Bao Tử Sủng Vật Điếm


Chiếc xe vẫn luôn đi về phía trước, ven đường phong cảnh không ngừng biến hóa.

Từ nông thôn đến thành thị, phong cảnh hoàn toàn khác biệt làm người ta giống như đang ở trong một chuyến tàu thời gian, bắt đầu từ chỗ này trong khoảnh khắc đã đột nhiên xuất hiện trong không gian khác.

Lúc này trong xe một mảnh yên lặng, bởi vì nhóc con đang ngủ say rồi, hai người lớn trong lòng hiểu rõ đình chỉ nói chuyện với nhau, tạo bầu không khí yên tĩnh cho nhóc con say giấc nồng.

Tuy rằng không nói gì, nhưng ánh mắt Đường Ân Lãng trước sau lưu luyến ở trên người Lâm Hạ, giống như một chùm tia sáng nóng cháy, ở trên người Lâm Hạ khắc ra một đoá hoa lửa.

Lâm Hạ chỉ cần vừa quay đầu lại, sẽ đối diện với đôi mắt Đường Ân Lãng.

Quay đầu lại, lỗ tai anh lặng yên phiếm hồng......!
Bọn họ về đến nhà đã là buổi chiều 3 giờ rưỡi, trước đem Cục Bột Trắng đặt trên sô pha, sau đó xử lý những đồ ăn mua về.

Sô pha rộng lại mềm mại, Cục Bột Trắng nho nhỏ ngủ ở trên đó còn có thể xoay người sang trái hay qua phải thoải mái.

Lâm Hạ lấy ra tấm chăn nhỏ đắp cho con, sau đó mới đi sắp xếp lại những chiến lợi phẩm hôm nay cả nhà càn quét được.

Thời điểm mua đồ thì sướng đó, nhưng giờ phải sắp xếp lại......!Tâm tình liền trở lên hơi vi diệu.

Bình thường chỉ có một mình anh, cũng may nay có Đường Ân Lãng hỗ trợ.

Phu phu hai người chung sức hợp tác, nên cất tủ thì cất tủ, cái gì phải cất tủ lạnh thì bỏ vào tủ lạnh, trực tiếp ăn liền lấy ra để riêng......!Không đến một giờ, những chiến lợi phẩm mua về đã được sắp xếp đến gọn gàng ngăn nắp, này so với Lâm Hạ tự mình sắp xếp nhanh hơn nhiều.

Chỉnh lí xong mọi thứ, Lâm Hạ nghỉ ngơi một lát, sau đó đi ướp thịt gà cùng đậu phù trúc (váng đậu chiên).

Ngày hôm qua anh nói sẽ làm cho Cục Bột Trắng cùng mọi người món gà rán cùng đậu phù trúc, hiện tại đã mua thịt gà rồi, chờ làm xong cũng vừa lúc cửa hàng sủng vật chuẩn bị tan tầm, tiện thể mang cho cho bọn Vương Tử Ngọc luôn.

Lâm Hạ trước đem thịt gà ướp gia vị, cho vào thịt chút rượu gia vị, gừng, muối, đường trắng cùng bột ngũ vị hương, ướp thịt khoảng nửa giờ.

Nhân lúc chờ thịt gà thấm gia bị, Lâm Hạ bắt đầu chuẩn bị làm đậu phù trúc.

Đậu phù trúc là sáng sớm nay đã đem ngâm, ngâm đến bây giờ độ mềm cứng vừa đủ tầm rồi.

Trước tiên cho dầu vào chảo làm nóng lên rồi thả đậu phù trúc vào chiên thành màu vàng sậm, vớt ra cho vào nước gia vị.

Lâm Hạ phân biệt làm hai loại, một loại cay một loại không cay.

Tiếp theo đem đậu phù trúc đã chiên xong ngâm vào nồi nước gia vị đã pha sẵn, chờ nước sệt sau lại thì rắc vào chút thì là cùng hạt vừng, món đậu phù trúc thơm lừng câu nhân tạc đã ra khỏi nồi!
"Tới, nếm thử xem!" Lâm Hạ lấy chiếc đũa kẹp lên một miếng đút cho trợ thủ Đường Ân Lãng của mình.

"Ăn ngon." Rất thơm lại giòn, rất ít khi ăn cay Đường Ân Lãng cảm thấy ăn khá ngon.

"Em cũng nếm thử." Lâm Hạ nhận được sự khẳng định của Đường Ân Lãng, cười đến đôi mắt cong thành một vòng trăng khuyết.


Anh cũng tự gắp một miếng ăn thử.

"Ừm ừm......" Lâm Hạ cũng thực vừa lòng với tác phẩm lần này, Cục Bột Trắng và mọi người nhất định sẽ thích.

Chiên xong đậu phù trúc, kế tiếp chính là làm gà rán.

Lâm Hạ đã làm vài lần nên có kinh nghiệm, trước lúc Cục Bột Trắng tỉnh lại anh sẽ rán xong.

Đường Ân Lãng cùng Lâm Hạ ở phòng bếp thỉnh thoảng lại đút cho nhau ăn, quên mất Cục Bột Trắng đang ngủ ở trên sô pha.

Chờ thời điểm Lâm Hạ nhớ tới Cục Bột Trắng, một mâm gà rán sắp bị bọn họ ăn hết rồi.

Lâm Hạ cầm một gà rán đi ra ngoài, đặt ở trước cái mũi Cục Bột Trắng còn đang ngủ khò.

Trong lúc ngủ mơ Cục Bột Trắng tức khắc ngửi thấy mùi thơm đồ ăn, Lâm Hạ đem miếng gà chuyển qua bên nào, Cục Bột Trắng cái mũi liền đi theo sang hướng đó.

Đường Ân Lãng bước ra từ phòng bếp liền nhìn thấy Lâm Hạ vẻ mặt cười xấu xa đang "lừa" con trai, đột nhiên hắn tìm được đáp án cho câu hỏi Lâm Hạ hỏi hắn "Cục Bột Trắng tính cách giống ai".

Lâm Hạ mới là cái người thích nháo thích đùa kia, chỉ là từ nhỏ đến lớn hoàn cảnh sinh hoạt đã kìm nén tính cách của cậu......!
"Ngao ô......?" Vẫn luôn không ăn được món ngon thơm ngào ngạt Cục Bột Trắng bỗng nhiên mở to mắt, liền thấy một miếng gà rán ở trước mắt, người cầm miếng gà chính là ba ba đang cười xấu.

"Ngao ô?" Ba ba, người rán xong gà rồi ạ? Cục Bột Trắng lập tức bò dậy ngoan ngoãn ngồi yên, sung sướng mà vẫy cái đuôi, đôi mắt lại không rời khỏi cái tay cầm gà của Lâm Hạ.

Sâu ngủ gì đó, bị mùi gà rán câu đi rồi!
"Gà rán cùng đậu phù trúc chiên đều làm xong rồi, bảo bảo đi súc miệng xong là có thể ăn." Lâm Hạ cười nói.

"Ngao ô!" Vâng ạ! Cục Bột Trắng ngân nga từ sô pha bò dậy, muốn chạy đi buồng vệ sinh súc miệng.

"Để cha ôm con đi." Đường Ân Lãng bước đi lại gần bế Cục Bột Trắng lên, dẫn nhóc đi súc miệng.

"Ngao ô!" Cảm ơn cha! Cục Bột Trắng cảm kích ở trên ngực Đường Ân Lãng cọ cọ, dẫn tới đáy lòng Đường Ân Lãng một trận mềm mại, ánh mắt cũng nhu hoà theo.

Cục Bột Trắng rửa mặt xong đi ra, liền nhìn thấy trên bàn có một mâm gà rán cùng đậu phù trúc, nhóc "Ngao ô" một tiếng nhào lên hướng về mỹ thực, ăn đến sung sướng ~.

"Ba ba đi đưa gà rán và đậu phù trúc cho bọn Tử Ngọc ca ca, con cùng cha ở nhà nhé?" Lâm Hạ nhìn tiểu thèm hổ, nhịn không được cười cười.

"Ngao ô......" Được ạ......!Cục Bột Trắng miễn cưỡng từ mỹ thực dụ hoặc ngẩng đầu đáp lại Lâm Hạ, nói xong thực mau lại cúi đầu ăn.

Lâm Hạ bật cười, xoa xoa đầu Cục Bột Trắng, đứng dậy tiến phòng bếp lấy túi gà rán cùng đậu phụ trúc đã đóng gói sẵn đi đưa cho mấy người Vương Tử Ngọc.

Tới thời gian tan tầm, trên đường người đi đường nhiều lên.


Bọn họ hoặc đi bộ hoặc đạp xe hay lái xe, vẻ mặt có mỏi mệt hoặc sung sướng, mỗi người đều vội vàng, nhưng bọn hắn đều có một mục đích chung đó là —— về nhà.

Lâm Hạ mới từ trong nhà ra không bao lâu, nhìn đến nhìn lui toàn là người đi đường, đột nhiên anh muốn quay về, trở lại ngôi nhà ấm áp của mình, ôm chầm lấy bạn đời cùng bảo bảo.

Đèn quảng cáo của các cửa hàng ven đường đã bắt đầu lập loè, cho biết cuộc sống về đêm sắp đến.

Lâm Hạ nhanh chân hơn, anh không quên, còn có người ở sủng vật cửa hàng chờ mình.

Càng nhanh xong việc càng sớm được về nhà, Đường Ân Lãng cùng bảo bảo nhất định đang chờ đi!
Nghĩ đến trong nhà có đại bạch hổ cùng Cục Bột Trắng, Lâm Hạ trong lòng một trận ngọt ngào.

Anh lại một lần nữa cố bước nhanh hơn, mười phút lộ trình chính đã bị anh rút ngắn lại còn bảy tám phút.

"Lâm ca!" Vương Tử Ngọc, Mông Chính cùng Tiểu Béo đang làm dọn dẹp cửa hàng, thấy anh tới liền nhiệt tình chào hỏi.

"Hôm nay có bận hay không?" Lâm Hạ cười hỏi.

"Không bận." Vương Tử Ngọc trả lời, đôi mắt lại nhìn về phía túi đồ trong tay Lâm Hạ.

"Lâm ca, đây là gà rán cùng đậu phù trúc sao?"
"Đúng vậy, mang cho các em." Lâm Hạ nhìn mắt Vương Tử Ngọc loé tinh quang, nhịn không được cười cười.

"Oh yeah!" Có ăn ngon, Vương Tử Ngọc vui vẻ kêu lên.

Ba người buông công cụ trong tay bắt đầu chia đồ ăn, chờ ăn đã nghiện mới tiếp tục làm việc.

Ăn không hết Lâm Hạ để cho bọn họ mang về, tuy rằng lạnh không ăn ngon như ban đầu nhưng cũng là có một phen tư vị khác.

Lâm Hạ đi theo làm việc, chỉ còn dư lại chút việc chỉ một lát là mấy người làm xong rồi, sau đó liền có thể về nhà.

Vương Tử Ngọc đi xe máy điện đưa Tiểu Béo trở về, Mông Chính cưỡi xe đạp quay về trường học.

Lâm Hạ nhìn theo bọn họ rời đi, chính mình cũng mang theo Mạt Lị về nhà.

Về đến nhà, sắc trời cũng đã tối sầm, đèn đường đã bật, ánh đèn màu vàng ấm màu vàng chiếu sáng con đường phía trước.

"Hôm nay chơi có vui vẻ không?" Lâm Hạ vừa nói vừa đem Mạt Lị nhét vào trong lòng ngực, để cho gió lạnh thổi không đến nó.

"Vui vẻ!" Mạt Lị ở trong lòng Lâm Hạ nhảy dựng lên, dùng hành động thực tế biểu lộ cảm xúc vui vẻ của nó.

Trong tiệm có một con chó ngốc hề hề, nghe nói còn rất quý.


Nó mới không tin đâu, con chó kia cũng chưa có thông minh bằng nó như thế nào so nó còn quý hơn được?!
Mạt Lị ở sủng vật cửa hàng rất thích trêu Uy Phong, Uy Phong bắt không được nó, chỉ có thể giương mắt nhìn.

Mạt Lị chơi thật sự vui vẻ, tìm lại được cảm giác về sự ưu việt của mình.

"Có nhớ chủ nhân không?" Lâm Hạ dùng ngón tay cào cào đầu Mạt Lị, hỏi.

"Nhớ chủ nhân! Nhớ đầu đất!" Mạt Lị quạt cánh hô.

"Trở về gọi điện thoại cho được chứ?" Lâm Hạ cười hỏi.

"Gọi điện thoại gọi điện thoại!" Mạt Lị nhịn không được bay lên, vòng quanh Lâm Hạ bay một vòng, trong lòng kích động không cần nói cũng biết.

"Trở về liền gọi." Lâm Hạ đem Mạt Lị đang kích động bắt trở về, một lần nữa nhét vào trong lòng ngực......
......
Về đến nhà, Lâm Hạ đụng phải Hamster nhỏ cùng Trần Minh Tông.

Hamster nhỏ một buổi tối thêm một cái ban ngày không có nhìn thấy Lâm Hạ, lúc này thấy Lâm Hạ nhịn không được nhào tới.

"Lâm ca......"
"Ăn qua cơm chiều chưa?" Lâm Hạ mắt mang ý cười, sờ sờ đầu Hamster nhỏ.

"Khụ khụ!" Người nào đó không vui, tiến lên một bước kéo hai người ra.
"Ăn......!Lẩu......" Hamster nhỏ một bên nói một bên khoa tay múa chân miêu tả nồi lẩu.

Lâm Hạ cùng Hamster nhỏ thì thầm mấy câu, bảo Trần Minh Tông chờ mình một chút, anh đi vào lấy vài thứ.

Trần Minh Tông ước anh ở trong lâu nhất có thể, bộ mặt không vui cũng trở nên nhu hòa, lôi kéo Hamster nhỏ đến một bên nói nhỏ.

Lâm Hạ lấy trứng gà cùng trái cây hôm nay đi chợ mua được mang ra, khụ một tiếng đánh gãy hai người lặng lẽ thì thầm kia.

Trần Minh Tông vẻ mặt khó chịu cầm đồ vật, lưu luyến mỗi bước đi, mới lái xe trở về.

"......!Hừ!" Lâm Hạ cười lạnh, nghĩ thầm mỗi ngày đều dính ở bên nhau, tách ra một chút có cần khoa trương như vậy không!
"Tối hôm qua em ngủ với ai?" Lâm Hạ không phải không tin nhân phẩm Trần Minh Tông, nhưng anh vẫn muốn xác nhận một chút.

"Tự mình ngủ......!Có một con gấu lớn nữa......" Hamster nhỏ nghiêng nghiêng đầu, nói.

Gấu lớn là một con thú bông, dài hơn một mét, ôm lên ngủ thực thoải mái.

.

Ngôn Tình Tổng Tài
"Vậy là tốt rồi." Lâm Hạ kéo Hamster nhỏ vào cửa, vừa vào cửa mới phát hiện có chút không thích hợp.

Vừa rồi anh tiến vào lấy đồ quá mức vội vàng, không có chú ý quá nhiều, hiện tại mới phát hiện phòng khách một người đều không có.

"Ân Lãng, bảo bảo?" Lâm Hạ bắt đầu tìm hổ.


"Ngao ô......" Cục Bột Trắng từ phía dưới sô pha chui ra, dò ra cái đầu lông xù xù.

Nhóc nâng lên móng vuốt đặt bên miệng, làm một cái tư thế "Suỵt".

"Ngao ô......" Ba ba, An An đang cùng cha chơi trốn tìm, không được nói cho cha biết An An ở nơi nào nha......!
Nói xong Cục Bột Trắng đem đầu thu trở về, nhanh đến mức Lâm Hạ cho rằng vừa mới rồi là anh đang nằm mơ.

"......" Lâm Hạ rất muốn biết hai cha con như thế nào chơi trốn tìm......!"Em có ăn gà rán cùng đậu phù trúc không?"
"A?" Hamster nhỏ ngơ ngác, không phản kịp phản ứng lại câu hỏi bất thình lình của Lâm Hạ.

"Đi, mang em đi ăn ngon." Lâm Hạ lôi kéo Hamster nhỏ đến phòng bếp ăn, bởi vì anh nhìn thấy Đường Ân Lãng đi ra.

Vì phối hợp Cục Bột Trắng, anh lựa chọn trốn một bên.

Nếu anh ở phòng khách nhìn Đường Ân Lãng tìm tòi khắp nơi, anh sẽ nhịn không được cười ra tiếng......!
Lâm Hạ cùng Hamster nhỏ ngồi ở trong phòng bếp vừa ăn vừa nói chuyện, Hamster nhỏ nói chuyện càng ngày càng lưu loát.

Tuy rằng hoàn chỉnh một câu nói ra còn khó khăn, nhưng giờ có thể nói được nhiều từ liền nhau.

Lâm Hạ đầy mặt vui mừng, Hamster nhỏ càng ngày càng tốt, anh liền an tâm rồi.

"Ngao ô?" Ba ba, Hamster nhỏ ca ca, chúng ta cùng nhau chơi trốn tìm đi? Cục Bột Trắng chạy vào, chớp đôi mắt to hỏi bọn anh.

Nhóc cùng cha hai hổ chơi lên không đã ghiền, mọi người cùng nhau chơi mới thích cơ.

"Chơi trốn tìm sao......" Lâm Hạ đem Cục Bột Trắng bế lên, sau đó hướng Hamster nhỏ giải thích cách chơi trốn tìm.

"Muốn chơi......" Hamster nhỏ cái hiểu cái không, nhưng hắn cảm thấy hứng thú, cảm giác chơi sẽ rất vui.

Đường Ân Lãng ở phòng khách chờ bọn họ, nhìn thấy Lâm Hạ hơi hơi mỉm cười.

Không nghĩ tới, Lâm Hạ thật đúng là đáp ứng Cục Bột Trắng.

"Ai tới tìm người?" Lâm Hạ nhìn về phía Đường Ân Lãng, bọn họ hai người lớn hẳn là muốn khiêm nhượng, để bọn nhỏ trốn trước.

"Anh tìm, mười phút sau bắt đầu." Đường Ân Lãng chủ động đi ra bên ngoài, để bọn họ trốn.

"Ngao ô!" Bắt đầu rồi! Cục Bột Trắng lập tức khẩn trương mà nhảy đến trên sô pha, bắt đầu rồi nhóc muốn trốn.

Vẫn là ở cùng cái sô pha, lúc này Cục Bột Trắng không có chui vào gầm sô pha nữa.

Chỉ thấy nhóc ý đồ chui vào khe sô pha, nhưng mà không có thành công.

"......" Bảo bảo, tỉnh tỉnh a! Con là lão hổ không phải mèo a!!! Lâm Hạ ở trong lòng hô to, vớt lên Cục Bột Trắng đang cố gắng lách mình vào khe hở nhỏ kia.

Cục Bột Trắng ở trên Weibo thường xuyên xem mèo có thê chui qua khe hở nhỏ một cách dễ dàng, nhóc cho rằng mình cũng có được thiên phú thân hình làm bằng nước như mèo vậy......!
—-
2/6/2020.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận