Bé Cưng Tinh Quái - Mami Của Tui, Tự Tui Sẽ Giành

Không phải Tô Uyển Ương không sợ hãi, người đứng sau việc này là Tô Hinh Nhụy, nếu bị tra ra được thì nói không chừng cô ta sẽ bị Cận Tri Thận coi thành một người phụ nữ độc địa.

Vốn dĩ bây giờ Cận Tri Thận đã đối xử hờ hững với cô ta rồi, nếu như bị ghét nữa thì anh tuyệt đối sẽ không thích cô ta.

“Em biết rồi mà chị.” Tô Hinh Nhụy nhỏ giọng nói.

Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, kèm theo đó là giọng nói của vệ sĩ: “Cô Tô, xin hỏi cô có đây không?”

Tức khắc trái tim Tô Hinh Nhụy vọt lên cổ họng, cô ta và Tô Uyển Ương đứng dậy mở cửa.

“Cô Hinh Nhụy, cậu Cận có chuyện tìm cô, phiền cô đi với chúng ta một lát.”

“Hả? Cậu Cận tìm tôi có chuyện gì à?” Tô Hinh Nhụy hỏi với vẻ nghi hoặc, giống như không hề hay biết chút gì.

“Chuyện này chúng tôi cũng không rõ, cô cứ qua đó là biết.”

Nghe vậy, Tô Hinh Nhụy đi theo vệ sĩ, Tô Uyển Ương cũng đi cùng.

Trong phòng, Lý Mộ ngồi liệt trên mặt đất, vẻ mặt anh ta trông cực kỳ khó coi, vừa nhìn thấy Tô Hinh Nhụy là anh ta lập tức la lên: “Là cô ta, cậu Cận, chính cô ta đã xui khiến tôi.”


Trên mặt Tô Hinh Nhụy hiện lên vẻ hoảng sợ, Tô Uyển Ương nắm chặt tay cô ta như đang tỏ ý bảo cô ta đừng căng thẳng.

Hai người bọn họ bước vào như không có chuyện gì xảy ra, Tô Uyển Ương nhìn tình cảnh trong phòng và hỏi với vẻ khó hiểu: “Tri Thận, nghe nói anh tìm Hinh Nhụy, có việc gì thế?”

Cận Tri Thận mím môi không nói gì, thoạt nhìn khuôn mặt anh trông vô cùng u ám, anh rủ mắt, không biết đang suy nghĩ gì.

Hai chị em nhà họ Tô ngồi xuống ghế số pha.

Cận Tri Dực nhìn Tô Hinh Nhụy và hỏi: “Tô Hinh Nhụy, có phải cô đã xúi giục Lý Mộ đi quấy rối cô Giang, làm hại cô ấy rơi xuống nước không?”

Đều là người cùng lứa trong giới cho nên Cận Tri Dực cũng biết Tô Hinh Nhụy, bình thường cũng nghe nói cô ta rất tùy hứng, mà Tô Uyển Ương thích Cận Tri Thận, rất có thể cô ta sẽ làm như thế vì chị mình.

“Hả?” Tô Hinh Nhụy nhìn Cận Tri Dực và Cận Tri Thận một cách khó hiểu, trên mặt bày ra vẻ ngơ ngác.

“Làm gì có! Tôi và cô Giang không có xích mích hay thù oán gì, tại sao lại bảo Lý Mộ đi gây sự với cô ấy chứ!”

Lý Mộ nghe vậy thì nổi giận.

“Tô Hinh Nhụy, rõ ràng chính cô nói với tôi là có chuẩn bị một người phụ nữ cho tôi trên boong tàu tầng hai, bấy giờ tôi mới đi tìm cô Giang.” Lý Mộ cố gắng giải thích: “Cậu Cận, những gì tôi nói đều là sự thật, lúc đó cô ta tìm đến tôi ở cửa nhà vệ sinh, chắc chắn sẽ có camera giám sát, các anh có thể đi tra xem, cô ta đến tìm tôi thật mà.”

Cận Tri Thận và Cận Tri Dực đều nhìn về phía Tô Hinh Nhụy, dường như đang chờ đợi lời giải thích cô ta.

Tô Hinh Nhuy vội vàng biện minh: “Không phải, anh Tri Thận, đúng là em có gặp Lý Mộ, nhưng lúc đó em bảo anh ta đi tìm một người bạn của em, người bạn đó thích anh ta đã lâu, hơn nữa em nói là boong tàu tầng một, nào biết… anh ta nhầm lẫn, lại đi làm phiền cô Giang, hơn nữa lại còn khiến cô ấy rơi xuống biển. Anh Tri Thận, em không ngờ mọi chuyện sẽ biến thành thế này thật mà.”

“Cô nói linh tinh! Rõ ràng là cô bảo tôi đến boong tàu tầng hai, lúc ấy chỉ có mình cô Giang ở đó!” Lý Mộ tức giận, muốn xông lên đánh Tô Hinh Nhụy nhưng bị vệ sĩ ngăn lại.

Mặt anh ta xanh mét, tuy uống nhiều rượu nhưng anh ta nhớ rõ Tô Hinh Nhụy nói với anh ta là đi boong tầng hai.

Lý Mộ trợn trừng mắt nhìn Tô Hinh Nhụy, nếu không phải vì người phụ nữ kia thì anh ta cũng sẽ không rơi vào kết cục như thế này.

“Sao lại vậy được chứ? Lý Mộ, anh uống say nên nghe nhầm rồi!” Tô Hinh Nhụy tỏ ra vô cùng oan ức, cô ta vừa nức nở vừa nói: “Anh Tri Thận, sao em lại đi gây sự với cô Giang được chứ! Em chỉ bảo Lý Mộ đi tìm người bạn của em thật mà, em còn cảm thấy khó hiểu vì cô bạn ấy của em trở lại và nói với em là cô ấy đợi boong tàu rất lâu nhưng không thấy anh ta đến… Cô ấy đang ở trong phòng, nếu các anh không tin em thì có thể tìm cô ấy làm chứng.”

Tô Uyển Ương ở bên cạnh cũng lên tiếng khuyên: “Tri Thận à, có lẽ chuyện này chỉ là hiểu lầm thôi! Tuy bình thường Hinh Nhụy hơi tùy hứng một chút nhưng tuyệt đối sẽ không làm chuyện này đâu, có lẽ Lý Mộ muốn thoái thác trách nhiệm nên mới đẩy hết tội lỗi cho Hinh Nhụy”


Cận Tri Thận nheo mắt nhìn hai người bọn họ, cuối cùng anh cũng không bày tỏ mình có tin lời Tô Hinh Nhụy hay không mà chỉ nhìn Lý Mộ và nói: “Xem ra anh không muốn tự ra tay, đã vậy để cả nhà họ Lý chôn cùng đi!”

Một câu nói ngắn ngủi của anh đã khiến Lý Mộ sợ mất mật, anh ta dại ra, ngay sau đó nói: “Tôi làm, cậu Cận, tự tôi làm.”

Dứt lời, anh ta cầm lấy cây gậy bóng chày để bên cạnh, cắn răng, rồi đánh thật mạnh lên tay mình.

Cánh tay bị đánh gãy, Lý Mộ hít sâu một hơi, đau đến mức sắc mặt trắng bệch, thế nhưng không dám kêu rên một tiếng nào.

Hai chị em nhà họ Tô ngạc nhiên nhìn cảnh này, bọn họ gần như có thể tưởng tượng ra được lúc này Lý Mộ đau đến mức nào, đồng thời hai người bọn họ cũng bị dọa hết hồn, sợ đến mức không nói nên lời.

Vẻ mặt Cận Tri Thận vẫn bình tĩnh như cũ, anh không để ý đến Tô Hinh Nhụy và Tô Uyển Ương nữa mà đứng dậy định rời đi, trước khi đi anh nói với Cận Tri Dực: “Về sau chấm dứt toàn bộ quan hệ hợp tác với nhà họ Lý.”

Nghe anh nói thế, mặt Lý Mộ xám ngoét, nhưng may sao vẫn bảo vệ được nhà họ Lý…

Cận Tri Dực lạnh mặt nhìn người đàn ông ngã nhào trên đất, ra lệnh cho vệ sĩ: “Đưa về phòng đi, một tiếng sau tìm bác sĩ đến chữa trị cho anh ta.”

Thú thật anh ta cũng không muốn để vệ sĩ tìm bác sĩ cho loại người này.

Thế nhưng nếu đối phương chết trên du thuyền thì đen đủi, Cận Tri Dực nghĩ rồi đi ra khỏi phòng.

Vệ sĩ đưa Lý Mộ đi, trước khi đi anh ta hung tợn nhìn chòng chọc vào Tô Hinh Nhụy, nói: “Tô Hinh Nhụy, cô sẽ không được chết tử tế! Nhà họ Lý sẽ không bỏ qua cho cô, đời này Lý Mộ tôi sẽ không bỏ qua cho cô!”


Tô Hinh Nhụy không quan tâm.

Lý Mộ bị mang đi, cuối cùng trong phòng cũng yên tĩnh lại, lúc này chỉ còn lại hai chị em nhà họ Tô. Sắc mặt của hai người bọn họ tái nhợt, cảnh Lý Mộ đánh gãy tay mình vừa rồi cứ hiện lên trong đầu bọn họ.

Tô Hinh Nhụy thở phào nhẹ nhõm, đôi môi cô ta run rẩy, nói: “Chị họ, may mà chị bảo em nói như thế, bằng không..”

Có phải tay cô ta cũng sẽ phải giống như Lý Mộ… Đến lúc này Tô Hinh Nhụy mới nhận ra Cận Tri Thận là một người cực kỳ đáng sợ.

Tô Uyển Ương che miệng cô ta lại, cảnh cáo một cách hung ác: “Quên hết chuyện tối nay đi, sau này không được nhắc lại nữa.”

Tô Hinh Nhụy gật đầu lia lịa: “Em biết rồi chị.”

Tô Uyển Ương nhìn Tô Hinh Nhụy, trong lòng vẫn còn hơi lo lắng, Cận Tri Thận cứ thế tin tưởng lời nói của cô ta vậy thật ư?

Tuy rằng chuyện lần này coi như kết thúc ở đây, nhưng Cận Tri Thận là kiểu người thận trọng, nếu anh đi thăm dò nhất định sẽ điều tra ra được manh mối.

Hai chị em bọn họ bước đi chầm chậm, cuối cùng cũng về đến phòng mình.

Bên kia, sau khi đi ra ngoài, Cận Tri Thận nói với Cận Tri Dực: “Đi xem camera giám sát.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận