Hoàng cung, trong bao đựng tiền bạc cùng bảo vật mà Hoàng thượng và Thái hậu thưởng cho ông.

Đạo sĩ vừa đi vừa căm giận nghĩ, đã ngươi không tin ta, vậy ta liền không cùng ngươi nói về vấn đề kiếp số.
Ngày hôm sau, ngay sau khi nguy cơ của Điền Thất giải trừ, thì bệnh trái rạ trên người nàng toàn bộ đều biến mất, quang vinh đi trở về.

Mới vừa trở lại cung Càn Thanh, Điền Thất đã cảm động đến rơi nước mắt, ở trước mặt Kỷ Hành nói rất nhiều lời ngon tiếng ngọt.

Tâm tình của Kỷ Hành tốt lắm, cũng tha thứ cho hắn huyên náo, nghe từ đầu cho đến đuôi.
Mớ chuyện bực mình này rốt cuộc cũng giải quyết, cuối cùng Kỷ Hành cũng nhẹ nhàng thở ra.
Kế tiếp, hắn cần tự mình can dự vào vấn đề riêng tư trong cuộc sống của đệ đệ mình.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận