Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây


“Cô có gì cứ nói đi, làm gì mà ấp a ấp úng thế?”
“Thật ra… Sau khi cô lên sân khấu, Thái Vũ Hàng và Mộ Nhã Kỳ đều đã đến.

Tôi muốn đi lên bảo cô nhưng Trương Ngọc không cho tôi lên.”
“Trương Ngọc? Tại sao?”
Trương Ngọc chính là người thay thế vị trí của Lý Tang Du trong lúc cô mang thai.

Bây giờ cô quay lại, cô ta tất nhiên bị giáng chức, trong lòng không phục mới có thể dùng việc công báo thù riêng.
Bây giờ, mọi người trong công ty chia làm hai phái, một phái là thái độ trung lập, một phái rõ ràng muốn xem kịch, còn âm thầm đạp thêm một phát.

Trương Ngọc chính là phái muốn xem kịch vui kia.
“Cô ta nói tổng giám đốc rất tức giận về cô nên cố ý không cho chúng tôi đi giải vây cho cô.


Tôi hỏi vì sao, cô ta nói là cô đội nón xanh cho tổng giám đốc, cho nên muốn dạy cô một bài học.”
“Cái gì? Lẽ nào lại như vậy?” Lý Tang Du nghe xong thì tức sôi máu.
Cô tận tâm tận lực làm việc cho công ty, ai ngờ từ trên xuống dưới đều đang muốn nhìn thấy cô xấu mặt.
Bởi vì cô đi cả đêm không về, Lục Huyền Lâm lại trả đũa cô như vậy sao?
Quả thực là gã đàn ông cặn bã!
Lý Tang Du càng nghĩ lại càng tức, đi thẳng vào phòng hóa trang.
“Anh Lục, tối nay anh nhất định phải chờ em đấy.

Em còn cố ý mang theo quà cho ông nội Lục.”
Anh Lục?
Mộ Nhã Kỳ quen biết với Lục Huyền Lâm sao?
Tại sao lúc cô không tìm thấy Nhã Kỳ, Lục Huyền Lâm cũng không nói là có quen biết?
Rõ ràng là cố ý chỉnh cô.
Vì chỉnh cô, khiến cô mất mặt mà lấy danh dự cùng lợi ích của công ty ra đặt cược, có phải Lý Tang Du cô nên cảm thấy rất vinh hạnh hay không?

Máu nóng dồn lên não, ngực nghẹn lại, cô cảm thấy mình sắp phát điên rồi.
Mộ Nhã Kỳ cầm cốc giấy trên bàn trang điểm lên, đang chuẩn bị uống nước thì nghiêng tay, cốc nước rơi xuống đất, nước bắn tung tóe, giọt nước rơi vào trên làn váy rồi lăn xuống đất, không để lại chút dấu vết gì.
Mộ Nhã Kỳ đang mặc một chiếc váy lụa màu xanh lam, ánh đèn phản chiếu vào chất lụa sáng bóng tạo thành từng gợn sóng, khiến cả người trông rất tao nhã điềm đạm.
“Ôi, váy của em…” Mộ Nhã Kỳ cố ý cao giọng thét lên một tiếng, lại không rõ cố ý hay vô tình nhìn Lý Tang Du đứng ở cửa.
So với dáng vẻ chật vật của Lý Tang Du bây giờ, quả thực là một trời một vực.
“Lý Tang Du!” Lục Huyền Lâm chỉ tay về phía cô: “Cô tìm cái khăn tới lau váy cho cô Nhã Kỳ.”
Lục Huyền Lâm lên tiếng, làm cho ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía cô.
Kiểu già mồm thế này, người sáng suốt vừa nhìn đã hiểu.
Mộ Nhã Kỳ không phải là đèn đã cạn dầu, danh tiếng lớn, càng được cưng chiều lại càng thêm kiêu căng.
Lý Tang Du thậm chí không hề chớp mắt, vẻ mặt cũng không thay đổi.
“Để tôi làm cho.” Triệu Nguyệt Sương không nhìn được nữa.
Nói thế nào thì Lý Tang Du cũng là một nhóm trưởng.

Muốn nhóm trưởng lau váy cho người ta, quá lừa người.

Cô ấy chẳng qua chỉ là một nhân viên nhỏ, lau thì lau, cũng không có chuyện gì lớn.
“Tôi bảo cô sao?” Giọng điệu Lục Huyền Lâm lạnh như băng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận