Ảo Tưởng Hôn Nhân


Giang Yến Ni tắm một cái, sấy khô tóc, mặc quần áo ngủ rồi nằm lên giường. Đột nhiên cô nhận được điện thoại của Trịnh Tuyết Thành. Nhưng anh ta chẳng thật lòng muốn gọi cho cô nên điện thoại chỉ đổ hai hồi chuông đã ngắt, một lát sau lại đổ hai hồi chuông rồi lại ngắt, chẳng khác gì đang phát điện báo.
Sự ngập ngừng của Trịnh Tuyết Thành dường như đang muốn nói với Giang Yến Ni rằng: Cứ duy trì trạng thái như hiện nay có gì không tốt chứ? Chẳng phải cả hai ta đều vui vẻ hay sao?
Giang Yến Ni quyết không thèm đếm xỉa đến. Cô nằm trên giường, nhớ lại câu chuyện cổ tích “Kiến con Hắc Hắc phiêu bạt ở đảo hoang” mà lúc còn bé thường hay nghe. Hắc Hắc là một con kiến phiêu bạt trên một hòn đảo hoang. Nó bị nguyền rủa, vì vậy lúc nào cũng cảm thấy đói khát, ăn gì cũng không thấy no, ăn bao nhiêu cũng vẫn thấy không đủ.
Giang Yến Ni nghĩ, tác giả câu truyện này thật nhẫn tâm, viết ra một câu chuyện tàn khốc như thế này cho trẻ con đọc.
Có những thứ mà cho dù có ăn thế nào cũng chẳng thấy no, ví dụ như: dục vọng. Bạn thừa hiểu rằng nó không thể làm giảm cơn đói của bạn, thế nhưng vẫn không tự chủ được mình nuốt vào bụng.
***
Hành trình của Giang Yến Ni có thể dùng từ “cảnh đời éo le” để mà hình dung. Cô thề sau khi trở về sẽ tuyệt giao với Chu Tiểu Hổ.
Bởi vì ở sân bay, người đến không phải chỉ một mình Chu Tiểu Hổ mà còn cả bạn gái Phùng Hán Trân của anh ta. Phùng Hán Trân không có vé máy bay, cô ta đến là để ngăn cản không cho Chu Tiểu Hổ lên máy bay.
Chu Tiểu Hổ tỏ vẻ khá trịch thượng, nói với Phùng Hán Trân:
- Tôi phải về thăm mẹ - sau đó đẩy Phùng Hán Trân ra khiến cô ta ngã ngồi ra đất
Phùng Hán Trân lúc này đã biết ăn vận như những cô gái thành phố, tóc đã uốn xoăn thành từng lọn sóng, lại còn ăn mặc khá diêm dúa. Thế nhưng cái bộ dạng cô ta ngã ngồi xuống đất vẫn đặc chất nông thôn. Cô ta ngoác miệng ra khóc lóc:
- Chu Tiểu Hổ, anh mà dám đi một bước, tôi sẽ chết cho anh xem!
Phùng Hán Trân còn trợn mắt lườm Giang Yến Ni. Giang Yến Ni hôm nay mặc một bộ vét cách điệu, đi đôi giày màu bạc, xinh đẹp hệt như một con ma nơ canh ở bách hóa. Cô xưa nay vẫn là người sắc sảo, ấy vậy mà cũng không thể chịu nổi ánh mắt của Phùng Hán Trân.
Giang Yến Ni nói:
- Chu Tiểu Hổ, anh về đi, tôi đi một mình là được rồi!
Nói rồi cô kéo vali đi về phía cửa đăng kí. Chu Tiểu Hổ gắt lên:

- Chẳng nhẽ ngay cả quyền tự do về quê thăm mẹ tôi cũng không có à? – nói rồi anh ta cũng bắt chước Giang Yến Ni kéo vali đi. Nhưng ngay lập tức, hành lí của anh ta đã bị Phùng Hán Trân kéo lại, không chỉ kéo vali mà còn kéo cả ống quần của Chu Tiểu Hổ.
Lúc này thì Giang Yến Ni đã tin Chu Tiểu Hổ rồi, Phùng Hán Trân đúng là loại con gái dám dẫn con trai lên bãi cao lương. Cái mà cô ta có chính là sức lực và dũng khí.
Giang Yến Ni đột nhiên rất muốn đi thăm quan một chút cái bãi cao lương ấy. Hồi nhỏ có đọc bài viết về Thanh Sa Trướng, một cái tên đẹp như vậy nhưng chẳng thể nào tưởng tượng ra được hình dáng của nó.
Tuy nhiên, đối mặt với chuyện lùm xùm của Chu Tiểu Hổ và Phùng Hán Trân, Giang Yến Ni thực sự bực bội, cô cao giọng nói:
- Chu Tiểu Hổ, anh về thăm mẹ anh là chuyện của anh, đừng có đi cùng với tôi!
Kéo theo vali hành lí, Giang Yến Ni đi thẳng một mạch vào cửa kiểm tra, lúc đến cửa vào máy bay, cô ngoảnh đầu lại, xác định Chu Tiểu Hổ không đi theo mình, chắc là bị Phùng Hán Trân tóm lại rồi.
Giang Yến Ni đột nhiên cảm thấy ngưỡng mộ Phùng Hán Trân. Cô ta gay gắt như vậy có thể giữ chặt cái gã khốn Chu Tiểu Hổ kia, thật là tốt biết mấy!
Một phút trước khi máy bay đóng cửa lại, Chu Tiểu Hổ liền xuất hiện ở cửa máy bay. Giang Yến Ni vừa nhìn thấy anh ta đã thấy mắt mình tối sầm.
Cô biết thế là hết rồi, lần này Phùng Hán Trân chắc chắn sẽ hận cô thấu xương.
Chu Tiểu Hổ chẳng kịp gửi hành lí, hộc tốc lao vào cửa kiểm tra. Nhưng theo như anh ta nói thì anh ta đã thuyết phục được Phùng Hán Trân, cô ta vừa khóc vừa quay về rồi.
Chu Tiểu Hổ nói:
- Anh cho cô ta một cái bạt tai, thế là cô ta ngoan ngoãn liền!
Giang Yến Ni khinh bỉ nhìn Chu Tiểu Hổ. Cô thật không thể tưởng tượng nổi một người đanh đá như Phùng Hán Trân lại cam tâm tình nguyện chịu một cái bạt tai. Vì vậy, hoặc là Chu Tiểu Hổ đã bịa đặt một lí do gì đó, hoặc là cô ta sẽ chờ cô quay về và chém cho cô một nhát.
Tâm trạng vô cùng tồi tệ. Bộ dạng của Chu Tiểu Hổ càng thêm tồi tệ. Giang Yến Ni phát hiện ra Chu Tiểu Hổ thật sự giống một tên lưu manh: tóc rõ dài mà không cắt, còn bỏ hết thìa nhựa, cốc nhựa phục vụ trên máy bay vào hành lí của mình.
Giang Yến Ni nhắm mắt lại, cô muốn ngủ một lát, mặc cho Chu Tiểu Hổ ở bên cạnh cứ nói luôn mồm luôn miệng.
***
Sau khi xuống khỏi chuyến bay từ Cáp Nhĩ Tân bay đến Y Xuân, Chu Tiểu Hổ khiến cho Giang Yến Ni tức gần chết, bởi vì anh ta không tìm thấy đường.

Thành phố Y Xuân đối với một Chu Tiểu Hổ dưới 19 tuổi mà nói chẳng khác gì là một thiên đường. Mãi cho đến năm 19 tuổi anh ta mới đến làm thuê ở Y Xuân. Về sau, Chu Tiểu Hổ ôm hận rời khỏi thành phố Y Xuân để đến miền nam ấm áp.
Giang Yến Ni đã sai lầm, sao cô có thể trông chờ vào một kẻ thù hận với quê hương dẫn đường ình cơ chứ? Đứng trước thành phố Y Xuân, Chu Tiểu Hổ thậm chí còn hoang mang hơn cả cô. Anh ta biện minh:
- Từ trước đến giờ về nhà anh chưa bao giờ dừng lại ở Y Xuân cả.
Vậy thì, cái dòng sông Y Cát Mật trong truyền thuyết ở đâu?
Chu Tiểu Hổ nhìn bản đồ rồi nói:
- Có lẽ sẽ có taxi đi đến đó!
Giang Yến Ni quyết định sẽ chấp nhận đề nghị của Chu Tiểu Hổ, đi taxi đến sông Y Cát Mật rồi nhân tiện bảo Chu Tiểu Hổ tự về nhà mình, không cần phải đi cùng cô nữa.
Chu Tiểu Hổ kịch liệt phản đối. Giang Yến Ni mặc xác Chu Tiểu Hổ, tự mình chặn một chiếc taxi. Trong lúc còn đang mặc cả thì Chu Tiểu Hổ đã ngồi tọt vào trong xe rồi.
Chu Tiểu Hổ đắc chí nói:
- Em đừng tưởng có thể bỏ rơi anh!
Chu Tiểu Hổ ngang ngược chẳng khác gì một tên cướp cạn khiến cho Giang Yến Ni chỉ biết trợn tròn mắt tức tối và kinh ngạc.
Cuối cùng Giang Yến Ni đành phải ngồi cùng xe với Chu Tiểu Hổ đến sông Y Cát Mật, tiền xe là 250 tệ, chính bởi vì Chu Tiểu Hổ một mực leo lên xe ngồi nên ông lái xe cũng một mực không bớt một đồng.
Ngồi lên xe rồi mà Giang Yến Ni chẳng còn chút hào hứng nào nữa. Cô rất muốn lấy lại tinh thần để hoàn thành xuất sắc chuyến du lịch lần này, thế nhưng giờ cô chẳng còn chút hứng thú chơi bời nào nữa.
Cô quyết định tìm một nhà nghỉ ở gần sông Y Cát Mật để ở lại một đêm rồi ngày mai bắt xe trở về.
Lúc đến Thiết Lực, sắc mặt Giang Yến Ni đã từ giận dữ chuyển sang thờ ơ. Cô thờ ơ trả tiền xe, sau đó cao giọng tuyên bố với Chu Tiểu Hổ:
- Tiền xe không cần anh trả nữa.

Chu Tiểu Hổ vui mừng đến mức chẳng cần giấu giếm.
Thực ra cũng có lúc Giang Yến Ni thầm ngưỡng mộ cái sự “mặt dày” của Chu Tiểu Hổ, những dục vọng của anh ta đều đã viết rõ ở trên mặt, loại người như thế này thật là chẳng có chút nguy hiểm nào cả!
Nhưng trên thực tế, nguy hiểm ngay tối đó đã tìm đến.
Tối đến, bọn họ trọ trong một nhà nghỉ không có nhà vệ sinh riêng. Đang là mùa du lịch, thế nên cũng khó khăn lắm họ mới tìm được nhà trọ này, mà nhà trọ này cũng chỉ còn lại có hai phòng. Nhưng điều đáng bực bội là, không biết kẻ điên nào đã thiết kế cái nhà trọ này, để cho hai cái phòng này thông với nhau, chỉ cách nhau có một cánh cửa gỗ chỉ đạp nhẹ cái cũng long ra.
Có lẽ hai căn phòng này trước đây chỉ là một căn, cũng là căn phòng đầu tiên không có nhà vệ sinh ở bên trong mà Giang Yến Ni từng ở. Có lẽ bởi vì không có nhiều người thuê căn phòng này nên họ đã ngăn làm đôi.
Vừa mới nhắm mắt được một lát Chu Tiểu Hổ đã đến gõ cửa, nói rằng anh ta quên không mang kem đánh răng. Giang Yến Ni thờ ơ chẳng đếm xỉa gì đến anh ta nhưng Chu Tiểu Hổ vẫn tiếp tục gõ cửa. Giang Yến Ni liền gắt lên:
- Theo như những gì tôi biết về anh thì buổi tối anh không đánh răng cũng chẳng chết đâu mà sợ!
Chu Tiểu Hổ vẫn tiếp tục gõ cửa như thể không đánh răng anh ta sẽ chết ngay vậy. Giang Yến Ni đành phải ngồi dậy lấy kem đánh răng. Cánh cửa vừa mở ra, Chu Tiểu Hổ đã chồm tới hệt như một con hổ đói.
Giang Yến Ni biết Chu Tiểu Hổ đê tiện, Chu Tiểu Hổ hạ lưu, nhưng cô không biết rằng Chu Tiểu Hổ sẽ giở trò khốn nạn.
Chu Tiểu Hổ ôm chầm lấy Giang Yến Ni, phần nào đó trên cơ thể đã trở nên cứng như sắt. Giang Yến Ni ném kem đánh răng đi, nhấc cao đầu gối định thúc vào người anh ta. Thế nhưng chiêu này của cô hoàn toàn chẳng có tính thực tiễn, vì vậy lúc lên gối mới phát hiện vị trí không chính xác bởi vì Chu Tiểu Hổ đã dính sát vào người cô.
Giang Yến Ni đành phải nhằm thẳng vào cái mặt bóng nhẫy của Chu Tiểu Hổ, dùng khuỷu tay của mình thúc thẳng vào mặt anh ta.
Khuỷu tay của Giang Yến Ni nhằm trúng vào sống mũi Chu Tiểu Hổ. Chu Tiểu Hổ ngã ngửa ra giường của Giang Yến Ni như một kẻ bị trúng đạn. Anh ta đau đớn kêu ré lên hai tiếng, sau đó buồn bã nhìn Giang Yến Ni:
- Em thật sự không cho anh một chút cơ hội nào sao?
***
Ngày hôm sau, Giang Yến Ni không được nhìn thấy Thanh Sa Trướng trong truyền thuyết bởi vì cô đến không đúng mùa.
Biết được tin này, Giang Yến Ni liền trở về phòng thu dọn hành lí. Đường phố, sông ngòi, những cánh đồng Đông Bắc mênh mông đã tạo nên một chuyến du lịch kì lạ, đi vào trong kí ức của cô.
Chuyến đi này cô không những không cảm thấy nhẹ nhõm hơn mà còn kết thù oán với Phùng Hán Trân.
Chỉ vì cái tên khốn Chu Tiểu Hổ ấy!
Giang Yến Ni quyết định, sau này ai gọi cô là tiểu tư sản, cô sẽ trở mặt với người ấy.

Ngày hôm sau, Chu Tiểu Hổ ngồi xe chạy đường dài về quê nhà, trước khi đi anh ta định trả tiền máy bay và tiền cơm cho Giang Yến Ni nhưng cô đã lạnh lùng nói:
- Không cần đâu!
Ngay lập tức, Chu Tiểu Hổ liền dừng động tác móc tiền trong túi ra.
Giang Yến Ni một mình lên ô tô đi Cáp Nhĩ Tân. Sau 10 tiếng đồng hồ, cô đã xuống xe, trời đã chạng vạng tối, ánh đèn đường le lói, xem ra đây chính là thành phố thê lương của mình. Chuyến du lịch này đã trải qua đúng ba ngày, 72 tiếng đồng hồ nhưng có đến 65 tiếng đồng hồ rong ruổi trên đường.
Trên đường về nhà, cô còn tưởng mình sẽ đụng mặt Phùng Hán Trân ngay ở cửa nhà mình. Cũng may là không phải.
Lúc ở sân bay, ánh mắt của Phùng Hán Trân gần như có thể giết chết cô. Ánh mắt này thật sự rất quen, lúc Giang Yến Ni còn học trung học, những cô bạn gái bị cướp mất bạn trai đều trợn mắt nhìn cô như vậy.
Thực ra Giang Yến Ni chưa bao giờ có ý định cướp bạn trai của ai cả, chính những cậu con trai ấy chủ động bám theo cô. Không biết là ai là người đầu tiên nói rằng cô cười rất giống Phan Kim Liên, thế là cả lũ con trai trong lớp đều nghĩ như vậy.
Giống Phan Kim Liên trong bản nào không quan trọng, điều người ta muốn ám chỉ là bản chất của Giang Yến Ni kìa, mà chỉ cần dùng hai từ để miêu tả thôi: lẳng lơ.
Phùng Hán Trân tóm chặt lấy ống quần của Chu Tiểu Hổ lúc ở sân bay cũng giống như những cô bạn học trong sáng ngày xưa của Giang Yến Ni, cũng thù hận cô như thù hận một con hồ li tinh.
Phùng Hán Trân đương nhiên rất căm hận Giang Yến Ni, bởi vì cô ta là người đàn bà đầu tiên của Chu Tiểu Hổ, đã dâng hiến tất cả cho anh ta, thế nên vận mệnh của cô ta là phải buộc chặt Chu Tiểu Hổ, nếu không cô ta biết làm thế nào? Biết gả cho ai?
Giang Yến Ni cảm thấy hết sức buồn bực với loại người như Phùng Hán Trân. Cô ta có lí do gì để căm hận cô chứ? Phùng Hán Trân yêu thương một tên khốn kiếp, hoàn toàn không ở trong cùng một thế giới với Giang Yến Ni.
Một Giang Yến Ni không cùng chung thế giới với Chu Tiểu Hổ, thế mà lại cùng anh ta đi du lịch đến ba ngày trời, trong khoảng thời gian đó đã xảy ra một cuộc phản kháng bằng bạo lực và mất toi mất gần 5.000 tệ.
Kết luận bằng một câu về chuyến du lịch này là: Ăn no rửng mỡ.
***
Còn một người khác ăn no rửng mỡ nữa, đó chính là Đổng Du.
Câu này là do chính miệng Bác Đạt Vĩ nói ra, bởi vì trong lúc Bác Đạt Vĩ tắm, Đổng Du đã xem trộm tin nhắn trong điện thoại của anh ta. Sau đó cô dùng máy của Bác Đạt Vĩ gọi điện đến số điện thoại kia, cãi nhau một trận tơi bời với người đàn bà đó.
Cái tin nhắn ấy có nội dung như sau: “Có muốn đến thăm con lợn sữa của anh không hả?”
“Lợn sữa nhớ cái môi của anh”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận