Bạch Nguyệt Quang Của Bạo Quân Tàn Độc


Nghìn năm về trước, Đại Yến đời thứ hai.
Rừng sâu thăm thẳm, gió khẽ thổi nhẹ.
Bức tranh an tĩnh nơi thiên nhiên bỗng xuất hiện tiếng chuông bạc ngân vang lảnh lót.

Từ trong rừng sâu, hiện ra thân ảnh của một thiếu niên xinh đẹp đến sống động lòng người.
Thiếu niên vận áo long bào ngồi trên lưng ngựa, một thân khí phách rực rỡ như hoa, trong trẻo tươi mát, khiến cho người ta cảm thấy như có gió xuân hóa tuyết, phong lưu ngàn dặm.
Dường như phong cảnh cũng mờ dần đi để thành phông nền cho thiếu niên nổi bật.
Thiếu niên vì mải đuổi theo con mồi, phi ngựa sâu vào rừng.
Cận vệ của thiếu niên, chỉ biết âm thầm kêu khổ.
Hoàng đế bệ hạ lá ngọc cành vàng, có thể cảnh giác hiểm nguy một chút được không?
Dưới ánh nắng mặt trời chói mắt, giữa tiếng rì rào của cây lá, vị hoàng đế trẻ tuổi ngày một khuất bóng.

Người cận vệ vất vả cố gắng phi ngựa đuổi theo, chỉ mong sao đừng mất dấu vị hoàng đế trẻ tuổi, nếu hoàng đế xảy ra mệnh hệ gì, trăm nghìn cái mạng của y cũng chẳng bù đắp được.
Vị hoàng đế tôn quý ngồi trên lưng ngựa, cảm nhận không khí êm dịu, nghe thấy tiếng gọi hoang dã của sự tự do.

Thiếu niên cực kì phấn khích, nhưng bỗng nhiên nàng ngửi thấy mùi máu tươi quỷ dị.
Mày xinh của nàng khẽ chau lại.
Một khắc lơ đãng, con mồi nàng đang truy đuổi lập tức biến mất không còn dấu vết.
Vừa lúc người cận vệ xuất hiện, là người bảo hộ hoàng đế bao năm, y đương nhiên cảm nhận được mùi máu tươi, không khỏi sinh lòng lo lắng.
- "Bệ hạ, thần ngửi thấy có mùi máu tươi, e rằng có nguy hiểm..."
Nhưng ngay lập tức giọng nói khản đặc không rõ thanh trầm của nàng đã nhẹ nhàng ngắt lời y.
- "Trẫm cũng ngửi thấy nhưng không cảm nhận được sát khí, Tiểu Thất, ngươi không cần quá đa nghi..."
Sau đó, hoàng đế bệ hạ xuống ngựa, tiến về phía một nam nhân đang nằm bất động.
Cách họ mấy bước chân, dưới tán cây bóng đổ dài trên mặt đất, một nam nhân dựa vào thân cây, đôi mắt hổ phách nhắm nghiền, hắc y đen tuyền cũng chẳng thể che dấu nổi máu tươi nhuộm đỏ.
Tiểu Thất thầm than một tiếng.


Y lập tức nhanh nhẹn chạy đến chỗ nam nhân lạ mặt bị thương kia, vừa khéo đứng chắn trước nam nhân và bệ hạ.
Đến khi nhìn thấy nam nhân bị thương kia, dung mạo tuấn tú vô song của hắn khiến Tiểu Thất ngẩn ngơ.

Hoàng đế bệ hạ của y cũng đẹp, nhưng vẻ đẹp của thiếu niên nghiêng về vẻ thanh tú dịu dàng, phong tình vạn chủng.

Tuy vậy, sự lạnh nhạt trong đôi mắt hồ thu của thiếu niên toát ra vẻ không giận mà uy của bậc đế vương, khiến người ta đôi khi sẽ quên mất đi vẻ thanh tú vốn có.
Còn vị nam nhân trước mắt này, phải biết diễn tả như thế nào đây?
Nếu vẻ đẹp của hoàng đế bệ hạ là thanh tú lạnh nhạt như con sóng ngoài biển cả, thì vị trước mắt này lại kiêu ngạo khinh cuồng, u ám ảm đạm của vầng trăng lạnh lẽo.
Hoàng đế bệ hạ mở miệng, lời nói như vàng tựa ngọc.
- "Tiểu Thất, đưa người này về cùng ta."
Tiểu Thất cực kì muốn khóc thương rơi lệ.
Y cảm thấy bệ hạ thương người đến vậy, chẳng có chút đề phòng kẻ khác, sau này sao có thể tránh được hiểm nguy, hơn nữa bệ hạ còn là hoàng đế một quốc?
Lòng y càng thêm quyết tâm phải bảo vệ bệ hạ chu toàn.
Mà vị hoàng đế được cho là thiện lương, chẳng bao giờ cảnh giác đề phòng kia, nơi góc khuất lại lặng lẽ thu ám khí ẩn trong tay áo.
Hoàng đế bệ hạ tổ chức đi săn, lúc trở lại không mang theo thú, lại mang về một người.
Đó là một nam nhân bị thương rất nặng.
Không ngoài dự đoán, hoàng đế lương thiện đến thế, nên ngài quyết định để người nam nhân kia ở trong trại của ngài dưỡng thương.

Ngài còn phái thái y đến điều trị cho hắn.
Trời đã về đêm, gió thổi lạnh lẽo, thiếu niên đến thăm người nam nhân bị thương.
Chẳng ngờ khi nàng bước vào, đã thấy hắn đang ung dung bình thản ngồi ở trên giường, trông chẳng có vẻ gì là bị thương nặng.
Mắt đối mắt, hai người nhìn nhau chằm chằm, như muốn thăm dò đối phương.
Sau ngàn năm, họ lại gặp nhau.

Chỉ tiếc rằng, có những thứ đã không còn như trước.
Hắn vẫn là Thái tử Ma quốc, còn nàng đã trở thành "nữ vương" chốn hồng trần.
Nhất Dạ nhận ra nàng, nhưng nàng đương nhiên không nhận ra hắn.

Vị Thái tử Ma quốc khẽ liếm môi, đôi mắt lấp lánh ý cười.

Vân Mặc cất tiếng phá vỡ sự im lặng quỷ dị giữa hai người.
- "Ngươi đã bình phục rồi ư?"
Giọng nói của nàng khàn khàn chẳng rõ thanh trầm, thực sự vô cùng khó nghe.
Dù đã trôi qua ngàn năm, nhưng thanh âm của nàng thế nào, hắn vẫn nhớ như in.

Bởi vì nàng là người đầu tiên dám đơn độc cầm kiếm đến giết hắn, khiến cuộc sống tẻ nhạt của hắn có chút thú vị.

Thanh âm của nàng lúc ấy tuy nhiễm đầy sát khí nhưng trong trẻo như chim sơn ca, lại mang theo vài phần cao ngạo.
Từng lời từng lời, bất giác khắc sâu vào tâm trí hắn, khó mà quên được.
Người trước mắt này, là dùng thuốc phá hủy thanh giọng sao?
Cũng khó trách, bởi vì hiện giờ nàng đang nữ phẫn nam trang.
Nàng có thể dối lừa toàn bộ giang sơn Đại Yến, nhưng sao nàng có thể che mắt được thần linh, ma quỷ?
- "Đa tạ cô nương, tại hạ đã tỉnh rồi."
Giọng của hắn mang vài phần tản mạn lười biếng, lại có muốn trêu ngươi ai đó.
Vị hoàng đế cao ngạo quả nhiên giật mình, đôi mày thanh tú khẽ chau lại.
Từ trước đến giờ nàng luôn cẩn thận bảo vệ giới tính của mình, ai cũng chưa nhìn được thấu.
Vậy mà nam nhân lạ mặt này, sao hắn có thể nhìn ra?
Đáy lòng nàng nổi lên tia lạnh giá, ám khí trong ống tay chuẩn bị vung lên.
Bỗng nhiên có giọng nói bẩm báo bên ngoài.
- "Khởi bẩm bệ hạ, thái hậu nghe tin bệ hạ là người săn thú nhiều nhất đêm qua, nên có đem chiếc khăn chính tay thái hậu thêu đến ban thưởng."
Vân Mặc tạm thời thu ám khí lại, lạnh lùng ra ngoài, nhận chiếc khăn thêu.

Đó là một chiếc khăn rất tinh xảo, thêu con rồng vờn bên khóm hoa, bên trên là hai chữ "Vân Mặc".
Sát khí của Vân Mặc đã tản đi không ít.


Nàng trầm mặc cất chiếc khăn vào trong ngực.
Người thái giám khẽ nói với nàng.
- "Thái hậu có nhờ nô tài chuyển lời đến bệ hạ rằng, thái hậu đã chọn ra một số cô nương như ý, rất mong bệ hạ sớm hồi kinh để chọn lựa."
Cuối cùng thì mục đích chính của thái hậu vẫn là việc này.
Phải rồi, hoàng đế bệ hạ năm nay 16, tuấn tú vô song, trị quốc an khang, lương thiện thương người.

Ngài tốt đẹp đến như vậy, mà thần dân Đại Yến vẫn chưa có điểm hài lòng.
Bởi vì hiện nay ngài 16 tuổi, tại sao hậu cung vẫn trống vắng cô quạnh?
Thái hậu lo lắng về người kế tự mà sốt ruột đến muốn điên.
Hoàng đế bệ hạ đã từng khước từ biết bao cô nương do đích thân thái hậu lựa chọn.
Trách tầm nhìn của Vân Mặc quá cao, hay là nàng có bệnh không tiện nói?
Vân Mặc thì chỉ cảm thấy một trận đau đầu.
Nàng phất tay áo cho người thái giám kia rời đi, tỏ vẻ bản thân đã hiểu ý thái hậu.
Đến khi chỉ còn lại mình nàng, sát khí ẩn dưới đáy mắt khẽ lóe lên.
Ngay khi Vân Mặc bước vào trong trại, ám khí từ trong tay áo của nàng vung ra, hướng thẳng về phía Nhất Dạ.
Nhưng chẳng ngờ được, những ám khí của nàng nhanh chóng hóa thành bột mịn.
Còn vị nam nhân xa lạ nào đó, từ bao giờ đã đứng trước mặt nàng.
- "Tiểu cô nương có can đảm thật đấy, lại muốn giết ta?"
Vân Mặc hoảng hốt khi nhìn gương mặt yêu nghiệt trước mắt.
Làm sao hắn có thể...hóa tan ám khí của nàng?
Hắn là ai?
Vân Mặc cực kì kinh sợ mà âm thầm đánh giá hắn.
Mẫu hậu của Nhất Dạ vốn là công chúa loài cửu vĩ hồ, nhan sắc đẹp đến nghịch thiên, ngay cả Ma vương cũng tuấn tú vô song, hắn là Thái tử Ma quốc, từ khi sinh ra đã trở hữu gương mặt vừa tà mị lại tuấn tú yêu nghiệt, hội tụ hết thảy toàn bộ vẻ đẹp của mẹ cha.

Nhưng tiểu cô nương trước mắt cho dù là tiên nữ hay phàm nhân, đều không bị vẻ đẹp của hắn mê hoặc, chỉ có lòng phòng bị cực mạnh với hắn.
Nhất Dạ khẽ nheo mắt, hắn định thi triển ma pháp mê hoặc nàng, để xem khi nàng là phàm nhân, liệu có còn chống cự được ma pháp của hắn? Nhưng thật kì lạ, tiểu cô nương không bị ảnh hưởng, đôi mắt xinh đẹp vẫn phẫn nộ nhìn hắn như muốn giết người.
Tuy vậy, khi là phàm nhân, nàng cũng đã thay đổi.
Nếu như trước khi, nàng có thể cùng hắn bất phân thắng bại, thì hiện giờ chỉ có thể bi phẫn nhìn hắn mà không thể phản kháng.
Trong quá trình Nhất Dạ thi triển ma pháp định mê hoặc Vân Mặc, Vân Mặc nhìn thấy ánh mắt ma mị như có ngọn lửa nhảy nhót trong mắt hắn, nàng đã hiểu, hắn không phải là con người!
- "Trẫm chỉ là vua một quốc, ngươi muốn gì, chỉ cần trong khả năng của trẫm, trẫm sẽ đáp ứng ngươi, chỉ cần, ngươi bảo vệ bí mật của trẫm."

Vân Mặc trấn định, nhìn thẳng vào mắt Nhất Dạ.
Bất tri bất giác, nàng phải hạ mình trước một người.
Mang hắn về, là sai lầm của nàng.
Giữa hai người, đã định sẵn là nghiệt duyên, tương sinh tương khắc.
Nhất Dạ khẽ cong môi, hắn bắt đầu thích tiểu tiên nữ khi nàng là phàm nhân rồi đấy.
- "Thật buồn cười! Tiểu cô nương là muốn ra điều kiện với ta?"
- "Phải."
- "Vậy nếu thứ ta muốn là tính mạng của nàng, nàng sẽ cho ta chứ?"
Đôi mắt Vân Mặc ánh lên tia sáng.
Nàng không thể tin được nhìn vào nam nhân yêu nghiệt trước mắt.
Trái tim của nàng đập thình thịch, sau đó chậm rãi siết chặt ám khí đang giấu trong tay.
Rất nhiều suy nghĩ chậm rãi lưu chuyển trong đầu, sát khí nồng đậm không thể che giấu nơi đáy mắt.

Nhất Dạ thản nhiên nhìn toàn bộ biểu hiện của nàng, hắn tự nhiên cảm thấy tức cười.
- "Đùa nàng thôi, ta muốn nàng đưa ta đi cùng.

Nàng ở đâu, ta ở đó."
Ngay lập tức, người trước mắt hắn liền nhẹ nhàng thở ra.
- "Trẫm...đồng ý."
Tiểu cô nương khẽ xoay người, bóng lưng lạnh nhạt kiều diễm liền biến mất.
Nhớ đến vị tiên tử cuồng ngạo trong quá khứ, lại nghĩ đến vẻ tức giận nhưng chẳng thể phản kháng được của nàng, Nhất Dạ bất giác cong môi.
Đêm ấy gió lạnh, hoàng đế bệ hạ vẫn chưa ngủ.

Nàng đứng ở nơi tập dượt, gương cung bắn tên suốt đêm.
Hôm nay nàng mới nhận ra, nàng quá yếu.
Lần đầu tiên, Vân Mặc cảm nhận được sự bất lực trước một người.
Lại một lần nữa gương cung, mũi tên xé gió lao đi, xuyên qua hồng tâm.
Trong khi đó, bàn tay xinh đẹp của nàng, vì sử dung lực đạo quá mạnh, đã rướm máu.
Ánh mắt của vị nữ vương ẩn hiện sát khí trong màn đêm lạnh lẽo.
- "Ta nhất định, sẽ giết được ngươi!".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận