Bách Yêu Phổ

Trăng tròn đêm rằm, gió đêm se lạnh, Đào Yêu đứng trước miếu thần tài không quá to, tay nghịch cành cây.

“Cách miếu thần tài hai trăm bước về phía bắc có cái giếng cổ nằm dưới cây hòe, được xây bằng đá xanh, bốn mùa lạnh lẽo…” Đào Yêu đứng tại chỗ xoay tròn, nhánh cây chỉ về phía trước: “Bắc…”

Liễu công tử nhanh chóng ôm lấy bả vai nàng: “Cô chỉ về hướng nam rồi.”

Lắm Lời và Cút Xéo cùng thở dài.

Đào Yêu lúng túng hất tay Liễu công tử: “Ta biết đó là hướng nam, chỉ thử xem các huynh có mù quáng đi theo ta hay không thôi.”

Liễu công tử cực kỳ khinh thường.

Ba người một cáo đi về hướng bắc của miếu thần tài, vừa đi vừa tìm cây hòe, ở đó có cái giếng cổ. Quả nhiên còn chưa đến hai trăm bước đã nhìn thấy một gốc cây hòe bị sét đánh một nửa cùng một cái giếng bình thường nằm dưới tàn cây cách đó không xa. Song, ở chỗ cây hòe đặt một cái gánh thường nhìn thấy ở đầu đường, một bên là bếp lò, trên lò đặt một cái nồi, trong nồi nghi ngút khói, một bên là cái mâm đựng chén và rau, bên cạnh kê cái bàn nhỏ, bốn cái ghế. Một người đàn bà mặc váy xanh, mái tóc đen búi sau đầu cầm cái muôi gỗ, đưa lưng về phía họ, đang lau bàn.

Quán ăn khuya?!

Liễu công tử và Lắm Lời hít vào, đồng thanh: “Thơm quá.”

Nghe tiếng bước chân của họ, người đàn bà vừa lau bàn vừa nói: “Món chính tối nay là cháo cải thìa, mời các khách quan ngồi đây, cháo sắp ăn được rồi.”

Đào Yêu nhìn cái nồi nóng hổi, nói: “Muộn thế này rồi mà đại tẩu vẫn còn bày quán ư?”

“Tôi chỉ là một nữ nhân bình thường, ban ngày không giành được chỗ bán, đành chịu vất vả hơn, bán vào ban đêm vậy.” Người đàn bà quay mặt lại, cười tít mắt nhìn họ, “Ở đây tuy vắng vẻ nhưng có không ít người đi ngang vào ban đêm, cũng thường có các tiểu thư, công tử đến ném tiền vào giếng, họ nói cầu nguyện trước giếng vào đêm trăng thì điều ước sẽ thành hiện thực. Thường thì họ sẽ ghé vào quán của dì Vân ăn chén cháo bát mì cho ấm người rồi mới về nhà, buôn bán cũng không tệ.”

Đó là người đàn bà chừng ba mươi tuổi, giọng điệu trôi chảy không to không nhỏ, tuy ngũ quan bình thường nhưng sáng sủa.

Người đàn bà tự xưng là dì Vân cũng đánh giá họ một phen, cười nói: “Tối nay có trăng, các vị khách quan cũng tới đây ném tiền cầu nguyện đấy à? Hay là ngồi xuống đây, cháo quán tôi vừa ngon vừa rẻ.”

“Cũng được, vậy cho mỗi người một chén đi.” Đào Yêu cười hì hì ngồi xuống.

“Được.” Dì Vân vội vã lấy chén, nhanh tay múc ba chén cháo đặt lên bàn, sau đó nhìn Cút Xéo trong lòng Lắm Lời, cười nói: “Chú chó con này lạ quá, nửa đen nửa trắng, tôi còn thừa cục xương, không biết nó có ăn không.”

Lắm Lời trợn to mắt, nói: “Cái gì nó cũng ăn ạ.”

Dì Vân cười, nói: “Vậy được rồi, để tôi lấy cho nó.”

Nói xong, bà xoay người lấy cục xương đã được hầm chín trong gánh ra, gõ vào cái mâm rồi quăng xuống đất, Cút Xéo lập tức nhảy ra khỏi lòng Lắm Lời, gặm say sưa.

“Dễ nuôi quá.” Liễu công tử cầm thìa khuấy chén cháo nóng hổi.

“Dì Vân bán ở đây bao lâu rồi?” Đào Yêu thổi nhẹ chén cháo của mình, “Nghe giọng của dì không giống người địa phương lắm.”


Dì Vân lau tay, nói: “Tôi là người phương Bắc, theo chồng chuyển đến trấn Ô Đầu, bán ở đây gần một năm rồi.”

Đào Yêu tiếp tục thổi cháo: “Dì Vân vất vả thế này mà phu quân dì không đến giúp đỡ à?”

“Ông ấy cũng bận lắm.” Dì Vân quay đầu lại, cười, “Cháo của tôi phải ăn lúc còn nóng chứ để nguội không ngon đâu.”

Lắm Lời húp một miếng, tấm tắc khen: “Ngon quá.”

“Thế à?” Đào Yêu tỏ ra không tin, nói với Liễu công tử, “Huynh nếm thử xem, nếu ngon thật thì ta ăn.”

Liễu công tử chậm rãi ăn một thìa, gật đầu: “Không tệ.”

“Cô nương cứ an tâm mà ăn, tay nghề của dì Vân không tệ đâu.” Bà đi tới bàn, đặt chai nước tương xuống trước mặt Đào Yêu, “Nếu cô nương sợ nhạt thì rưới thêm vài giọt nước tương là được.”

Đào Yêu chăm chú nhìn tay bà, chợt nói: “Ta thấy tay dì Vân tốt quá, có phúc ghê.”

Dì Vân hứng thú hỏi: “Cô nương còn biết xem bói?”

“Nào, dì ngồi xuống đây.” Đào Yêu chuyển tới băng ghế dài, vỗ nhẹ xuống ghế, “Không dối dì Vân, cha ta là thầy bói, từ nhỏ nghe nhiều nên cũng hiểu được chút ít.”

“Thật ư?” Dì Vân ngồi xuống cạnh nàng, giơ tay phải ra, “Vậy cô nương xem giúp tôi với.”

“Dì Vân muốn xem cái gì? Tài vận?” Đào Yêu nói như thật, hoàn toàn phớt lờ ánh mắt thắc mắc của Liễu công tử và Lắm Lời.

Dì Vân thoáng ngớ người, nói: “Xem nhân duyên đi.”

“Được.” Đào Yêu nâng bàn tay bà trong tay mình, đầu ngón tay vuốt dọc theo đường chỉ tay của bà, “Dì Vân, ta thấy dì bấp bênh nửa đời người, e là không được chết già, nhân duyên cũng sớm biến thành khói bụi.”

Dì Vân nhướn mày, nhanh chóng rụt tay về, không vui nói: “Cô nương nói bậy bạ gì đó! Phu quân tôi còn sống, hai vợ chồng vui vẻ hòa thuận, cô nói thế chẳng khác nào trù ẻo tôi.”

“Thiếu cái gì sẽ hỏi cái đó.” Đào Yêu cười, tay vân vê nghịch bím tóc của mình, “Phu quân dì còn sống, nhưng dì lại chết rồi.”

Leng keng, leng keng. Đúng lúc này chiếc chuông vàng trên cổ tay nàng bỗng cử động, tiếng ngân lảnh lót trong làn gió đêm dưới ánh trăng. Liễu công tử và Lắm Lời đều biến sắc.

Dì Vân nghe vậy càng thêm tức giận, đứng phắt lên, trách mắng: “Tiểu cô nương này thật kỳ lạ, toàn nói bậy nói bạ.”

Đào Yêu chỉ cười, không nói gì.

Đột nhiên, dì Vân gãi toàn thân cứ như người có rận.


“Ngứa quá…” Bà càng gãi càng ngứa, giống như muốn cào rách lớp da của mình, từng luồng khí đen bốc ra khỏi những vết rách mang theo mùi hôi thối nồng nặc.

Cùng lúc đó, Lắm Lời hét to, nghiêng đầu, nôn thốc nôn tháo, Liễu công tử cũng tái mặt, che miệng cố gắng chịu đựng chứ không vật vã như Lắm Lời.

Nhìn lại chén cháo trên bàn, bên trong nào phải cháo cải thìa mà chỉ là chén nước đục ngầu, bên trong có mấy con sâu đen đang ngọ nguậy. Cục xương mà Cút Xéo gặm cũng chẳng phải là xương mà là đá.

Về phần dì Vân, bà chẳng sạch sẽ sáng sủa như ban nãy nữa mà áo quần rách bươm, cả người tản ra mùi hôi thối của hài cốt, tóc như cỏ khô, mặt biến thành đầu lâu, da khô quắt.

Dì Vân đau đớn chỉ vào Đào Yêu, giận dữ: “Ngươi bỏ cái gì lên người ta?”

“Chậc chậc, xem dáng vẻ như muốn ăn thịt người của dì kìa. Sao, muốn đánh nhau với ta?” Theo mỗi động tác của nàng, chiếc chuông vàng trên cổ tay phát ra âm thanh như cười nhạo: “Nhưng ta tốt bụng nhắc nhở một câu, ta không đánh nhau với con người.” Nàng ngừng lại, ngẩng đầu cười với dì Vân, “Vì trước khi ta ra tay, họ đã chết rồi.”

“Ngươi…” Luồng khí đen trên người dì Vân càng lúc càng đậm, càng lúc càng nhiều, bà ta đau đớn tru tréo, ngay cả cử động cũng không được.

Liễu công tử nhíu mày, kéo Lắm Lời qua một bên, cảnh giác quan sát hài cốt không biết an phận kia, đồng thời bịt kín mũi mình vì trong không khí có mùi rất hôi thối.

Chỉ chốc lát sau, khí đen dần phai nhạt, vang lên mấy tiếng “ken két”, hài cốt không gắng gượng nổi nữa, đổ xuống thành một đống xương khô.

Một con sâu đen dài chưa tới một tấc mềm nhũn như con tằm lén lút bò ra khỏi bộ xương, song, còn chưa kịp chạy trốn đã bị Đào Yêu bắt lấy. Nàng ụp hai bàn tay vào nhau, lúc mở ra thì không thấy con sâu đâu nữa, lòng bàn tay chỉ còn lại nhúm bụi đen tỏa ra ánh sáng xanh bên dưới ánh trăng.

Đào Yêu vội vàng moi tờ giấy bạc từ trong túi vải ra, cẩn thận bọc bụi đen lại, gấp giấy, sau đó hài lòng búng mấy cái vào gói giấy, chống nạnh cười to: “Không ngờ lại có được loại thuốc tốt thế này.”

Gánh hàng, bếp lò, bàn ghế thoáng chốc biến mất như bị gió quét đi.

Liễu công tử buông mũi ra, nôn khan một hồi, mắng: “Toàn là yêu khí!”

Lắm Lời nhăn mặt hỏi hắn: “Ban nãy chúng ta ăn mấy con sâu kia?”

Đào Yêu xoa cái đầu trọc lóc của cậu: “Yên tâm đi, sâu mẹ chết rồi, mấy đứa con của nó không gây hại được gì nữa đâu, ngày mai cậu thải ra là xong ấy mà.”

“Đào Yêu! Cô đã nhìn ra bộ mặt thật của nó ngay từ đầu rồi!” Lắm Lời vẫn thấy buồn nôn, trách cứ, “Vậy tại sao cô lại để bọn ta ăn cháo?!”

“Nếu không ăn, nhỡ nó đề phòng thì sao? Nó không đề phòng, ta mới rắc vài thứ lên ghế được chứ.” Đào Yêu nhún vai, “Cậu còn khen ngon đấy thôi.”

Lắm Lời lại nôn thốc nôn tháo.

Liễu công tử không cam lòng: “Sao lại thế chứ! Yêu khí nồng nặc thế mà, không lý nào ta lại không cảm nhận được!”


“Không thể trách huynh vô dụng được, là do loại yêu quái này đặc biệt quá thôi.”

“Con sâu này là…”

“Ứng Thanh.” Đào Yêu giơ gói giấy lên, “Những người sống hèn mọn sau khi chết đi, nếu được chôn ở nơi dung hòa mộc hỏa, cộng thêm bị nước thấm vào thì có thể sản sinh ra Ứng Thanh.” Nàng ngoái đầu nhìn cây hòe già, nói: “Nếu đoán không nhầm thì gốc cây hòe này là nơi chôn cất dì Vân, nhưng vì đã quá lâu, không có ai coi sóc nên mới không nhìn ra mộ phần. Vốn cũng không có gì, nhưng ai bảo người của trấn Ô Đầu lại xây miếu thần tài hợp hướng với cây hòe này chứ. Hằng ngày nhang khói ngập tràn, sinh sôi thành vùng đất dung hòa mộc hỏa, hơn nữa trong cái giếng cổ lại có nước, điều kiện tốt thế, không sinh ra một con Ứng Thanh thì thật có lỗi với tạo hóa.”

“Cô còn cười được!” Lắm Lời lấy tay áo lau miệng, “Ứng Thanh là gì? Là sâu Ứng Thanh mà trước kia cô nói hả?”

“Ứng Thanh, có độc, sinh ra từ hài cốt, có thể điều khiển hài cốt, hợp thể thành yêu, lấy yêu khí mê hoặc người phàm, cấy sâu con vào cơ thể con người, nếu không kịp ngăn chặn, một thời gian dài sau chắc chắn sẽ xảy ra đại họa.” Đào Yêu bỏ gói giấy bạc vào túi vải, “Biệt tài của nó là khiến người khác tán thành với nó, gọi dạ bảo vâng. Ban nãy hai người hít phải yêu khí, vậy nên dì Vân nói bà ta chỉ là ngươi bình thường thì hai người cũng nghĩ mình nhìn thấy người bình thường, nhưng ta lại nhìn thấy bộ xương cốt thối rữa bên trong hình dáng bà ta; bà ta nói Cút Xéo là chó, hai người cũng không phản bác, đến cả Cút Xéo cũng xui xẻo không thể tránh thoát, bà ta nói cục đá là khúc xương, Cút Xéo tin đó là khúc xương, gặm rất thỏa mãn. Có điều hít phải yêu khí cũng không sao, rắc rối là mấy con sâu ở trong bụng kìa. Ứng Thanh sinh sản rất nhanh, một con sâu mẹ có thể sinh ra mấy chục con sâu con trong một ngày, suốt thời gian dài qua, người tới đây chơi đêm không ít, không biết còn có bao nhiêu người bị yêu vật này đầu độc, ăn sâu vào bụng.”

Lắm Lời cố nhịn cơn buồn nôn: “Ăn sâu con thì bị sao?”

“Ăn sâu con thì sẽ bị nhiễm yêu độc, có điều không phải ai trúng độc cũng rắc rối.” Đào Yêu nói, “Rắc rối thực sự là những kẻ tin người mù quáng trong cuộc sống thường ngày, dù biết rõ đối phương không đúng nhưng lại không dám cãi lại. Chẳng hạn như Mã gia nương tử và muội muội của Hạ Sơn vậy. Thời gian càng dài, độc tính của sâu con càng ngấm sâu vào cơ thể, cuối cùng khiến họ biến dạng, khi đó, người khác nói họ là gì, họ sẽ cho rằng mình là như thế, người khác bảo họ làm gì, họ sẽ làm y như thế. Tựa như Mã lão thất nói vợ hắn là đồ bỏ đi, nàng ta nghe được, thế là dần dần không còn giống người bình thường nữa mà biến thành đồ bỏ ngay cả trang điểm, rửa mặt cũng không biết. Muội muội của Hạ Sơn cũng vậy, người khác nói nàng ta là heo, đây vốn dĩ là nỗi đau của nàng ta, cũng là nguyên nhân khiến nàng ta tự ti, do đó nàng ta nghe thế thì cũng dần dần biến thành heo. Vật này khác với yêu quái bình thường, nó được sinh ra dựa vào mỗi người, không muốn tu luyện thành tinh mà chỉ muốn lây truyền yêu độc cho loài người để làm thú vui, phải giết.” Dứt lời, nàng chỉ vào Lắm Lời và Liễu công tử: “Hai người còn không mau dập đầu cảm ơn ta đi! Sâu mẹ đã chết, tất cả những con sâu con được nó sinh ra cũng sẽ chết, không thể gây hại cho người khác được nữa. Nếu ta không phán đoán chính xác, sớm nhìn thấu sự tồn tại của Ứng Thanh khi bắt mạch cho Mã gia nương tử và nhanh chóng giết con yêu quái này, chắc chắn sau này hai người sẽ gặp phiền toái, biết đâu có người nào đó nói Liễu công tử xấu như khỉ hoặc là nói với Lắm Lời là đùi gà ngon lắm…”

Liễu công tử lườm nàng: “Cô đã nói Ứng Thanh chỉ hại được kẻ tin người mù quáng thôi, ta là người mặt ngọc eo thon chân dài lên được phòng khách xuống được phòng bếp, là sự tồn tại còn xuất sắc hơn cả thần tiên. Cho dù cô không giết sâu mẹ thì mấy con sâu con này cũng chả làm gì được ta.”

“Eo thon chân dài…” Đào Yêu giả vờ buồn nôn.

Giờ phút này chỉ có Lắm Lời buồn bã nhìn đống xương khô dưới đất: “Nói thế nghĩa là chủ nhân của bộ xương này từng sống khổ cực, đáng thương lắm. Tuy sau khi chết bà ấy còn tạo ra yêu quái, gây tai họa không nhỏ nhưng chúng ta vẫn nên chôn cất bà ấy đàng hoàng. Nhưng không biết tên tuổi quê quán của bà ấy, làm sao để hóa vàng đây, haiz.”

Đào Yêu đảo mắt, kéo Liễu công tử qua một quên, thầm thì.

Liễu công tử nhướn mày: “Ta không đi! Người dưới đó phiền phức lắm, tuy ta có thể lên trời xuống địa phủ nhưng không muốn lãng phí tài năng vì chút chuyện nhỏ này.”

“Nhanh thôi mà, chỉ là tìm mấy người bạn thân của huynh để dò hỏi thông tin sinh tử của bà ấy, hỏi họ tên nguyên quán là xong mà. Lắm Lời lương thiện của chúng ta muốn niệm kinh siêu độ cho bà ấy, huynh không thấy nó buồn bã sắp khóc tới nơi rồi à? Hơn nữa hôm nay nó còn ăn sâu đó, tội nghiệp ghê.”

“Ta lấy đâu ra bạn thân! Nhưng mà sao hôm nay cô lại tốt với tiểu hòa thượng thế?”

“Hôm nay ta vui thôi… Hì hì hì, hơn nữa cũng phải cảm tạ bà ấy, huynh cũng biết loại yêu quái như Ứng Thanh đâu phải mèo hay chó muốn gặp là gặp, may mắn lắm mới gặp một con đó!”

“Đợi đã, cô tình nguyện cứu người chỉ là vì đống bụi xác Ứng Thanh ư?”

“Chứ không thì sao?”

“Cô lấy cái thứ gớm ghiếc đó để làm gì?”

“Ngày nào đó gieo lên người Lôi Thần, có khi bọn ta trăm năm hòa hợp cũng nên, hì hì.”

“Cô không sợ bị sét đánh chết thật à…”

“Bớt nói nhảm, mau đi làm việc đi!”

“Được rồi, ký sổ, đây cũng là việc do chính miệng cô cầu xin ta làm đó.”

“Coi như một nửa việc thôi, đối với Liễu công tử, việc này dễ ẹc ấy mà.”


“Cút!”

***

Sáng sớm hôm sau, tại rừng cây cách cái giếng cổ rất xa bỗng xuất hiện một phần mộ đơn giản, trước mộ có đóng một cái cọc gỗ, ghi là “Hứa Phi Vân chi mộ”.

Lắm Lời ngồi trước mộ tụng kinh suốt đêm.

Trời sắp sáng, Liễu công tử trở về từ chốn nào đó kể hết sự việc cho Đào Yêu nghe.

Hắn nói trong sổ sinh tử ghi bà ấy họ Hứa tên Phi Vân, quê Lạc Dương, ba mươi năm trước theo nhà chồng chuyển đến trấn Ô Đầu, tính tình hiền thục, chưa từng làm trái lời phu quân, sợ nói sai sẽ khiến phu quân không vui, còn răm rắp nghe chồng hơn cả Mã gia nương tử. Phu quân của bà ấy là người có học ôm mộng làm quan, mười ngón tay không dính nước, thấy cuộc sống ngày càng khó khăn, Hứa nương tử bèn mở hàng cháo và mì, chường mặt ra đường buôn bán kiếm sống. Phu quân bà ấy vừa vui vẻ lấy tiền do bà kiếm được vừa trách mắng bà ngu dốt, làm xấu mặt gia đình, nhưng bà ấy vẫn không nói tiếng nào, tưởng rằng chỉ cần mình lúc nào cũng cúi đầu gọi dạ bảo vâng là có thể sống đời sống kiếp với hắn ta. Sau đó, phu quân bà mèo mù vớ phải cá rán, được ban cho chức quan nhỏ, lại được tiểu thư nhà giàu để mắt, vậy là hắn ta tìm lý do để bỏ vợ. Sau ngày bị nhận thư bỏ vợ, Hứa nướng tử treo cổ tự vẫn, phu quân bà chôn cất qua loa dưới gốc cây hòe, ngay cả bia mộ của không ghi là của ai, sau đó lập tức đi nhậm chức.

Kể xong, Liễu công tử nói tiếp: “Ta đã sẵn tiện tra luôn tình hình hiện tại của phu quân bà ấy.”

“Thế nào?” Lắm Lời nghiêng đầu hỏi: “Có gặp báo ứng không?”

“Không có.” Liễu công tử nhìn mộ phần trước mắt: “Hắn ta cưới được tiểu thư nhà giàu, sinh hai trai một gái, bây giờ tuy không làm quan nữa nhưng cuộc sống rất nhàn nhã, giàu có.”

Đào Yêu ngáp một cái, tiếp tục ném vàng mã vào đống lửa, tự nhủ: “Xem đi, chết cũng vô ích. So với làm vật để sâu Ứng Thanh sinh sống, chẳng thà sống còn hơn.”

Lắm Lời tiếp tục tụng kinh, Cút Xéo đã cuộn thành một cục lông ngủ ngon lành, Liễu công tử ngồi cùng nàng trước đống lửa, tro bụi từ vàng mã bay lên, lốm đốm bay trong gió.

Hạ Sơn tiễn họ rời khỏi trấn Ô Đầu, hắn vui sướng như một đứa trẻ, nói trong một đêm muội muội đã bình thường trở lại.

Đào Yêu không nói sự thật cho hắn biết, cũng không lấy tiền của hắn, chỉ nhờ hắn thuê giúp một con thuyền, nàng nói họ phải đi về hướng bắc.

Hạ Sơn thấy họ giống như là thần tiên, đến cả Mã gia nương tử hiện đang sống tạm ở nhà hắn cũng đã tỉnh táo, tuy vẫn còn âu sầu nhưng ít ra là không tìm cái chết nữa, hắn nói chờ một thời gian ngắn nữa xem tình hình rồi sẽ sắp xếp cho nàng ấy.

Trước khi chia tay, Hạ Sơn vẫn hơi không an lòng, nhỏ giọng hỏi Đào Yêu: “Căn bệnh kỳ lạ đó chữa tận gốc rồi thật ư? Sẽ không tái phát chứ? Đào đại phu, hay là cô để lại cho tôi phương thuốc, nhỡ có chuyện gì thì tôi cũng biết đường ứng phó.

Đào Yêu nghĩ ngợi, nhặt cục đá viết dưới đất mấy chữ, sau đó phủi tay, nói với Hạ Sơn: “Phương thuốc chỉ có thế thôi, ngươi xem rồi làm theo.”

Dứt lời, nàng nhảy lên thuyền y như con thỏ, chỉ vào phía trước, hứng khởi nói: “Lên đường, hướng bắc!”

Liễu công tử khoanh tay, gật đầu: “Giờ thì không chỉ sai rồi.”

Lắm Lời và Cút Xéo lén cười rúc rích.

Người lái thuyền khởi động, xuôi dòng rời đi.

Hạ Sơn đứng trên bờ vẫy tay, đến khi không thấy bóng dáng họ nữa mới cúi đầu nhìn phương thuốc mà Đào Yêu để lại.

Trên mặt đất chỉ có một câu: Sao phải sống hèn mọn?



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận