Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây


Cho tới bây giờ Lý Tang Du giống như một con nhím, đụng vào chỗ nào đâm vào chỗ đó, tính tình kiên cường giọng điệu cứng rắn.

Ngoan ngoãn dịu dàng như nước giống như hôm nay, đối với Lục Huyền Lâm mà nói thật sự là ngoại lệ.

Giờ phút này Lục Huyền Lâm hứng thú ngắm nhìn cô.

Người phụ nữ anh muốn thì nên như vậy, một người phụ nữ thích phụ thuộc, ỷ lại vào anh.

“Nóng quá…” Giọng nói này giống như một sợi lông vũ đang vén trái tim của Lục Huyền Lâm lên.

Lý Tang Du bắt đầu phát tác tác dụng của rượu, dựa vào cảm giác muốn xé rách quần áo trên người mình, loại cảm giác cả người oi bức này giống như bị đặt trong nồi hấp khiến cô rất khó chịu.

Cởi quần áo ở đây?
Chết đi!
Lục Huyền Lâm vốn mang theo vẻ mặt thưởng thức, khuôn mặt lập tức đen lại, đưa tay vỗ vỗ mặt cô: “Này, tỉnh lại!”
“Đáng ghét!” Lý Tang Du không kiên nhẫn gạt bàn tay khiến người ta chán ghét kia, tiếp tục kéo quần áo trên người mình.

Loại cảnh tượng này khiến cho hai người đàn ông khác thường xuyên nhìn trộm sang bên này.


Ánh mắt Lục Huyền Lâm trừng qua có thể giết người.

Hai người đàn ông lập tức xấu hổ né tránh ánh mắt Lục Huyền Lâm.

Người phụ nữ này là ai? Thật lợi hại, trong phút chốc đã mê hoặc được cậu Lục.

Nếu có một người phụ nữ như vậy trong tay, sau này muốn ký bao nhiêu hợp đồng với tổng giám đốc Lục cũng không thành vấn đề.

Nhưng, cũng chỉ là nghĩ mà thôi.

“Cô còn dám kéo quần áo thử xem?” Lục Huyền Lâm gầm nhẹ, bắt lấy hai bàn tay mềm mại không xương.

Dám cởi quần áo ở đây, không muốn sống nữa!
Lời còn chưa dứt, chỉ nghe một tiếng vỗ tay thanh thúy mà vang dội vang lên.

Trên khuôn mặt trắng ngần của Lục Huyền Lâm lập tức xuất hiện năm dấu ngón tay đỏ nhạt.


Đánh cậu Lục?
Tất cả nam nữ trong phòng đều kinh ngạc nhìn Lục Huyền Lâm đang sững sờ và Lý Tang Du đang bối rối.

“Người ta nóng mà, tại sao lại ở bên tai người ta.

Bên cạnh, ồn ào … A …” Hai mắt Lý Tang Du mờ mịt, nhếch môi, rất mất hứng lắc đầu.

Cô giống như một cô gái mười tám tuổi, viết tất cả những gì không vui lên trên khuôn mặt của mình.

Giọng nói vừa rồi thật lớn, lớn đến mức khiến trong đầu cô cảm thấy ong ong.

Lục Huyền Lâm tức giận nhìn Lý Tang Du như vậy.

Lý Tang Du, cô đây là muốn chết rồi! Đợi đến khi về tôi sẽ xử lý cô.

Dưới ánh mắt có thể đốt ra hai cái lỗ trên người Lục Huyền Lâm, Lý Tang Du lộ vẻ mặt khó chịu, hai má đỏ bừng đồng thời phồng lên, cơ thể cũng run lên.

Điều này làm cho trong lòng Lục Huyền Lâm rung lên hồi chuông báo động, trạng thái như vậy đối với người thường xuyên uống rượu như anh mà nói đã biết cô sắp làm cái gì.

“Tránh ra…”
Lục Huyền Lâm vừa định kéo cô từ trên đùi mình xuống, chỉ nghe “oẹ” một tiếng.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận