Bà Xã À... Anh Sẽ Khiến Em Có Ý Định Lấy Chồng Mới Thôi!

Ôi...Không xong rồi...Căn bệnh...Căn bệnh...Nó lại tái phát nữa rồi!?....Phải làm sao đây!? Mắt tôi trợn ngược lên, tôi gồng lên đau điếng cố giữ lấy thăng bằng, tôi ngừng di chuyển và khựng lại...Cảm giác cứ như một ai đó đang dùng một lực nén trên tôi vậy, tay chân tôi bủn rủn, tôi mò mẫm mọi ngõ ngách như để tìm một thứ gì đó để nắm lấy, để cứu vớt tôi như là một người đang chết đuối dưới hồ, tôi lê lếch dưới nền nhà, tôi thở hổn hển, thở gấp điên dại, tôi rơm rớm nước mắt khi lúc nào cũng phải nghĩ đến chuyện chuẩn bị tâm lí đón nhận căn bệnh này một cách đột ngột, ngoài cổ tay ra thì các bộ phận khác tôi hoàn toàn không thể kiểm soát khi căn bệnh tái phát. Một ngày ít nhất tôi bị 4-5 lần, những lần bị đột ngột như thế tôi hoàn toàn không thể kiểm soát được bước đi và hành động của mình, bờ vai tôi run lẩy bẩy, cổ tay tôi thì gồng lên thay thế cho vai trò của bàn tay đang bị "Phế" đưa lên trán, lên mặt mũi. Tôi không biết mỗi khi tái phát như vậy thì mình đang làm những hành động điên rồ gì nữa, tôi còn thậm chí không biết tại sao mình lại làm thế. Nhìn bộ dạng của tôi lúc này...dị hợm lắm phải không? Tôi đã quen rồi,...3 năm tôi phải chống chọi với căn bệnh này rồi! Nhưng đêm mùng 2 tết mới là lần tôi bộc phát mạnh nhất....Mẹ tôi đã khóc...Bà đã...đau....Bà đã sót...Tôi biết...bà đang tự oán trách mình suốt bao năm nay sao lại vô tình với tôi...Tôi biết bà luôn bận rộn nên thông cảm cho bà lắm...

Hôm nay...Mẹ đưa tôi về thăm ông bà nội...Tôi chỉ buộc miệng hỏi thăm ông bà khi về đến nhà, tôi ghét phải về căn nhà này...

- Đây, bà cho này, con cầm về..._Bà nội lấy từ trong túi ra 100 ngàn

Tôi sót xa nhìn miếng giấy dơ bẩn đó và nghẹn ngào:- Con không lấy

- Cứ cầm đi để tiêu xài_Nói rồi bà dúi vào người tôi


Tôi gạt tay đang cầm miếng giấy 100 ngàn của bà ra:- Con không nhận_Tôi dứt khoát

Mẹ thì đứng đó nhìn tôi, bà nhìn tôi một cách sâu sắc nhưng cũng không khỏi thắc mắc. Sau thì bà nội vẫn chịu thua tôi, và tôi hối mẹ:- Mẹ ơi, về nhà xem vườn rau ba trồng đi, con cũng muốn ngắm hòn non bộ nhà mình trông ra sao_Tôi viện cớ một cách khéo léo để che mắt bà nội

- Um_Mẹ tôi gật đầu

Còn bà nội tôi thì lúc nào cũng nhìn soi mói mẹ tôi với đôi mắt sâu hun hút, tôi khó chịu cái không khí ngột ngạt này, cứ như không có sự sống, tôi vội vã:-Mẹ ơi mau lên

Mẹ dắt xe ra và không quên nhắc nhở tôi chào bà nội trước khi ra về:- Thưa ông bà nội con về_Tôi lạnh nhạt như mọi khi bước về căn nhà đó


Mẹ rồ máy, tôi leo lên xe và bà phóng đi. Trên xe,...một lúc lâu sau...Mẹ hỏi tôi:-Sao lúc nãy bà nội đưa con không nhận?

Tôi trả lời một cách hời hợt không cụ thể nhưng cũng đủ để mẹ nhận ra:- Mặc dù con có tiếc thì tiếc thật nhưng...Cho dù có chết thì con cũng không bao giờ nhận bất cứ thứ gì của cái nhà đó (Tôi đang nói đến bà nội)

- Sao con không nhận cho bà vui?

Tôi cố ý im lặng, mẹ tôi hiền lành thật!? Nhưng...tôi căm ghét bà nội? Phải rồi....Tôi là đứa cháu chẳng ra gì phải không? Tôi sót vì mẹ tôi lắm, bà làm việc vất vả bao nhiêu năm nay, phục tùng cho cái nhà đó đủ điều để rồi rốt cuộc bị hạ thấp, bị khinh thường, bị mang tiếng là muốn chiếm đoạt tài sản mẹ chồng? Tôi hiểu mẹ rõ hơn ai hết, bà là một người nhân hậu, có giáo dục. Bà luôn phải nhịn nhục cái nhà đó, tôi sót khi phải nhìn thấy cảnh đó lúc nào cũng xuất hiện trước mắt mình,...Mẹ tôi rất biết nhẫn nhịn, là một người vợ tốt, một đứa con dâu thảo, một người mẹ đảm đang. Bà rất biết điều, không giống như những nàng dâu ngày nay, mẹ là một người biết cư xử đúng mực, biết đúng biết sai, bà tần tảo lo toan mọi thứ, mẹ tôi luôn dành dụm ít nhất là cho tương lai con cái,...


Bà nội tôi? Ngoài tính đa nghi ra? Bà sợ mẹ tôi sẽ lấy hết "Của" nhà bà, tôi biết mẹ tôi cho dù có nghèo đến đâu nhưng bà cũng không bao giờ bán đi cái nhân cách của một con người. Tôi biết...mẹ đau lắm, đau vì bị sỉ nhục, đau vì những lời nói thâm độc ấy. Bà nội tôi chỉ luôn coi trọng địa vị và tiền tài đến nỗi bà sợ mẹ tôi sẽ cướp đi tài sản của bà. Kể từ khi dượng tôi_Một người biết kinh doanh cưới cô (Là em ruột của ba tôi), dượng thành đạt và rất sành sõi về chuyện làm ăn về thì bà nội lúc nào cũng chỉ xem mẹ tôi như là cỏ rác. Ba tôi không chịu được nữa và cùng với mẹ tôi dọn ra riêng nhưng lúc đó chỉ mình tôi bị "Kẹt" ở lại với ông bà nội còn 2 em thì theo ba mẹ...Những tháng ngày đó...như là đang ở trong một trại lính vậy. Vì tôi ở với bà nội nên tôi rõ tính bà hơn ai hết, tham lam, ích kỉ...NHững lời lẽ thâm độc trước đây đã từng đâm vào ruột gan mẹ đến nay...nạn nhân tiếp theo là tôi...đứa bé 12 tuổi. Còn nhớ lắm, sao quên được những lời lẽ cay độc thế? Và bà tham lam đến nỗi...có một ngày

- Vân Anh! Ra chặt dừa bán cho khách đi

- Sao con biết chặt?_Tôi hỏi ngây

- Mày cứ cầm dao rồi chặt thôi!! Mau lên! Khách đợi kìa!

Một tay tôi cầm dao, tay còn lại thì giữ chặt quả dừa, con dao vừa dài mà vừa nặng, bà nội thì loay hoay bán đồ cho khách. Đấy là đầu tiên trong đời tôi chặt dừa, năm lớp 6 ấy. Tôi nhấc dao lên, "Phập!" tôi đau rát, vết thương khoét sâu vào ngón tay tôi, máu chảy lênh láng chưa từng thấy nhưng tôi không khóc, tôi lặng im, tôi sợ những lời lẽ ấy!? Bà sẽ chửi tôi mất, tôi không biết làm gì ngoài im lặng, trước tiên là phải bán dừa cho khách trước đã, tôi giấu dẹm vết thương và loay hoay tìm bọc đựng dừa, tôi đựng dừa vào bọc vô tình ...Máu chảy vào trong bọc rồi!? Nhiều quá!? Nhiều đến nỗi nhuốm cả quả dừa đang màu xanh đã chuyển thành một màu đỏ tươi, trong bọc thì lênh láng máu!? Tôi mau đưa cho khách, khách nhìn tôi chằm chằm một hồi rồi đưa tiền bỏ đi ! Tôi có thể giấu được vết thương của mình nhưng...

- Mày bị đứt tay hả?_Bà nội tôi gắt gao


Tôi quay đầu lại, những đốm máu lan ra khắp nền nhà, một màu đỏ tươi và đọng lại. Tôi vội vã lấy cây lau nhà:- Dạ để con lau_Tôi quên béng cả việc vệ sinh vết thương, rát quá!?

Mẹ tôi thì biết được, bà lo lắng như muốn khóc rồi nói với bà nội tôi, van nài bà. Sau đó, bà nội không dám để tôi chặt dừa nữa nhưng tôi vẫn phải nghe những lời lẽ thô tục khi bà quát mắng tôi. Không sao, bà cứ sỉ vả, mắng mỏ tôi nhưng miễn để mẹ tôi được yên thì cái gì tôi cũng nghe lời bà, cho dù có phải nghe những lời nhục mạ và chà đạp ấy thì tôi cũng sẽ làm. Những ngày tháng ở đó không khác gì đang ở địa ngục vậy...Nhưng giờ đã khác, tôi 14 tuổi và đã tổng kết một năm học lớp 8, cuộc sống bây giờ của tôi không còn là ở cái địa ngục tối tăm ấy nữa mà là ở với những người mà tôi yêu thương. Hôm nay chỉ là tôi nể mặt mẹ đã năn nỉ nên tôi mới đi thăm bà nội.

Mẹ tôi đã bị chà đạp đủ rồi, bị nhục mạ đủ rồi! Bà không đáng bị như vậy, tôi đang nhìn đôi bàn tay bà,..bàn tay đẹp biết bao,..tuy đó không phải là những ngón búp măng, chỉ là những ngón xương bọc một lớp da, trắng như không có một hạt máu, đôi bàn tay gầy guộc đến nỗi thấy cả gân xanh gân đỏ nhưng nó đẹp lắm, nó đẹp vì sự lao động của bà, nó đẹp vì bà cứng rắn và không bỏ cuộc vì những thử thách khó khăn trong cuộc sống. Mẹ tôi yếu đuối lắm! Bà phải chống chọi với cuộc sống, là một người điềm tĩnh, biết cách hành xử. Bà mắc nhiều bệnh...Viên xoan, bệnh dạ dày và mắt bà đang mờ dần...Mặc dù chỉ mới có ba mấy tuổi nhưng bà yếu ớt xanh xao lắm, đôi mắt như mất hết thần khí, nhìn già và cằn cỗi hơn trước...

Bà nội tôi đã già rồi mà lời lẽ thô tục chua chát làm sao, tôi xem thường tờ giấy 100 ngàn đó, bà nội mà xúc phạm mẹ tôi nữa thì tôi sẽ không để yên cho bà đâu, tôi sẽ bảo vệ mẹ của mình bằng tất cả những gì tôi có thể làm được, thậm chí là...cho dù có hy sinh mạng sống của mình vì bà, tôi cũng sẵn sàng! Tôi thương mẹ lắm! À...còn cả ba và 2 em nữa chứ!

Và vẫn như thường lệ...Tôi mong chờ đến tối để được chia sẽ với anh những chuyện mà tôi đã gặp trong ngày hôm nay...


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận