Bảo Bối Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu FULL


Nửa đêm có một trận mưa lớn gột rửa hòn đảo Đài Loan.
Hôm sau bầu trời trong xanh.

Những đám cỏ non được nước mưa tưới ướt hiện lên vẻ tươi mát.
Cả đêm không chợp mắt, đôi mắt của Nhiếp Tử Vũ biến thành một đôi mắt gấu mèo 0.0 chậm rãi đi xuống lầu, lúc đang muốn bước ra khỏi nhà, lại thấy Nhiếp Tử Phong đi chạy bộ buổi sáng trở về.

Trong lòng căng thẳng, hai chân của cô nhất thời như bị cố định tại một chỗ không cử động được nữa.
"Đi đâu?" Cả đêm cũng chưa từng chợp mắt, Nhiếp Tử Phong cũng có chút mệt mỏi, dưới hốc mắt cũng bị thâm đen.

"Chuyện tối hôm qua, anh.


.

." Anh suy nghĩ cả đêm, cho dù như thế nào cũng không muốn tách ra khỏi cô.
Lại thấy Nhiếp Tử Vũ khẽ lướt mắt nhìn anh một cái, quả quyết cắt đứt lời của anh: "Chuyện tối hôm qua em không muốn nhắc tới nữa." Vừa nói xong muốn nhấc chân vòng qua người anh để đi.

"Đợi chút." Người cao chân dài của Nhiếp Tử Phong lập tức ngăn trước mặt cô không cho cô đi.

Đôi mắt đen nháy sáng như sao nhìn vào khuôn mặt càng lúc càng gầy của Nhiếp Tử Vũ, trong lòng cũng thắt lại.

"Em vẫn chưa ăn bữa sáng mà … "
"Cám ơn, em không đói bụng." Nhiếp Tử Vũ khách sáo và lạnh nhạt rút bàn tay của mình từ trong tay của anh ra, rồi lui lại mấy bước giữ một khoảng cách với anh.

Nhìn thấy cô né tránh mình như tránh rắn rết bò cạp, trong lòng Nhiếp Tử Phong có đủ loại mùi vị, không biết nói như thế nào.

Đến tột cùng là cô muốn anh phải làm sao mới chịu nghe anh giải thích và tha thứ cho anh?
Ngay giữa lúc hai người đang giằng co, một giọng nói trong trẻo vang lên từ sau lưng của Nhiếp Tử Vũ.
"Phong, anh đã về rồi sao? Em cố ý giúp anh chuẩn bị bữa sáng, nhanh lên qua đây ăn đi." Toàn thân mặc một bộ quần áo vest màu đen, Quan Duyệt với dáng vẻ thục nữ đi tới bên cạnh của Nhiếp Tử Phong, đưa tay ra kéo cánh tay của anh.


Sau đó đôi mắt liếc một cái, mang theo vẻ khiêu khích nhìn Nhiếp Tử Vũ, mỉm cười nói: "Vũ Vũ, sớm như vậy đã muốn đi rồi à?" Dđienn damn leie quyýdon
Nhiếp Tử Vũ lạnh lùng thoáng nhìn qua vẻ đắc ý của cô ta, tầm mắt của cô dừng lại ở trên cánh tay của cô ta đang kéo Nhiếp Tử Phong, đáy mắt thoáng qua vẻ đau đớn, ngay sau đó lại khôi phục lại vẻ yên tĩnh.
Nhiếp Tử Phong nhạy cảm nên dĩ nhiên không bỏ qua được nét đau lòng thoáng qua kia của Nhiếp Tử Vũ, cũng bởi vì anh phát hiện ra, cho nên anh hiểu là Nhiếp Tử Vũ vẫn còn yêu mình.

Vì vậy anh rút cánh tay của mình ra khỏi tay của Quan Duyệt, học theo Nhiếp Tử Vũ bước sang bên cạnh hai bước giữ một khoảng cách với Quan Duyệt.

Dđienn damn leie quyýdon
"Vũ Vũ, đi vào cùng anh, chúng ta cùng nhau dùng bữa sáng thôi." Nhiếp Tử Phong nở ra một nụ cười nhợt nhạt, hướng cô mời.
"Không cần, em.

.

." Nhiếp Tử Vũ cự tuyệt, ánh mắt thoáng nhìn đến phía sau lưng anh đang có một chiếc xe sang trọng đi tới, vì vậy nói tiếp: "Em đã có hẹn đi ăn sáng với người khác rồi, xin lỗi, em đi trước." Nói xong liền nhanh chóng chạy về phía bóng dáng cao lớn đang bước xuống xe kia.
Nhiếp Tử Phong kinh ngạc quay đầu lại, khi anh nhìn thấy người khác trong lời nói của Nhiếp Tử Vũ, nụ cười lập tức cứng ngắc trên môi.


Đôi mày nhíu chặt lại, đôi mắt nheo lại phát ra sự lạnh lẽo như băng, bàn tay của anh nắm chặt thành quyền.

Theo tầm mắt lạnh lẽo âm hiểm của anh nhìn sang, chỉ thấy Nhiếp Tử Vũ đang đứng trước một người mà anh biết rất rõ ràng, bạn tốt kiêm tình địch ------Lãnh Duy Biệt!
Thấy Lãnh Duy Biệt thân mật xoa đầu Nhiếp Tử Vũ, Nhiếp Tử Phong nhất thời nổi cơn giận dữ, bước một bước dài đi tới phía trước kéo Nhiếp Tử Vũ lại sau lưng mình, dùng giọng nói lạnh như băng chất vấn:
"Tôi không cho phép cậu đụng chạm tới cô ấy!" Đáng chết!
Nghe vậy, Lãnh Duy Biệt sửng sốt, ngay sau đó dùng ánh mắt châm chọc nhìn anh, nở ra một nụ cười: "Tại sao tôi đụng tới Vũ Vũ lại cần có sự cho phép của cậu? Cậu có tư cách gì? Vũ Vũ đi tới đây." Nói xong, gọi Nhiếp Tử Vũ tới.
Nhiếp Tử Vũ tránh ra khỏi sự kiềm chế của Nhiếp Tử Phong, lúc đang muốn bước chân đi tới bên cạnh của Lãnh Duy Biệt, lại nghe thấy tiếng cuồng rống giận của Nhiếp Tử Phong.
"Vũ Vũ, không cho phép đi qua!".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận