Bánh Quy Nhỏ Nhân Đường FULL


Sáng sớm hôm sau, Thư Đồng thức dậy phát hiện trong ổ chăn lộ ra một tên nhóc, cả người trần truồng nằm kế mình đang yên lặng ngủ say.

Tóc anh có màu nâu sậm tự nhiên lòa xòa trên bao gối màu xanh mềm như nhung, hàng lông mi vừa đậm lại vừa dài, giống như hai cây quạt màu đen gắn lên mí mắt.

Đầu vai trần lộ ra ngoài mền, đường cong bắp thịt căng đầy, da thịt thiếu niên sáng loáng, nhìn rất muốn cắn một cái.

Tim Thư Đồng đập hơi nhanh, thoáng vươn tay, bàn tay trượt qua bả vai anh, sau đó đặt lên cằm.

Cô hâm mộ mũi anh cao thẳng, nhịn không được dùng đầu ngón tay đẩy vào đầu mũi, nghĩ muốn chỉnh thành mũi heo.

Ai ngờ kế tiếp môi anh khẽ nhếch lên cắn một cái lên đầu ngón tay của cô.

"Chào buổi sáng, bà xã.

” Tiếng nỉ non bật ra từ đôi môi ngậm ngón tay của cô, mờ mờ ảo ảo thẩm thấu.

Thư Đồng hơi kích động, cảm nhận đầu lưỡi anh cuốn lấy đầu ngón tay của cô, mập mờ liếm láp, tạo ra một dòng điện chạy khắp cả người cô.

"Anh dám gọi ai là bà xã, đứa trẻ này không được gọi bậy bạ.


"
Thư Đồng rút ra ngón tay, vén tóc đen sau tai, che khuất hai gò má nhuộm đỏ.

Người bên cạnh truyền đến tiếng sột soạt rời giường, cô kinh ngạc quay đầu, thoáng nhìn anh trần như nhộng bò ra khỏi ổ chăn, lộ ra thân thể trắng nõn căng đầy, nhặt lên quần lót đầu giường mặc vào.

Anh đưa lưng trơn bóng về phía cô, xương bả vai gồ lên, giống như cánh chim bay lượn giương cánh lại nhìn xuống, là eo mông có tỉ lệ tam giác vàng
Nghiêng người đi có thể ẩn ẩn thấy được quần lót lộ ra nơi riêng tư, tối hôm qua vẫn chôn sâu rong ruổi trong cơ thể của cô.

Thư Đồng không hiểu, nhẹ giọng hỏi:”Sao lại gấp như vậy?"
Đường Hân khoác lên chiếc áo lông màu sáng, vuốt tóc bay rối, bình tĩnh nói:”Tám giờ sáng có lớp.

"
Thư Đồng: "A! ! "
Cùng Đường Hân đi vào phòng vệ sinh, Thư Đồng nhanh chóng mặc quần áo, tìm đồ dùng đánh răng rửa mặt sạch sẽ cho anh, lại mở lò vi sóng hâm nóng một túi bánh mì, đưa đến trong tay anh:”Trên đường ăn.

"
Đường Hân đứng ở cửa, tiếp nhận bánh mì của cô, hai bên khóe môi gợi lên lúm đồng tiền nhợt nhạt.

Thư Đồng nhìn hai đồng điếu của anh, ở trong mắt giống như một vòng xoáy nước, lòng của cô không khỏi hãm sâu vào.

Người ta thường khen má lúm đồng tiền, chắc chỉ có mình cô thích hai đồng điếu của anh.

Đường Hân mở cửa, anh mới vừa bước ra một bước, đột nhiên lại đi vòng quay về: ”Quên đồ rồi.

"
"Đồ gì em lấy giúp anh! " Thư Đồng còn chưa nói xong, trước mắt tối sầm lại, môi bị anh mút lấy.

Đường Hân hôn xong, nhảy ra ngoài cửa, vẫn chưa thỏa mãn liếm liếm môi, cầm bánh mì: ”Bánh mì của em và cả nụ hôn, anh đều đã cầm đi.


Thư Đồng sợ hàng xóm bên cạnh nghe thấy, nghẹn cứng người, nửa giận dữ nửa xấu hổ nói: "Đi mau đi.

"
Ầm, cửa vừa đóng thì thế giới lại yên tĩnh.

Thư Đồng ôm ngực đang nhảy loạn, thở hắt ra, xem ra tạm thời không thể vất được viên đường nhỏ này đi rồi.


Ngày chủ nhật, không khí trong lành.

Thư Đồng không hiểu đi đến nơi hẹn, địa điểm gặp nhau là ở công viên trò chơi, vừa nhìn thấy đã biết là nơi những cặp đôi trẻ yêu nhau hẹn hò.

Vì cuộc hẹn, Thư Đồng mặc đồ len hồng nhạt và áo khoác dạ, không dám ăn mặc trưởng thành giống lần trước.

Một hồi ngồi taxi, thuận tiện gặp Đường Hân đứng ngoài cổng công viên trò chơi, hai tay đang đút vào áo khoác màu xanh đen, khóa kéo hơi rộng mở ra áo lông cổ tròn màu xám trắng.

Dáng người anh mặc rất đẹp, nhưng vẫn chưa phải chuyện quan trọng, nhân tố quyết định chính là giá trị khí chất, vô cùng đẹp trai, hấp dẫn không ít ánh nhìn của nữ giới.

Anh khẽ nâng cằm, không hề để ý mà nghiêng mặt lạnh nhạt, khiến bọn họ không dám đến gần.

Thư Đồng gấp rút, chậm rãi đi đến sau lưng anh:"Đợi lâu không?"
Đường Hân bỗng nhiên quay đầu, đón tia nắng ban mai, gương mặt toả sáng, khóe môi hơi cong:"Ừm, nửa tiếng rồi.

"
Thư Đồng nhíu mày:"Không phải anh hẹn tám giờ sao?"
Đường Hân nhón chân, đầu ngón tay đưa ra hai tờ vé trong túi:"Anh đến xem xét địa hình một phen.


Thư Đồng nhìn về phía chỗ bán vé và soát vé tấp nập người, tức thì hiểu ra ý đồ anh đến sớm.

Tuy anh còn trẻ nhưng đã biết cách thu xếp ổn thỏa.

Đây là công viên nổi tiếng nhất trong nước, vì hạn chế việc những người đầu cơ tăng giá vé nên lúc mua vé cần có chứng minh nhân dân.


Do Đường Hân dưới 18 tuổi chỉ mới có chứng minh thư tạm thời.

Thư Đồng đưa chứng minh thư cho anh, phát hiện anh cố ý đưa chứng minh thư của cô, gấp lại của mình, đồng loạt giao cho nhân viên kiểm vé.

Nhân viên kiểm vé kiểm tra rồi hạ thấp chứng minh thư, ngẩng đầu đánh giá bọn họ, ánh mắt tò mò.

Bộ dạng cực kỳ khả nghi.

Sau khi kiểm tra xong, Thư Đồng cầm chứng minh thư nhân viên kiểm phiếu đưa lại, mắt nhìn chứng minh thư Đường Hân, suýt chút nữa không nhìn ra.

Cô níu tay áo Đường Hân, túm đến góc bên cạnh, nghiến răng nói ra thắc mắc:”Hay lắm, anh còn chưa tròn 17 tuổi, là 16 tuổi, kẻ lừa đảo này tệ hết biết rồi!”
Đường Hân nhún vai, vẻ mặt nhìn như vô tội:”Là 16 tuổi bảy tháng, tuổi mụ là 17 tuổi, đâu có lừa em.

"
Thư Đồng không nói, ngẫm lại cũng đúng, quả thật anh không nói sai, cô cũng có thể nói tuổi mụ của mình là 22.

Kém nhau tận năm tuổi, cải này ăn cũng thật mềm.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận