Báo Cáo Nhiếp Chính Vương: Thái Tử Muốn Nạp Phi

Edit: Mẹ Chíp

​Lời còn chưa dứt, sáo mặc ngọc trong tay hắn trong nháy mắt đã mãnh liệt bắn ra, như một trận cuồng phong bão táp đánh thốc về phía Lạc Tử Dạ! Dù cho nàng có tự tin đến mấy về thân thủ của mình, lần này cũng không tài nào né kịp! Cứ như vậy, sáo mặc ngọc như cây đao bén nhọn cắt ngang hai chân Lạc Tử Dạ! Một chân khuỵu xuống, nàng cắn răng chịu đựng, nhất quyết không quỳ! Yêu vật cũng được, Lạc Tử Dạ cũng thế, cái gì cũng có thể mất, trừ tôn nghiêm!!

Hơn nữa, lại càng không thể quỳ trong tình huống như vậy! Quỳ cha, quỳ mẹ, quỳ trước hoàng đế, chứ tuyệt đối không quỳ trước Phượng Vô Trù! Nếu chỉ vì một đòn này của hắn mà phải quỳ thì mặt mũi và tôn nghiêm của nàng sẽ mất sạch! Cho nên, nàng tuyệt đối không quỳ!

Sau khi tấn công nàng xong, sáo mặc ngọc lại quay về nằm trong lòng bàn tay hắn!

Lạc Tử Dạ cắn răng nhìn hắn, giờ phút này, hai chân của nàng cực kỳ đau buốt, trên vai hệt như có vật nặng ngàn cân đè xuống ép khiến toàn thân như nhũn ra, thiếu chút nữa là không thể khống chế được mà ngã quỵ! Chết tiệt! Nàng cắn chắt môi dưới đến mức bật máu, khó khăn lắm mới đứng vững được!

Phượng Vô Trù vốn chỉ dùng một phần nhỏ nội lực, nhưng hơn ai hết hắn hiểu rõ được, một đòn này trúng vào bất cứ một kẻ nào, nếu không chết thì cũng sẽ bị nghiền nát xương! Nhưng người trước mắt, chẳng những không quỳ mà lúc này vẫn đứng thẳng lưng kiêu ngạo nhìn lại hắn!

Đôi mắt hoa đào thấp thoáng nụ cười bất cần, cùng dáng vẻ ngang bướng quật cường vĩnh viễn không chịu khuất phục!

Nàng kiêu ngạo đứng trước mặt hắn! Cứ quật cường,liều lĩnh như thế, tựa như không biết sống chết, ánh mắt kiên quyết giống như đang tuyên bố với hắn " thà làm ngọc nát còn hơn ngói lành".Lúc này,muốn bao nhiêu bản lĩnh thì có bấy nhiêu bản lĩnh!


Phượng Vô Trù giật mình, khoảnh khắc này, hình bóng của nàng vô tình giống như rễ cây ăn sâu vào tâm trí hắn!

Điều này cũng có nghĩa là nhất định sẽ không nhún nhường? Con ngươi Phượng Vô Trù đột nhiên lóe tia sắc bén, thân hình khẽ động một cái, Lạc Tử Dạ còn chưa kịp nhìn rõ đã bị hắn dồn sát đến chân tường!

Chỉ trong chớp mắt, đã cách chỗ bọn họ vừa đứng ước chừng phải ba trăm mét!

Một lần nữa hắn lại dùng tay xiết cổ nàng, chỉ khác với lúc trước là lần này chỉ vuốt nhẹ giống như đang thăm dò! biến hóa trong con ngươi bỗng lóe lên tia sáng kim quang sáng rực, gắt gao nhìn chằm chằm vào đôi mắt hoa đào trước mặt. Chiều cao của hắn hơn nàng rất nhiều, cứ như thế, từ trên cao nhìn xuống, làm cho người khác càng thêm tò mò, không hiểu tâm tư của hắn ẩn giấu những gì!!

Mái tóc đen nhánh như mực tung bay trong gió, hắn bây giờ lại càng giống như ma vương bá đạo ngông cuồng! Giọng nói trầm thấp như ma quỷ tới từ địa ngục chậm rãi vang vọng bên tai nàng: " Lạc Tử Dạ, ngươi có chắc sẽ gánh nổi hậu quả của việc chọc giận Cô vương? Ngươi nên biết, Cô vương có thể khống chế được tất cả mọi thứ, trong đó, bao gồm mạng sống của ngươi!"

Phát sinh đến một màn này, nhóm đại thần sợ đã đến co rúm cả người,nhưng cũng không có ai dám lên tiếng. Mày kiếm Long Ngạo Địch cau lại, ánh mắt phức tạp nhìn về phía bên kia, nhưng cũng không hề động!

Lạc Tử Dạ nhướn mày, không chút sợ hãi nhìn thẳng vào dung nhan mê hoặc lòng người, cố gắng nhịn xuống cảm giác muốn tán tỉnh mỹ nhân, nhếch môi cười khinh miệt: " Thế thì làm sao?" Quả thực là nàng cố ý chọc tức Phượng Vô Trù, khơi mào ngọn lửa giận, bức hắn phải xuất thủ! Bới vì nàng cảm thấy, việc đã đến nước này, sống hay chết cũng nên một lần giải quyết dứt khoát. Cổ nhân đã có câu " Không sợ bị trộm, chỉ sợ trộm rình ", tốt nhất là đừng để mỗi ngày treo trên đầu, làm cho người ta ăn không ngon ngủ không yên!


Chẳng qua là không như nàng mong đợi, Phượng Vô Trù như thế nhưng lại ra tay vô cùng tàn nhẫn!

" Thế thì làm sao "

Phượng Vô Trù nghe nói xong bỗng ngẩn người, chăm chú nhìn nàng, con ngươi lấp lánh kim quang, giờ phút này giống như ngưng đọng lại, khóa chặt hình bóng của người đối diện!

Thấy hắn đột nhiên im lặng, nàng cười lạnh, lạnh giọng lặp lại: " Ngươi nắm sinh tử của ta trong tay, vậy thì làm sao?" Thái độ này của nàng, một chút cũng không giống như người sắp kề cận cái chết, ngược lại còn vô cùng ngạo mạn!

" Thà chết cũng không chịu uốn gối cầu xin?!" Hắn mặt không đổi sắc, trên môi giữ nguyên nụ cười khinh thường, cặp mắt kia nhìn nàng giống như một khắc cũng không rời, ngụ ý không cho phép nàng nói sai một chữ trái lương tâm!

Lạc Tử Dạ cười khinh miệt, ngước mắt lên nhìn, tiếp tục khiêu khích: " Nếu thế thì lại làm sao?"

Vô tình nàng phạm vào hắn hai lần, lần nào cũng đều tỏ ra bản thân là kẻ sợ chết, nhưng việc này không có nghĩa là tôn nghiêm của con người nàng cũng không có! Hi vọng nàng sẽ quỳ xuống đất van nài, căn bản là đừng có mơ đi!


Hắn nghe xong, bỗng nhiên trầm giọng cười lớn. Càng cười càng cuồng ngạo, trong chớp mắt Lạc Tử Dạ như nhìn thấy trong ánh mắt của hắn tựa như đang hồi tưởng lại điều gì đó rất bi thương, nhưng cũng chỉ là giây phút thoáng qua! Trong lúc nàng còn đang ngơ ngác, hắn lại tăng thêm lực đạo xiết mạnh cổ nàng. Âm thanh trầm thấp như ma quỷ đòi mạng, khiến cho người ta sởn tóc gáy: " Lạc Tử Dạ, ngươi có tin hay không, trên người ngươi có bao nhiêu căn ngạo cốt, Cô vương liền bẻ gãy tưng đấy căn?"

[ Ngạo cốt: cốt cách kiêu ngạo ]

Khi hắn nói xong những lời này, Lạc Tử Dạ cảm thấy mình giống như sắp tắc thở, hết sức khó khăn nặn ra từng chữ: " Trên người gia không có ngạo cốt, chỉ toàn là xương sườn, còn có cả mấy cân thịt ba chỉ! Không cần ngươi phải phí tâm!"

Đột nhiên, nàng cảm thấy ngực quặn đau, mùi máu tanh xông lên cổ họng. Lập tức Nghiêm trọng hoài nghi bản thân có phải hay không đã bị bóp đến chảy máu não! Quả thực là nàng chẳng có cái mẹ gì gọi là ngạo cốt cả, nhưng mà nàng có nhân cách, có tôn nghiêm của chính mình!

Mỹ nam bỗng sững sờ, khóe miệng co quắp. Cúi đầu nhìn kỹ lại một lần nữa, thấy nàng bị xiết đến sắp sửa tắt thở vậy mà ánh mắt vẫn vô cùng quật cường, không hề giảm một phân kiêu ngạo!Hắn lạnh giọng mở miệng: " Không có ngạo cốt, nhưng vẫn nhất định không quỳ?"

" Không quỳ!" Nàng ngẩng cao đầu, vẻ mặt cao ngạo, dù có mất hết tất cả, dù có mất cả tính mạng, cũng tuyệt đối không khuất phục!

Hắn nhìn thẳng vào nàng một lúc lâu, chợt cười rồi thu tay về! Đang lúc Lạc Tử Dạ hoang mang không rõ động cơ của hắn, bỗng nghe thấy giọng nói ma mỵ vang lên: " Lạc Tử Dạ, thiên tử lệnh trong tay ngươi vốn là giả! Nhưng đấy không phải là do Cô làm!"

Âm thanh không lớn,cho nên đám đại thần ở phía xa xa cũng không thể nghe thấy được.


Mà giờ phút này, ánh mắt mỵ hoặc nhìn nàng lại giống như có gì đó không đúng!

Lạc Tử Dạ sửng sốt, xoa xoa cái cổ, ngẩng đầu lên nhìn: " Cái gì?" Sắc mặt của nàng giờ này xanh như đít nhái, nếu như thiên tử lệnh trong tay nàng là giả thì tất nhiên sẽ không thể đem nó dâng lên hoàng đế! Thậm chí, kể cả mỗ dùng hết sức mình bảo vệ, hay có giả vờ bị cướp mất, cuối cùng vẫn chỉ là hàng giả! Đến một ngày nào đó bị phát hiện, người trong thiên hạ vẫn cho rằng nàng giữ hàng thật, vậy là từ nay về sau, nàng sẽ vì một tấm lệnh bài giả mà bị người ta đuổi giết cả đời?

Thấy nàng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, mày rậm của hắn khẽ nhíu lại, môi mỏng vẽ lên một đường cong tuyệt mỹ, sau đó trầm giọng mở miệng: " Tấm lệnh bài giả đó sẽ khiến cho ngươi cả ngày hoảng loạn, không ngừng bị người ám sát. Chẳng ai có thể biết rằng ngươi vốn dĩ bị oan, bên cạnh ngươi cũng sẽ càng ngày càng nhiều người cố tiếp cận ngươi vì đồ vật đó. Bao gồm cả hoàng đế rồi cũng sẽ nghi ngờ ngươi là người cất giấu tấm lệnh bài chân chính, từ từ sẽ đến những người xung quanh cũng hoài nghi ngươi. Cuối cùng, bên cạnh ngươi cũng sẽ không còn một kẻ nào đáng tin tưởng! Cô lập sự tín nhiệm, cô lập tình cảm, tính cách ngươi sẽ trở lên vặn vẹo! Cả đời ngươi chỉ có thể sống trong cô độc và sợ hãi! Thủ đoạn như thế, quả thực là so với giết ngươi còn thống khổ hơn gấp trăm lần! Cô vương cũng hiếu kỳ, trừ Cô vương, ngươi còn đắc tội với ai đến mức ấy?"

Lạc Tử Dạ cảm thấy như có sét đánh ngang tai, con ngươi co giật từng hồi! Đây đúng là đạo lý " thất phu vô tội, chỉ vì mang ngọc mà mắc tội " đây mà! Chỉ là nàng không nghĩ được sâu xa như vậy, hôm nay nghe những lời này của Phượng Vô Trù, bây giờ mới cảm thấy rét dọc sống lưng!

Nàng cũng không hề hoài nghi lời nói của Phượng Vô Trù, bởi vì hắn vốn là một kẻ cuồng ngạo, tuyệt đối sẽ không nói dối! Nàng ngước mắt nhìn: " Vậy nếu không phải ngươi làm, ngươi cũng không biết hung thủ là ai, hơn nữa cũng chưa từng thấy thiên tử lệnh trong tay ta. Ngươi làm sao có thể biết được, đồ trong tay ta là giả?" Chẳng lẽ nào, hàng thật lại đang ở trong tay hắn?

Hỏi xong, bỗng dưng nàng cảm thấy có chút kỳ quái, rõ ràng nửa phút trước thiếu chút nữa thì bóp chết nàng. Thế mà bây giờ lại vô tư thảo luận vấn đề này với nàng?

Mỹ nhân liệt mặt giơ tay lên lướt qua bờ môi, lau đi vết máu bên mép nàng,giọng nói lạnh như băng lần nữa vang lên, coi như xác minh những điều nàng đang thắc mắc: " Kể từ nay, ngươi hãy ngoan ngoãn làm sủng vật của Cô vương! Cô nhất định sẽ cưng chiều ngươi, thỏa mãn hết thảy nguyện vọng của ngươi! Nếu như ngươi nghe lời khiến Cô vương cao hứng, biết đâu Cô vương sẽ đem Thiên tử lệnh thật thưởng cho ngươi!"

Khóe miệng Lạc Tử Dạ giật mạnh, suýt nữa thì bị nước miếng sặc chết, kẻ này nhất định là mắc bệnh thần kinh! Vừa mới còn lồng lên định làm thịt nàng, bây giờ lại muốn nàng làm thú cưng của hắn! Mẹ kiếp! Gân xanh trên trán nàng xóc nảy, thật sự nhịn không được: " Nhiếp chính vương điện hạ, ngươi bị bệnh thần kinh như thế, mẹ ngươi có biết không?"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận