Báo Thủ Xuyên Không

1.

Khi tỉnh lại, tôi cảm giác được một cơn lạnh lẽo truyền tới từ trên vai.

Tôi cúi đầu xuống, phát hiện mình đang bị người ta ấn xuống đất, áo trên vai đã bị vạch ra, mà nam sinh ánh mắt thâm thúy, mang theo chút âm u trước mặt đang kẹp một điếu thuốc trong tay, giương khóe miệng rồi chuẩn bị dí đầu thuốc đang cháy xuống vai tôi!

Đám trai gái đứng xung quanh thì đang ôm cánh tay, vẻ mặt hứng thú tới xem náo nhiệt.

Dòng ký ức cuộn trào vào trong đầu tôi như cơn thủy triều, khiến tôi bỗng ngẩn người ra.

Rõ ràng trước đó, do không chịu nghe lời ông chủ, cố tình làm lơ khi đang đấu quyền anh cá cược, nên tôi đã bị hắn ta thuê người đâm cho một nhát.

Tôi vẫn còn nhớ rõ cảm giác chuôi dao xoáy sâu trong cơ thể mình, nhưng bây giờ, tại sao tôi lại ở đây?

Tôi nhìn cánh tay trắng nõn thon dài không phải của mình, trong phút chốc đã hiểu ra mọi chuyện.

Tôi xuyên không rồi!

Trên vai đã cảm nhận được cơn nóng rát, trước đây khi lăn lộn trong trường thể thao tôi cũng đánh nhau không ít, cũng đã từng bị kẻ khác dí đầu thuốc lên người, tôi biết đó là cảm giác như thế nào.

Phản ứng được rèn luyện do đánh quyền anh nhiều năm khiến tôi vô thức giơ cánh tay lên, đấm thẳng một phát vào gương mặt trắng trắng nhỏ nhỏ trước mặt, khiến hắn ta bị đập đến nỗi rên lên một tiếng, đập thẳng vào bức tường sau lưng.

Sau đó tôi chống một tay đứng dậy, phủi hết cát bụi trên người đi, nhìn nam sinh đang đau đớn ở dưới đất.

Cặp lông mày rậm của hắn ta nhíu chặt lại do đau đớn, sau đó ngẩng đầu lên, nhìn tôi với vẻ mặt không thể tin nổi:

“Hà Nguyễn, con mẹ nhà cô……”


Sau khi tiếp nhận hết ký ức của cơ thể này, tôi đã nhớ ra nam sinh trước mặt là ai.

Bùi Lê, bạn đại học của nguyên chủ, cũng là người mà cô ấy yêu thầm 2 năm.

Tiếc là Bùi Lê chẳng có hứng thú gì với Hà Nguyễn, ngược lại thì rất thích cô em gái cùng cha khác mẹ tên Lâm Tịch của cô ấy, cả ngày chỉ biết làm cái đuôi bám theo sau người ta.

Hà Nguyễn bị bắt nạt thê thảm đến vậy, cũng hoàn toàn là ý của Lâm Tịch.

Một tháng nay, Hà Nguyễn ngây thơ chịu đủ mọi tủi nhục, ngày nào cũng bị chửi bị đánh, bị lan tin đồn, bị bạo lực học đường, đặc biệt là khi kẻ đầu sỏ gây tội ác lại là người mà mình thích, cơn áp bức trong thời gian dài khiến cô ấy không chịu đựng nổi, thế là lập tức đột tử.

Sau đó thì tôi tới rồi đây.

Mấy người đứng bên cạnh đã kinh ngạc đến mức ngơ ra, chúng cau mày chuẩn bị xông lên, trong chớp mắt, tôi đã dí thẳng chúng xuống đất, đám người đó ngẩn ra nhìn tôi, không một ai dám xông lên cả.

Bao năm đứng trên lôi đài, tôi sớm đã luyện ra được vẻ thần sắc hung ác rồi.

Hà Nguyễn trước kia bằng lòng chịu mọi nỗi tủi nhục này, cmn tôi thì không muốn đâu, lúc bà đây chơi trò dập đầu thuốc này, mấy thằng nhãi trước mặt này cmn còn đang nghịch bùn đất đấy.

Tôi nhặt điếu thuốc dưới đất, bỏ vào miệng rồi hít mạnh, sau đó phả lên mặt Bùi Lê, hắn ta bị khói thuốc làm cho đỏ bừng mắt, ho sặc sụa nhìn chằm chằm vào tôi:

“Khụ khụ, Hà Nguyễn, con mẹ nó cô bị điên rồi à?”

Tôi chẳng thèm để ý đến hắn ta, sau đó tự mình lẩm bẩm: “Chunghwa à, hút thuốc cũng sang phết nhỉ.”

(*Chunghwa: Thương hiệu cao cấp của thuốc lá Trung Quốc, có giá ~2,5 triệu VNĐ/bao)

Nói xong, tôi cầm lấy điếu thuốc đang cháy sáng, sau đó dí mạnh lên mặt Bùi Lê dưới ánh mắt kinh hoàng của hắn ta.

Quá đã!

Nhìn Bùi Lê đau đớn đến nỗi biểu cảm vặn vẹo, tôi không khỏi bật cười.

“Nhớ kỹ nhé thằng cháu.”

“Từ hôm nay trở đi, tao sẽ là ông nội mày!”

2.

Đầu thuốc bỏng dí trên mặt Bùi Lê kêu xẹt xẹt.

Hắn ta cũng được coi là thằng đàn ông, dí đến thế cũng không chịu kêu đau, chỉ rên lên một tiếng, lúc phản ứng lại thì giơ tay chuẩn bị tát thẳng vào tôi.

Tôi lập tức giữ cánh tay hắn ta lại, sau nó nhíu nhẹ mày.

Trước đây lúc đánh quyền anh ở mấy đấu trường ngầm, ngày nào cũng phải luyện tập, nên với sức của tôi, một nắm đấm là đủ đập chế.t một tên rồi, chút sức lực nhỏ này của hắn ta chẳng khác nào gãi ngứa cho tôi cả.


Nhưng mà cơ thể mới này mềm mại yếu ớt, tay chân mảnh khảnh. quả thực là một cô em xinh xắn trói gà còn không chặt, tôi cưỡng ép chặn lại cú đánh đó cũng phải phí chút sức lực.

Có điều kỹ năng chiến đấu đã ngấm vào trong xương máu cũng đủ để tôi dùng rồi.

Tôi mượn lực của Bùi Lê rồi né qua một bên, dùng bàn tay còn lại nắm lấy cánh tay hắn ta, sau đó giơ đầu gối đè mạnh cánh tay hắn ta ra sau lưng, khiến hắn ta phải khom người xuống.

Trước đây tôi chỉ dùng một chiêu này là đã “gỡ” luôn tay người ta xuống khỏi cơ thể rồi, nhưng thân phận hiện giờ của tôi vẫn chỉ là học sinh, không tiện xuống tay quá tàn nhẫn. Tôi chỉ hơi dùng sức, sắc mặt Bùi Lê đã trắng bệch, mồ hôi tuôn rơi như mưa.

Hắn ta thở hồng hộc muốn hồi sức, nhưng vẫn không quên nghênh cổ lên nhìn chằm chằm vào tôi, nghiến răng nghiến lợi nặn ra vài chữ.

“Mẹ nhà chúng mày, đến xem biểu diễn à, đ.c.m, Hà Nguyễn, cmn cô xong đời rồi!”

Mấy người bị dọa sợ ở xung quanh lúc này mới hoàn hồn lại, tên nam sinh cầm đầu tiến lên một bước chỉ tay vào tôi:

“Hà Nguyễn, cô mau buông tay, nếu không chuyện hôm nay sẽ không còn đơn giản nữa đâu.”

Tôi hếch cằm lên, nhìn hắn ta với vẻ mặt khinh bỉ.

“Đừng có ăn nói xà lơ nữa, cả đám chúng bay xông lên đi.”

Tên cầm đầu cắn răng, nhưng có vẻ như lại thấy nếu từ chối tôi sẽ rất mất mặt, bèn liếc mắt vài cái rồi xông thẳng về phía tôi.

Tôi giơ thẳng Bùi Lê qua chặn hắn ta lại, sau đó giơ chân đá thẳng vào mông Bùi Lê, cùng đá cả hai tên bay ra ngoài.

Sau mông Bùi Lê dính hắn một dấu bàn chân, hai mắt hắn ta đỏ ngầu, ánh mắt nhìn tôi trông chẳng khác nào con bò đực trên đấu trường La Mã.

Tôi đứng yên tại chỗ chẳng động đậy gì, tỏ vẻ khinh bỉ nhìn qua.

“Thằng phế vật.”

“Cô! —” Hắn ta gào lên một tiếng rồi lại vung nắm đấm về phía tôi.


“Đúng là không biết rút kinh nghiệm.” Tôi lại bắt lấy một tay kia của Bùi Lê, sau đó đập thẳng vào người một tên nam sinh đang xông tới.

Ngoài ba nam sinh đó ra, bên cạnh còn có hai nữ sinh nữa.

Một người trong đó đã xem đến ngớ người ra, đứng đơ ra ở đó không động đậy gì, một người còn lại thì nhìn Bùi Lê một cái rồi gào lên muốn giữ tay tôi lại.

“Hà Nguyễn, có phải mày muốn chế.t hay không, mày còn dám đánh trả hả!”

Tôi cau mày.

Học sinh nữ trong trường thể thao không nhiều, nhưng trước giờ chúng tôi cũng đều không cào cấu mặt mũi hay giật tóc nhau, đây là quy tắc.

Tôi dứt khoát nắm lấy cổ tay cô ta rồi vặn thật mạnh.

“Aaaaa!!! —”

Cô nữ sinh kêu gào thảm thiết, mặt mày trắng bệch, run rẩy đau đớn giãy giụa trước mặt tôi.

Tôi nghe cô ta gào mà điếc hết cả tai, bèn tặng ngay cho cô ta một cước, để cô ta ở yên cạnh bức tường đó, sau đó lại đấm một phát lên mặt tên nam sinh đang đánh lén sau lưng, để hắn nằm yên dưới đất.

Chưa đến một phút, 5 tên có mặt ở đó đã gục xuống mất 4 đứa rồi.

Tôi bình tĩnh quét mắt qua nữ sinh còn sót lại, cô ta bị ánh mắt của tôi dọa cho sợ hãi, hét lên một tiếng, đến cái túi dưới đất cũng không thèm nhặt mà đã chạy mất dép rồi.

Chạy cũng nhanh đấy


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận