Bạn Tình Vẫn Chưa Quên Được Bạch Nguyệt Quang FULL


Edit: Agehakun
Beta: Andrea
Thang Nhị Viên và Lê Xán ngồi nói được có mấy câu, Thang Tam Viên đã che tay đi tới.

Thang Nhị Viên lập tức đứng lên, nhìn tay cậu hỏi: “Sao thế?”
Thang Tam Viên thở dài một tiếng, buông lỏng tay ra, lúc này Thang Nhị Viên mới nhìn thấy ngón giữa của cậu hình như bị thương, dùng băng gạc bọc một tầng dày.

Thang Nhị Viên nhất thời nóng nảy: “Bị thương? Anh đưa em đi bệnh viện.


Thang Tam Viên lắc đầu, “Không sao đâu, chỉ là lúc gọt vỏ trái cây không cẩn thận cứa một vết, trợ lý đã xử lý qua giúp em rồi.


Lý Tâm Nhiên đi tới, có chút vội vàng hỏi: “Tam Viên cậu bị thương ư? Nghiêm trọng không?”
Thang Tam Viên là nhân vật chính, nếu như bị thương, có thể sẽ ảnh hưởng đến tiến độ của toàn đoàn phim.

Thang Tam Viên lắc đầu, “Không nghiêm trọng, chỉ là có thể sẽ ảnh hưởng tới cảnh quay sắp tới.

” Ăn cắp làm chó, đọc web ăn cắp cũng sủa gâu gâu.

Cảnh diễn thân mật tiếp theo sẽ có một đoạn đặc tả hai người mười ngón đan xen, hiện tại tay Thang Tam Viên bị thương, lại còn băng bó dày như vậy, đương nhiên là không thể quay được.

Lý Tâm Nhiên không nhịn được cau mày, màn diễn này rất quan trọng, là điểm mấu chốt giúp tình cảm giữa các nhân vật bên trong bộ phim thăng hoa, hơn nữa phông cảnh, ánh đèn cũng đã bố trí xong, ngoài phòng hôm nay cũng rực rỡ nắng vàng, cực kỳ phù hợp với không gian cần có trong phim, xem dự báo thời tiết nói mấy ngày tới đều là trời âm u có mưa nhỏ, nếu như bây giờ huỷ bỏ cảnh quay này, chỉ sợ trong khoảng thời gian sắp tới sẽ không thể quay bù lại được.

Bỏ qua thì rất tiếc, nhưng mà hiện tại Thang Tam Viên bị thương, không thể miễn cưỡng quay chụp, Lý Tâm Nhiên hơi sầu lòng, an ủi Thang Tam Viên một câu: “Thôi không sao, đợi sau này quay bù vậy.


Thang Tam Viên chuyển động tròng mắt nói: “Thật ra hôm nay quay luôn cũng được, dù sao cũng đã bố trí xong hết phông cảnh rồi.


“Nhưng mà tay của cậu…” Lý Tâm Nhiên do dự.


Thang Tam Viên nở nụ cười, sau đó quay đầu nhìn về phía Thang Nhị Viên: “Thật ra có thể để anh tôi diễn thay tôi.


Thang Nhị Viên chỉ vào bản thân, “… Anh á?”
Thang Tam Viên gật đầu, “Sườn mặt của anh rất giống em, cảnh diễn này chủ yếu là muốn tạo ra một vẻ đẹp mông lung mờ ảo, cho nên sẽ quay từ xa tập trung chủ yếu vào một bên mặt, chỉ dùng một máy quay từ đầu tới cuối, sẽ không chuyển tới chính diện, nhìn sẽ không khác gì em diễn.


Lý Tâm Nhiên đi đến bên cạnh Thang Nhị Viên, nhìn sườn mặt của anh một chút, lại so sánh với sườn mặt của Thang Tam Viên, không khỏi sáng mắt lên, sườn mặt của bọn họ quả thật giống tới tám, chín phần, để thợ trang điểm tô điểm lại một chút, nhất định sẽ không nhìn ra khác biệt.

“Nhưng anh không biết diễn.

” Thang Nhị Viên khẽ cau mày, giữa mấy anh em trong nhà, anh và Thang Tam Viên đúng là giống nhau nhất, nhưng mà anh không biết diễn kịch.

Lý Tâm Nhiên nở nụ cười, “Không biết diễn cũng không sao, cảnh diễn này là do một diễn viên khác làm chủ đạo, cậu nằm yên phối hợp là được.


Lê Xán vẫn luôn đứng ở bên cạnh nghe, nghe đến đó không nhịn được hỏi: “Phân đoạn gì mà cần phải nằm yên phối hợp?”
Thang Tam Viên nhìn về phía hắn khẽ mỉm cười, cố ý lớn tiếng nói: “Cảnh giường chiếu nha.


Lông mày của Lê Xán lập tức nhăn lại, không chút do dự nói: “Không được, mặt Nhị Viên có giống cậu tí nào đâu, phương pháp này không thể thực hiện được, thôi chờ cậu lành tay rồi quay bù sau đi.


Lý Tâm Nhiên không ủng hộ, “Nhưng mà tôi cảm thấy sườn mặt của hai người quả thật rất giống, nếu như quay bù sẽ rất lãng phí kinh phí.


“Rõ ràng không giống một tí nào, kinh phí cậu không cần lo làm gì, tiền không phải là vấn đề, kinh phí quay bù tôi chi.

” Giữa hai đầu lông mày của Lê Xán ẩn hiện sự tức giận, ở trong mắt hắn, Thang Nhị Viên chính là duy nhất, mặc dù là anh trai ruột của Thang Tam Viên, nhưng không hề giống một chút nào.

“Không cần phiền phức như vậy, tôi diễn là được.


” Thang Nhị Viên mở miệng, ngón tay của em trai mình bị thương, anh lại trùng hợp ở đây, hỗ trợ một chút cũng là điều bình thường.

Không đợi Lê Xán lên tiếng phản đối, Thang Tam Viên lập tức vui vẻ đáp: “Cảm ơn anh trai!”
Lê Xán không vui nhíu mày, lại không có tư cách ngăn cản, chỉ có thể tối sầm mặt đứng ở một bên nhìn chằm chằm Thang Nhị Viên, Thang Nhị Viên không nhìn thẳng vào mắt hắn, hoặc là nói vốn dĩ Thang Nhị Viên cũng không phát hiện ra.

Thang Tam Viên nhìn bộ mặt đen xì của Lê Xán, sung sướng ngân nga, mang Thang Nhị Viên vào phòng hóa trang để thợ trang điểm dặm nhẹ một lớp cho anh, tạo lại kiểu tóc, sau đó đích thân đổi trang phục là áo sơ mi trắng cho anh, cổ áo sơ mi trắng hơi rộng, lộ ra xương quai xanh tinh xảo của Thang Nhị Viên, trông vừa thanh thuần lại vừa gợi cảm.

Thang Nhị Viên tạo hình xong đi ra, Lý Tâm Nhiên không khỏi thở phào nhẹ nhõm, sườn mặt của Thang Nhị Viên nhìn từ xa không khác sườn mặt của Thang Tam Viên là mấy, chắc chắn có thể thay thế được.

LJ đã vào chỗ, Lý Tâm Nhiên kêu trợ lý dọn dẹp hiện trường, chỉ để lại vài nhân viên quan trọng trong phòng.

(*) LJ = Lighting Jockey: Người đảm nhiệm ánh sáng cho đoàn phim, kỹ thuật viên ánh sáng.

Lê Xán đương nhiên không đi ra ngoài, hắn khoanh tay đứng ở một bên, bầu không khí xung quanh tự nhiên trở nên lạnh như băng.

Người mẫu nam tên là Vương Nãi Thanh, cậu ta thấy đổi diễn viên thì hơi kinh ngạc một chút, chào Thang Nhị Viên một tiếng lấy lệ.

Màn diễn này là cảnh nhân vật mà Thang Nhị Viên đóng đang nằm ngủ trưa trên giường, ánh mặt trời vừa khéo hắt lên mặt anh, trông cực kỳ dịu dàng và xinh đẹp, Vương Nãi Thanh đi tới thấy cảnh này, không tự chủ bị hấp dẫn, sững sờ đứng đơ người nhìn anh, sau đó bước vào, đầu tiên là khẽ khàng vuốt ve gương mặt anh, sau đó không nhịn được bị quyến rũ, càng ngày càng làm tới, Thang Nhị Viên tỉnh lại, nhưng không giãy dụa, ngầm đồng ý cho Vương Nãi Thanh tiếp tục, thông qua cảnh diễn này, hai người thấu hiểu tâm ý của nhau, đột phá giới hạn.

Mọi thứ đã được sắp xếp ổn thoả, Thang Nhị Viên nằm trên chiếc giường lớn màu trắng, tấm chăn mềm mại đắp lên trên người, anh hít sâu một hơi, không hiểu sao bỗng thấy hơi căng thẳng, vô thức quay đầu liếc mắt nhìn Lê Xán một cái, Lê Xán cũng đang nhìn anh, mặt đen như đít nồi.

“Chuẩn bị xong chưa?” Lý Tâm Nhiên hỏi.

Thang Nhị Viên thu tầm mắt lại, gật đầu với Lý Tâm Nhiên, trợ lý trường quay đập bảng vang lên một tiếng “tạch”, trong phòng yên tĩnh lại.

Vương Nãi Thanh bước vào khung hình, đầu tiên cậu ta nhìn chằm chằm vào mặt của Thang Nhị Viên từ xa, ánh mắt dần dần trở nên si mê, sau đó miệng đắng lưỡi khô nới lỏng cổ áo, không tự chủ đi đến bên giường.

Năm nay Vương Nãi Thanh mới mười chín tuổi, có lẽ là lần đầu tiên diễn cảnh giường chiếu, động tác cứng đơ, diễn xuất bằng mắt cũng không tới.

Lý Tâm Nhiên: “Cắt! Vương Nãi Thanh, động tác của cậu tự nhiên hơn chút đi.



Kết quả lần thứ hai cậu ta vẫn diễn cực kỳ gượng gạo, Lý Tâm Nhiên không thể làm gì khác hơn là lại hô cắt, “Biểu cảm thay đổi tự nhiên hơn một chút.


Vương Nãi Thanh gật đầu, vừa quay đầu tức khắc đối diện với cặp mắt đen thùi lùi của Lê Xán, trong lòng lộp bộp một tiếng.

Cậu ta là nghệ sĩ trong công ty của Lê Xán, nhà đầu tư của bộ phim này cũng là Lê Xán, cậu ta không khỏi toát mồ hôi lạnh, tại sao boss lại dùng ánh mắt khủng bố như vậy nhìn mình, là đang ghét bỏ kỹ thuật diễn của mình không tốt sao?
Lòng cậu ta lộn tùng phèo, xong Lý Tâm Nhiên lại hô bắt đầu, lần này cậu ta diễn còn không bằng cả lần trước, lúc cởi áo tay run run.

“Cắt! Tay không được run, quay về chỗ cũ, diễn lại.


Vương Nãi Thanh càng căng thẳng hơn, sau khi bắt đầu, bước đầu tiên đã vung tay vung chân cùng một lúc, cứ như một đứa trẻ đang chập chững biết đi.

“Cắt! Sai rồi, làm lại.


“Cắt! Cởi quần áo cần cởi chầm chậm, không phải là kéo ra như thế!”
“Cắt! Cảm xúc không đúng, cần phải diễn ra một loại khó kìm lòng nổi, không phải như một tên dê xồm.



Không biết đã diễn đi diễn lại bao nhiêu lần, số lần NG càng nhiều, Vương Nãi Thanh càng căng thẳng hơn, càng diễn càng tệ, toàn bộ nhân viên trong phòng đều lặp lại hết lần này tới lần khác theo cậu ta.

“Cắt!” Lý Tâm Nhiên ngừng lại, đau đầu nhìn Vương Nãi Thanh, “A Thanh, không phải sốt sắng, cậu thả lỏng một chút, tìm cảm giác thử xem, gắng giữ cho tâm trạng ổn định.


Vương Nãi Thanh nuốt nước miếng một cái, nhận nước mà trợ lý đưa tới uống một ngụm, nỗ lực tỉnh táo lại, sau đó gật đầu với Lý Tâm Nhiên, “Vâng, đạo diễn.


Lý Tâm Nhiên gật đầu, trợ lý trường quay giơ bảng lên, Lý Tâm Nhiên nhìn vào màn hình: “Được, chuẩn bị, action!”
Lần này Vương Nãi Thanh biểu hiện khá hơn một chút, thuận thuận lợi lợi đi tới bên giường, tuy rằng lúc diễn vẫn còn hơi gượng, nhưng miễn cưỡng qua ải, ngồi xuống bên cạnh Thang Nhị Viên, từ từ cúi thấp đầu, tiến tới càng ngày càng gần.

Trừ Lê Xán ra thì Thang Nhị Viên chưa từng thân mật gần gũi với người đàn ông nào khác, vô thức phản cảm, hơi nhíu mày, có phần mâu thuẫn với cảnh diễn sắp tới.

Vương Nãi Thanh dựa theo nội dung bộ phim, với tay về phía mặt Thang Nhị Viên, ngay khi tay của cậu ta sắp chạm tới, Thang Nhị Viên không tự chủ nghiêng đầu tránh đi.

“Cắt!”

Thang Nhị Viên ngồi dậy nói xin lỗi: “Xin lỗi, ban nãy tôi vẫn chưa chuẩn bị xong.


Lý Tâm Nhiên tốt tính nở nụ cười, dù sao vừa rồi Vương Nãi Thanh NG nhiều lần như vậy, ảnh hưởng đến cảm xúc của Thang Nhị Viên là chuyện rất bình thường, “Không sao, đây là lần đầu tiên cậu đóng phim, có thể hiểu được mà, hiện giờ đã chuẩn bị xong chưa? Nếu như chuẩn bị xong rồi, vậy quay lại một lần nữa.


Thang Nhị Viên gật đầu, hít sâu một hơi nằm trở lại, tay anh đặt trong chăn lén lút nắm thành quả đấm, tự nói với mình lần này dù có thế nào thì cũng phải kiên trì, không được né tránh.

Lần này Vương Nãi Thanh diễn khá tốt, thuận lợi vượt qua ống kính, nhưng khi đi đến bên giường lại sơ ý vấp vào chân giường, lập tức ngã nhào, đè lên trên người Thang Nhị Viên.

Cậu ta vừa cao vừa nặng, Thang Nhị Viên bị đè đến phát đau, không nhịn được rên lên một tiếng.

Mặt Lê Xán lập tức đen kịt lại, dứt khoát bước tới xốc Vương Nãi Thanh lên.

“Có sao không?” Lê Xán ngồi ở bên giường, lo lắng nhìn chằm chằm vào Thang Nhị Viên hỏi.

Thang Nhị Viên xoa xoa vị trí bị đè lên, lắc đầu đáp, “Vẫn ổn…”
Sau khi Vương Nãi Thanh đứng vững, sờ sờ cái trán, nơi đó có chút đau, Lý Tâm Nhiên nhìn sang thì không khỏi nhăn mày, trán của Vương Nãi Thanh vừa khéo đập vào thanh vịn bằng sắt ở trên đầu giường, xước một mảng da, tuy rằng vết thương không lớn, nhưng lại đang ứa ra tia máu nho nhỏ.

Lý Tâm Nhiên vội vã kêu trợ lý sinh hoạt mang Vương Nãi Thanh đi xử lý vết thương, bất đắc dĩ thở dài một tiếng, cứ gập ghềnh trắc trở như vậy thì cảnh diễn này biết phải diễn tới khi nào đây.

Lúc này Thang Tam Viên vẫn luôn đứng ở bên cạnh xem cuộc vui bỗng nhiên lên tiếng: “A Thanh bị thương rồi, có lẽ sẽ không khỏi được trong một sớm một chiều đâu, hơn nữa tôi nhìn bộ dạng của cậu ấy, hẳn là không có một chút kinh nghiệm gì với sex, sợ là không diễn ra được hiệu quả mà anh muốn.


Lý Tâm Nhiên gật đầu, nhìn vào biểu hiện ban nãy của Vương Nãi Thanh là có thể thấy được, dù cậu ta có diễn tiếp một màn này thì cũng sẽ không lột tả được.

Lý Tâm Nhiên không nhịn được có chút hối hận, đều do khi trước cậu vội vã đi tìm diễn viên, cảm thấy nhân vật mà Vương Nãi Thanh đóng không cần phải có kỹ thuật diễn quá cao, vội vội vàng vàng chốt diễn viên chính, lại quên mất không hỏi cậu ta có kinh nghiệm giường chiếu không, bây giờ có muốn dạy thì cũng không kịp nữa rồi.

Thang Tam Viên đề nghị, “Chi bằng tìm thế thân đóng cảnh này thay cho cậu ta đi.


Lý Tâm Nhiên khó xử nhíu mày, “Phương pháp này cũng được, nhưng mà trong khoảng thời gian ngắn biết đi đâu tìm diễn viên đóng thế…”
Thang Tam Viên nở nụ cười, chỉ vào Lê Xán nói: “Ông chủ nhà chúng ta cũng được này, thân hình không khác A Thanh cho lắm, với cả phân đoạn trước A Thanh cũng đã quay xong rồi, chỉ cần cắt nối biên tập một chút, chuyển qua quay luôn phân đoạn trên giường là được, chưa kể một màn này còn được quay từ xa, hắn nằm nhoài trên người của anh tôi, chỉ cần để lộ ra bóng lưng, hơn nữa…”
Thang Tam Viên cố ý kéo dài tiếng nói, cười tủm tỉm: “Anh tôi và hắn cũng đã quen biết nhau lâu rồi, chắc chắn sẽ phối hợp ăn ý, trên giường cực kỳ ăn nhịp.

”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận