Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây


Một bát mì ăn liền, thêm một quả trứng gà, ngon ở tầm thế giới!
Mấy phút sau, toàn bộ phòng bếp thoang thoảng mùi thơm.

Mùi thơm truyền đến phòng ngủ đang mở cửa trên tầng, Lục Huyền Lâm giật giật chóp mũi, nhíu mày một cái: Mùi gì đây?
Người phụ nữ kia đang làm gì vậy?
Lục Huyền Lâm đi ra khỏi phòng ngủ, đi tới phòng khách, thấy Lý Tang Du đang bưng bát, ngồi xuống ghế sofa chuẩn bị ăn.

“Gì đó?”
“Mì gói!”
Không trách Lục Huyền Lâm không biết mì gói, trước khi gả đi cô cũng chưa từng ăn.

Nghe vậy, Lục Huyền Lâm vừa nguôi ngoai cơn giận, trong nháy mắt chân mày cau lại: “Cô cho con tôi ăn rác à?”
Anh chưa từng ăn mì ăn liền, nhưng nghe nói qua.

“Nếu không thì sao?” Lý Tang Du hút một miệng đầy mì, phồng má hỏi.

“Muốn ăn cái gì thì gọi người giúp việc làm.


” Lục Huyền Lâm đi tới cướp cái bát trong tay cô.

Mới vừa mới chuẩn bị ăn ngấu nghiến, Lý Tang Du vội vàng nuốt vào thức ăn trong miệng, quắc mắt nhìn anh: “Gọi người giúp việc làm? Bọn họ ai nghe lời tôi chứ?”
Bình thường thế nào cô cũng không thấy có vấn đề gì, cũng không thể cướp miếng ăn của cô, nhất là bây giờ một ngày cô có thể ăn năm bữa.

Lục Huyền Lâm hơi ngẩn người.

Tình cảnh cô không được ai quan tâm này do một tay anh tạo ra.

Không ngờ bây giờ làm liên lụy con trai anh.

“Sau này dì Vương là người giúp việc riêng của cô.


“Đừng nói với tôi, bà ấy quyết một lòng với anh, tôi không muốn mình trở thành cái gai trong mắt người ta.

” Lý Tang Du vừa nói vừa cướp bát mì.


Kết quả bị Lục Huyền Lâm đổ hết, vứt cả bát vào thùng rác.

“A!” Một cơn giận xộc thẳng lên đầu Lý Tang Du.

Vừa mới ăn một miếng, cơn thèm ăn khiến cô suýt chút nữa nhảy cẫng lên, túm cổ áo anh, giận không kìm được hét lớn: “Tôi muốn kiện anh ngược đãi phụ nữ có thai.


Lúc này, Lục Huyền Lâm hiếm khi không tức giận, từ từ đẩy từng ngón tay cô ra, từ tốn nói câu: “Chờ!”
Anh đi vào phòng bếp.

Phòng bếp?
Lý Tang Du khó tin nhìn bóng người ở trong bếp.

Mấy khi anh vào bếp?
Phòng bếp là kiểu rộng mở, ngồi ở phòng ăn có thể nhìn thấy rất rõ ràng cảnh trong bếp.

Lý Tang Du ngơ ngác nhìn người không ngừng đi qua lại trong bếp, cho đến khi thức ăn bày trước mặt cô, cô mới hoàn hồn lại.

Cũng là một tô mì, mấy miếng súp lơ xanh, một miếng thịt màu hồng từ bữa trưa, một vắt mì Ý màu vàng, cộng thêm mùi thơm tỏa ra, kết hợp thành một đĩa mì Tây đủ màu sắc và hương thơm.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận