Bá Đạo: Chớ Chọc Tổng Giám Đốc Nóng Tính

Âu Thiển Thiển bị hắn ôm thật chặt, theo phản xạ giãy giụa muốn chạy trốn, nhưng Hàn Đông Liệt lại càng ôm càng chặt, không chịu buông cô ra.

"Buông tôi ra, Hàn Đông Liệt!" Cô vẫn dùng sức đẩy hắn, chỉ cần nghĩ tới chị, cô cảm thấy mình giống như là tội phạm.

"Không buông, chỉ có em, vĩnh viễn tôi cũng không buông tay!" Ôm cô chặt hơn, cảm nhận nhiệt độ của cô, tưởng tượng cô chỉ thuộc về mình.

Tên đàn ông Lôi Minh kia dám đụng vào người phụ nữ của hắn, hắn không thể tha thứ, tuyệt đối không thể!

Thân thể Âu Thiển Thiển bị hắn ôm có chút đau, nhưng thật kỳ lạ, lại có một loại cảm giác an toàn!

Đây là lý do chị vẫn thích được người đàn ông ôm trong ngực sao? Thì ra là. . . . . . Trong ngực người đàn ông này lại ấm áp như vậy, lồng ngực rộng lớn, nhịp tim trầm ổn, còn có sưởi ấm nhiệt độ trong lòng.

[truyen.duoc.dang.tai.dien.dan.le.quy.don]


Rất thoải mái, rất thoải mái . . . . . .muốn đi ngủ!

Hàn Đông Liệt cảm nhận được cô không giãy dụa nữa, từ từ buông lỏng cánh tay, bàn tay vuốt ve mái tóc thật dài của cô, nhẹ nhàng nói "Cứ như vậy, để cho tôi giữ chặt em đi!"

Âu Thiển Thiển vùi đầu vào trong lòng hắn, kiềm chế nước mắt chảy xuống, cô khàn giọng nói "Không. . . . . ."

Hắn cứ ôm cô như vậy, chỉ cần cô động đậy một chút, hắn sẽ siết chặt hai cánh tay của mình, sợ cô sẽ chạy thoát, mỗi một phút mỗi một giây hắn đều nhìn chăm chú vào cô, cho đến khi cô từ từ hai mắt nhắm lại, tiến vào giấc mộng ngọt ngào!

Cả đêm không chợp mắt, chỉ cúi đầu nhìn cô, trời gần sáng, thân thể của hắn đã tê cứng, nhưng vẫn không bỏ cô xuống.

Trời đã sáng, cô ngủ rất say, dáng vẻ rất mệt, vẫn nhíu mày thật chặt, chợt, cửa phòng bị ai đó mở ra, Tuyết Nhi vui vẻ xông tới, hô to "Anh Đông Liệt. . . . . ."


Hàn Đông Liệt nhanh chóng quay đầu,hai trong mắt sắc bén, lạnh như băng, hung ác nhìn Tuyết Nhi, giọng nói của Tuyết Nhi lập tức dừng lại, cũng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc. Hàn Đông Liệt cau mày, hơi lắc đầu, ý bảo cô đi ra ngoài.

Tuyết Nhi dùng sức cắn chặt môi dưới, mắt nhìn về Âu Thiển Thiển trong ngực hắn, tức giận quay đầu ra cửa phòng, sau đó dụng lực đóng sầm cửa lại.

"Rầmm ——" một tiếng vang thật lớn.

Chân mày Âu Thiển Thiển chợt nhíu sâu hơn, lông mi thật dài hơi run rẩy, sau đó từ từ mở hai mắt ra.

Ánh mắt nhìn về phía Hàn Đông Liệt, cô giật mình lập tức ngồi dậy rời khỏi ngực của hắn, hình như quên chuyện tối qua, nhìn hắn nói "Anh. . . . . . anh .. . . . Tại sao anh lại ôm tôi?"

Bởi vì cả người Hàn Đông Liệt tê cứng, cho nên không kịp ôm cô lại, không thể làm gì khác hơn là khó chịu giật giật thân thể, cười nói "Thân ái, tối hôm qua sưởi ấm trong ngực tôi, ngủ có ngon không?"

"Cái gì? Thân, thân ái?" Đột nhiên bị hắn gọi như vậy, làm cô đỏ mặt.

Hàn Đông Liệt đưa tay bắt được cằm của cô, khẽ cúi đầu hôn lên môi của cô, cười tà nói "Đúng vậy a, thân ái, tôi đã quyết định. . . . . . Vì không để cho người đàn ông khác chú ý đến em, cho nên tôi muốn công khai chuyện kết hôn của chúng ta, để cho em quang minh chánh đại là vợ của Hàn Đông Liệt tôi!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận