Bảo Bối Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu FULL


Đầu, choáng váng.

Toàn thân, giống như đang bốc hoả.

Ngay lúc Nhiếp Tử Phong cảm thấy thống khổ nhất, bỗng dưng cảm nhận được một cảm giác mát lạnh từ trên trán toả ra, khiến lửa nóng ở trên người anh giảm đi không ít.
Thật thoải mái
Bởi vì cảm giác mát mẻ kia, khiến anh không khỏi cảm thấy thoải mái trong người.

Cố gắng mở mí mắt đang nặng nề của mình ra, trước mặt mơ hồ hiện ra một bóng dáng.

.
Là ai?
Đó là người nào?
Trong lòng có hai câu hỏi, anh cắn chặt răng, dốc toàn lực mở ra hai mắt của mình, để nhìn rõ người trước mặt.
"Anh tỉnh rồi?" Đang lúc đổi khăn mặt lạnh cho anh Nhiếp Tử Vũ thấy anh tỉnh lại, rốt cuộc vẻ mặt lo lắng cũng được buông lỏng ra.

Không kịp cho anh hít thở, cô hỏi một thôi một hồi luôn: "Anh cảm thấy trong người như thế nào? Có chỗ nào không thoải mái không? Đầu còn choáng váng nữa không? Anh mê man cho tới trưa luôn, làm cho em sợ muốn chết luôn." Lúc nói xong câu nói sau cùng, hốc mắt của cô hơi đỏ lên.
Nhìn thấy bộ dạng của cô lo lắng cho mình, trong lòng Nhiếp Tử Phong khẽ run lên, giống như một dòng suối chảy qua trong người, nhất thời xua tan không ít nhiệt độ trong cơ thể.
"Anh … " Anh đang muốn mở miệng nói không có việc gì, nhưng mà cổ họng lại khô khốc không nói được hết câu.
"Trước tiên anh đừng nói gì hết, uống một chút nước đã." Nhiếp Tử Vũ nói xong, đỡ anh ngồi dậy, sau đó đưa nước lại cho anh.

.
Nhiếp Tử Phong nhận ly nước uống luôn một ngụm lớn, có nước thấm nhuần, cổ họng khô khốc đã tốt hơn rất nhiều.

Trả lại ly nước cho cô, anh mở to đôi mắt đang mê mang hỏi: "Là em đã chăm sóc cho anh sao?"
"Chẳng vậy thì có quỷ vào đây à." Nhiếp Tử Vũ không nói gì trợn trắng con mắt lên, vì vấn đề này của anh mà trợn mắt há mồm.

Nhìn thấy trong mắt anh mang theo vẻ cảm động, cô thấy không được tự nhiên nên nói: "Đều vì em nên anh mới phát sốt, nói sao thì em cũng nên chịu trách nhiệm."
Nghe cô đem tất cả biến thành trách nhiệm, Nhiếp Tử Phong không khỏi cười thành tiếng.

Bỗng dưng, dường như anh nghĩ đến chuyện gì đó, vội ngẩng đầu lên, ánh mắt nghiêm túc nhìn cô: "Tại sao lại không đi?"
Nhiếp Tử Vũ sửng sốt, nhíu mi hỏi lại: "Không phải anh bị sốt nên ngơ ngẩn rồi đó chứ? Muốn em nhắc nhở anh sao? Ở đây là hòn đảo tư nhân của anh, lại không có tàu thuyền hoặc trực thăng, anh bảo em đi như thế nào!"

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, Nhiếp Tử Phong cong cong khoé môi nở nụ cười yếu ớt nói: "Điện thoại di động, em có thể gọi điện thoại di động cho Lãnh Duy Biệt tới đón em." Quả thật ngay lúc anh ngất đi anh có suy nghĩ cô có thể trốn đi hay không.

.
Nghe vậy, vẻ mặt của Nhiếp Tử Vũ có chút biến đổi.

Cô im lặng một lát, nhìn thẳng vào đôi mắt vô thần của anh, giật giật khoé môi nói: "Anh hy vọng em đi sao?"
Lời vừa nói ra khỏi miệng, Nhiếp Tử Phong lập tức phủ định.
"Đương nhiên là không muốn rồi, anh muốn em mãi mãi ở bên cạnh anh, vĩnh viễn không xa rời." .
"Vậy thì đừng hỏi những chuyện này." Nhiếp Tử Vũ bĩu môi, nói thầm.

Rồi bày ra vẻ mặt không kiên nhẫn nói: "Anh ngủ cho tới trưa, chắc là đã đói bụng rồi.

Em đi nấu cháo cho anh rồi, nhân lúc còn nóng anh hãy ăn đi." Nói xong, giống như làm ảo thuật không biết từ đâu mang tới một bát cháo, để ở trước mặt của Nhiếp Tử Phong.
"Cái này là do em làm?" Nhìn bát cháo không được ngon lắm, Nhiếp Tử Phong vui mừng mở to đôi mắt.
"Uh`m." Nhiếp Tử Vũ gật gật đầu, đưa cho anh cái muỗng: "Đây là lần đầu tiên em nấu, tuy rằng không được ngon lắm, nhưng mà em nghĩ chắc là có thể ăn được." Dù sao cô cũng làm theo trong sách dạy nấu ăn, cho nên chắc là cũng không tệ lắm đâu.
Nhiếp Tử Phong cũng không vui vẻ cầm lấy cái muỗng, mà lại làm ra bộ dạng vô cùng mệt mỏi, tính y trẻ con nói: "Đột nhiên anh cảm thấy đầu rất choáng váng, em đút cho anh đi, dù sao thì vì em nên anh mới bị sốt." Nói xong hai cánh tay quấn vào trong chăn.

.
Nhìn thấy anh chơi xấu, Nhiếp Tử Vũ rất muốn từ chối, nhưng nghĩ tới quả thật là anh vì mình nên mới bị bệnh, vì thế đành phải nén giận xuống.

Múc một muỗng cháo đưa lên môi thổi thổi, sau đó mới đưa muỗng cháo vào miệng anh: "Ăn đi."
Âm mưu đã được thực hiện Nhiếp Tử Phong há miệng ra nuốt cháo vào trong miệng, nhưng mà một giây sau nụ cười liền cứng ngắc trên môi.
"Làm sao vậy?" Nhìn thấy anh có biểu hiện bất thường, Nhiếp Tử Vũ không hiểu hỏi: "Có phải là do nóng quá không?"
Nhiếp Tử Phong vội vàng lắc đầu đáp lại lời cô.
Một hơi nuốt miếng cháo xuống bụng, Nhiếp Tử Phong cười yếu ớt hỏi: "Em nấu cháo gì vậy?"
“Cháo thịt nạc trứng muối." Nhiếp Tử Vũ trả lời như chuyện đương nhiên, "Sao vậy? Không hợp khẩu vị của anh hả, hay là…"
"Không, rất hợp khẩu vị của anh." Nhìn những vết đen đen trong bát cháo, Nhiếp Tử Phong nuốt nước miếng một cái, tiếp tục ăn cháo.
Sau khi ăn xong một bát cháo, Nhiếp Tử Vũ nghe theo lời dặn của anh tìm kiếm thuốc cho anh uống xong, sau đó bưng bát cháo đi vào trong bếp.
Nhìn trong nồi vẫn còn hơn phân nửa cháo, Nhiếp Tử Vũ nhớ lại vẻ mặt của Nhiếp Tử Phong sau khi ăn xong, rồi lại nhớ tới mình từ sáng tới giờ chưa có giọt nước nào vào bụng, bây giờ mới cảm thấy đói bụng, vì thế không nhịn được nữa múc một ít cháo lên ăn.

.
Cháo vừa mới cho vào trong miệng, một giây sau Nhiếp Tử Vũ đã phun ra.

"Đây là cái gì quỷ gì vậy!" Nhiếp Tử Vũ nhíu mày, đặt cái bát trở về chỗ cũ, hương vị ngọt ngán như vậy lại cảm thấy buồn nôn.
Nhớ tới mới vừa rồi Nhiếp Tử Phong còn khen ngon, rõ ràng khó ăn như vậy nhưng vẫn vui vẻ ăn hết, Nhiếp Tử Vũ không khỏi cảm thấy uất ức.

Quay đầu lại nhìn nồi cháo, Nhiếp Tử Vũ bất đắc dĩ lắc đầu.
Thôi, cô vẫn nên ăn bánh thôi!

Trải qua chuyện như vậy, quan hệ hai người đã biến hoá rất nhiều.

Mấy ngày liên tiếp, Nhiếp Tử Phong không nhìn Nhiếp Tử Vũ với vẻ mặt lạnh lùng đầy hận thù nữa, cả ngày hai người không có việc gì thì cãi nhau ầm ĩ, giống như những đôi tình nhân.

.
Nhưng thời gian ở lại trên đảo càng nhiều, Nhiếp Tử Vũ cũng bắt đầu lo lắng.

Thời gian hẹn quay càng lúc càng gần, mà Nhiếp Tử Phong hoàn toàn không có suy nghĩ cho cô rời đi, mà cô lại không thể cho Nhiếp Tử Phong biết thân phận của mình, Nhiếp Tử Vũ vì việc này mà suy nghĩ mấy ngày, cho đến một ngày Nhiếp Tử Phong rời đảo đi mua sắm - -
Sáng sớm Nhiếp Tử Vũ đã bắt đầu đứng ngồi không yên, bởi vì hôm sau là người của cô đã đến Đài Loan để quay rồi, nếu tới lúc đó mà không thấy cô thế nào mọi người cũng sốt ruột, cho nên không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Trong lòng của Nhiếp Tử Vũ như có lửa đốt, không ngừng suy nghĩ biện pháp, nhưng không có cách nào khả thi.
Không được, cho dù thế nào cô cũng phải thông báo cho bọn họ một tiếng!
Nhiếp Tử Vũ nhớ lại lúc đang muốn đi lên lầu, đột nhiên có tiếng bước chân vội vã từ ngoài cửa chạy vào.

Cô kinh ngạc quay đầu lại cứ tưởng là Nhiếp Tử Phong, nhưng sau khi cô nhìn rõ người kia xong, lập tức hoá đá ngay tại chỗ.
Nhìn gương mặt tuấn mỹ của đối phương, Nhiếp Tử Vũ sợ ngây người.
Làm sao có thể là anh ta?
Bởi vì kinh ngạc, nên cô không nói nên lời.

Mãi tới khi đối phương đi tới trước mặt cô, vội vàng ôm chặt cô vào trong lòng, cô mới phản ứng kịp.
"Anh …" Cô muốn nói cái gì đó, nhưng còn chưa kịp mở miệng, đối phương đã nhanh chóng ngắt lời của cô.

.
"Anh đi tìm em rất lâu, cuối cùng cũng tìm được em rồi!" Không thể nghi ngờ đây là một câu tràn ngập sự kích động.


Lãnh Duy Biệt ôm chặt lấy thân thể nhỏ bé của cô, cứ ôm thật lâu mãi không chịu buông ra.
Lãnh Duy Biệt vừa kiểm tra xem cô có bình an vô sự hay không vừa khẩn trương hỏi: "Cậu ta có làm gì với em không? Em có bị thương ở đâu không, có chỗ nào không thoải mái không?" Một hơi hỏi mấy vấn đề, ngay cả hô hấp cũng quên luôn.
Nhìn thấy bộ dạng của anh ta rất khẩn trương vì mình, Nhiếp Tử Vũ nở nụ cười yên tâm với anh ta, nói: "Em rất tốt, em không sao, anh ấy không làm gì em hết.

Nhưng mà sao anh lại có thể tìm tới đây?" Cô vô cùng kinh ngạc, lần trước mặc dù mình có liên hệ với anh ta, nhưng mà chưa kịp nói ra địa chỉ đã bị Nhiếp Tử Phong ngắt dây điện thoại ra, sao anh ta có thể tìm tới đây được?
Thấy cô cười nói không có chuyện gì xảy ra, lúc này Lãnh Duy Biệt mới yên tâm, giúp cô giải toả thắc mắc trong lòng.
"Anh truy theo địa chỉ iP trong máy tính của Nhiếp Tử Phong mà tới đây."
Sau khi Nhiếp Tử Vũ mất tích một cách ly kỳ, anh liền suy đoán việc này sẽ không thoát khỏi có liên quan tới Nhiếp Tử Phong, về sau anh tới công ty cậu ta dò hỏi mới biết được cậu ta cũng biến mất.

Đương nhiên, anh cũng biết Nhiếp Tử Phong là người cuồng công việc, chắc chắn là cậu ta sẽ không vì chuyện riêng mà làm chậm trễ công việc của công ty, khẳng định là mỗi ngày sẽ xử lý công việc thông qua máy tính, cho nên anh liền phái người truy tìm theo địa chỉ iP, sau đó thì tìm tới chỗ này.

Chờ Nhiếp Tử Phong đáp máy bay trực thăng đi khỏi anh mới đi vào.

"Như vậy à." Nhiếp Tử Vũ gật gật đầu, hiểu rõ rồi.
"Vũ Vũ, theo anh trở về đi." Đột nhiên, Lãnh Duy Biệt nói.

Anh cầm bả vai của Nhiếp Tử Vũ, vẻ mặt lo lắng nói: "Anh nghĩ một lát nữa cậu ta sẽ trở lại, em hãy nhanh chóng theo anh đi đi."
Lãnh Duy Biệt vốn cho là Nhiếp Tử Vũ sẽ không chút do dự mà gật đầu, nhưng mà cô lại chậm chạp không trả lời anh ta.
"Chẳng lẽ em còn muốn tiếp tục ở lại chỗ này ?" Nói xong, trong mắt của Lãnh Duy Biệt hiện lên vẻ đau lòng.

Ba năm nay, điều anh ta sợ nhất là hai người bọn họ gặp mặt, không dễ dàng gì anh ta mới chờ được bên cạnh cô không có ai, anh ta không muốn mình lại mất đi cơ hội.

"Theo anh đi đi, anh sẽ chăm sóc tốt cho em."
"Em …" Nhiếp Tử Vũ yên lặng.
Nhìn thẳng vào đôi mắt rất dịu dàng của Lãnh Duy Biệt, trong lòng cô cảm thấy áy này.

Cô không phải không biết tình cảm của anh ta đối mình vẫn như cũ, nhưng cô cũng không thể đối diện được, bởi vì từ đầu tới cuối trong lòng cô chỉ có người kia.

Nhưng nghĩ tới công việc quay phim sắp tới, Nhiếp Tử Vũ do dự một lát, rồi quả quyết gật gật đầu.
"Em đi theo anh."
Nhận được lời đồng ý của cô, sự thấp thỏm của Lãnh Duy Biệt mới được thả lỏng.
Sau đó quả thật là Nhiếp Tử Vũ đi cùng Lãnh Duy Biệt, nhưng mà trước khi đi, cô có để lại tờ giấy trong phòng ngủ.
Một cơn gió biển thổi vào mặt, bầu không khí yên lặng - -
Mua sắm xong quay rở lại Nhiếp Tử Phong không nhìn thấy bóng dáng của Nhiếp Tử Vũ đứng chờ, trong lòng dâng lên cảm giác bất an.

Hơn nữa sau khi đi kiểm tra từng phòng một cảm giác bất an của anh càng lúc càng lớn.
Trước mắt bỗng dưng hiện lên vẻ mặt muốn nói lại thôi của cô sáng nay, phút chốc, Nhiếp Tử Phong dường như nhớ tới cái gì đó, lấy điện thoại di động từ trong túi áo ra, bấm xem lịch sử cuộc gọi cồn lưu lại.


Đột nhiên ánh mắt dừng lại ở một dãy số lạ, nhìn tới thời gian gọi xong, gân xanh trên trán nhất thời nổi lên.
Anh nén lại kích động bấm cuộc gọi đi, đến khi nghe thấy đối diện truyền tới giọng nói của một người đàn ông, rốt cuộc anh không nhịn được nữa, ném điện thoại xuống đất!.

"Chết tiệt!" Đồ ăn mới mua ở trong tay anh cũng quăng xuống đất, ánh mắt như muốn phun ra lửa, quay đàu lại nhìn ra biển rộng mênh mông, anh nghiến răng ken két.
Lịch sử cuộc gọi lưu lại là lần trước lúc anh hôn mê, nhớ tới đã nhiều ngày hai người ở chung một cách hoà bình, tự nhiên anh liên tưởng nhất định là cô đang chờ đợi cơ hội rời đi.
Chết tiệt! Đấm một cái lên tường, Nhiếp Tử Phong tức muốn sùi bọt mép.
Cô không lên tiếng nói muốn rời đi, mà anh, lại giống như một người ngu bị đùa giỡn hai lần.

.

A!
Nghĩ tới đây, Nhiếp Tử Phong cắn răng, âm thầm thề ở trong lòng.
Nhiếp Tử Vũ, cho dù ở chân trời góc biển, anh cũng nhất định sẽ tìm được em!!

Nhiếp Tử Vũ lên máy bay trực thăng tư nhân của Lãnh Duy Biệt xong quay trở về khách sạn, không nghỉ ngơi chút nào liền gọi điện cho người đại diện.

Cô nói dối nguyên nhân mấy ngày nay mình mất tích xong, người đại diện cũng hiểu rõ rồi.
"Nana, cô thật là kỳ lạ.

Mới vừa rồi gọi điện thoại cho tôi sao không nói câu nào?" Người đại diện ở đầu bên kia khó hiểu.
"Điện thoại? Tôi gọi điện thoại cho anh lúc nào chứ?" Nhiếp Tử Vũ kinh ngạc, trong lòng có dự cảm xấu.

.

"Hai mươi phút trước." Người đại diện thành thật trả lời: "À, đúng rồi, là số mà lần trước cô gọi, gọi tới lại không nói chuyện, thật là kỳ lạ."
Số điện thoại lần trước?
Trí nhớ quay trở lại ngày mà Nhiếp Tử Phong ngất đi, vì sợ người đại diện lo lắng nên cô gọi điện thoại báo bình an.
Bỗng dưng, trong mắt Nhiếp Tử Vũ chợt lóe lên lo lắng, hiểu ra Nhiếp Tử Phong nhất định là đã biết chuyện cô rời đi.
Trời ơi! Anh có hiểu lầm không?
Nghĩ tới đây, Nhiếp Tử Vũ vội vàng phủ định, an ủi chính mình.

Chắc là không đâu! Cô có để lại mấy chữ cho anh, nói nguyên nhân rời đi, chắc là anh sẽ không hiểu lầm đâu.
Nhưng mà mãi đến cúp điện thoại xong, Nhiếp Tử Vũ lại vẫn không nhịn được bắt đầu cảm thấy lo lắng.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận