Bé Cưng Tinh Quái - Mami Của Tui, Tự Tui Sẽ Giành





Bởi vì Giang Tiêu Tiêu vẫn chưa hoàn toàn khỏe lại, Cận Tri Thận cũng chỉ dẫn cô và Tiểu Bảo đến một trung tâm thương mại gần đó.

Tuy không lớn bằng trung tâm thương mại thành phố nhưng những thứ bọn họ muốn mua đều có đủ.

“Nếu muốn đi ra đảo chơi thì chúng ta đều cần đồ bơi, tốt nhất là mua vài bộ, rồi cả kem chống nắng linh tinh cũng phải mua nhiều một chút..”

Giang Tiêu Tiêu vừa đi vừa lẩm bẩm.

“Mẹ ơi, con muốn mua đồ xây lâu đài cát”

Tiểu Bảo ngẩng mặt lên nhìn cô với ánh mắt đầy mong đợi.

“Được, mẹ mua cho con”


Giang Tiêu Tiêu dịu dàng xoa đầu bé.

Trước tiện bọn họ đi đến cửa hàng bán đồ bơi, đồ bơi đủ loại kiểu dáng và màu sắc làm Giang Tiêu Tiêu nhìn mà hoa cả mắt.

“Hay là mua cái này đi?”

Cô cầm đại một bộ bikini lên.

Cận Tri Thận nheo mắt, nghĩ đến cảnh cô mặc nó đi trên bãi biển sẽ hấp dẫn ánh mắt của biết bao tên đàn ông, chỉ nghĩ thôi đã khiển anh cảm thấy khó chịu.

Nói gì đến việc mặc vào thật.

“Bộ này”

Anh bình tĩnh cầm lấy một bộ đồ bơi liền mảnh khá bảo thủ.

Giang Tiêu Tiêu cau mày: “Bộ này trông già quá, em không thích."

Màu đen thế này, mặc nó đi trên bãi biển dưới ánh mặt trời vàng ươm quả thật là quá xấu.

“Bộ kia”

Anh đổi sang một bộ khác cùng kiểu nhưng khác màu.

Khóe miệng Giang Tiêu Tiêu giật nhẹ: “Rốt cuộc anh thích kiểu dáng này đến mức nào thế hả?”

Xem ra cô không hiểu suy nghĩ của anh.

Cận Tri Thận nhìn xung quanh, thấy không có người khác bèn nghiêng người, ghé vào tai cô nói nhỏ: “Anh không thích những người đàn ông khác nhìn em”


Giang Tiêu Tiêu trừng mắt nhìn anh, nói với vẻ tức giận: “Anh nói cái gì đấy? Ai nhìn em chứ?”

“Tuy hôm đó anh uống say, nhưng dáng người của em đẹp thế nào anh vẫn nhớ rõ.”

Bỗng nhiên anh nói đến việc này, tức khắc mặt Giang Tiêu Tiêu đỏ bừng, thậm chí cả hai tai cũng ửng hồng, cô xấu hổ trợn mắt với anh: “Ở nơi thế này mà anh nói nhăng nói cuội gì đó?”

Cận Tri Thận giơ bộ đồ bơi liền mảnh trong tay lên với vẻ mặt hết sức tự nhiên, hơi nhướng mày, hỏi: “Cái này nhé?”

Sợ anh lại nói thêm câu gì không biết xấu hổ nữa, Giang Tiêu Tiêu giật lấy đồ bơi, tức giận nói: “Được, bộ này”

Cận Tri Thận cười: “Nếu em muốn mặc kiểu bikini xinh đẹp như kia thì có thể mặc ở nhà”

Ý của anh là mặc cho anh xem.

“Hừ!”

Giang Tiêu Tiêu hừ mạnh một tiếng: “Anh nghĩ nhiều rồi, em sẽ không mặc đâu”

Nói rồi cô dắt Tiểu Bảo xoay người đi đến quầy thu ngân.

Cận Tri Thận bật cười, khuôn mặt luôn luôn nghiêm túc và lạnh lùng nhiễm ý cười mà trở nên nhu hòa hơn rất nhiều.


Các khách hàng nữ bên cạnh đều nhìn về phía anh, đôi mắt biến thành hình trái tìm.

“Đẹp trai quá, anh ấy đẹp trai quá đi mất!”

“Đúng vậy, vừa rồi còn lạnh lùng lắm, bây giờ cười lên cảm giác thể giới của tớ sáng bừng lên luôn ấy”

Có cô gái dùng hai tay nâng má, lời nói bộc lộ sự say mê.

“Đáng tiếc là đã kết hôn rồi, có vợ con cả rồi Có người nói thế, tất cả các cô gái đều thở dài đầy thất vọng.

Mua đồ bơi xong, bọn họ lại đi đến khu quần áo trẻ em.

Bọn họ đi vào một cửa hàng trong đó, nhân viên bán hàng lập tức nghênh đón rất niềm nở: “Hoan nghênh quý khách, xin hỏi anh chị cần giúp gì không ạ?”

Giang Tiêu Tiêu hơi nhướng mày nhìn nụ cười nịnh nọt của nhân viên bán hàng, hình
//
be-cung-tinh-quai--mami-cua-tui-tu-tui-se-gianh-329-0be-cung-tinh-quai--mami-cua-tui-tu-tui-se-gianh-329-0be-cung-tinh-quai--mami-cua-tui-tu-tui-se-gianh-329-1be-cung-tinh-quai--mami-cua-tui-tu-tui-se-gianh-329-1be-cung-tinh-quai--mami-cua-tui-tu-tui-se-gianh-329-2be-cung-tinh-quai--mami-cua-tui-tu-tui-se-gianh-329-2be-cung-tinh-quai--mami-cua-tui-tu-tui-se-gianh-329-3be-cung-tinh-quai--mami-cua-tui-tu-tui-se-gianh-329-3be-cung-tinh-quai--mami-cua-tui-tu-tui-se-gianh-329-4be-cung-tinh-quai--mami-cua-tui-tu-tui-se-gianh-329-4be-cung-tinh-quai--mami-cua-tui-tu-tui-se-gianh-329-5be-cung-tinh-quai--mami-cua-tui-tu-tui-se-gianh-329-5be-cung-tinh-quai--mami-cua-tui-tu-tui-se-gianh-329-6be-cung-tinh-quai--mami-cua-tui-tu-tui-se-gianh-329-6


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận