Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây


“Nhưng tôi không thích!” Phản ứng thành thật trong lòng đều hiện lên trên mặt Lý Tang Du.

“Cô không sợ tôi không đồng ý tham gia buổi công diễn?”
“Cùng lắm thì tôi đổi việc.


Nhìn gương mặt quang minh chính đại của Lý Tang Du, Thái Vũ Hàng đứng dậy khỏi người cô: “Đêm hôm khuya khoắt không nên ăn mặc như vậy mà đi khắp nơi, nhất là tại nhà của đàn ông độc thân.


A!
Lý Tang Du cúi đầu nhìn trên người mình, trang phục công sở, tất chân, cùng một đôi giày da màu đen, những cái này đều là trang phục rất bình thường, anh ta đang khen cô ư?
Cô lắc đầu, mình nghĩ nhiều rồi!
“Tóc tôi vẫn chưa sấy xong.


Yêu cầu này hợp lý, Lý Tang Du chỉ có thể ngoan ngoãn cầm máy sấy lên, một lần nữa sấy tóc cho anh ta.

Sấy tóc xong, Lý Tang Du lại nói về chương trình ngày mai, vẫn như cũ không nhận được câu trả lời mong muốn.

“Đồ tôi để trong va li bị nhăn hết rồi, đi ủi lại cho tôi, không được có một nếp nhăn nào.



Ủi quần áo cũng không phải sở trường của cô, chỉ một chiếc áo sơ mi cũng mất thời gian rất lâu.

Bầu không khí vừa yên tĩnh lại, nghe thấy tiếng ngáy.

Lý Tang Du nhìn Thái Vũ Hàng đang ngủ trên ghế sofa…
Biết anh ta đi từ nước ngoài về, chênh lệch múi giờ cũng là chuyện bình thường, cô cũng không so đo.

Cũng phải để anh ta nghỉ ngơi một chút, ngày mai xuất hiện hiệu quả sẽ tốt hơn.

Nhiệm vụ của cô cũng có thể hoàn thành một cách tốt đẹp hơn.

Nghĩ thông suốt, cô không quấy rầy anh ra nữa, động tác trên tay cũng không ngừng.

Trong phòng khách dần dần vang lên tiếng ngáy nho nhỏ.

Cũng không lâu lắm, lại vang lên tiếng thứ hai…
Thời gian chầm chậm trôi qua trong tiếng ngáy, bầu trời ngoài cửa sổ cũng dần trở nên trắng xóa.


Đột nhiên, cánh tay trong ngực cô bị kéo mạnh ra, sau đó một giọng nói bất mãn vang lên.

“Cô yêu thầm ư?”
Lý Tang Du buồn ngủ mở mắt ra, mờ mịt nhìn mọi thứ lạ lẫm trước mặt, hơn nửa ngày mới nhận ra mình đang ở đâu.

Giờ phút này cô đang dựa vào lòng Thái Vũ Hàng…
“Vụt!” Cô lập tức vụt khỏi người anh ta như lò xo.

Xong đời, cô cũng ngủ quên luôn.

“À, cái đó…” Lý Tang Du lau nước miếng trên khóe miệng, hồi lâu cũng không tìm ra lý do để giải thích.

Một ngày bận rộn mệt mỏi, cô có thể ngủ quên khi đang ngồi cũng không có gì lạ, kỳ lạ là lại của trong ngực người đàn ông khác.

Thái Vũ Hàng vẻ mặt ghét bỏ mà nhìn cô chảy nước miếng, đứng lên nhìn thoáng qua vết nước miếng trên người mình: “Đây là cái thói quen gì vậy? Thật buồn nôn.


“Xin lỗi, xin lỗi.

Vô tình ngủ quên mất, để tôi lau cho anh.

” Lý Tang Du vội đứng lên muốn dùng tay áo lau, không ngờ bị anh ta né ra, theo quán tính lảo đảo về phía trước.

Loạng choạng một hồi, cô giống như tìm đường chết mà lấy đi “chiếc khố” duy nhất đang quấn quanh thắt lưng anh ta.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận