Bạn Trai Tôi Dựa Vào Ảo Tưởng Để Yêu Đương


Edit: Yangda
Lâm Phùng vào được một trái, trên mặt toàn là ý cười.

Anh quay đầu nhìn Trình Lộc, không có động tác dư thừa nào, chỉ đứng nhìn Trình Lộc, Trình Lộc cũng nhìn anh, mím môi khẽ cười.

Triệu Trừng có chút hối hận, bên cạnh có người động viên: "Trừng ca! Chơi hắn!"
Tề Văn không cam lòng yếu thế, đứng cách đó không xa lớn tiếng: "Giáo sư cố lên!"
Ánh mắt Lâm Phùng đang trên người Trình Lộc dời sang chỗ khác, quay đầu lại nhìn Triệu Trừng, ánh mắt anh hơi tối, có chút lạnh lùng khá đáng sợ, anh không mặn không nhạt mở miệng hỏi: "Còn muốn tiếp tục?"
Triệu Trừng cắn răng, tùy tiện lau mồ hôi trên người, "Tiếp tục!"
Hai người giằng co một vòng mới tiếp tục bắt đầu, hai người thi đấu trên sân, vừa nãy Triệu Trừng đã tiêu hao gần hết thể lực, Lâm Phùng hiện tại chỉ đang lợi dụng điểm đó mà chiếm tiện nghi, mặt trời dần lặn cuống, Triệu Trừng cũng không thể gỡ lại 1 trái.

Nhìn sắc trời, hoàng hôn cách đó không xa đã buông xuống.

Thời tiết nóng nực đã chuyển sang mát, mồ hôi trên người Trình Lộc sớm đã khô, nhưng vẫn dinh dính trên người một chút.

Sờ vào có chút không thoải mái.

Triệu Trừng cuối cùng cũng không còn hơi sức, nằm lăn ra giữa sân bóng.

Bộ dạng lãnh đạm của Lâm Phùng cũng có chút biến hóa, xoa thắt lưng thở phì phò, trên mặt dính đầy mồ hôi, hoàn toàn không giống Lâm giáo sư xa cách đạm mạc như ngày thường.

Lâm Phùng cong khóe môi, nhìn Trình Lộc.

Trình Lộc đứng lên, đi về phía hai bọn họ, ánh sáng vàng óng ánh của hoàng hôn chiếu xuống, cái rổ trên sân tràn ngập hương vị của hormone, Trình Lộc vậy mà nhìn Lâm Phùng thành Hứa Qua, dưới chân khựng lại một chút, nhịn không được lui về một bước.

Tề Văn ở phía sau đã chạy tới, vỗ lên lưng Trình Lộc, tươi cười dào dạt, "Chị tiểu Lộc, mau tới đây, giáo sư Lâm đang đợi chúng ta!"

Tề Văn nhanh chóng chạy đến kế bên Lâm Phùng, nào biết rằng, Lâm Phùng vậy mà lập tức đi qua người Tề Văn, đi đến kế bên Trình Lộc.

Đợi đến khi Trình Lộc lấy lại tinh thần, Lâm Phùng đã đứng trước mặt.

Dáng người anh cao ngất, chặn hết ánh sáng trước mặt, hai người bốn mắt nhìn nhau, trong đầu Trình Lộc còn chấn động.

Hầu kết Lâm Phùng di chuyển, mở miệng nói: "Tôi đưa cô về nhà."
Tề Văn đứng ở phía sau, há to miệng, tay cầm điện thoại run nhẹ.

Giáo sư Lâm của bọn họ, chỉ có thể nhìn mà không thể ăn, cứ như bị biến thành một con người khác!
Trình Lộc lắc đầu cự tuyệt, "Không cần, tôi đi xe của lão Chu đến, tự tôi lái xe trở về."
Cô mím môi, nói: "Cảm ơn giáo sư Lâm, thật sự không cần phiền toái như vậy."
Triệu Trừng được nhóm bạn của mình đỡ dậy, cẳng chân đều đang run rẩy, vận động từ trưa đến bây giờ, làm cho hắn choáng váng đầu hoa mắt, thậm chí có chút muốn ói.

Nhưng mà ngại cho có người ở trước mặt, Triệu Trừng không dám làm vậy.

Triệu Trừng đi đến trước mặt Trình Lộc, muốn nói chuyện với Trình Lộc, kết quả Lâm Phùng dời bước, đứng ở giữa hai người.

Triệu Trừng trợn mắt nhìn Lâm Phùng, cậu đi một bước, nhìn về phía Trình Lộc, đâu biết rằng, Lâm Phùng cũng theo cậu đi một bước, làm một lá chắn vững chắc giữa hai người.

Triệu Trừng: "..."
Trình Lộc giật giật khóe môi, kéo Lâm Phùng ra sau lưng mình, ngước cằm, nói: "Chuyện cậu hứa có tính không?"
Tề Văn cũng khẩn trương nhìn qua.

Triệu Trừng thẳng lưng, trừng mắt với Lâm Phùng: "Nam tử hán đại trượng phu, đương nhiên có tính!"
Tề Văn nhẹ nhàng thở ra, nhìn Trình Lộc tỏ vẻ cảm ơn.


Trình Lộc đi qua vỗ bả vai Triệu Trừng, dào dạt ý cười ánh mắt tỏa ánh sáng nhàn nhạt, nụ cười lộng lẫy Lâm Phùng chưa từng nhìn thấy.

Vẻ mặt tươi cười hàng ngày của cô như một lớp mặt nạ, khóe môi chỉ hơi cong, giống như là đang mỉm cười thôi.

Triệu Trừng nhìn mà sửng sốt, trong lòng cảm thấy ánh mắt của mình thật tốt, tìm được một cô gái xinh đẹp như vậy.

Triệu Trừng nghĩ, hình như Tề Văn đang học ở đại học Lâm Sơn, vậy chắc cô gái này cũng học ở đại học Lâm Sơn.

Trình Lộc quay đầu lại nhìn Lâm Phùng, sau đó đi ra ngoài sân bóng rổ, ánh sáng chiếu rọi bóng dáng cô dần kéo dài.

Lâm Phùng đi theo.

Triệu Trừng phục hồi tinh thần, kêu một tiếng: "Chị tên là gì?"
Tóc của Trình Lộc rơi xuống hai bên tai, cô xoay người lại, ánh hoàng hôn nhàn nhạt dừng trên lông mi cô, phảng phất tỏa ra ánh sáng.

Thân hình cô nho nhỏ, như là tỏa ra một tầng ánh sáng.

Cô khẽ mở môi: "Không phải đã nói rồi sao, tôi là bà nội của cậu."
Cô quay đầu đi, dây buộc tóc nới lỏng, tóc rối tung rơi xuống bả vai, tựa như thác nước đang chảy xiết, Trình Lộc sở vào tóc của mình.

Cô đang chuẩn bị nhặt dây buộc tóc, thì phát hiện Lâm Phùng chậm rãi cúi người, nhặt dây buộc tóc màu đen rơi trên măy đất.

Ngón tay anh thon dài, dây buộc tóc được anh cầm trên tay, có loại cảm giác nói không nên lời.

Trong lòng Trình Lộc nhảy cẫng lên, cúi đầu nói một tiếng: "Cảm ơn giáo sư Lâm."
Nhưng Lâm Phùng vẫn duy trì động tác nhặt dây buộc tóc không nhúc nhích, Trình Lộc nghi hoặc hỏi, "Giáo sư Lâm?"

Lúc này, Lâm Phùng mới cử động, anh nhíu mày đứng thẳng người, đi đến bên người Trình Lộc, nhàn nhạt nói: "Đi thôi."
Ánh mắt Trinh Lộc dừng ở dây buộc tóc màu đen trên tay anh, mím môi, muốn lấy lại.

Nhưng là ngại bây giờ nhiều người như vậy, cô không thể không biết xấu hổ.

Hai người cùng đi ra khỏi sân bóng, nghe được Triệu Trừng đứng ở trong sân gào đến kinh thiên động địa.

Trình Lộc đi tới bên cạnh xe của mình, cười nhìn Lâm Phùng đưa tay ra: "Giáo sư Lâm, có thể trả tôi dây buộc tóc không?"
Lâm Phùng nhớ tới, đưa dây buộc tóc qua, trong lòng đột nhiên suy nghĩ tới cái gì, thu tay lại đem dây cột tóc trở về, không nói gì, trực tiếp đi ra sau người Trình Lộc, buộc tóc cho cô.

Mái tóc này, nhìn vào thật sự bình thường, nhưng chạm vào rất mềm mại.

Trình Lộc cứng đờ, phản ứng cực nhanh, xoay người bắt lấy cánh tay, ghìm tay Lâm Phùng lại, áp người anh trên xe, Lâm Phùng "A" một tiếng.

Trình Lộc mới nới cánh tay của Lâm Phùng ra, nhưng Lâm Phùng vẫn duy trì tư thế đó không thay đổi.

Trình Lộc xin lỗi: "Thật xin lỗi, giáo sư Lâm, tôi không biết anh định làm gì, cái này chỉ là phản xạ có điều kiện của tôi."
Lâm Phùng u oán nhìn qua, đứng thẳng người dựa vào thân xe, rốt cục cũng nói một câu: "Đưa tôi đi bệnh viện."
Trình Lộc: "Hả?"
Vừa nãy cô có dùng sức quá lớn đâu!
Sao giáo sư Lâm lại mảnh mai thế?
Sắc mặt Lâm Phùng thay đổi, dường như có chút thẹn thùng, anh không nhìn Trình Lộc, xoay đầu nhìn một bên, nói: "Hồi nãy đánh bóng rổ, đau thắt lưng."
Trên cổ anh, dần hồng lên, làm cho cổ đỏ ửng, đặc biệt mê người.

Trình Lộc nhìn cổ của anh, sau hai giây, phục hồi tinh thần lại, bật cười "Phốc" một tiếng.

Vừa rồi ở trên sân bóng còn giả bộ rất lợi hại, thì ra đã sớm bị đau thắt lưng.

Cô cười giúp Lâm Phùng mở cửa xe, sau khi giúp anh cài dây an toàn xong, giọng điệu mang ý cười nói: "Giáo sư Lâm, anh nhìn anh xem, sẽ không đánh còn hạt cậy mạnh."
Lâm Phùng mím mím môi, ánh mắt phức tạp, muốn nói lại thôi.


Trình Lộc giúp hắn quan hảo cửa xe, vào điều khiển vị, xe vừa chuyển động, chợt nghe đến Lâm Phùng dùng thanh thanh đạm đạm tiếng nói nói: "Mà ta thắng."
Trình Lộc không quay đầu, xem tiền phương tình hình giao thông cùng hắn nói: "Ngươi cũng người lớn như thế, cùng một cái tiểu hài tử góc cái gì sức lực, nếu không phải là hắn thể lực hao hết, ngươi kia kỹ thuật, thế nào thắng được."
Lâm Phùng cúi mâu, không nói nữa.

Trong ánh mắt lộ ra lạnh lùng, hắn nhìn chằm chằm bản thân trên tay dây buộc tóc xuất thần.

Vừa mới bị Trình Lộc như vậy nhất làm, nàng nhưng là quên dây buộc tóc như vậy một hồi sự.

Hiện tại, kia dây buộc tóc bộ cổ tay thượng, phảng phất là nhiên liệt hỏa giống nhau, nóng bỏng nóng bỏng, giống như là hôm nay nhìn đến nàng dưới ánh mặt trời tươi cười, như nhau như vậy nóng bỏng.

Lâm Phùng thâm hít sâu một hơi, a, hắn bạn gái hôm nay thật là đẹp mắt.

Rất nhanh, liền đến gần đây bệnh viện.

Trình Lộc giúp hắn treo hào sau, mới đỡ hắn đi gặp bác sĩ, hai người cánh tay giao triền, Lâm Phùng dừng lại bước chân, ánh mắt thật sâu nhìn nàng một cái, không có cự tuyệt.

Vỗ phiến sau bác sĩ chẩn đoán chính xác, phần eo dây chằng kéo thương, muốn ở bệnh viện quan sát cả đêm.

Lâm Phùng trụ tiến trong phòng bệnh, Trình Lộc hiện tại tự nhiên là cùng hắn cùng nhau.

Đợi đến hắn nằm lên giường, Trình Lộc giúp hắn ngã một ly nước sôi sau, mới nói: "Tôi gửi tin nhắn cho Hứa Tú, để cô ấy đón anh trở về."
Ánh mắt sâu thẳm của Lâm Phùng nhìn qua, Trình Lộc ngượng tay sinh dừng lại.

Cô hỏi: "Sao vậy, giáo sư Lâm?"
Lâm Phùng bả đầu oai hướng một bên, dùng giọng nói không vui nói: "Không có gì, chỉ là cảm thấy yêu đương thật tổn hại cơ thể."
Trình Lộc càng thêm nghi hoặc, "Giáo sư Lâm có bạn gái?"
Giáo sư Lâm có bạn gái?
Lâm Phùng quay đầu, ánh mắt bất đắc dĩ, nhìn về phía Trình Lộc: "Chính cô biết rõ."
Tác giả có lời muốn nói:
Giáo sư Lâm chỉ ra trọng điểm: Mọi người chú ý! Nói yêu đương, rất tổn thương thân thể..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận