Bắc Vương Yêu Nghiệt Siêu Phàm

Phía đông Thanh Châu, nước lớn thưa thớt

Cho tới cực Đông thì cũng chỉ thấy cờ của một nước. lớn tung bay mà thôi, bên trên lượn lờ ánh sáng tím, cho thấy đây là một hoàng triều.

Nó sừng sững như một kẻ khổng lồ toạ trấn phương đông, quốc vận hưng thịnh, mang theo dấu ấn thời gian, linh thổ trải dài, thể hiện sự bá đạo.

Đây là Đông Thắng hoàng triều.

Ngoài Tử phủ hoàng giả còn có quân vương cai trị, đại quân Siêu Phàm trấn thủ, có thể tuỳ ý tung hoành ở

Thanh Châu.

'Tại một vách núi, dị tượng xuất hiện, ánh sáng tím lập loè rực rỡ như nắng gặt.

Một thanh niên có mái tóc đen như thác, toàn thân phủ đầy vẩy đang quỳ trước vách núi.

Cơ thể hắn ta run rẩy, nắm đấm siết chặt.

Hắn ta từng là thiên tài đứng đầu Thanh Châu, chưa từng thất bại.

Một lần bại trận khiến sự ngông cuồng, tự tôn của một thái tử đều bị kẻ kia giẫm đạp xuống dưới bùn, hắn ta như có chó nhà có tang mà trống về Đông Thắng.

Đây là việc vô cùng nhục nhã.

“Biết mình thua ở đâu chưa?”, từ trong vách núi truyền ra một giọng nói lạnh lùng.


“Không biết!”, Đông Thắng thái tử lắc đầu.

“Trước khi ngươi thua, 20 năm cuộc đời ngươi trôi qua quá thuận lợi!”

“Thuận lợi tới mức quên đi bản thân không phải bán thuần huyết, thuận lợi tới mức không chịu đựng được một lần thất bại!", trong vách núi truyền ra âm thanh.

“Trong cuộc đời mỗi người, có ai mà không bao giờ thua cuộc!”

Một đôi mắt tím nhìn thẳng vào trong nội tâm của Đông Thắng thái tử: “Ngươi không có một trái tim biết chấp nhận thì sao có thể đi con đường vô địch?”

“Có một trái tim biết chấp nhận?”

Đông Thẳng thái tử thì thầm.

“Con đường vô địch cũng có giới hạn!”

“Có kẻ bách chiến bách thắng, trái tim không hề dao động, tiếp tục tiến về trước!”

“Có người chịu hết cô đơn, cho tới khi tu vi đạt được thành tục thì mới được thiên hạ biết tới!”

“Ngươi, là loại nào?”

Giọng nói trong vách núi tiếp tục chất vấn. Đông Thẳng thái tử im lặng. Hăn ta hít sâu một hơi, mắt nhắm lại.

Hồi lâu sau mới mở ra, bên trong đã trở nên bình thản.

“Phụ hoàng, ta đã hiếu=

Đông Thẳng thái tử đứng dậy, cởi áo giáp màu tím: “Đông Thắng ta có một con sông Vấn Hà, ta sẽ thành người đưa đò cho bá tánh, dùng nó để luyện tâm, ngày

sau tu vi tiến bộ, ta mới tự mình thu hồi sát thân kiếm!”

“Xem ra thua bởi Đại Hạ Bắc Vương cũng là chuyện tốt đối với ngươi!”

“Đại Hạ Bắc Vương không có hoàng triều trợ giúp, cả đời khó có thể vào Động!”

Trong vách núi vang lên âm thanh khen ngợi. Ngộ tính, thiên phú của t đều là xuất sắc nhất, nếu †âm cảnh có thể vượt qua thử thách thì sẽ thành bảo. vật.

Điều đáng tiếc là đối phương đã không thể đi con đường vô địch của bán thuần huyết.

“Đông Thăng bệ hạ...”

Lúc này, một ông lão đột ngột hiện ra, thi lễ với vách núi.

Ông ta nhìn thoáng qua Đông Thắng thái tử, vẻ mặt có chút chần chờ.


“Nói!", trong vách núi truyền ra mệnh lệnh.

“Đại Hạ Bắc Vương đã thành công nhảy từ Siêu Phàm Ngũ Cực vào Động!”

“Vả lại, hắn đã lên được Thanh Châu Thiên Tuyệt bảng!”, ông lão cung kính nói.

Tĩnh mịch! Trong vách núi cũng im lặng đáng sợ.

Hai câu này là cho Đông Thắng thái tử định rời đi vừa tỉnh táo bỗng trở nên hoang mang.

Người nọ!

Mới thăng cấp lên Siêu Phàm Ngũ Cực mà đã gõ mở cửa Động, còn lên được Thiên Tuyệt bảng?

Sự u ám mới bị xua tan lại bao trùm lấy hắn ta, lần này còn mãnh liệt hơn trước, từ miệng Đông Thắng thái †ử phát ra tiếng dã thú gầm gừ, trong mắt chảy ra huyết lệ, máu nhỏ giọt ai cũng giật mình.

Đại Hạ Bắc Vương tiến bộ quá nhanh, nhanh tới mức làm hắn ta tuyệt vọng và bất lực.

“Ngươi không bao giờ đánh bại được tai, lời này như tiếng chuông quanh quẩn khiến Đông Thắng thái tử khó thở.

“Phụ hoàng!”

“Ta bằng lòng thay cho hoàng đệ đi lấy lại Đông Thắng sát thân kiếm!”

“Kiếm này chứa đựng vinh quang của phụ hoàng, tuyệt đối không thể để mất!”

Một âm thanh ngạo mạn lạnh lẽo vang lên.

Hư không chấn động, một loạt bóng người hiện ra, †ay áo tung bay như tám chiến thần, tuấn tú phi thường.

Cha mẹ sinh con trời sinh tính, mỗi người mỗi khác.


Đông Hoàng hiện tại có 9 người con, Đông Thắng thái tử là nhỏ tuổi nhất.

Tám người còn lại đều là thiên kiêu tuyệt thế, từng tiến vào bảng kiêu tử Thanh Châu, nổi tiếng vô cùng.

“Các ngươi thỉnh chiến như thế là là muốn nói cho tu giả Thanh Châu biết Đông Thắng hoàng triều chúng ta không dám nhận thua!”, khí tức bùng nổ tận trời xanh, vách núi lắc lư.

'Tám người con của Đông Hoàng im lặng.

Đánh nhau cùng thế hê, Đông Thắng đã thua.

Nếu bọn họ tiếp tục khiêu chiến thì đúng là quá mất mặt.

Đông Thắng đứng đầu Thanh Châu được nhiều nước cung phụng, còn chưa thống nhất Thanh Châu mà đã khiến cho người ta bàn tán sao?

“Bổn hoàng đã có quyết định của mình, các ngươi lui xuống, lo mà tu hành đi!", hơi thở trong vách núi biến mất.

“Vâng!”

Tám người con của Đông Hoàng rời đi, chỉ còn Đông Thắng thái tử đứng đó.

“Có người tiến vào khu Ngũ Cực trong bí cảnh Hoá Long sao?”

Trong Đông Thắng hoàng triều, một người ăn mặc như tiều phu, áo bào tro, con ngươi đột nhiên rực sáng.

Đây là vì kích động khi gặp được đối thủ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận