Bắc Vương Yêu Nghiệt Siêu Phàm

Bác Long Thuật!

Cơ thể đơn độc của Sở Ninh bị bao phủ ba mươi vòng Thần Hoàn bay vụt lên không như đại giao, muốn hủy diệt chân long.

Nhưng Vân Hiên võ chủ làm sao trở thành rồng trước mặt Bắc Vương Đại Hạ được?

Ông ta chỉ là một cây kiếm đáng thương mà thôi.

Tay, khuỷu tay, chân của Sở Ninh hóa thành vũ khí sắc bén không có gì địch nổi, thể hiện kỹ năng khủng khiếp trong việc đánh nhau.

Ban đầu, Vân Hiên võ chủ còn có thể dốc sức đỡ đòn, nhưng khi hai tay ông ta bị bẻ gãy, động ở bụng cũng mất đi ánh sáng thì đã hoàn toàn không có khả

năng chống đỡ mà đứng im nhìn cái chết.

Cơ thể tàn tạ của ông ta như chiếc thuyền con lênh đênh trong biển sóng gió lớn, máu bắn ra tung tóe.

Ánh mắt của Sở Ninh lạnh băng, chưa từng khựng lại chút nào.

Cá nhân hắn không có quá nhiều hận ý với Vân Hiên võ chủ, bởi vì đối phương hoàn toàn không có uy hiếp với hắn.

Mọi việc ông ta làm đều như một kẻ ngốc. Hắn cũng chẳng cần thiết ra tay.


Chỉ là muốn bắt Vân Hiên võ chủ để giết gà dọa khỉ, nói với các tu giả Thanh Châu biết nếu có ý đồ gây chiến với Đại Hạ thì phải trả một cái giá rất đắt!

Ầm!

Sở Ninh xông đến, cơ thể của Vân Hiên võ chủ bị cắt thành hai khúc, máu tươi bản ra nhuộm hồng cả bầu trời!

“Vân Hiên võ chủ chết rồi...”

Võ chủ Mộc Việt, Vũ Lạc đang bị Động của Tân Tú Minh bao vây ở nơi xa, nhìn cảnh sau lưng mà sợ hãi, hàm rung lên cầm cập và hối hận không thôi.

Kiêu ngạo thế này. Làm sao họ chống lại được. Vân Hiên võ chủ chết cũng là kết cục của bọn họ!

Sở Ninh thét một tiếng dài, ánh sáng màu đỏ lượn lờ quanh thân dần dần bị mất sạch, sau đó nổ tung.

“Bắc Vương!” Trong Ngọc Môn Quan, Tề Vương và các tướng lĩnh đều sôi trào nhiệt huyết. Lúc trước họ thần phục dưới trướng Đại Hạ chỉ vì muốn sống.

Nhưng lúc này.

Một loại cảm xúc khó hiểu siết chặt lấy trái tim, khiến lần đầu họ cảm giác. được tự hào.


Những cảm xúc này đều tự hào vì Đại Hạ. Đại Hạ được Bắc Vương dẫn đầu, còn sợ gì không quật khởi?

Ngoài Ngọc Môn Quan của Đại Hạ, từng đốm sáng đỏ nở tung ra.

Sát ý của Sở Ninh cuồn cuộn khắp nơi, tuy hắn chưa rút đao ra lại có uy áp đè bẹp xung quanh.

€ó thể những cái này chính là cuộc tàn sát khiến cho Thanh Châu Đại quốc sợ hãi.

Từng cái xác Động Hùng Chủ bị đánh chia năm xẻ bảy, ngã từ trời cao xuống hòa lẫn với bụi băm.

Sau một nén nhang.

Sở Ninh dừng lại, đứng một mình giữa không trung.

Mười lăm chủ Tân Mị Đại Quốc cùng rơi trên mặt đất, sợ khiếp vía. Tất cả những kẻ xúi giục trận chiến này, đều đã đền tội.

Nhưng họ vẫn sợ Bắc Vương truy trách, không muốn đứng dưới bầu trời với hắn.

Sở Ninh không nói gì, chỉ khép hờ hai mắt lại.

Lúc hắn đánh gục sáu mươi lăm vị chủ Động Hùng, cũng đã âm thầm lấy tinh hoa máu của đối phương.

Lúc này.

Những Tạo Hoá Chủng trong cơ thể hắn cũng đã tăng đến ba trăm viên rồi, mỗi giọt máu đều dính một sợi thần huy.

'Thoáng chốc.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận