Bà Xã, Anh Chỉ Thương Em


Tiết Giai Ny tức giận nổi trận lôi đình, hận không thể tiến lên tát anh ta hai cái, miệng chó không phun ngà voi mà!
"Bình tĩnh, bây giờ nếu anh không có lòng tốt nhắc nhở em thì lát nữa người khác sẽ ngửi được."
Tiết Giai Ny hít một hơi thật sâu, không thể so đo với một tên lưu manh được, lúc ở bên cạnh anh ta, trong lòng bỗng nhiên nảy ra suy nghĩ, lặng yên không một tiếng động chen chân vào, ra tay, tưởng khiến anh ngã một cái, kết quả bị anh bắt, cô không cam lòng né tránh, phát hiện sức lực của anh lớn hơn mình, tức nhất là, căn bản anh ta là người có học võ!
Lần trước ở trên bong thuyền, chắc chắn là anh ta cố ý giả vờ mà !
Vương bát đản! khiến cô bị lừa mà!
"Buông!" Cô buồn bực xấu hổ nói.

"Tôi nói cô người phụ nữ dã man lại không biết tốt xấu gì cả! Có lòng tốt nhắc nhở cô quay về ký túc xá thay quần áo, kết quả lọt vào mưu tính của cô, nếu không phải tôi tỉnh táo, có lẽ bây giờ đang quỳ rạp trên mặt đất làm trò cười?" Quan Hạo Lê chế trụ cổ tay của cô.

Lần trước ở bong thuyền, là anh nhất thời vô ý, cùng một sự việc hoàn toàn không có khả năng xảy ra lần thứ hai , tuy rằng anh vẫn luôn bất cần đời, nhưng kỹ thuậthì anh cũng có học qua mấy năm , đối phó với cô chỉ là việc nhỏ!
"Vương bát đản! Anh mau buông ra!" Tiết Giai Ny vẫn luôn kiêu ngạo về bãn lĩnh của mình nhưng hôm nay coi như gặp được đối thủ chân chính, trong lòng khó tránh khỏi căm giận bất bình, nhất là thua trên tay một công tử bột , cô rất oan uổng!
"Gian ngoan mất linh.

.

.

.

.

." Quan Hạo Lê đang chuẩn bị dạy dỗ cô, kết quả đột nhiên đầu của cô đâm vào, khiến anh tránh không kịp, đúng lúc" tiếp xúc thân mật "với cô.

Vốn dĩ Tiết Giai Ny muốn dùng cái trán đụng vào anh ta , kết quả anh nghiêng đầu, đúng lúc đáp lại bằng tư thế hôn môi, nháy mắt, vẻ mặt của hai người rất kỳ lạ.

Quan Hạo Lê rất ngạc nhiên vì môi của cô lại có thể ngọt ngào, hợp khẩu vị, mềm mại, lại có hương thơm, khiến anh không nỡ buông ra, có lẽ là ý nghĩ trong lòng thúc dục anh, thật sự hôn.

.

.

.

.

.

Con ngươi Tiết Giai Ny trừng thật to , có chút ngây dại.

Anh chẳng những không buông ra , còn.

.

.

.

.


.

Hôn cô nữa?
"Ngô.

.

.

.

.

." Cô không nghe theo vùng vẫy, trong cổ họng phát ra âm thanh"ngô ngô”.

Sau vài giây, Quan Hạo Lê buông cô ra , anh ngây người, ma xui quỷ khiến thế nào mà lại hôn này người phụ nữ dã man này chứ? Huống chi trên người cô còn tản ra mùi lạ.

o(╯□╰)o
Chắc chắn là anh trúng tà rồi!
"Ba" một tiếng, Quan Hạo Lê không thể tin ôm gương mặt của mình, cô lại có thể đánh mình?
"Đồ lưu manh! Vương bát đản! Không ngờ anh là loại người mặt người dạ thú!" Tiết Giai Ny xấu hổ và giận dữ mắng.

Khỏang cách hai người cách sân thể dục vốn không xa,động tĩnh như vậy đương nhiên sẽ dẫn tới vài người vây xem, Tiết Giai Ny tức giận đến bể phổi, sự đáp lễ trước mắt đều do tên đàn ông cặn bã này ban cho, từ nay về sau cô cũng đừng mong có được một ngày bình an !
"Ôi !Người phụ nữ dã man này! Cô có thể nói một chút đạo lý được không? Chuyện mới vừa rồi là do cô tự mình đụng trước, tôi vốn muốn tránh né, kết quả không cẩn thận.

.

.

.

.

.

Làm sao mà cô có thể đổ hết trách nhiệm lên đầu tôi được?" Từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu tiên Quan Hạo Lê bị người ta tát, trong lòng khó tránh khỏi tích tụ.

"Vương bát đản! Anh đừng có được tiện nghi còn khoe mã! Rốt cuộc là tại sao lại ra như vậy, trong lòng anh biết rõ ràng!" Tiết Giai Ny mắng.

Quan Hạo Lê bực mình thì bực, nhưng vừa rồi đúng là mình bị quỷ ám mới hôn cô nàng, vì vậy mà anh đuối lý, cũng không có tranh cãi nhiều.

Nhìn thấy người vây quanh ngày càng nhiều, Tiết Giai Ny đẩy anh ra chạy về ký túc xá, hôm nay thật sự là mất hết mặt mũi , xem chừng không đến ngày mai, trường học sẽ truyền ra, đều do cái tên đàn ông xấu xa kia!
"Này! Cô tắm hết bao lâu hả? Thời gian của tôi rất quý giá đó ." Quan Hạo Lê nói sau lưng cô.

Nếu không phải chung quanh có rất nhiều đồng học, Tiết Giai Ny cam đoan mình sẽ quay lại ra sức đá anh ta mấy cái, quân tử báo thù mười năm không muộn! ╭(╯ ╰)╮ chờ coi!
Cát Xuyến đến bên cạnh Quan Hạo Lê: "Bác sĩ Quan, đầu óc anh không phải nở hoa hả?"
Quan Hạo Lê hít một hơi thật sâu, hôm nay anh tới nơi này không phải để cãi nhau.

"Có chuyện gì thì xin nói thẳng."

"Anh cảm thấy trải qua chuyện vừa rồi, Giai Ny còn có thể tới gặp anh sao?"
“Cô ấy đã đồng ý với tôi rồi ."
"Kế hoạch luôn có thay đổi, làm một người đàn ông, anh không biết là chính mình vừa rồi hành động quá hẹp hòi sao?" Cát Xuyến bĩu môi.

"Tôi hẹp hòi sao?" Quan hạo lê kinh ngạc chỉ vào chính mình.

"Chẳng lẽ không đúng sao? Trước mặt nhiều bạn học như vậy, anh thì có đủ mặt mũi rồi nhưng còn của Giai Ny đâu?"
"Là cô ấy không nói đạo lý trước đây.

.

.

.

.

." Sau khi Quan Hạo Lê nói được một nửa liền im miệng, Cát Xuyến phân tích cũng không sai, sự tình đã phát triển trở thành như vậy, tranh cãi cũng đâu có ý nghĩa gì?
"Này, đàn ông phải rộng lượng một chút mới có vẻ đáng yêu, quá nhỏ mọn chỉ khiến cho người ta chán ghét."
Khóe miệng Quan Hạo Lê run rẩy vài cái, suy cho cùng, cô ấy vẫn đánh giá thấp mình?
"Tôi nói thẳng vào vấn đề, hôm nay tới nơi này là muốn biết Lương Chân Chân ở đâu, hi vọng có thể nói cho tôi biết."
Cát Xuyến thản nhiên liếc mắt nhìn anh: "Không biết, cho dù tôi biết, tôi.

.

.

.

.

.

Cũng không khả năng nói cho anh biết."
"Bạn học Cát, tôi cảm thấy cô phải là người lý trí nhất trong ba người, bọn họ là hai người làm mình làm mẩy với nhau, là bạn bè, chúng ta phải giúp cho bọn họ tốt hơn mới phải , chứ không phải thờ ơ như vậy” Quan Hạo Lê tận tình khuyên bảo.

"Không có nửa câu ăn ý, đi thong thả, không tiễn!" Cát Xuyến cười lạnh một tiếng, chạy nhanh về hướng ký túc xá, muốn từ trong miệng cô biết được nơi Chân Chân đến, kiếp sau đi !
Quan Hạo Lê thất bại đập vào thân xe, xuất sư bất lợi! Ngay cả hai nữ sinh nhỏ cũng không lo xong, khi trở về chắc chắn sẽ bị Nam Cung cười nhạo.

******.

Tiết Giai Ny ngồi ở trên giường càng nghĩ càng tức giận , mạnh mẽ chà đạp chú gấu nhỏ Winnie the Pooh ở trong lòng, tưởng tượng nó là Sát Thiên Đao vương bát đản Quan Hạo Lê!
Cát Xuyến đẩy cửa tiến vào vừa vặn thấy dáng vẻ khổ Đại cừu thâm của cô: "Trời ơi! Tôi là đứa nhỏ đáng thương! Đến lông cũng bị người ta kéo mà."
"Cát gia, mình hận chết tên vô lại Quan Hạo Lê ! Mình muốn quyết đấu với anh ta!" Tiết Giai ny hai mắt phún lửa.

"Phốc! Cậu nói gì? Quyết đấu?" Cát Xuyến thiếu chút nữa sặc một hơi.


"Đúng vậy."
"Hôm nay không phải cậu đã thử qua sao? Bản lĩnh của anh ta không dưới cậu đâu, vả lại sức lực của nam nữ lại khác xa nhau, cậu sẽ chịu thiệt thòi." Cát Xuyến có lòng tốt khuyên nhủ.

"Đương nhiên sẽ không giống như vậy, ba ván thắng hai là được."Dường như Tiết Giai Ny quyết tâm muốn giành lại cơn tức này.

"Giai Ny, nghe mình , đừng xúc động."
"Mình không cam lòng!" Tính khí của cô rất mạnh, không chọc phải cô thì thôi, chọc cô nóng nảy mới có thể trông coi nhiều việc như vậy, dù gì cũng phải giành lại cơn tức này.

"Được rồi, cậu muốn làm sao?"
"Hạ chiến thư!" Tiết Giai Ny nghiến răng nghiến lợi nói, cô cũng không tin mình không thắng được cái đồ xấu xa kia!
Cát Xuyến nhún vai, cô biết Giai Ny thuộc loại người không bộc phát thì thôi, lúc bộc phát rồi thì dù thế nào cũng phải tranh giành thắng thua, xem ra, Quan Hạo Lê là thậ sự đã chạm tới điểm mấu chốt của cô.

"Thi đấu những hạng nào?"
"Taekwondo, bắn cung và cưỡi ngựa."
--_--7c7c7c
Vẻ mặt Cát Xuyến đen lại, môi run run: "Cậu xác định?"
"Đương nhiên!" Tiết Giai Ny rất là tự tin cong môi, ba hạng này đều là sở trường tốt nhất của cô.

"Giai Ny, nghe chị khuyên một câu, hay là bỏ taekwondo đi, cậu cũng đã đánh nhau với người ta rồi, thắng bại đã phân, sao còn muốn lấy trứng chọi đá vậy? Không phải tự lấy phiền nhiễu sao? Hơn nữa, thể lực trên người cậu cũng không như người." Cát Xuyến thành tâm đề nghị nói.

Tiết Giai Ny im lặng vài giây: "Được rồi, hạng thứ nhất thật sự mình không nắm chắc sẽ thắng."
"Nếu muốn thắng, nhất định phải xuất ra bản lĩnh của mình."
"Uh, đã hiểu."
Suy nghĩ tường tận, cô quyết định đổi Taekwondo thành.

.

.

.

.

.

Cờ vây, cô đã từng thề không bao giờ chạm vào nó nữa, nhưng hôm nay, lại không thể không nhớ lại lại.

Cờ vây, là sở tích chung của cô và A Duyệt, ba năm trung học, hai người thường xuyên ở cùng nhau cắt gọt mài dũa, mỗi lần như vậy cô đều chơi xấu để thắng , mà anh ấy, luôn cười cưng chìu, cố ý để cô làm vậy.

Kỳ thật, đều không phải là do kỹ thuật đánh cờ của cô không tinh mà do anh ấy quá lợi hại! Ở phương diện này, anh đặc biệt có thiên phú, dường như có rất ít đối thủ.

Từ sau khi hai người chia tay, rốt cuộc cô cũng không chạm qua cờ vây, bởi vì thấy nó, sẽ xuất hiện nhiều hồi ức tốt đẹp, khiến lòng cô đau đớn rất nhiều, khiến không thể hô hấp.

Hồi nhỏ, do ba mẹ bận công việc, không có thời gian chăm sóc cô, liền gởi cô ở nhà ông bà ngoại, ông ngoại là tư lệnh quân khu, về hưu ở nhà không có việc gì liền thích đánh cờ vây, từ nhả lại ông ngoại cô dốc lòng dạy, coi như là có chút thành công, ai mà ngờ thiên ngoại hữu thiên, cô bại bởi Quan Cảnh Duyệt.

Tiếp xúc với bắn súng là việc tình cờ, có một lần ông ngoại dẫn cô đến sân tập bắn, khi đó cô đơn thuần là cảm thấy chơi rất vui, bởi vì tuổi còn nhỏ, cô chỉ có thể đứng ở một bên nhìn, ngay cả tư cách sờ súng cũng không có, sau khi lớn một chút liền năn nỉ anh họ mang cô đến sân tập bắn chơi, chơi mãi chơi mãi liền sinh ra hứng thú, nghỉ đông và nghỉ hè mỗi năm, cô đều cùng với anh họ luyện tập bắn, mặc dù không thể cả mười lần đều bắn trúng mục tiêu, nhưng trúng mục tiêu cũng trên tám mươi, đã là thành tích không tệ.

Về phần cưỡi ngựa, đều là được ba bồi dưỡng ra, ông đặc biệt thích cưỡi ngựa, vì vậy mà vào chu nhật khi con cái nhà người ta đi khu vui chơi, thì cô lại thường phải đến trường đua ngựa.

Ba mục này, đã là sở trường đặc biệt từ nhỏ của cô.

Quan Hạo Lê, anh đợi mà nhận thua đi! Trong lòng cô nói.

*****
Buổi sáng hôm sau, Quan Hạo Lê còn đang trong giấc mộng, liền nhận được tin nhắn chiến thư của Tiết Giai Ny: một tuần sau, thi đấu cờ vây, xạ kích và bắn, cưỡi ngựa, ba mục thắng hai, có dám hay không?
Quan Hạo Lê dụi dụi mắt, cho là mình nhìn hoa mắt, lại xem xét một lần, đúng vậy, là Tiết Giai Ny gởi tới, lơ đễnh quăng điện thoại qua một bên.


Một lúc sau, tiếng di động lại vang lên, anh chỉ có thể cầm lên: người nhát gan!
Nhìn đến ba chữ kia trong đầu anh lập tức hiện ra ánh mắt đầy kiêu ngạo của Tiết Giai Ny, ngón tay đưa lên lại hạ xuống: tôi là khinh thường với cô!
Bỏ đi! Sợ hãi cứ việc nói thẳng ! Người bình thường thật đúng là không dám tiếp chiến thư , tôi có thể hiểu được.

Những lời này đả kích lòng tự trọng của Quan Hạo Lê nghiêm trọng, giống như mắng anh là kẻ nhát gan, là điều mà anh không thể chấp nhận , lập tức trả lời: cô muốn ngược đãi mình, tôi đây sẽ không khách khí !
Khóe môi Tiết Giai Ny từ từ cong lên, rốt cuộc ai ngược đãi ai, còn chưa biết đâu!
Sau khi Quan Hạo Lê nhận được chiến thư, hai người liền hẹn thời gian, ngồi đối diện nhau bàn bạc tại sân bãi , vì nguyên nhân cả ba mục này đều có khó khăn nên đều tập trung thi ở một nơi, tiến hành chia ra ba ngày, chỉ cần ai thắng hai mục, đó là người thắng.

Về phần tiền đặt cược, có hơi lớn.

"Nếu tôi thắng, anh phải thừa nhận thua tôi, vả lại trong vòng một tuần phải là đầy tớ cho tôi, bưng trà rót nước v…v, chỉ cần là dặn dò , anh đều phải chấp hành vô điều kiện." Tiết Giai Ny tràn đầy tự tin.

"Cô không biết là yêu cầu của cô nhiều lắm sao?" Quan Hạo Lê bực mình, liếc nhìn cô.

"Anh sợ đánh cược chịu thua sao?" Tiết Giai Ny nhìn anh khiêu khích.

"Chê cười! Tôi mà sợ cô sao? Nếu tôi thắng, tôi cũng không có yêu cầu gì khác, cô phải nói cho tôi biết nơi Lương Chân Chân đang ở." Quan Hạo Lê trước sau vẫn không quên lời dặn của bạn tốt, mà ngay cả tiền cược là mình cũng hy sinh.

"Tiền đặt cược này là không thể được!Đổi lại." Tiết Giai Ny không đồng ý.

"Vì sao không được? Lúc đầu chúng ta quy định tiền đặt cược là do mình định, những mục thi đấu đều là do cô định, lẽ nào tiền đặt cược của tôi cũng phải trưng cầu sự đồng ý của cô sao?" Quan Hạo Lê hỏi lại.

Tiết Giai Ny biết anh ta nói đúng , nhưng cô đã đồng ý với Chân Chân , tuyệt đối không để lộ hành tung của cô với bất kỳ ai, kể cả mẹ Diệp.

"Đây là đánh cuộc giữa tôi và anh, tôi không muốn liên lụy tới người khác, Chân Chân là bạn tốt của tôi, tôi tuyệt đối sẽ không bán đứng cô ấy,anh bỏ suy nghĩ ấy đi!"
Quan Hạo Lê xem xét liếc mắt nhìn cô một cái, nhìn không ra, cô gái nhỏ này rất trọng tình nghĩa bỗng nhiên, trong đầu xẹt qua một cái ý tưởng, khóe môi không tự giác gợi lên nụ cười quỷ quái: "Nếu như vậy, tiền đặt cược của tôi là: tình một đêm."
"Không được!" Tiết Giai Ny không chút suy nghĩ liền cự tuyệt , đồ lưu manh!Trong đầu toàn những ý nghĩ lung tung!
"Cái gì cũng không được? Cô sợ hãi thua cứ việc nói thẳng, dù sao quy tắc đều là cô định ra , chút dũng khí cũng không có còn dám hạ chiến thư với tôi sao?" Quan Hạo Lê hừ lạnh một tiếng, trong mắt hiện lên một tia khinh thường.

Tiết Giai Ny bị giọng điệu kiêu căng của anh làm kích động, anh ta nói đúng, các mục thi đấu đều do mình định, vả lại ba mục này là cô am hiểu nhất , nhất định sẽ thắng!
"Hừ! Chắc chắn anh sẽ thua thê thảm!" Cô liếc xéo anh, cô sẽ không cho anh cơ hội thắng mình, vì vậy căn bản tiền đặt cược của anh không thể trở thành sự thật.

"Phải không? Vậy mỏi mắt mong chờ lâu."Khóe môi Quan Hạo Lê gợi lên độ cong đẹp đẽ, tiêu sái xoay người rời khỏi.

Đồ lưu manh! Chờ coi, chắc chắn tôi sẽ khiến anh thua tâm phục khẩu phục, ngoan ngoãn nghe tôi dặn dò, coi tôi chỉnh chết anh luôn! Tiết Giai Ny khép hờ mắt, trong đầu đang lên kế hoạch chỉnh người.

****
Sau khi Quan Hạo Lê về nhà cũng không có nhàn rỗi, anh nhận thấy ba mục này cũng không phải là Tiết Giai Ny tùy tiện chọn , nếu không có mười phần nắm chắc, cô cũng sẽ không lộ ra nụ cười tự tin như vậy.

Nếu cô ấy đã coi thường mình như vậy, thì hãy chờ kết quả thi đấu sau cùng vậy.

Đằng Cận Tư và Nam Cung Thần cũng biết được việc trận đấu của anh và Tiết Giai Ny, hai người giúp anh thu thập nhiều tư liệc có ích, biết người biết ta, mới trăm trận trăm thắng!
Chủ nhật, ba người lại tụ tập cùng một chỗ, đều chiếm lấy một bên sô pha, bắt đầu tán gẫu.

"Chậc chậc chậc! Thì ra bối cảnh của bạn học Tiết lại lớn như vậy, lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, cũng khó trách cô ta lại có một trái tim dũng mãnh như vậy , xạ kích và cưỡi ngựa đều là những mục yêu thích của đàn ông, mà cô ấy lại thích, thật sự nghi ngờ cô ta không phải phụ nữ mà." Quan Hạo Lê lục lọi tài liệu trong tay cảm thán nói.

"Từ nhỏ đã lớn lên ở quân khu, chơi như vậy cũng không có gì hiếm lạ." Ngược lại Đằng Cận Tư rất bình tĩnh.

"Bác sĩ Quan , vậy chẳng phải là cậu chắc chắn sẽ thua chứ?" Nam Cung Thần lo lắng mở miệng.

"Mình nói người chứ cậu người trẻ tuổi có thể đừng có nâng cao chí khí của người khác , hạ uy phong của mình !" Quan Hạo Lê thiếu chút nữa đá qua một cái.

"Cậu cũng đừng quá khinh địch, nếu Tiết Giai Ny nếu dám hạ chiến thiếp, đã nói lên ba mục này đều là sở trường của cô ấy." Đằng Cận Tư trầm ngâm nói.

Quan Hạo Lê nhẹ hớp một ngụm cà phê, bên trong đôi mắt đen nhấp nháy hào quang, cong môi: "Đấu với mình, cô ấy còn non nớt lắm."
---------------------


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận