Ánh Trăng Ngoài Cửa Sổ FULL


“Tôi còn chưa chạm vào em mà em đã chảy nhiều nước như vậy, có phải đang thèm lắm không?”
“Đúng là lẳng lơ.”
Khuôn mặt thường ngày luôn bình tĩnh và thờ ơ của thiếu niên giờ đây đang nhuốm đầy dục vọng, bàn tay to với khớp xương rõ ràng nhẹ nhàng vuốt ve vòng eo mảnh mai của Cố Ninh, không an phận mà khiêu khích xoa bóp.

Còn tay khác thì vói vào vùng tam giác thần bí lần mò vùng đất màu mỡ đang chảy nước róc rách không ngừng kia.
Cố Ninh dạng chân ngồi lên bụng của thiếu niên, bắt chước động tác làm tình mà nhấp nhô lên xuống, cọ xát hoa môi ướt át vào dương vật đang phấn khởi cương cứng, như là muốn cọ thẳng nó vào huyệt nhỏ của mình vậy.

Đôi bàn tay đang nhàn rỗi yêu kiều nắm lấy bầu ngực nõn nà, kích thích thị giác của thiếu niên dưới thân, thỏa mãn nhìn đỉnh đầu đang căng cứng của hắn vì kích động mà không ngừng tiết ra thứ chất lỏng tanh tưởi.
Một giọt mồ hôi chảy ra từ ngực của thiếu niên, dọc theo đường cong uốn lượn hòa mình vào đường cơ bụng rõ ràng, Cố Ninh cúi xuống vươn đầu lưỡi đỏ hồng liếm đi.
“Ư…”
Thiếu niên khó chịu rên rỉ một tiếng, hai mắt đỏ rực như là muốn nuốt Cố Ninh vào bụng mình.
Lượn lờ liếm láp qua lại, Cố Ninh thành công gặt hái được tiếng rên động tình của thiếu niên dưới thân, cánh tay mảnh khảnh vòng qua cổ hắn, hôn lên đôi môi mỏng mềm mại của hắn.
Cái miệng đỏ bừng nỉ non nũng nịu: “Mạnh Diễn…”
“Mình rất thích cậu….”
Đồng hồ chỉ 7 giờ 20 phút, Cố Ninh bị tiếng chuông báo thức đánh thức.
Cảm giác được dưới thân có gì đó rất kỳ lạ, Cố Ninh đưa tay thăm dò, quả nhiên sờ trúng một mảnh ẩm ướt.
“Ui …” Cố Ninh vùi mặt vào gối rên rỉ đau đớn, không nghĩ tới mình vậy mà lại gặp mộng xuân, hơn nữa nam chính còn là Mạnh Diễn nữa chứ.

Sau hai lần lẩm bẩm 《 khuyên học 》 , Cố Ninh nỗ lực cố gắng vứt những hình ảnh ướt át kia ra khỏi đầu, thay một cái quần lót sạch rồi rửa mặt mặc đồng phục học sinh ra khỏi cửa.

Khuyên học 劝学 (Khuyên học) là một bài tiểu luận của Tuân Tử, một nhà tư tưởng và nhà văn trong thời Chiến quốc , và là bài báo đầu tiên của ” Tuân Tử “.

Bài viết này thảo luận một cách toàn diện và sâu sắc các vấn đề liên quan đến việc học từ tầm quan trọng của việc học, thái độ học tập, nội dung và phương pháp học tập,… đồng thời phản ánh một cách có hệ thống những tư tưởng giáo dục của Tuân Tử.

Toàn văn có thể được chia thành bốn đoạn.

Đoạn đầu minh họa tầm quan trọng của việc học, đoạn thứ hai minh họa cho thái độ học tập đúng đắn, đoạn thứ ba thảo luận về nội dung và cách thức học tập, đoạn thứ tư minh họa mục đích cuối cùng của việc học.

Ngôn ngữ của bài viết súc tích, ẩn dụ phù hợp, lập luận sâu sắc, kết cấu chặt chẽ thể hiện mức độ trưởng thành của bài văn tế thời Tiền Tần.

( Theo baidu).
Nội quy của trường trung học số 1 quy định học sinh phải mặc đồng phục học sinh hàng ngày, loại áo rộng có màu xanh viền trắng, muốn bao nhiêu quê mùa thì có bấy nhiêu quê mùa.

Có rất nhiều nữ sinh yêu cái đẹp đã lén cầm đồng phục đến tiệm để may vá cải tiến lên, đổi sang kiểu dáng ôm sát vào cơ thể, để lộ vòng eo nhỏ và đôi chân thon thả.
Trước kia Cố Ninh đã rất coi thường việc làm này.

Cô có làn da trắng nõn, khuôn mặt có lỗ chân lông nhưng chúng rất mờ, hầu như không nhìn thấy rõ, đôi mắt to, chiếc mũi nhỏ nhưng thẳng, khuôn miệng nhỏ đầy đặn ửng hồng tự nhiên.

Đôi chân thon dài cân đối, cho dù có mặc quần đồng phục dài lê thê đi chăng nữa thì cũng không hiện vẻ chẻ đôi.

Thế nên ngay cả khi cô mặc đồng phục học sinh quê mùa mộc mạc không trang điểm này nọ thì cô vẫn có một lượng người đều đặn đặt thư tình lên trên bàn.
Cho đến ngày cô nhìn thấy Mạnh Diễn trong bộ đồng phục học sinh màu xanh trắng, hắn là người mặc đồng phục học sinh đẹp nhất mà cô từng gặp qua.
Lúc đó hắn đang đi cùng Chu Tử Đường đại diện khoa văn lớp A1 trên hành lang bên ngoài lớp học, cả hai người họ đều cầm trên tay một xấp bài tập, cách nhau một sải tay.
Chu Tử Đường mặc đồng phục học sinh cải tiến, eo thon chân thon, sánh bước cùng Mạnh Diễn, sự kết hợp giữa tuấn nam mỹ nữ đã thu hút không biết bao nhiêu là ánh nhìn.
Đúng lúc đó Cố Ninh đang đi về lớp học sau khi đi vệ sinh, khi đó cô vừa lúc đối diện với Mạnh Diễn và Chu Tử Đường đang đi ngang qua.

Cố Ninh bị đồng phục học sinh to rộng che đi dáng người hoàn hảo, so với dáng người sóng gió mãnh liệt kia của Chu Tử Đường thì cô quả thực chính là cái sân bay điển hình.
Lúc đó Cố Ninh cảm thấy khó chịu vô cùng, không phục mà cũng lấy đồng phục học sinh cầm đi nâng cấp.
Cố Ninh sẽ không theo đuổi nam sinh, cô cũng ngại ngùng như những nữ sinh khác nên không dám tận tay đưa cho Mạnh Diễn những bức thư tình và sôcôla.
Thế thì khiến cho hắn thích mình rồi chủ động theo đuổi mình nhỉ.

Cố Ninh nghĩ.

Vì để cho Mạnh Diễn chú ý đến mình mà cô đã tạo ra một cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên hết lần này đến lần khác với hắn.

Văn phòng chủ nhiệm, thư viện và thậm chí là phòng y tế của trường, đây chính là những nơi mà Cố Ninh đã biến nó trở thành những cuộc gặp gỡ tình cờ.
Cô vừa tìm được tài khoản QQ của Mạnh Diễn trên Tieba nhưng không biết là thật hay là giả, sau đó tràn ngập hy vọng thấp thỏm xin kết bạn, nhưng nó cứ như đá chìm dần dưới đáy biển vậy, không có bất kì tin tức nào.
Từng lười biếng học tập nhưng bây giờ cô đã bắt đầu nỗ lực vươn lên, vì muốn để tên của mình và tên của Mạnh Diễn xuất hiện trên cùng một trang báo khi công bố thành tích học tập mà mỗi đêm cô đều thức khuya giải đề, mỗi ngày vào tiết tự học buổi tối đều trở thành người về cuối cùng.

Vì như thế nên chủ nhiệm đã giao nhiệm vụ khóa cửa lớp lại cho cô.
Trong kỳ thi cuối cùng của học kỳ hai lớp 10, cuối cùng cô cũng đã thực hiện được ước mơ của mình, thứ tự giữa cô và Mạnh Diễn chỉ cách vài người, bảng thông báo ghi chình ình:
Hạng nhất của khối: Mạnh Diễn
….
Hạng bảy của khối: Cố Ninh
Sự tiến bộ vượt bậc của cô được giáo viên khen ngợi và bố mẹ khen thưởng nhưng lại chẳng nhận được một ánh mắt của Mạnh Diễn.
Người luôn tự tin như Cố Ninh bỗng cảm thấy vô cùng thất vọng.
Hôm nay là ngày đầu tiên trong quá trình học tập và sinh hoạt của Cố Ninh ở lớp 11.

Đúng vậy, cô đã thích Mạnh Diễn được một năm rồi.
Năm đó khi vừa lên cấp 3, ở buổi lễ khai giảng Mạnh Diễn đã đứng trên sân khấu với tư cách là đại diện cho học sinh khối 10.

Lúc đó hắn mới 15 tuổi mà đã cao đến 1m8, làn da trắng nõn, mũi cao thẳng, mặc một chiếc áo sơ mi trắng chỉnh tề, trông đẹp như một bức tranh vậy.
Những nữ sinh xung quanh đều ríu rít thảo luận về hắn.

“Này, đó là Mạnh Diễn ở lớp A1 đấy, cậu ấy đạt hạng nhất trong kỳ thi tuyển sinh đó!”
“Cậu ấy đẹp trai quá trời ơi, không biết cậu ấy có bạn gái chưa ha.”
“Mình có QQ của cậu ấy á.” Cô gái tóc ngắn đứng trước mặt Cố Ninh nhướng mày đắc ý nói.
“Năm đồng là có QQ! Không lừa già dối trẻ đâu nè.” Nói xong cô nàng còn làm động tác đếm tiền.
“Cậu làm vậy là hông có được, mau giao QQ ra đây mau!”
Cố Ninh ngậm kẹo sữa trong miệng lẳng lặng nhìn các cô nàng đang đùa giỡn với nhau, chỉ cảm thấy thích thú.
Nâng mắt nhìn người trên bục giảng, Cố Ninh nhận thấy chiếc áo sơ mi trắng của hắn được cài cúc tỉ mỉ đến tận cổ áo.
Bỗng Cố Ninh nảy ra một ý nghĩ xấu xa, rằng muốn cởi nó ra.
Lúc này Mạnh Diễn trên sân khấu vừa mới phát biểu xong, hắn cúi người khom lưng, tiếng vỗ tay như sấm vang lên.
Sau khi khom lưng xong, hắn đứng thẳng người lại, bước ra khỏi sân khấu đi thẳng đến đội ngũ bên cạnh Cố Ninh.
Xếp hàng theo chiều cao, vì hắn cao nên đứng ở vị trí cuối cùng, các học sinh phía trước di chuyển một bước nhỏ sang hai bên để nhường đường cho hắn đi.
Mạnh Diễn vai rộng chân dài, áo trắng quần tây đen làm tôn lên vẻ gầy độc đáo của người thiếu niên nhưng lại không hề hiện lên vẻ yếu ớt chút nào.

Cố Ninh âm thầm cảm thán, dáng người này, quả thật còn đẹp hơn nam thần trên truyền hình.
Cố Ninh đứng yên trong đám đông, Mạnh Diễn đi ngang qua cô, tay áo sơ mi trắng nhẹ nhàng lướt qua tay áo đồng phục học sinh của cô rồi tách ra, để lại mùi bạc hà mát lạnh thoang thoảng vờn quanh.
Trong nháy mắt đó, Cố Ninh nghe thấy tiếng nai con chạy loạn trong lòng mình.

Uyển: lại là mùi bạc hà, còn mùi nào khác hông?.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận