Bảo Bối Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu FULL


Nhiếp Tử Phong lạnh lùng nhìn vẻ mặt đau đớn của cô ta, khiến cho trong lòng cô ta dâng lên một chút chua xót đau đớn.

Quan Duyệt nhìn vẻ mặt không chút thay đổi, vô cùng thản nhiên của anh đi ra từ trong phòng của Nhiếp Tử Vũ, thậm chí bị cô ta bắt gặp cũng không hề có vẻ e ngại, một sự tức giận lại dâng lên trong lòng.
"Tại sao anh lại đi ra từ phòng của cô ta?" Hai tay rũ xuống hai bên nắm chặt thành quyền, đôi mày lá liễu nhướng lên, vẻ mặt không vui.
"Chuyện này có liên quan gì tới em à?” Không thèm nhìn tới vẻ mặt tức giận và khiếp sợ của cô ta, Nhiếp Tử Phong nhún vai một cái, lạnh lùng nhìn cô ta, dùng giọng điệu nghiêm túc mở miệng nói tiếp: "Tôi cảnh cáo em lần thứ nhất, về sau không cần quan tâm chuyện của tôi!" Nói xong, liền vòng qua người cô ta rời đi.
"Không được đi!" Quan Duyệt liền vội vàng tiến lên ngăn cản anh.

Kìm nén sự tức giận ở trong lòng lại, cô ta dùng dáng vẻ đáng thương nhìn Nhiếp Tử Phong, cắn cắn môi nói: "Tử Phong, chúng ta cũng sắp kết hôn rồi, sao anh có thể đối với em như vậy." eq uuydo n.
"Đối xử với cô như thế nào?" Nhiếp Tử Phong không quan tâm nhìn cô ta, vẻ mặt không kiên nhẫn: "Kết hôn cũng có thể ly hôn, huống chi chúng ta vẫn chưa kết hôn, cô muốn như thế nào?" Anh hỏi như chuyện đương nhiên.
"Anh!" Bởi vì lời nói rất kiên quyết của anh, nhất thời Quan Duyệt tức giận đến mức đổi sắc mặt.
Mang theo vẻ say mê nhưng sâu trong đôi mắt tối lại, hàm răng của cô ta cắn môi thật chặt dường như muốn rỉ máu ra.
Cô đã quá ngây thơ rồi, vốn cho là chỉ cần đính hôn là đã có được anh rồi, nhưng không thể ngờ được là vẫn giống như trước đây trong lòng anh cô không có chút địa vị nào, mà tất cả là giành cho con tiện nhân Nhiếp Tử Vũ kia! Là do cô ta đã chiếm trọn anh! Cho dù là thân thể hay là trái tim của anh!
"Chẳng lẽ anh vẫn còn yêu Nhiếp Tử Vũ?" Quan Duyệt vừa nhắc lại chuyện xưa, vừa quan sát sắc mặt của anh.

Nhìn thấy nét mặt của anh có chút cứng đờ lại, lửa giận trong lòng càng thiêu đốt mạnh hơn, khiến cho một chút nhẫn nại còn sót lại của cô ta cũng bị đốt sạch luôn.

e q uu ydon.
"Chẳng lẽ anh đã quên năm đó vào lúc anh bất lực nhất cô ta đã vứt bỏ anh mà đi du sơn ngoạn thuỷ cùng với người đàn ông khác sao?" Cảm giác mình kích thích như vậy vẫn chưa đủ mạnh, Quan Duyệt không để ý tới sắc mặt của anh đã trở nên tái xanh, tiếp tục nói tiếp: "Tử Phong, anh đừng ngu ngốc như vậy, cho tới bây giờ cô ta vẫn chưa từng yêu anh.

Trên thế giới này, chỉ có em mới thật lòng yêu anh.

.

."
Nhưng mà Quan Duyệt vẫn chưa nói hết câu, đã bị Nhiếp Tử Phong giận dữ cắt đứt.
"Đủ rồi!" Nhắc lại chuyện cũ, khiến cho nỗi đau được chôn chặt dưới đáy lòng của anh lại lần nữa bị vạch trần, khiến cho máu tươi chảy ra đầm đìa.

Sự hận thù dâng cao trong tim anh, bởi vì tức giận, nên cơ bắp trên người cũng giật giật.
Dưới sự kinh ngạc của Quan Duyệt, ánh mắt của Nhiếp Tử Phong trở nên trống rỗng không biết là đang nhìn đi đâu, nghiến răng nghiến lợi nói: "Tôi vĩnh viễn cũng sẽ không quên!" Vết sẹo này, đã khắc sâu tới mức đến chết anh cũng không quên được.
Anh sẽ không quên chuyện cô đã từng phản bội, tất cả những hy vọng của anh bỗng chốc biến thành nỗi đau.

Anh cũng thề với lòng, một ngày nào đó, anh nhất định sẽ đòi lại từ cô, để cho cô nến thử những nỗi đau mà anh đã phải chịu đựng!
Nhìn gương mặt của Nhiếp Tử Phong trở nên u ám, Quan Duyệt biết kế hoạch đã được thực hiện như ý của mình.
Cô dùng ánh mắt si mê nhìn lên Nhiếp Tử Phong, cố gắng nặn ra hai giọt nước mắt, nức nở nói: "Tử Phong, anh cũng biết là em rất yêu anh mà, anh cũng biết là em không thể mất anh được." Nói xong, đôi tay vòng qua hông ôm chặt lấy anh.
Không giống như Nhiếp Tử Vũ mang đến cho mình sự yên tâm, cái ôm của Quan Duyệt khiến cho trong lòng anh lạnh lẽo như băng.
Nhiếp Tử Phong đứng tại chỗ, ánh mắt lạnh lùng nhìn Quan Duyệt nhón chân lên, chạm vào môi của mình, anh không né tránh.

Sau một tiếng gầm nhẹ, anh ôm chặt lấy cô ta, điên cuồng hôn lên.


.
Bởi vì, anh cần phát tiết!

.

.
Chẳng qua anh đã không biết là, những hình ảnh này đã lọt vào đôi mắt của Nhiếp Tử Vũ đang từ trong phòng đi ra.

.

.

Trở lại Nhiếp gia một đêm, Nhiếp Tử Vũ vẫn không thể ngủ được, tình trạng mất ngủ so với trước kia còn nghiêm trọng hơn.
Hôm sau.
Nhiếp Tử Vũ một mực lề mề ở trên giường không chịu dậy, chờ cho Nhiếp Tử Phong đi khỏi mới rời giường.

Đi xuống lầu, vốn định tìm cái gì đó ăn đại cho no bụng, nhưng mà vừa mới đi xuống dưới lầu, đã bị Quan Duyệt gọi lại.
"Đứng lại." Tâm trạng Quan Duyệt nhìn như rất tốt, cười không khép miệng lại được.

Cô ta lạnh lùng quan sát Nhiếp Tử Vũ đang mặc quần ngắn và áo T shirt, nhíu mày lại: "Có người đợi cô ở phòng khách."
"Ai vậy?" Không thèm nhìn vẻ khinh miệt trong mắt của cô ta.
Quan Duyệt cũng không trả lời cô, chỉ bỏ lại một câu: "Cô qua đó thì biết." Sau đó liền đi vào trong phòng khách.
Nhìn bóng dáng cô ta bước đi, Nhiếp Tử Vũ hít một hơi thật sâu, lúc này mới bất đắc dĩ đuổi theo.
Vừa đến phòng khách, khi ánh mắt của Nhiếp Tử Vũ nhìn thấy bóng dáng uy nghiêm ngồi trên ghế salon xong, hai chân của cô đứng yên tại chỗ, tất cả suy nghĩ đều dừng lại.

.
Thấy vẻ mặt của cô cứng đờ, Quan Duyệt ngồi ở bên cạnh không nhịn được nở ra nụ cười giễu cợt, cố làm ra vẻ nghiêm túc nói:
"Vũ Vũ, em cũng quá vô lễ rồi, nhìn thấy trưởng bối sao không mau chào hỏi đi."
Nghe vậy, lúc này Nhiếp Tử Vũ mới phản ứng được.

Cô cúi mắt xuống, tránh ánh mắt nghiêm khắc của đối phương nhìn tới, mấp máy môi, cung kính chào: "Chào lão phu nhân."
Vậy mà thái độ cung kính của cô cũng không được đối phương tôn trọng, ngược lại nhận được một cái hừ lạnh.
Lão phu nhân trong miệng Nhiếp Tử Vũ, thật ra thì chính là chủ nhân lớn nhất của nhà họ Nhiếp, là bà nội của Nhiếp Tử Phong.
Lúc nhỏ, Nhiếp Tử Vũ cũng học theo Nhiếp Tử Phong gọi là bà nội, nhưng mà sau khi cô nhận được một cái tát xong, liền đổi thành lão phu nhân.

Nhiếp Tử Vũ hiểu rõ là bà ấy không ưa mình! Chỉ cần bà ấy tới, thì cô sẽ cố gắng hết sức tránh trong phòng của mình không ra ngoài, tránh khỏi phải gặp đối phương để lại bị làm nhục hoặc bị đánh đập.
Mặc chiếc sườn xám màu xanh đen cao quý, tóc búi lên, vẻ mặt lão phu nhân nghiêm túc và lạnh lùng nhìn cô, vênh mặt hất hàm lên sai bảo cô: “Đi pha cho tôi ly trà."
Nhiếp Tử Vũ ngẩn ra, quên cả phản ứng.
Thấy thế, quả gia đứng ở bên cạnh vội vàng lên tiếng phụ hoạ nói: "Lão phu nhân, cô chủ pha trà không hợp sở thích của ngài, hay để tôi sai nữ đầu bếp đi pha cho ngài một ly được không." .
Lòng tốt của ông ta ngay lập tức bị Quan Duyệt chỉ trích: "Quản gia, ông không nghe thấy bà nội chỉ mặt đặt tên muốn Vũ Vũ đi pha trà hay sao?"

"Nhưng cô chủ không biết.

.

." Quản gia nhăn lại mày, vẫn muốn giúp Nhiếp Tử Vũ.
"Duyệt Nhi nói không sai, ông không nghe thấy tôi muốn con bé cô nhi đó đi pha trà hay sao? !" Đôi mắt lạnh lẽo của lão phu nhân liếc qua, quản gia lập tức không lên tiếng lui sang một bên.

Ánh mắt căm phẫn của lão phu nhân chuyển sang nhìn Nhiếp Tử Vũ, bà ta gõ gậy một cái, quát lên với cô: "Còn đứng lỳ ra đó làm gì? Cô bị điếc sao? Không nghe thấy tôi nói muốn cô đi pha trà hay sao?!"
Bị bà ta quát lên như vậy, Nhiếp Tử Vũ vội vàng gật đầu, khẽ lên tiếng: ".

.

.

Vâng." nói xong, xoay người đi vào phòng bếp.

Vào lúc cô vào phòng bếp, một giọng nói chán ghét của lão phu nhân truyền tới:
"Vẫn khiến người ta không ưa y như lúc còn bé! Đúng là đồ sao chổi, cũng không biết Phong Nhi đã bị ma ám hay sao mà nhất định muốn nhận nuôi cô ta!"
Nghe được câu này, trong lòng của Nhiếp Tử Vũ nhất thời cảm thấy ê ẩm.

.

.
Nhiếp Tử Vũ theo lời dặn của lão phu nhân đi pha trà cho bà ta xong, lão phu nhân uống một ngụm vào miệng, liền không khách khí phê bình mùi quá nhạt, muốn cô đi pha lại lần nữa.

Nhiếp Tử Vũ kiên nhẫn đi pha lại cho bà ta một ly, kết quả lần này bà ta nói mùi vị quá đậm.

Cuối cùng Nhiếp Tử Vũ liên tiếp pha mấy ly, lão phu nhân không phải nói quá nóng thì là quá lạnh, cuối cùng dứt khoát nói màu trà không đúng, muốn tiếp tục làm khó cô.

Sự kiên nhẫn bị mài mòn dần, cho dù là trưởng bối, Nhiếp Tử Vũ cũng không có lòng để cung kính tiếp đãi nữa.
Cho nên cô đứng trong phòng bếp pha liền mấy chục ly xong, bưng hết một lượt ra ngoài.
Đặt ở trước mặt của lão phu nhân, Nhiếp Tử Vũ không nhìn vẻ mặt khiếp sợ trên mặt của bà ta, cười khẽ mà lễ độ nói: "Mới vừa rồi ngài nói tất cả vấn đề cháu đều lưu ý, nhưng vẫn sợ không đúng ý của ngài, cho nên cháu đã pha một loại một ly.

Lão phu nhân, ngài cứ chọn mà uống đi, sẽ có một ly hợp với khẩu vị của ngài."
Nhìn một khay để rất nhiều ly trà, gương mặt của lão phu nhân cũng tái xanh đi.

Bà ta gõ mạnh chiệc gậy xuống đất, mặt đỏ tới mang tai quát to lên: "Cô có ý gì vậy!"
"Không có ý gì, chẳng qua là làm theo lời dặn của ngài mà thôi." Cô không nổi giận vì vẫn còn có chỗ e ngại, Nhiếp Tử Vũ vẫn giữ nụ cười nhạt như trước, rất bình tĩnh và thong dong.

"Láo xược!" Lão phu nhân giận dữ hét lên, giận tới mức đứng bật dậy khỏi ghế salon, giơ cao chiếc gậy lên, nện vào bả vai của cô.
Nhiếp Tử Vũ kêu đau một tiếng, bởi vì trền bả vai truyền tới sự đau đớn, gương mặt nhăn nhó lại, cũng không dám thốt lên một tiếng, chỉ sợ đối phương sẽ càng đánh mạnh hơn nữa.
"Tôi chỉ muốn cô đi pha ly trà thôi, như vậy mà cô cũng không vui sao?! Nhà họ Nhiếp nuôi cô lớn như thế này, bỏ ra biết bao nhiêu là tiền bạc, cô báo đáp lại như vậy sao?" .
Cho tới nay, Nhiếp Tử Vũ cũng biết mình thiệt thòi trong nhà họ Nhiếp, cho nên lúc nhỏ, cho dù bà ta có đánh chửi cô độc ác như thế nào đi nữa, cô cũng đều nuốt tất cả những uất ức vào trong lòng, tự nhủ trong lòng bà ta là ân nhân của cô, coi như bà ta có ghét mình đi chăng nữa mình cũng không thể hận bà ta được.
Thế nhưng sau khi cô lớn lên thỉnh thoảng vẫn bị bà ta đánh đập, vả lại mỗi lần đều dùng câu này doạ cô, cô cũng không thể nhịn được nữa.
Đôi mắt ngân ngấn nước mắt loé lên vẻ kiên định, sắc mặt của Nhiếp Tử Vũ sa sầm lại lạnh lùng đáp trả: "Những khoản tiền kia làm phiền bà hãy tính toán đi, tôi sẽ đem tất cả những ân tình của nhà họ Nhiếp trả hết sạch toàn bộ luôn!"
"Cô.

.

.

Cô đang cãi lại tôi sao?" Lão phu nhân trợn to cặp mắt không dám tin.

Lửa giận kéo tới khiến cho bà ta khom lưng cầm ly trà trên bàn trà ném vào đầu cô, vừa ném vừa mắng: "Hôm nay ta sẽ đánh chết loại mồ côi như mày, tôi xem cô còn dám cãi lại tôi nữa không!"
"Cốp!" một tiếng, cái ly ném vào ngay giữa trán của Nhiếp Tử Vũ, nhất thời máu tươi tràn ra từ miệng vết thương.

Máu tươi chảy xuống từ trên trán của cô, đôi mắt mịt mờ, nét mặt cô tái nhợt tạo ra vẻ đối lập rõ rệt, thoạt nhìn rất đáng sợ.

Vậy mà đôi mắt của lão phu nhân đỏ ngàu lên bất kể việc cô đang chảy máu không ngừng, cầm chiếc gậy ba tong lên nhẫn tâm đánh vào cơ thể gầy yếu của Nhiếp Tử Vũ, vừa đánh vừa chửi.
Nhiếp Tử Vũ cũng không chạy, vẫn đứng ngoan ngoãn ở đó nhìn chằm chằm bà ta.

Bởi vì bà ta vừa đánh vừa chửi đối với cô mà nói, nếu như điều này có thể xoá đi những ân tình cô nợ nhà họ Nhiếp, thì cho dù đánh chết cô cũng chịu, bởi vì mạng của cô chính là do bọn họ cho.
Thấy thế, quản gia vội vàng cầm lấy khăn giấy, chạy lên phía trước cầm máu cho cô.

"Lão phu nhân, đừng đánh cô chủ, cô ấy không phải cố tình muốn cãi lại bà đâu, tôi van xin bà hãy tha cho cô ấy đi."
"Ông mau cút sang một bên cho tôi." Lão phu nhân ra lệnh một tiếng.
"Cô chủ, cô mau nói tiếng xin lỗi với lão phu nhân.

.

."
Nhưng mà ông chưa nói hết câu đã bị Nhiếp Tử Vũ lạnh lùng bác bỏ.
"Muốn đánh thì đánh đi, tùy bà.

Tại sao tôi phải nói xin lỗi? Sai cũng không phải là tôi!" Nói xin lỗi thì đồng nghĩa với việc cô đã làm sai, tại sao cô không muốn bị đánh thì phải nói xin lỗi! Cô không phải người ngu, ăn một loại thua thiệt là đủ rồi! .
Nghe vậy, lão phu nhân quả thật đã bị chọc giận thật sự.
"Không phải cô làm sai, chẳng lẽ do tôi làm sai sao? !" Ngũ quan tức giận trở nên vặn vẹo, lão phu nhân dùng gậy gạt quản gia sang một bên, giơ cao cây gậy chuẩn bị đánh vào gáy của Nhiếp Tử Vũ.
Nhiếp Tử Vũ cũng không tránh, chỉ đứng tại chỗ chấp nhận.
Mắt thấy khoảng cách cây gậy hạ xuống cô càng lúc càng gần, lúc sắp đụng vào người cô, liền vang lên một tiếng quát từ ngoài cửa truyền vào.
"Các người đang làm cái gì ở đây!"

Giọng điệu thô bạo và tiếng bước chân vội vàng vang lên, một giây sao đó lão phu nhân ngưng động tác lại.
Nhìn thấy người tới, Quan Duyệt vốn đang mang tâm trạng vui vẻ xem kịch hay chạy lên tiếp đón, vẻ mặt lo lắng kể lại: "Tử Phong, anh tới thật đúng lúc! Vũ Vũ cãi lại lời của bà nội, bà nội tức giận nên mới.

.


."
Ai ngờ, Nhiếp Tử Phong nhìn cũng chưa từng nhìn cô ta một cái trực tiếp đi đến trước mặt của Nhiếp Tử Vũ.

Khi anh nâng lên đầu của Nhiếp Tử Vũ đang cúi xuống lên, thấy rõ trên trán cô vẫn đang chảy máu không ngừng, trong mắt nhen nhóm lên một ngọn lửa tức giận.

ze.qu; ydo /nn .
"Là ai đã đánh em bị thương thành ra như vậy!"
Anh móc khăn tay trong túi ra muốn lau vết máu cho cô, lại bị cô né tránh.
"Không cần anh quan tâm!" Nhiếp Tử Vũ đẩy anh ra, đáy mắt có chút ươn ướt.
"Nhìn xem, nhìn cháu xem, Tử Phong, đây là đứa nhỏ mà chính cháu khăng khăng đòi nhận nuôi! Cháu xem thái độ của nó với những đứa du côn ngoài đường có gì khác nhau không!" Lão phu nhân đem tất cả tội lỗi đổ lên người của Nhiếp Tử Vũ.

"Không nói lời nào mất tích ba năm, bây giờ trở về, cho dù bà đánh thế nào cô ta cũng không đi, nhất định là tới để gạt tiền…"
"Đủ rồi!" Nhiếp Tử Phong không nhịn được ngăn lại.

Nhìn vẻ mặt tuyệt vọng của Nhiếp Tử Vũ, trong lòng anh cũng rối bời.

Đột nhiên anh nắm lấy tay của Nhiếp Tử Vũ dắt cô đi ra ngoài.
"Tử Phong, cháu mới về lại muốn đi đâu! ?" Lão phu nhân hỏi với.
Nhưng mà đáp lại lời bà ta chính là bóng lưng của Nhiếp Tử Phong mang theo Nhiếp Tử Vũ nhanh chóng đi mất.



.

.
Đem Nhiếp Tử Vũ bị kéo lên xe, lúc này Nhiếp Tử Phong mới thở dốc một hơi.
Đôi mắt lạnh lùng liếc anh, Nhiếp Tử Vũ lạnh nhạt nói: "Thả em xuống xe."
"Anh đưa em đi bệnh viện." Vừa nói vừa khởi động xe.
"Không cần, em không sao."
"Đáng chết! Em nhất định phải chọc giận anh mới yên được sao?" Bởi vì sự cố chấp của cô khiến cho Nhiếp Tử Phong tức giận đấm một đấm lên tay lái, gân xanh trên trán nổi lên.
Cũng vì vậy, hốc mặt của Nhiếp Tử Vũ đỏ lên, nước mắt cũng không kiềm chế nổi mà từ từ lăn xuống từ hốc mắt.
Vừa nhìn thấy cô khóc, sự tức giận của Nhiếp Tử Phong nhất thời giảm đi hơn phân nửa.

Anh bỏ điện thoại xuống luống cuống nhìn Nhiếp Tử Vũ, liên tiếp an ủi: "Xin lỗi, anh không cố ý đối xử với em như vậy.

.

."
"Rốt cuộc em mắc nợ các người cái gì!" Đột nhiên, Nhiếp Tử Vũ hỏi sâu xa.
Nghe vậy, Nhiếp Tử Phong nhất thời bị nghẹn lại, chỗ sau nhất trong lòng cũng bị khuấy động, giọng nói của anh khàn khàn, dùng ánh mắt trìu mến nhìn cô: "Em không mắc nợ chúng tôi cái gì hết."
"Vậy thì em đã làm sai cái gì?" Nhiếp Tử Vũ lại hỏi.

Tại sao mỗi người đều đối xử với cô như vậy!.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận