Ảo Tưởng Hôn Nhân


Đổng Du thế mà cũng có khá nhiều tiền. Cô ấy có nhiều tiền là bởi vì cô ấy rất tiết kiệm. Nếu như tôn chỉ làm người của Giang Yến Ni là “Quyết không bỏ qua bất kì bữa ăn nào” thì tôn chỉ làm người của Đổng Du là “Quyết không bỏ qua bất kì lần đại hạ giá nào”. Thế nên cô thường xuyên lôi một đống giấy vệ sinh đại hạ giá ở siêu thị về, nhưng vì tiếc tiền bắt taxi nên đành phải ôm đống đồ ngồn ngộn ấy, lết bộ về nhà.
Đổng Du không hiểu được vì sao cô với Giang Yến Ni lại luôn có suy nghĩ trái ngược nhau. Kể từ năm thứ ba đại học, hai người đã chơi với nhau rất thân thiết, đến mức có thể mặc chung một cái áo lót. Đương nhiên, với size áo lót đáng tự hào của Giang Yến Ni, Đổng Du chẳng bao giờ mặc vừa.
Bạn trai của Đổng Du là Bác Đạt Vĩ, là một thầy giáo thể dục cấp hai, cũng là một “trai đẹp”.
“Trai đẹp” có nghĩa là: cao trên mét tám, đam mê bóng rổ, không bao giờ mặc quần bó.
Bác Đạt Vĩ còn có ưu điểm khác, đó là: vô cùngmong chờ hôn nhân.
Vì vậy mà Giang Yến Ni vô cùng ghen tị với Đổng Du, vì rõ ràng Đổng Du sẽ lấy chồng trước mình.
™’STENT
Nhưng nhắc đến chuyện lấy chồng thì Đổng Du cũng có những điều khó nói riêng, mặc dù những điều khó nói của Đổng Du trong mắt của Giang Yến Ni chỉ bé như con kiến.
Đổng Du kiên quyết từ chối quan hệ tình dục với Bác Đạt Vĩ, bởi vì cô muốn để dành đến đêm tân hôn. Chuyện này khiến cho Giang Yến Ni vô cùng khâm phục. Giang Yến Ni cho rằng, gặp được một người đàn ông mà mình có cảm giác thì nên khôn khéo giữ chặt lấy.
Trên thực tế, Đổng Du chẳng phải là gái trinh. Mặc dù cô vô cùng trong sáng nhưng cô cũng có một tình yêu đầu nồng cháy như biết bao cô gái khác, cũng đã trao sự trong trắng của mình ối tình đầu mất rồi. Đáng nhớ nhất là người bạn trai thứ hai, bởi vì anh ta không tha thứ cho sự mất trinh của cô. Anh ta đã thay đổi ngay trong ngày đính hôn, lí do là: “Em không còn là gái trinh, không xứng đáng để anh lấy làm vợ”.
Mặc dù Giang Yến Ni đã nói với cô rằng những kẻ dùng cái màng trinh để đánh giá phụ nữ chỉ là đồ súc sinh. Thế nhưng sau chuyện này, Đổng Du đã rút ra được một bài học sâu sắc, cô tin chắc rằng đàn ông đều chỉ thích gái còn trinh. Chính vì vậy mà mỗi lần yêu một anh chàng nào khác, cô đều hết sức “giữ mình”. Trước khi gặp Bác Đạt Vĩ, không ít lần cô đã bị đàn ông phỏng đoán là có vấn đề về sinh lí. Chỉ có Bác Đạt Vĩ là thể hiện sự tôn trọng với cô. Vì vậy Đổng Du cho rằng Bác Đạt Vĩ thật lòng yêu mình, cô không đối xử tốt với Bác Đạt Vĩ thì đối xử tốt với ai nữa? Cô không mua điện thoại cho Bác Đạt Vĩ thì mua cho ai?
Giang Yến Ni nói:
- Năm nay cậu bao nhiêu rồi? Gái trinh 28 tuổi còn đáng xấu hổ hơn gái điếm 18 tuổi đấy cậu có biết không hả? Huống hồ cậu lại là “gái trinh giả mạo”, tớ thấy xấu hổ thay cho cậu!
Đổng Du hài hước nói:
- Tớ có thể trở lại là gái trinh như lúc trước!
Dự định của Đổng Du khiến cho Giang Yến Ni giật nảy mình, thế nhưng Đổng Du hoàn toàn nghiêm túc. Cô nói:

- Đợi sau khi đính hôn xong, tớ sẽ đi vá lại màng trinh!
***
Cuối tuần tổng vệ sinh, Giang Yến Ni tìm thấy một cái underwear của đàn ông ở dưới gầm giường.
Thực ra trong phòng của cô còn có thể tìm thấy rất nhiều thứ khác, ví dụ như: dao cạo râu hoặc cà vạt của một gã đàn ông nào dó.
Nhưng underwear thì khác, bởi vì tìm thấyunderwear của đàn ông ở đây chứng tỏ có một gã đàn ông nào đó sau khi “vui vẻ” ở đây đã “để rông” về nhà.
Rốt cuộc là gã đàn ông nào nhỉ? Giang Yến Ni phơi cái underwear đó dưới ánh mặt trời, tỉ mỉ quan sát kiểu dáng và hình vẽ trên đó. Từ dấu vết lồi ra ở đũng quần cho thấy đây là một gã đàn ông “dũng mãnh”.
Giang Yến Ni cảm thấy toàn thân mình đang nóng lên.
Quả thực, đã lâu lắm rồi cô chưa thân mật với đàn ông, bốn hay là sáu tháng gì đó.
Không có đàn ông lâu ngày, cơ thể đàn bà như trở nên yếu đuối, ví dụ: đột nhiên bị gãy xương, thậm chí xem phim hài cũng chảy nước mắt.
Hơn nữa chuyện càng khiến cô phát điên là ở phòng kế bên mới có hai ả gái điếm chuyển về ở.
Đừng tưởng rằng gái điếm chỉ tồn tại ở trong xã hội cũ xấu xa. Ở đất nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa hiện giờ cũng có rất nhiều gái điếm, chỉ có điều họ không mặc sườn xám, không tô son đỏ chót và không đứng ở cửa chờ má mì nữa.
Giang Yến Ni ở trong một chung cư bình thường ở khu vực khá hẻo lánh, do vậy giá rất rẻ. Vì thế Giang Yến Ni không cần vay tiền mà vét sạch khoản tiền tích cóp để mua đứt luôn. Đàn ông có thể không có nhưng nhà thì phải có. Về sau, giá nhà leo thang, không ít người phải ghen tị với sự thông minh và quyết đoán năm đó của Giang Yến Ni.
Hai ả gái điếm còn rất trẻ, nói tóm lại là trẻ hơn Giang Yến Ni. Một cô dung mạo cũng tạm được, cô kia có thể coi là “gái đẹp”, vì vậy “làm ăn” cũng rất khá, thường xuyên có đàn ông đến gõ cửa, khiến cho hàng xóm ai ai cũng chướng mắt. Điều kì lạ là đã hơn một tháng rồi mà không có ai đi tố giác.
Giang Yến Ni rất muốn đi tố giác. Cô cảm thấy một nữ nhân tài trong nghề nghiệp như cô mà phải làm hàng xóm với hai ả kĩ nữ thì thật là một điều sỉ nhục.
Nhưng thỉnh thoảng cô cũng thầm than thở, ngay cả những ả kĩ nữ còn hơn mình: “Mẹ nó chứ, ngày nào cũng có đàn ông!”
***

Thứ hai đi làm, Thẩm Anh Nam nói chuyện qua MSN[3] với Giang Yến Ni:
[3] Một phần mềm chat quốc tế giống Yahoo.
- Tớ chuẩn bị li hôn rồi!
Giang Yến Ni không nhớ rõ đây là lần thứ mấy Thẩm Anh Nam tuyên bố li hôn nữa. Vì vậy cô ngán ngẩm nói:
- Li hôn xong hãy nói với chúng tôi, bà đây sẽ tổ chức tiệc mừng cho cô!
Giang Yến Ni ngấy đến tận cổ một Thẩm Anh Nam đã có chồng, mặc dù trong công ty chỉ có Giang Yến Ni và Thẩm Anh Nam có mối quan hệ rất tốt với nhau. Trong con mắt của Giang Yến Ni, cuộc hôn nhân của Thẩm Anh Nam cũng giống như bao cuộc hôn nhân khác: lục đục, rắc rối, ba ngày hai trận, cứ như thể phải dùng việc cãi cọ để thu hút sự chú ý của đối phương vậy, đúng là có muốn li hôn cũng chẳng li hôn được!
Thế nhưng Thẩm Anh Nam vẫn không thôi ca cẩm trên MSN:
- Lần này là thật đấy! Anh ấy cả tuần nay không về nhà ngủ rồi! - Thấy Giang Yến Ni không trả lời, Thẩm Anh Nam tiếp tục nói - Hơn nữa đã ba tháng nay anh ấy chẳng động đến tớ rồi!
Thật ra, mặc dù là người chưa kết hôn nhưng Giang Yến Ni thường xuyên bàn tán chuyện vợ chồng với Thẩm Anh Nam, bản thân cũng cảm thấy chẳng ra cái thể thống gì. Nhưng Thẩm Anh Nam ngoài cô ra đâu còn ai để mà tâm sự, vì vậy Giang Yến Ni đành phải lắng nghe, thậm chí còn tốt bụng nhắc nhở:
- Có phải có vấn đề gì về sinh lí không? Đợi anh ta về nhà ngủ rồi thử quan sát xem có còn cương cứng vào buổi sáng sớm không?
Thẩm Anh Nam quyết định sẽ tiếp thu ý kiến của Giang Yến Ni.
Thẩm Anh Nam mặc dù đã kết hôn nhưng vẫn giống như một cô thiếu nữ. Đó là nói về một trạng thái tâm lí nào đó của cô ấy, ví dụ như: chân đã thô nhưng cứ thích mặc váy ngắn, tuổi đã lớn mà nhất định phải xem hoạt hình.
Nhưng lúc Thẩm Anh Nam khóc lóc thì chẳng còn giống một cô thiếu nữ nữa rồi. Tại nhà của Giang Yến Ni, Thẩm Anh Nam vừa khóc vừa chửi bới, nước mắt nước mũi dính đầy lên xô-pha nhà Giang Yến Ni.
Thẩm Anh Nam chỉ lớn hơn Giang Yến Ni một tuổi nhưng đã lấy chồng được bốn năm rồi. Bốn năm trước, khi Thẩm Anh Nam 25 tuổi lấy Tề Cường, cô còn là một cô gái trẻ trung và hoạt bát. Thế nhưng bốn năm đã qua rồi, Thẩm Anh Nam biết mình đã thay đổi, đã già đi không ít, béo ra khá nhiều. Lúc đứng cạnh Giang Yến Ni, nói rằng Thẩm Anh Nam là dì của Giang Yến Ni chắc cũng có người tin.
Hơn nữa cô lại rất thích mặc những bộ quần áo rẻ tiền. Cái “tiết kiệm” của cô không giống như cái tiết kiệm của Đổng Du. Đổng Du theo đuổi “chênh lệch giá” thích mặc những bộ quần áo vừa rẻ vừa đẹp, trong khi Thẩm Anh Nam lại chỉ quan tâm đến một chữ “rẻ”.
Vì vậy mà thường xuyên nhìn thấy Thẩm Anh Nam mặc những chiếc áo phông tuột đường chỉ, những cái quần bò thùng thình và những đôi giày thể thao cứng đến mức khiến cho đôi chân sưng đỏ lên.

Ngoài những điểm này ra thì Thẩm Anh Nam có rất nhiều ưu điểm: đảm đang, chân tay nhanh nhẹn, rất có nghĩa khí. Thế mới nói môi trường xung quanh Giang Yến Ni rất kì lạ, đã có một người dịu dàng như Đổng Du lại cũng có một Thẩm Anh Nam dữ dằn như Tôn Nhị Nương[4]. Đương nhiên, bản thân Giang Yến Ni cũng vô cùng ngang ngạnh. Nhìn cô, ai cũng có thể tưởng tượng ra hai từ: “đỏm dáng”.
[4] Tôn Nhị Nương là một nhân vật trong tác phẩm Thủy Hử của Trung Hoa, đứng thứ 67 trong 72 Địa Tinh của Lương Sơn Bạc – Địa Tráng Tinh.
“Đỏm dáng” ở đây mang nghĩa xấu.
Thứ hai tuần này, Tề Cường cuối cùng cũng về nhà. Nhưng anh có vẻ rất trầm lặng: im lặng thay giày, im lặng thay quần áo, im lặng ngồi trên xô-pha hút thuốc.
Thẩm Anh Nam thật muốn gào lên: “Sao lại hút thuốc rồi?”
Nhưng lời vừa ra đến miệng đã may mắn chặn lạiđược, bởi vì cô rất ghét Tề Cường hút thuốc, mà Tề Cường ghét nhất là cô ghét anh hút thuốc. Lúc quan hệ của hai người khá hòa thuận, Tề Cường còn dập tắt thuốc đi, hoặc chui vào nhà vệ sinh lén lút hút cho đã cơn “ghiền”. Thế nhưng hiện giờ chẳng phải đã khác xưa rồi sao? Bản thân cô chẳng phải đã sắp thành vợ “cũ” rồi hay sao? Thế thì thôi đừng có ra oai nữa làm gì!
Thẩm Anh Nam không nói gì mà chỉ lấy lòng Tề Cường bằng cách đặt một cái gạt tàn trước mặt anh.
Đây là hành động cầu hòa. Nếu Tề Cường biết điều thì tốt nhất nên kết thúc chiến tranh lạnh trước, nở một nụ cười với vợ.
Thế nhưng Tề Cường một mực không chịu hạ mình, vẫn tiếp tục hút thuốc, không buồn nhìn cái gạt tàn, cũng chẳng buồn nhìn Thẩm Anh Nam.
Hôm nay Thẩm Anh Nam làm món cá om dưa, cách chế biến học từ một đồng nghiệp quê Trùng Khánh. Lúc Tề Cường không có ở nhà cô đã từng thực hành rồi, mùi vị cũng không tồi.
Thế nhưng Tề Cường lại không ăn. Anh nói rằng anh không đói, sau đó đi vào phòng đọc sách, để lại cho Thẩm Anh Nam một cái bóng lạnh lùng.
Giây phút này, Thẩm Anh Nam chỉ muốn hất tung cả bàn ăn.
***
Tề Cường đã biến thành bộ dạng như thế này từ bao giờ? Đúng là không nhớ nổi. Hồi đầu mới cưới nhau, tình cảm của họ tương đối tốt. Tình cảm tương đối tốt có nghĩa là: Thẩm Anh Nam nói thế nào thì Tề Cường làm như thế. Lúc ấy còn nghèo, ở trong nhà trọ, đi làm bằng xe buýt của công ty, đã không có điều hòa còn suốt ngày phải chờ đợi. Tiền lương của Thẩm Anh Nam tương đối cao, dùng để chi tiêu gia đình nên tiền lương của Tề Cường có thể để tiết kiệm. Hai người họ sống hòa thuận với nhau được hai, ba năm.
Cái “tật” tiết kiệm có lẽ từ đó mà ra. Lúc nào cũng chẳng thể mua được những bộ quần áo đắt tiền, lâu dần không còn khao khát muốn mua những bộ quần áo đắt tiền nữa.
Về sau, thu nhập của Tề Cường dần dần cao lên, anh xin nghỉ việc ở công ty cũ và cùng bạn hùn vốn mở công ty. Tề Cường phát tài rồi, có người gọi anh là tổng giám đốc Tề, cũng có những cô gái bám theo. Còn Thẩm Anh Nam đã trở thành một người có vô số các tật xấu và nhược điểm, bởi vì Tề Cường thường xuyên chỉ trích cô, nói cô cái này không dược, cái kia không được. Tề Cường nói:
- Tôi không thể chịu nổi cô nữa rồi!
Cái đầu óc “thiếu nữ” của Thẩm Anh Nam đã bị tổn thương từ lúc ấy, cô hoàn toàn không ngờ Tề Cường lại có ý đồ “mưu phản” như vậy. Vì thế cô liền bĩu môi mỉa mai:
- Lúc cần đến tiền của tôi để nuôi cái nhà này, anh có chịu nổi không?

Câu Thẩm Anh Nam nói ra đã khiến cho Tề Cường căm phẫn trong lòng. Chẳng còn cách nào khác nên Tề Cường luôn bức ép cô, lúc thì không về nhà, khi thì thờ ơ với cô, luôn phản đối các chi tiêu trong gia đình, không bao giờ dẫn Thẩm Anh Nam đi du lịch, thản nhiên mắng mỏ Thẩm Anh Nam trước mặt người ngoài, thậm chí còn cố ý mỉa mai, cười nhạo để cô phải mất mặt.
Vì vậy nên họ suốt ngày cãi cọ. Thẩm Anh Nam lại thường nhắc đến chuyện lúc không có tiền thì ra sao ra sao, khiến cho Tề Cường càng tức phát điên lên. Thẩm Anh Nam biết được điểm yếu của Tề Cường, vì vậy luôn đem ra làm vũ khí, cứ cãi nhau là nhắc đến, thậm chí còn thường xuyên cãi cọ trước mặt người khác, thế nên ai ai cũng biết quan hệ giữa hai vợ chồng họ chẳng mấy êm đẹp.
Tuy nhiên ở nhà, Tề Cường thậm chí còn chẳng có hứng thú mà cãi cọ. Anh chẳng buồn đếm xỉa đến cô, một mình xem ti vi, nếu như Thẩm Anh Nam có sán đến ngồi xem cùng thì anh lập tức đứng dậy đi ngủ.
Ngủ cũng chỉ là ngủ. Về sau Thẩm Anh Nam phát hiện ra rằng Tề Cường không muốn động đến mình nữa.
Mãi cho đến giờ, chuyện Tề Cường đi qua đêm không về nhà ngày càng nghiêm trọng. Hơn nữa anh không giải thích, không tranh cãi, thậm chí giả vờ không nghe thấy sự chất vấn của Thẩm Anh Nam.
Thẩm Anh Nam cảm thấy mình đã nhường hết mức có thể. Cô hiện giờ đã học được cách im lặng, không la hét lớn tiếng, tránh cùng ra ngoài với Tề Cường. Tuy nhiên, cuộc sống hôn nhân của cô chẳng có chút cải thiện gì.
Hôm nay Tề Cường ở trong phòng đọc sách đến khuya. Thẩm Anh Nam nằm ở trên giường, cảm giác chờ đợi lâu như một thế kỉ mới thấy Tề Cường vào phòng ngủ.
Tề Cường nằm xuống bên cạnh cô rồi nhanh chóng ngáy o o. Thật sự rất nhanh, nhanh đến mức chưa đầy một phút.
Nỗi ấm ức dâng đầy trong lồng ngực Thẩm Anh Nam. Cô biết Tề Cường không dễ ngủ như vậy nên chẳng thể nào ngủ nhanh như thế được. Cô biết anh chỉ giả vờ ngủ để tránh chuyện vợ chồng mà thôi.
Thẩm Anh Nam nằm yên bất động trên giường, không biết chỗ nào trên cơ thể bắt đầu cảm thấy đau đớn. Ở đây… ở kia... nỗi đau này rất rất khó chịu, thế nhưng cô vẫn nằm yên, thân hình cứng đờ như xác chết.
Đề nghị của Giang Yến Ni không thể sử dụng được.
Bởi vì Tề Cường đi ngủ muộn hơn Thẩm Anh Nam nhưng lại dậy sớm hơn cô, hơn nữa cả đêm đều quay lưng về phía cô, khiến cô không thể kiểm tra được.
Nhưng Thẩm Anh Nam cũng chẳng muốn kiểm tra nữa. Cô nghiến răng kèn kẹt nói với Giang Yến Ni:
- Chắc chắn anh ta có con đàn bà khác ở bên ngoài rồi! - Cô nói - Tôi phải tóm được cái con hồ li tinh ấy rồi xé xác nó ra làm trăm mảnh!
Mặc dù “mạnh miệng” như vậy nhưng trên thực tế, Thẩm Anh Nam lại chẳng biết nên làm thế nào.
Tề Cường có xe hơi, anh ta có ngày ngày chở con hồ li tinh ấy đi chơi thì Thẩm Anh Nam cũng chẳng thể thuê xe bám theo hai tư giờ mỗi ngày được.
Thẩm Anh Nam trở thành một người vợ bị bỏ rơi, hoàn toàn mất đi khí thế của Tôn Nhị Nương, ngày nào mặt mày cũng xanh xao, mắt thì đầy gỉ, ngồi nghệt ra ở văn phòng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận