Ánh Trăng Nói Đã Quên Lãng


Đúng vào thời khắc nối giữa hoàng hôn và đêm tối, tôi nhận được điện thoại
từ biệt của Quân Lương.
Giọng nói của cô ấy nghe có vẻ không chân thực.
- Sơ Vi, bây giờ mình đang ở phòng chờ sân bay, còn mười lăm phút nữa là
lên máy bay…
Tôi hiểu ý của cô ấy: Cậu không cần đến tiễn mình, cho dù cậu muỗn tiễn thì
cũng không kịp nữa.
Cuộc điện thoại kéo dài năm phút, tôi im lặng bốn phút rưỡi. Tôi nghe thấy
Quân Lương nói bằng giọng điệu như đang tự chế nhạo:
- Không biết chừng bay qua đường đổi ngày, mình sẽ không nhớ gì nữa, đầu
thai kiếp khác.
Nói xong câu ấy, đầu dây bên kia vang lên tiếng cười của cô ấy. Tôi có thể
tưởng tượng được dáng vẻ của cô ấy khi cười, nếp nhăn nhỏ trên cánh mũi, khoé
miệng nhếch lên.
Ngừng một lát, giọng nói của cô ấy trở nên nặng nề:
- Sơ Vi, bao nhiêu năm nay, chuyện khiến mình hối hận nhất không phải là
bất chấp tất cả để ở bên Đỗ Tầm mà là từng nói những lời khiến cậu tổn thương…
Tôi nắm chặt điện thoại, mỉm cười và nói:
- Không, Quân Lương, thực ra cậu nói không sai.
Chúng ta đã từng tin tưởng, đã từng tưởng rằng đáng dùng cả sinh mệnh để
theo đuổi và bảo vệ. Thì ra không phải như vậy. Thì ra không có gì.
Chúng ta trái ngược nhau, kiên định với niềm tin khác nhau nhưng cuối cùng
lại nhận được cùng một kết quả.

Rất nhiều năm sau, tôi vẫn không thể hiểu được rốt cuộc đó là do vận mệnh
quá tàn nhẫn hay là sự nhân từ mà vận mệnh đã ban phát.
Từ nhỏ chúng ta đã biết mặt trăng là vệ tinh tự nhiên duy nhất của trái đất.
Hàng trăm triệu năm nay, nó không ngừng quay quanh trái đất.
Sau này lớn lên, thỉnh thoảng tôi lại nghĩ thứ gì khiến nó kiên trì không biết
mệt mỏi như vậy?
Chưa chắc mặt trăng đã cam tâm tình nguyện như vậy. Nếu có lựa chọn
khác, chưa chắc nó đã đồng ý chuyển động một cách cô đơn quanh trái đất hết năm
này sang năm khác. Nhưng đó là số mệnh của mặt trăng. Đôi khi tình yêu cũng
vậy, nó cũng có số mệnh, bất chấp bạn có cam tâm hay không, có muốn hay
không.
Giống như tôi gặp Cố Từ Viễn, Quân Lương gặp Đỗ Tầm, Thẩm Ngôn gặp
Lê Lãng.
Hay nói cách khác giống như Lâm Mộ Sắc gặp Cố Từ Viễn, Trần Chỉ Tình
gặp Đỗ Tầm, Viên Tổ Vực gặp tôi.
Những cuộc gặp gỡ này đều không do chúng tôi quyết định.
Trước khi theo Lê Lãng về quê, Thẩm Ngôn đã gặp tôi. Chúng tôi ngồi trong
góc của quán cà phê suốt cả buổi tối. Tôi không hiểu vì sao chị ấy không muốn
ngồi chỗ cũ. Nhưng tôi nghĩ chắc chắn là có lý do chị ấy không muốn nói. Tôi

cũng không cần phải quá để ý.
Suốt cả buổi tối chúng tôi nói rất ít. Tôi hiểu chị ấy đang từ biệt tôi, nhưng
tôi thấy lạ vì sao chị ấy lại chỉ từ biệt một mình tôi.
- Trước đây chị đã đọc được một câu nói. Một người đàn ông đã viết nó
trong cuốn nhật ký của anh ta. Anh ta nói, tôi sẽ yêu thương vợ của mình, sẽ không
để cô ấy sống một mình tới già. Mặc dù không phải viết cho chị nhưng lúc đọc

đuọc nó chị cảm thấy rất xúc động. - Chị ấy uống một ngụm nước chanh. Sau khi
mang thai, chị ấy đã bỏ cà phê.
Tôi im lặng nhìn chị ấy.
Chị ấy nói tiếp:
- Cho dù bao nhiêu năm nay, chị được nhiều hay mất nhiều, chị vẫn cảm ơn
cuộc sống, cảm ơn nó đã mang Lê Lãng đến cuộc đời chị. Sự xuất hiện của anh ấy
khiến những chuyện mà trước đây chị chỉ có thể nghĩ bỗng chốc trở nên thật chân
thật.
Không biết vì sao, khi chị ấy nói câu ấy, đôi mắt vốn cay cay vì xúc động
của tôi bỗng chốc ngấn lệ. Tôi đã lặng lẽ khóc trước mặt chị ấy. Từng giọt nước
mắt chảy xuống bàn, giống như dấu chấm than.
Lúc chia tay, chị ấy cầm tay tôi, đặt lên cái bụng lùm lùm của mình rồi nói
với tôi bằng giọng trẻ con:
- Chúng ta tạm biệt cô nào. Cô phải sống thật vui vẻ, phải nghĩ thoáng một
chút, nếu có điều kiện thì đến thăm mẹ con cháu.
Khoảnh khắc rụt tay lại, cuối cùng tôi không kìm được, bật khóc.
Tối hôm ấy, một mình tôi đến bệnh viện.
Tôi biết không lâu sau, bố mẹ của Cố Từ Viễn sẽ đưa anh lên Bắc Kinh chữa
trị. Nếu bệnh viện ở Bắc Kinh không chữa trị được thì có lẽ phải đưa ra nước
ngoài… Tóm lại, cho dù khuynh gia bại sản cũng phải làm cho anh tỉnh lại.
Lúc nhìn thấy tôi, phản ứng đầu tiên của cô Cố là khóc. Cô ấy cầm lấy tay
tôi rồi hỏi như người mất hồn:
- Sơ Vi, vì sao lại thế… Từ Viễn còn nói năm nay sẽ đưa cháu về ăn Tết…
Nó còn nói với cô là muốn đưa cháu đi du lịch, hỏi cô có đồng ý không... Vì sao
bây giờ lại thành ra thế này?
Tôi để mặc cho cô ấy nắm tay, lặp đi lặp lại một câu nói như một cái máy:

- Cháu đợi anh ấy… đợi anh ấy…
Trong đêm tối yên tĩnh, tôi nhìn khuôn mặt giống như đang ngủ say của anh
ấy, nhớ lại lúc mà Lâm Mộ Sắc và Viên Tổ Vực vẫn chưa xuất hiện, anh lúc nào
cũng ỷ thế nhà mình có tiền hứa hẹn với tôi. Cái gì mà sau này lấy tôi nhất định sẽ
chuẩn bị nhẫn Tiffany, viên kim cương trên đó to bằng mạt chược, áo cưới nhất
định phải đặt loại cao cấp của Vera Wang, mua váy may sẵn không thể hiện được
đẳng cấp.
Còn có cầu Bridge of Sighs ở Venci, đại lộ Champs-Élysées ở Pháp, biển
Aegean ở Hy Lạp. Những nơi này chúng tôi sẽ cùng nhau đến.
Nhưng Cố Từ Viễn, anh có biết không, trong khoảng thời gian chia tay, em

đã từng đọc một trang web trên mạng, nói rằng có những việc làm nào bạn chưa
từng làm.
Có nhuộm tóc, bấm lỗ tai, xăm mình, chơi net, hát thâu đêm, đều là những
việc làm rất ngốc. Em nhìn mãi, phát hiện mình hầu như đã làm hết nhưng lựa
chọn cuối cùng đã khiến em bật khóc.
Đã từng di du lịch cùng người mình yêu.
Chỉ duy nhất có chuyện này là em chưa làm.
Em cầm hộp giấy ăn khóc nức nở. Lúc ấy em thật sự rất hận anh, Cố Từ
Viễn.
Chúng ta chưa bao giờ trân trọng quãng thời gian bên nhau. Chúng ta luôn
tưởng rằng tương lai rất xa vời, cuộc đời rất dài, những nơi đẹp đẽ mãi mãi ở đó.
Hôm nay không đi được thì mai đi. Năm nay không đi được thì năm sau đi. Chúng
ta sẽ nắm tay đối phương, thưởng thức những phong cảnh đẹp nhất trên thế giới.
Chúng ta sẽ hôn nhau dưới cầu Bridge of Sighs và sẽ mãi tin vào truyền thuyết
“những đôi tình nhân đã từng hôn nhau dưới cầu Bridge of Sighs thì sẽ mãi mãi
không bao giờ chia tay”.

Nhưng chúng ta chưa bao giờ nghĩ rằng mặc dù những nơi ấy mãi mãi ở đó
nhưng chúng ta chưa chắc đã ở bên nhau mãi mãi.
Những ước mơ tươi đẹp của chúng ta đến cuối cùng đều bị mắc cạn trên bờ
biển nắng cháy.
Những người đã từng tưởng rằng cả đời sẽ không rời xa, cuối cùng giống
như bồ công anh bị gió thổi bay đi, rơi xuống đất, rơi xuống chân trời.
Nhớ lại những năm đã qua, những cảnh tượng mà tất cả chúng ta đã dùng
tuổi thanh xuân kết lại mà thành giống như một bộ phim. Lúc bắt đầu là hình ảnh
đầy màu sắc, ai ngờ rằng đến lúc kết thúc, đột nhiên màn hình chuyển sang màu
đen trắng.
Nghe nói sau khi chết đi, linh hồn sẽ góp nhặt dấu chân trong suốt cuộc đời.
Vậy thì tôi phải góp nhặt bao nhiêu dấu chân mới lấp đầy cuộc đời sứt mẻ
này…
Tôi biết chỉ cần nhắm mắt lại là tôi lại nhớ đến cảnh tượng mình giương mắt
nhìn Cố Từ Viễn ngã trước mặt mình… Tôi còn nhớ đến cảnh tượng ở hành lang
bệnh viện, Quân Lương ôm chặt lấy tôi, không để tôi lao tới liều mạng với Lâm
Mộ Sắc đầu tóc rũ rượi… Còn nữa, dĩ nhiên tôi sẽ không quên cảnh tượng Lâm
Mộ Sắc cười gian xảo rồi khóc nói với tôi: “Tống Sơ Vi, đây là báo ứng tôi trả lại
cho cô…”.
Làm sao tôi biết được lúc tôi đang ngồi giữa vạch vàng của thành phố Z, gọi
điện thoại cho người tôi yêu nhất thì anh đang ở trong khách sạn cùng Lâm Mộ Sắc
không còn mảnh vải che thân.
Nhân tính là cái gì? Nhân tính chính là Cố Từ Viễn đang nằm trong phòng
cấp cứu còn tôi thì vẫn đang nghĩ, nếu lúc ấy tôi không gọi điện thoại cho anh thì

có phải anh sẽ lên giường với Lâm Mộ Sắc?

Thật nực cười.
Lâm Mộ Sắc bước lại, túm lấy tay tôi, nghiến răng nghiến lợi nói với tôi:
- Nếu lúc ấy không phải cô gọi anh ta đi thì sau khi anh ta đi, tôi đã không
tùy tiện gọi một người đàn ông… Tôi cũng không lây bệnh AIDS đáng chết này…
Giống như tiếng sấm rền vang giữa trời mưa bão. Một người vốn không nói
được lời nào như tôi ngây người nhìn khuôn mặt biến dạng trước mặt. Cô ta nói…
thật sao?
Nhìn cô ta trượt xuống đất, nỗi phẫn nộ, đau xót và quyết tâm chỉ muốn liều
chết với cô ta bỗng dưng tan theo khói bụi…
Không biết bao lâu sau, tôi ngồi xuống nói với Lâm Mộ Sắc đang vò đầu bứt
tai:
- Cho dù có thê thảm đến đâu cũng là do cô tự chuốc lấy.
Tôi biết lúc ấy mình rất ác độc nhưng vẫn không thể ngăn được buột miệng
nói lời tổn thương hơn.
- Nỗi đau khổ của người khác chưa chắc đã không bằng cô, nhưng cô thể
hiện đặc sắc hơn.
Sau lần đó, tôi không gặp Lâm Mộ Sắc nữa. Tôi vĩnh viễn sẽ không biết
rằng trước khi tôi ngẩng đầu nhìn bàn tay đang chới với giữa không trung của cô
ta, rốt cuộc là cô ta đẩy hay là kéo.
Có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ biết, chỉ cần Cố Từ Viễn tỉnh lại thì tôi sẽ biết
hết mọi chuyện.
Thời gian cứ trôi đi lặng lẽ. Mỗi buổi sáng thức dậy, tôi vẫn nhìn thấy
Đường Nguyên Nguyên trang điểm trước gương. Chỉ là khi nhìn thấy chiếc giường
trống trải vốn là của Quân Lương, trong lòng vẫn thấy buồn.

Có lúc đi học, Lương Tranh lại ngồi cạnh tôi. Nhìn dáng vẻ của anh ta chăm
chỉ ghi chép bài vở, tôi cảm thấy thật ra anh ta cũng không đáng ghét như tôi nghĩ
lúc đầu. Đặc biệt là một lần sau khi chúng tôi nói chuyện, bỗng nhiên tôi thấy mắt
nhìn người của mình không chuẩn chút nào.
Lương Tranh nói với tôi:
- Tống Sơ Vi, cậu tưởng mình không giống với các bạn khác ngày nào cũng
chơi game, đánh bóng rổ, yêu đương sao? Cậu tưởng mình muốn cuộc sống sinh
viên của mình nghèo nàn như thế này sao? Nhưng mình không có cách nào cả, nếu
mình không nỗ lực thì sau khi tốt nghiệp sẽ không tìm được công việc tốt, không
kiếm được tiền, không giảm được gánh nặng cho bố mẹ mình!
Vốn dĩ tôi rất muốn nói: “Cho dù cậu học hành chăm chỉ nhưng tốt nghiệp
rồi cũng chưa chắc tìm được công việc tốt”, nhưng tôi nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn
cười và nói với cậu ta:
- Ừ, cậu nói đúng, tuổi trẻ mà không nỗ lực thì sẽ không làm được việc gì,
cậu OK rồi!
Không biết từ lúc nào tôi đã học được cách chung sống hoà bình với người
khác. Bởi vì cuối cùng tôi đã hiểu thực ra mỗi người đều có nỗi khổ riêng.
Sau khi trải qua sinh ly tử biệt, cuối cùng một người không hoàn hảo như tôi
đã tha thứ cho cuộc sống không hoàn hảo này.
Lúc tôi nói câu này với Viên Tổ Vực đang ở trong tù, anh im lặng một lúc
rồi nói với tôi:
- Em có biết không, mỗi buổi sáng khi đánh răng, anh nhìn bàn chải và nghĩ,
nếu nó cắm vào cổ họng thì liệu anh có chết không…
Có lẽ khi nghe thấy câu nói ấy nét biểu cảm trên khuôn mặt của tôi khiến

anh cảm thấy lời nói đùa này không buồn cười chút nào nên anh vội vàng nói:

- Em yên tâm đi, anh sẽ không làm chuyện ngu ngốc ấy đâu. Nếu Cố Từ
Viễn không tỉnh lại, anh còn định sau khi ra tù sẽ lấy em làm vợ cơ. Hi hi, em
không biết chứ mẹ anh rất thích em.
Tôi nhìn anh, anh chàng lúc nào cũng cắt tóc ngắn, anh chàng lúc nào cũng
tìm mọi cách an ủi tôi cho dù ở trong hoàn cảnh nào… Tôi không muốn khóc
nhưng nước mắt cứ rơi xuống.
Tôi nghẹn ngào nói:
- Đồ ngốc, anh nhất định phải giữ lại mạng sống của mình. Điện thoại của
em lúc nào cũng có vấn đề, nếu anh tự sát thì ai sửa cho em?
Cuộc đời mỗi người có bao nhiêu câu nói chân thật được biểu đạt bằng cách
nói đùa như thế này?
Một số lời nói là thật nhưng bị người khác coi là nói đùa.
Một số lời nói đùa nhưng chúng ta đều biết đó là thật.
Về sau, chỉ cần có thời gian rỗi là tôi lại đi thăm bác Viên. Ban đầu, bác ấy
từ chối tôi nhưng chả mấy chốc đã từ từ tiếp nhận tôi. Có một lần tôi đi từ nhà
Viên Tổ Vực về trường, trên đường gặp Đỗ Tầm. Anh ta đang đẩy Trần Chỉ Tình
đi dạo. Lúc nhìn thấy tôi, anh ta mỉm cười.
Tôi đoán anh ta vốn định hỏi tôi tình hình của Quân Lương nhưng tôi thật sự
không biết một chút thông tin nào về Quân Lương sau khi cô ấy bỏ đi. Có lẽ Quân
Lương cố tình giấu mình để không còn nhớ chuyện đã qua.
Lúc Đỗ Tầm đi mua nước, tôi ngồi xuống nhìn Trần Chỉ Tình. Đây là lần
đầu tiên nói chuyện với cô ấy. Tôi hỏi cô ấy:
- Hai người lại quay về với nhau à?
Cô ấy mỉm cười lắc đầu:
- Sao có thể thế được, chẳng qua là anh ấy đồng cảm nên thỉnh thoảng đến
chơi với tôi thôi.

Nhìn tấm thảm cô ấy đắp lên chân, tôi biết câu hỏi mà tôi sẽ hỏi rất tàn nhẫn
nhưng tôi vẫn hỏi:
- Cô… có hối hận không?
Cô ấy sững người, nhìn về phía khác. Một lúc sau cô ấy mới trả lời tôi:
- Hối hận? Đúng vậy, tôi rất hối hận… Nhưng chuyện tuyệt diệu nhất và tàn
nhẫn nhất trong cuộc đời thực ra là cùng một chuyện. Đó là không thể làm lại
được.
Sau khi chia tay với họ, tôi ra bến tàu mua một tấm vé về thành phố Z.
Không biết vì sao bỗng nhiên tôi rất muốn về thăm mẹ tôi.
Bánh tàu ma sát với đường ray, mỗi hành khách trên khoang tàu đều lộ
khuôn mặt mệt mỏi.
Bỗng nhiên tôi nhớ tới câu nói của Quân Lương: “Chúng ta hãy bước tiếp
theo cách nghĩ của mình, xem xem cuối cùng ai sẽ đến gần với hạnh phúc lý tưởng
hơn…”. Thực ra Quân Lương, đến cuối cùng, ai trong chúng ta gần hạnh phúc
hơn?
Hạnh phúc chẳng qua chỉ là cảnh tượng hão huyền.
Tình yêu chẳng qua chỉ là hư danh.
Ngoài cửa sổ giống như hoang mạc cổ xưa. Trong thôn núi có ánh đèn nhấp
nháy.
Trên bầu trời, vầng trăng lặng lẽ ngắm nhìn nhân gian mịt mờ. Nó đã thấy
quá nhiều chuyện buồn vui ly hợp. Có lẽ rất nhiều chuyện nó đã quên…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận