Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Trong ánh sáng yếu ớt,
phải mất một lúc lâu Phương Thần mới nhìn rõ mọi vật bên trong. Cô biết, sau vụ
nổ xảy ra hôm ấy Jonathan vẫn lẩn trốn tại nơi này, trên mặt đất vứt lăn lốc
mấy tờ báo cùng những chai nước khoáng, còn có cả mấy hộp cơm, khắp chốn đều
cho thấy nơi đây có người ở.

Quả nhiên, Jonathan đứng
trước mặt cô, dang hai tay, nhướng mày hỏi: “ Mày thấy nhà của tao thế nào?”.

“ Anh điên rồi”, Phương
Thần bàng hoàng một chút rồi lạnh lùng nó

Dường như Jonathan không
nghe rõ lời cô, chỉ tay ra hiệu, “ Ngoan ngoãn ngồi xuống cho tao”.

Phương Thần nhìn mặt đất
bừa bãi bẩn thỉu, không nói gì, chỉ co chân ngồi xuống.

“ Anh muốn gì?”, cô
ngẩng đầu lên hỏi.

Jonathan hỏi lại: “ Mày
đoán xem?”.

“ Hàn Duệ sẽ không tới
đâu”, cô nói chắc nịch đập tan vọng tưởng của hắn.

Một lát sau, chỉ nghe
thấy bốp một tiếng, âm thanh sắc lạnh vang vọng khắp phòng.

Khóe miệng của cô bỏng
rát, tóc bị túm chặt, cả người nghiêng hẳn về một phía.

“ Mày định lừa tao hả?”,
một tay Jonathan túm chặt lấy tóc Phương Thần, chửi một câu rất thô tục, khuôn
mặt lại lộ ra nụ cười vô cùng dữ tợn, “ Mày nên biết, tao ghét nhất là bị người
khác lừa”.

Phương Thần thử mấp máy
môi, trong miệng lập tức xông lên mùi máu tanh, cô cắn răng định phản kháng,
kết quả là lời nói tiếp theo của Jonathan khiến cô

“ Năm đó Lucy cũng chết
vì lừa tao… mày có muốn kết cục giống nó không?”.

Lục Tịch?

“ Ý mày là gì?”, Phương
Thần cố chịu đau hỏi.

Jonathan cúi đầu áp sát
cô, cho đến khi hai người chỉ cách nhau một khoảng rất nhỏ, đôi mắt xanh của
hắn bắn ra tia nhìn lạnh lẽo tàn nhẫn.

“ Nó không nên phản bội
lại tao, bằng không cũng không đến nỗi mất mạng”, có thể là vì trạng thái tinh
thần đã khủng hoảng điên cuồng đến cực điểm nên hắn mới đem hết sự thật nói ra.

Phương Thần kinh hoàng
không ngừng giãy dụa, xác nhận lại:” Mày đã giết chị ấy?”.

Nhưng Jonathan lại không
trả lời, hắn càng giật tóc cô mạnh hơn, nghiến răng nói:” Nó đã yêu Alex. Không
còn giá trị lợi dụng, giữ lại cũng vô ích”.

Thì ra là hắn! Phương
Thần trừng trừng nhìn khuôn mặt méo mó đáng sợ trước mắt, khẽ run lên nhưng cô
không hề hé răng kêu nửa lời.

Chẳng trách khi cô thử
Hàn Duệ, thậm chí cả thời điểm lật bàửa với anh, anh cũng không hề giải thích
một câu về cái chết của Lục Tịch.

Thì ra không phải là vì
bị nói trúng tim đen, mà là chuyện mình không làm, căn bản anh không muốn biện
giải.

Còn cô lại mù quáng đến
thế đi tin lời nói từ một phía của Jonathan!

Phương Thần không nói
tiếp, nhưng đôi mắt thì trừng trừng nhìn Jonathan.

Đây chính là kẻ đã hại
chết Lục Tịch! Chính hắn đã biến Lục Tịch xinh đẹp như đóa hoa mới nở năm ấy
trở nên khô héo tàn tạ, khiến chị ấy nằm trên chiếc giường cứng ngắt, lạnh
băng, vĩnh viễn không bao giờ có thể nói được nữa.

Có lẽ bị ánh nhìn lạnh
lẽo trong đôi mắt cô công kích, Jonathan tàn bạo nói:” Mày nhìn cái gì?”.

Phương Thần không cử
động, cũng không lên tiếng cứ ngồi lặng yên trên đất như một pho tượng, duy chỉ
có sắc mặt là tái xanh, chỉ bởi cô đang nhớ lại năm đó khi đến nhận thi thể của
Lục Tịch.

“ Mày hận tao?”, cơn
phẫn nộ qua đi, Jonathan bỗng nở một nụ cười, vết sẹo trên mặt lại càng dúm dó,
“ Không sao, tùy mày. Dù sao thì mày cũng sẽ nhanh chóng xuống làm bạn với chị
mày thôi”.

Hắn tùy tiện nói, tựa
như việc kết thúc một sinh mạng là chuyện rất đỗi bình thường, chẳng chút

Năm đó Lục Tịch cũng bị
đối xử như vậy ư?

Phương Thần lạnh lùng
nhìn người đàn ông điên cuồng này hồi lâu, rồi mở miệng nói:” Mày cho rằng mày
sẽ thành công sao?”.

“ Điều này chẳng có gì
hoài nghi, bé cưng à”, Jonathan cúi người xuống, khiến ánh mắt hai người giao
nhau, dường như muốn nhìn thấu nỗi sợ hãi trong mắt cô, nỗi sợ hãi khiến hắn
sung sướng.

Hắn nói:” Mày đã nằm
trong tay tao, mày có biết không, nếu muốn giết mày căn bản chẳng cần tốn nhiều
sức lực”.

“ Vậy sao mày còn chưa
ra tay?”

“ Bởi vì mày không phải
là mục tiêu của tao”, Jonathan cười thành tiếng, “ Giữ mày lại là có dụng ý
khác”.

Hàn Duệ …

Nghĩ tới cái tên này,
ánh mắt Phương Thần không khỏi dịu đi, nhưng cô lập tức trấn định lại, lạnh
lùng nói:” Anh ấy sẽ không tới”.

“ Người đẹp, sao lại
chẳng tự tin gì với ma lực của mình

“ Không, mày đã đánh giá
tao quá cao rồi.”

“ Không, người Trung
Quốc bọn mày có câu cái gì mà… mỏi mắt trông chờ ấy nhỉ? Chúng ta cùng đợi kết
quả, dù sao thì tao có rất nhiều thời gian.”

Nói xong, Jonathan quay
đi, lùi lại về sau hai bước thầm đánh giá cô từ đầu đến chân, một lần rồi lại
một lần nữa.

Ánh mắt hắn tựa như loài
rắn độc, mang theo hơi thở chết chóc, u ám, lởn vởn quanh người cô.

Nếu đã chẳng thể nào
ngăn cản được, Phương Thần đành nhắm mắt lại, để mặc hắn.

Qua một lúc lâu, đột
nhiên hắn hỏi cô với ngữ khí thăm dò:” Nếu như Alex không mạo hiểm vì mày, mày
có thất vọng không?”.

Giọng nói của hắn gần
như dịu dàng, nhưng hiển nhiên là mang theo vẻ ác ý.

Phương Thần mở mắt, nhìn
thắng vào hắn lắc đầu, kiên định nói:” Không hề”. Bỗng nhiên cô bật cười, mang
theo ý khiêu khích hỏi ngược lại: “ Câu trả lời của tao có làm mày thất vọng
không?”.

Khóe miệng Jonathan giật
giật, cười nhạo cô ngu ngốc điếc không sợ súng, “ Mày biết không, tao có hàng
nghìn cách để khiến cho mày sống không bằng chết. Nếu lát nữa Alex không xuất
hiện, tao sẽ xem xét giữ mày lại chơi một thời gian, đợi đến khi tao chán thì
sẽ giải thoát cho mày”.

Phương Thần nghe vậy khẽ
nhíu mày. Cô chẳng mảy may hoài nghi về thủ đoạn tàn bạo của gã đàn ông này,
nhưng tính cách kiên cường của bản thân đã không cho phép cô thể hiện nỗi sợ
hãi ra.

Cô đã nhìn ra dường như
hắn vô cùng vui sướng thưởng thức dáng vẻ hoảng sợ của mình. Thế nên cô im lặng
không cử động, cắn chặt răng không để ý đến lời của hắn.

Lúc này trái tim cô
trống rỗng, chẳng có cách nào tự cứu mình, cô chỉ có duy nhất một suy nghĩ, đó
là: Hàn Duệ có tới không?

Cuối cùng Phương Thần đã
thừa nhận, cho dù trong quá khứ đã xảy ra chuyện gì, cho dù anh lừa gạt cô,
thậm chí lợi dụng cô thì cô vẫn muốn dựa dẫm vào người đàn ông ấy.


Cô cũng chỉ có thế dựa
dẫm vào người ấy.

Anh mạnh mẽ, có quyền
lực, tại đây ngay trong hoàn cảnh hiểm nguy này, anh là người duy nhất có khả
năng khiến cho cô cảm thấy an toàn như được đắm mình trong dòng suối mát lành.

Tiền Quân vội vã dẫn các
anh em chạy vào, sắc mắt xám ngoét chửi thề mấy câu, vừa cởi chiếc áo khoác đã
ướt đẫm ra vừa cáu kỉnh nói:” Vẫn không tìm thấy!">

“ Những chỗ Jonathan có
thể nhốt cô ấy đã tìm rồi chứ?”, Tạ Thiếu Vĩ hỏi.

“ Những chỗ có thể tìm
tao đã lục tung hết lên rồi, nhưng ngay cả một cái bóng cũng chẳng thấy!”. Tiền
Quân thở dốc, rồi lại không nhịn được lo lắng nói, “ Đã hai tiếng đồng hồ rồi,
cái tên điên đó có thể đã đem Phương Thần…”.

“ Không được nói bậy!”
Tạ Thiếu Vĩ cắt ngang suy đoán của Tiền Quân, liếc nhìn bóng dáng cao lớn của
người đang đứng trước cửa sổ, sau đó mới bình tĩnh phân tích. “ Chưa hết thời
hạn, hắn vẫn chưa nhìn thấy đại ca, tạm thời sẽ không hành động bừa bãi đâu.”

“ Vậy nên tao mới nói
hắn là tên điên! Bắt cóc Phương Thần, còn ra kỳ hạn trước khi trời tối đại ca
phải đến gặp hắn, nhưng lại không nói cho chúng ta biết địa điểm gặp mặt. Mày
nói xem rốt cuộc hắn muốn làm gì?”.

“ Hắn muốn khiêu chiến
sự nhẫn nại của tôi, khi tôi mất bình tĩnh thì hắn là người có lợi nhất.”

Người đàn ông từ đầu đến
giờ vẫn trầm mặc rốt cuộc đã mở miệng, âm thanh lạnh lẽo tựa như băng tuyết
ngàn năm khiến không khí như ngưng đọng lại, đưa ra thông điệp cuối cùng, “ Đi
thông báo cho mọi người, cho dù phải lật tung cả cái thành phố này lên, tôi
cũng muốn trong vòng nửa giờ nữa phải tìm ra nơi trú ẩn của hắn”.

Anh vẫn khoanh tay đứng
trước cửa sổ, trên lớp cửa kính trong suốt phản chiếu gương mặt tuấn tú nhưng
vô cùng lạnh lùng khắc nghi

Ngoài cửa sổ, sắc trời
dần tối, mưa xối xả trắng trời trắng đất, cuốn trôi đi những rác rưởi trên mặt
đất, cũng như che mờ cả tội ác đang diễn ra.

Bên ngoài cánh cửa sắt
nặng nề vọng vào âm thanh của thời gian, trái tim Phương Thần đập loạn lên.

Cô không biết mình đã bị
nhốt ở đây bao lâu rồi, kho hàng của nhà máy bỏ hoang cao mười mấy mét, bốn
phía là những bức tường xám xịt loang lổ, chỉ có duy nhất một cái cửa sổ nhỏ,
khiến cô không cách nào phán đoán được thời gian.

Hàn Duệ tới, tựa như ánh
sáng hy vọng tràn đến, khiến máu trong người cô sôi trào lên.

Cô không rõ đó là vui
mừng hay kích động, hoặc cũng có thể là sự kích động do bản năng sinh tồn mang
lại.

Cô không những muốn thốt
lên tiếng, nhưng động tác của Jonathan đã nhanh hơn, trước khi cô mở miệng hắn
đã lấy một chiếc băng dính màu đen dán trước miệng cô, một tay kéo thốc cô lên.

Cánh cửa sắt bị đẩy ra,
qua khe cửa từ từ mở ra, bóng dáng người ấy càng ngày càng rõ dần, cuối cùng
anh đã xuất hiện, ánh mắt lạnh lùng, bình thản của anh lướt qua cô, sau đó mới
nhìn đến Jonathan phía sau.

“ Mày đã không làm tao
thất vọng, Alex ạ, quả nhiên mày đã tìm được chỗ này”, Jonathan chọn một chỗ an
toàn sau đó đem đứng chắn trước mặt mình.

“ May mắn thôi, người
của tao tài giỏi hơn đám thủ hạ của mày nhiều”, Hàn Duệ bình thản đáp lại.

Nhưng câu nói này lại
như mũi kim đâm vào thần kinh của Jonathan đau nhói, đột nhiên hắn cao giọng,
cơn giận của hắn bùng lên, “ Mày lợi dụng quãng thời gian này, bắt tay với đám
bên Mỹ tiêu diệt hết người của tao. Thủ đoạn của mày quá tàn ác, một người cũng
không giữ lại! Hơn nữa hành động lại nhanh gọn, đâu có giống một kẻ vừa mới
thoát chết lại mất trí nhớ ?”.

“ Thế nên?”, Hàn Duệ
lạnh nhạt hỏi tiếp.

“ Thế nên, tao mới biết
là mày đang đóng kịch! Mày lại chơi cái trò mất trí nhớ này, ngay cả tao cũng
bị mày lừa, mày đã ép tao đến nước này…”.

“ Jonathan”, giọng nói
bình tĩnh của Hàn Duệ đã cắt ngang lời nói, “ Trong thời điểm quan trọng có thể
sử dụng bất kỳ thủ đoạn nào miễn là đạt được mục đích. Đây chính là điều mà
chúng ta đã học được từ nhỏ, mày đã quên rồi sao? Huống hồ…”.

Mắt anh hơi nheo lại,
ánh mắt bắn thẳng về phía Phương Thần đang bị khống chế, ngưng lại một chút rồi
anh nói tiếp:” Huống hồ, năm đó ngay cả bạn gái của mình mà mày cũng đem ra làm
vật hy sinh, mày đã lợi dụng Lucy để tiếp cận tao, sau cùng thậm chí còn xuống
tay giết cô ấy. Còn tao chỉ giả bộ mất trí nhớ khiến mày mất cảnh giác, so với
mày căn bản cũng chẳng là gì”.

>Chuyện của Lucy cũng
chỉ có thể trách con đàn bà đó quá ngu ngốc, lại dám phản bội tao, loại đàn bà
như nó giữ lại phỏng có ích gì? Nó yêu mày, Alex ạ, nói cho cùng tất cả là lỗi
của mày. Mà hôm nay…”, Jonathan xoay chốt an toàn trên khẩu súng, kề sát vào
thái dương Phương Thần, “ Em gái của Lucy cũng cùng chung số phận thôi, tất cả
đều tại mày cả!”.

Phương Thần cắn chặt
răng, vật lạnh băng kề sát huyệt thái dương kia khiến cô như mất đi tri giác.

Thì ra Lục Tịch chết như
thế này… chị ấy yêu Hàn Duệ, phản bội Jonathan, thế nên mới mất đi tính mạng
của mình.

Cô như nhìn thấy hình
ảnh chị mình từng yêu người đàn ông này, ánh mắt bỗng trở nên trống rỗng mơ hồ.

Jonathan nói đúng, số
phận cô tựa như một vòng luẩn quẩn.

Có phải số phận của cô
ngày hôm nay đã định trước sẽ giống như Lục Tịch?

Nhưng cô không muốn
chết, cô phát hiện ra mình chưa chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận cái chết.

Nhưng hai tay bị trói
chặt sau lưng, miệng bị băng kín, cô đang bị Jonathan khống chế, ngay cả một cử
động nhỏ cũng có thể khiến cô nhận một viên đạn xuyên qua đầu.

Lúc này cô mới cảm nhận
được cảm giác nguy hiểm ngàn cân treo sợi tóc thực sự, cô bỗng thấy cay cay
trong mắt, một cảm giác gọi tên dậy lên.

Thực sự cô rất muốn kìm
nén cảm giác ấy.

Mấy tiếng trước, trước
khi Hàn Duệ đến, cô cũng không cảm thấy sợ hãi, bởi vì từ đầu đến cuối cô vẫn
ôm ấp một tia hy vọng, cảm thấy chẳng có gì phải sợ hãi cả chỉ cần có Hàn Duệ ở
đây, tất cả đều có thể giải quyết, tất cả đều có thể xoay chuyển.

Nhưng hiện tại, Hàn Duệ
thực sự đang đứng trước mặt còn cô lại quá yếu đuối. Cảm giác hoảng loạn, sợ
hãi, bất lực như những cơn sóng đập vào đê chắn bật tung, thoát ra ngoài, ập
vào trong cô, càng lúc càng mãnh liệt.

Anh ở đây, anh đã tới,
còn cô đột nhiên lại cảm thấy hoảng hốt, dường như cô đã tìm được nơi mình có
thể thả lỏng, không cần phải giả bộ kiên cường, không cần phải giả bộ không sợ
hãi trước những lời đe dọa của Jonathan.

Cô sợ, thật sự rất sợ
hãi.

Trong hơn hai mươi năm
cuộc đời, đây là quãng thời gian đau đớn, khổ sở, sợ hãi nhất mà cô từng trải
qua.

Mà sự xuất hiện của anh
như một lý do khiến cho những đau buồn, hoảng hốt, sợ hãi của cô có dịp thoát
ra.

Nước mắt lặng lẽ chảy ra
từ khóe mắt, tựa như những hạt ngọc trai trong suốt từ từ chảy xuống gò m

Cô không cử động, nhíu
mày nhìn về phía người đàn ông đứng ở cửa. Trong tình huống hiểm nghèo này cô
chỉ có thể cầu cứu anh.

Jonathan nhếch môi cười
tàn nhẫn:” Alex, đây là người phụ nữ mày yêu ư? Nhìn thấy nó khóc, sao mày vẫn
có thể bình tĩnh thế?”.

“ Mày muốn gì?”, Hàn Duệ
chẳng mảy may nhúc nhích, nhưng ánh mắt lại chăm chú đặt trên gương mặt Phương
Thần.

Trong ấn tượng của anh,
cô rất ít khi khóc, vẫn mãi kiên cường như vậy, thậm chí có chút quật cường
không chịu khuất phục.

Anh biết rõ, càng những
lúc rơi vào tình thế hiểm nghèo biểu hiện của cô càng kiên cường không chút sợ
hãi.


Cô không giống Lục Tịch,
nếu như đem ví dung mạo diễm lệ của Lục Tịch như đóa hoa nở rộ, thì cô lại như
cây tuyết tùng, cứng cỏi mà kiên cường. Trên người cô dường như có một loại ma
lực khác với mọi người, khiến cô tỏa sáng nổi bật hơn tất cả.

Anh từng cho rằng thứ
mình yêu chính là khí chất này của cô. Nhưng hôm nay, khi giọt lệ đầu tiên chảy
ra từ khóe mắt cô, anh mới biết, thì ra người con gái này vào thời điểm yếu
đuối nhất cũng có thể khiến anh đau lòng đến vậy.

Anh với hai bàn tay
trắng, đơn thương độc mã đứng đối diện với Jonathan, giọng nói vẫn bình thản
như cũ, “ cô ấy rồi đưa ra yêu cầu của mày, tao có thể suy nghĩ đáp ứng. Bằng
không, mày nhất định sẽ hối hận vì làm cô ấy bị thương”.

Giọng nói của Jonathan
tràn ngập vẻ châm biếm, “ Trong tình huống này, mày cho rằng ai chiếm thế
thượng phong?”. Hắn ta cuối đầu xuống, áp môi vào tai Phương Thần, khẽ cười
nói: “ Nhìn đi,tao đã nói rồi, nó quan tâm đến mày”.

Đôi mắt Phương Thần lóe
lên một cái, nhưng không thể nói gì.

Jonathan tiếp tục nói: “
Nếu mày đã quan tâm đến nó như vậy thì quy tắc trò chơi này phải do tao quyết
định”. Hắn ta nhìn Hàn Duệ, gằn từng câu từng chữ hỏi: “ Những thuộc hạ theo
mày tới đang nấp ở đâu?”.

“ Mở to cửa ra, mày có
thể nhìn thấy, tao tuân thủ quy định, chúng không theo tao tới.”

“ Tao không tin!”

“ Tùy mày.”

“ Vậy còn mày? Đem khẩu
súng trên người mày vứt xuống đất, mau!”.

Phương Thần kinh hãi,
mắt trừng trừng nhìn Hàn Duệ rút khẩu súng trong áo ra ném xuống đất.

Anh điên rồi! Cô nghĩ.
Nhưng cô không thể lên tiếng ngăn cản anh được, từ lúc Jonathan đem cô ra làm
con tin đưa ra các điều kiện, ánh mắt Hàn Duệ chưa từng rời khỏi cô.

Khẩu súng rơi trên đất,
phát ra âm thanh trầm đục, khiến bụi bay lên.

Trái tim Phương Thần thót
lên một cái, không biết Jonathan định làm gì tiếp theo. Dường như Jonathan có
chút bất ngờ, hắn không ngờ rằng Hàn Duệ lại nghe lời đến vậy, tự nguyện vứt vũ
khí, tự đặt mình vào tình thế hiểm nghèo.

Hắn đắc ý cười lớn, kéo
Phương Thần lùi lại hai bước.

Cửa mở to, mưa như trút
xuống kho hàng, khiến cho những âm thanh ào ào như được khuyếch đại lên gấp
nhiều lần.

Bỗng một âm thanh trầm
đục vang lên bên tai Phương Thần, hòa cùng tiếng mưa lúc có lúc không rất mơ
hồ, “ Điều kiện của tao là, dùng cái mạng của mày đổi lấy cái mạng của nó!”.

Jonathan vừa dứt lời,
trong nháy mắt, thời gian như ngưng đọng lại.

Không khí tựa như đất
sét se lại rồi khô nứt, Phương Thần chỉ nghe thấy tiếng trái tim mình đập mạnh
mẽ, thình thịch thình thịch, như muốn bứt ra phá toang lồng ngực.

Dùng tính mạng anh để
đổi lấy cô

Cô ngây người, không
những muốn chạy tới bên Hàn Duệ, nhưng cả người cô bị khống chế chẳng thể cử
động được. Tứ chi cô như bị tê liệt, ngay cả đảo mắt cũng vô cùng khó khăn.

Dùng tính mạng để trao
đổi, kỳ thực không phải là cô không nghĩ tới. Nhưng nó lại do chính miệng
Jonathan nói ra cũng tựa như tiếng sét giữa trời quang, đánh bật mọi suy nghĩ
trong đầu cô, khiến chúng rệu rã, rời rạc.

Cơ thể Phương Thần khẽ
run lên, đôi mắt như được nước mắt rửa sạch càng trở nên trong trẻo, sáng ngời,
trên khuôn mặt trắng bệch lộ ra vẻ kinh hoàng.

Cô chưa từng biểu hiện
như vậy, cho dù là lần đầu tiên trúng đạn vì Hàn Duệ, khi ấy máu chảy xối xả,
cơ hồ như cô sẽ chẳng thể sống được, thế nhưng khuôn mắt cô cũng không lộ vẻ
kinh hoàng, lo sợ như ngày hôm nay.

Cô sợ hãi hay lo lắng?

Hàn Duệ vẫn đứng bất
động không biểu lộ gì cả, nhưng tất cả mọi việc đều thu vào trong đáy mắt anh,
chiếc cằm cương nghị như cứng lại, anh khẽ nheo mắt, nhìn Jonathan trầm mặc
không nói.

Lúc này, không ai biết
anh đang nghĩ gì, khuôn mặt anh tuấn, lạnh lùng ngay cả nửa phần tâm sự cũng
chưa từng lộ ra.

Phản ứng của Hàn Duệ
khiến Jonathan có phần khó thở.

Jonathan đã trắng tay,
thế lực của hắn tại Bắc Mỹ đã bị tiêu diệt hoàn toàn, Phương Thần chính là con
bài duy nhất Jonathan có trong tay.

Hắn gí sát súng hơn vào
Phương Thần, mắt lại nhìn chằm chằm vào Hàn Duệ, bất giác ngón tay khẽ co lại.

“ Tao cho mày mười giây
suy nghĩ. Hết giờ, tao sẽ giết nó!”, Jonathan mất kiên nhẫn tuyên bố.

Từ nhỏ tới lớn, Jonathan
đã ở cùng Hàn Duệ nhiều năm như vậy, hắn hiểu rõ rằng đàn ông Trung Quốc thâm
trầm đáng sợ đến thế nào, Jonathan không đoán được lúc này Hàn Duệ định làm gì,
bị dồn vào chân tường chẳng còn đường quay lại, tình huống này đã khiến hắn vô
cùng hoảng loạn, cuối cùng chỉ có thể chọn cách được ăn cả ngã về không, cho dù
có chết hắn cũng phải kéo theo Phương Thần.

“ Mười.”

“Chín.”

“Tám…”

Jonathan bắt đầu đếm
ngược, hơi thở dồn dập hỗn loạn của hắn phả vào tai Phương Thần.

Hàn Duệ vẫn động như
trước, trên khuôn mặt anh là vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị.

“ Sáu.”

“ Năm…”

Dường như có một chiếc
máy vô hình đang hút dần không khí đi từng chút từng chút một, khiến hắn chẳng
thể hít thở bình thường được.

Nhưng đúng vào lúc này,
bỗng nhiên Phương Thần lại thấy vô cùng bình tĩnh.

Cô nhìn Hàn Duệ, người
đàn ông cao lớn, mạnh mẽ nắm mọi thứ trong tay đang đứng trước mặt mình, đối
mặt với tình huống này, anh vẫn rất bình tĩnh khiến cho người ta không khỏi cảm
thấy đáng sợ.

Cô nhìn anh, bỗng nhiên
nhớ đến tình huống lần đầu tiên họ gặp nhau.

Anh đi giữa đám đông
thuộc hạ, khí thế sắc bén chói lòa, tựa như đó là khí thế trời sinh có thể áp
đảo được tất cả.

Tựa như bắt đầu từ thời
khắc ấy, anh trong mắt cô mãi mãi là biểu tượng của sự bình tĩnh, mạnh mẽ, áp
đảo.

Cô chưa từng hoài nghi
rằng trên đời này không có việc gì là anh không thể giải quyết được, cũng chẳng
có người đàn ông nà được anh, cô cho rằng chuyện gì anh cũng có thể khống chế
trong lòng bàn tay.

Nhưng bây giờ, thái độ
im lặng của anh là gì?

Thời gian đếm ngược sắp
hết, cái chết đang cận kề, nhưng dường như cô đã quên đi nỗi sợ hãi ấy.

Trong thời khắc quan
trọng này, cô thôi không giãy dụa và suy nghĩ nữa, chỉ yên lặng để mặc cho anh
quyết định. Nếu như ngay cả anh cũng không có biện pháp nào nữa thì kết cục đã
định, có sợ hãi thêm cũng chẳng thể giải quyết được gì…


Phương Thần từ từ bình
tĩnh lại, trong nháy mắt đầu óc trống rỗng, ngay cả giọng nói đếm ngược thời
gian để lấy đi tính mạng của cô cũng không còn ý nghĩa gì nữa.

Trong tình huống căng
thẳng nặng nề như vậy mà cô đã trở nên bình tĩnh hơn bao giờ hết, cũng chính vì
thế cô đột nhiên chú ý tới một chi tiết mà lẽ ra chẳng mấy quan trọng.

Phương Thần mở to mắt
nhìn chằm chằm về phía trước, bỗng khóe mắt có gì đó ánh lên, tựa như ánh sáng
yếu ớt nào nó khẽ lóe lên rồi lướt qua.

Cô vội đảo mắt nhìn, chỉ
thấy trên cửa sổ phía trên cao kia có một nòng súng đen ngòm, lạnh lẽo đang
chĩa xuống!

Trái tim cô vừa mới bình
tĩnh lại bây giờ đ đập loạn lên.

Jonathan phía sau đã đếm
ngược đến giây cuối cùng, “ Ba, hai…”.

“ Tao đồng ý.”

Trong thời khắccuối cùng
này, Hàn Duệ lạnh lùng mở miệng.

Câu trả lời của anh tựa
như một mũi tên bén nhọn, nhanh chóng dứt khoát bung khỏi dây cung cắm chính
xác vào đích.

Tất cả bỗng im bặt,
trong kho hàng im lặng như tờ.

Tất cả mọi chuyện vốn đã
bên bờ sụp đổ, kết quả là bị câu nói của anh làm gián đoạn.

Bản năng cùng thần kinh
của cơ thể khiến hắn chẳng thể nào phản ứng lại được, mí mắt và cơ mặt không
chịu sự khống chế của cơ thể bất giác giật giật, ngón tay đặt trên cò súng cơ
hồ như muốn bóp chặt lại.

Giọng của Hàn Duệ lại
một lần nữa vang lên, “ Tao đồng ý trao đổi”.

Lát sau, dường như cuối
cùng Jonathan cũng nghe được, đồng thời phản ứng lại, không chút nghĩ ngợi liền
hạ khẩu súng đang kề sát thái dương Phương Thần xuống, nhắm thẳng vào

Mọi chuyện xảy ra trong
nháy mắt, dường như hắn không còn tâm trí đâu để ngắm bắn chuẩn xác, áp lực
thần kinh căng thẳng cùng sự điên loạn khiến hắn hành động ngay mà không có một
động tác thừa nào cả.

“ Đoàng!”

“ Đoàng…”

Hai tiếng súng dường như
vang lên cùng lúc. Máu bắn ra xối xả.

Phương Thần vẫn giữ
nguyên tư thế nhìn ra ngoài cửa sổ, không động đậy, suy nghĩ cuối cùng của cô
trước khi tiếng súng vang lên đó là, nhất định không thể để ảnh hưởng đến việc
ngắm trúng mục tiêu của tay súng.

Do đó, mặc dù nòng súng
không còn hướng vào mình, Phương Thần vẫn không động đậy, cô sợ rằng vì cử động
của mình mà thay đổi hướng ngắm bắn của Jonathan.

Chỉ nửa giây sau Phương
Thần đã thấy hối hận về suy nghĩ đó.

Chỉ bởi vì Jonathan đã
bắn về phía Hàn Duệ, còn Phương Thần thì lại không kịp xô ngã Jonathan, không
thể ngăn cản sự uy hiếp của Jonathan đối với Hàn Duệ ngay từ đầu.

Mọi việc diễn ra đến mức
mọi người chẳng kịp suy nghĩ gì.

Jonathan không kịp và cô
cũng không kịp.

Còn Hàn Duệ…

Đến khi Phương Thần định
thần lại thì bên ngoài cửa sổ đã có mười mấy người chạy vào.

Hàn Duệ quỳ trên sàn
nhà, tay đặt trước ngực, máu đỏ tươi xối xả tuôn ra qua kẽ ngón tay, chảy xuống
khắp sàn nhà đầy bụi, để lại những dấu vết hãi hùng.

Viên đạn đã bắn trúng
vào chỗ hiểm trên người Hàn Duệ.

Phương Thần đứng chết
lặng tại chỗ, dường như cô đang gặp ác mộng, chân không nhấc nổi nữa.

Hàn Duệ cố gắng ngước
mắt lên, giọng nói và tiếng bước chân của người đứng đằng sau anh đều quen
thuộc, còn Jonathan đã trở thành một cái xác, viên đạn xuyên qua thái dương,
kết liễu mạng sống của hắn ta.

Trước khi mất đi sức lực
cuối cùng và sự tỉnh táo vì mất quá nhiều máu, Hàn Duệ cố gắng mở to mắt nhìn
Phương Thần.

Sắc mặt của anh nhợt
nhạt, đôi môi hơi nhếch lên, khuôn mặt giãn ra

Hồi kết

Viên đạn ăn xuyên vào gần
hai centimet, khiến Hàn Duệ mất rất nhiều máu.

Ca phẫu thuật diễn ra
trong năm, sáu giờ đồng hồ, cuối cùng Hàn Duệ đã qua cơn nguy kịch, sau đó, anh
còn phải điều trị tiếp và nghĩ ngơi trong một thời gian dài. Đương nhiên còn
phải trả lời những câu hỏi của phía cảnh sát.

Tạ Thiếu Vĩ và Tiền Quân
phụ trách tất cả các việc phiền phức, còn Phương Thần có nhiệm vụ chăm sóc Hàn
Duệ.

Trong thời gian Hàn Duệ
còn chưa ổn định, dường như ban đêm Phương Thần không thể yên tâm nghỉ ngơi,
vừa mới nhắm mắt lại cô lập tức nhớ đến câu nói cuối cùng của Hàn Duệ vào hôm
đó: “ Tao đồng ý trao đổi”.

Hàn Duệ thực sự tự
nguyện dùng tính mạng của mình để đổi lấy sự an toàn của Phương Thần.

Trước khi bị Jonathan
sát hại, Hàn Duệ từng lợi dụng Phương Thần, từng làm cô tổn thương, từng giấu
kín về việc anh không bị mất trí nhớ, khiến cô không biết thực hư thế nào.

Đến ngày hôm nay, Phương
Thần mới thực sự nghi ngờ, rốt cuộc Hàn Duệ là con người như thế nào? Cô không
hiểu hết anh, e rằng cả đời này cô cũng không thể hiểu hết con người anh

Đã rất nhiều lần Phương
Thần đặt ra giả thiết, nếu như mọi người đổi vị trí cho nhau, liệu bản thân cô
có đồng ý dùng tính mạng của mình để đổi lấy sự an toàn cho người khác không?

Cô yêu anh, không còn
nghi ngờ gì nữa, ngay từ những ngày Hàn Duệ mất tích sau vụ nổ, Phương Thần đã
nhận ra sự thật này.

Nhưng điều cô không ngờ
rằng, cô lại được Hàn Duệ coi trọng đến vậy.

Dẫu rằng để đạt được mục
đích, Hàn Duệ đã từng lợi dụng Phương Thần, cũng từng lừa gạt cô.

Phương Thần luôn cho
rằng, trong mắt Hàn Duệ, chỉ có bản thân anh và lợi ích của anh mới là quan
trọng nhất.

Nhưng lần này, dường như
mọi việc đã thay đổi.

Cho đến khi Hàn Duệ xuất
viện về nhà dưỡng thương, Phương Thần không nhắc một chữ nào đến chuyện này, cô
chỉ hỏi: “ Tại sao anh phải giả vờ mất trí nhớ?”.

“ Có phải em đã giữ vấn
đề này ở trong lòng rất lâu rồi không?”, sau khi được bác sĩ riêng A Thanh thăm
khám, thần sắc của Hàn Duệ đã tốPhương Thần nhìn Hàn Duệ thừa nhận : “ Đúng
vậy”.

Hàn Duệ nói: “ Để
Jonathan lơi lỏng cảnh giác, anh phải làm như vậy thì mới có đủ thời gian để
hành động”.

“ Giải thích này rất
không thuyết phục. Tại sao anh lại kết hợp với Tạ Thiếu Vĩ, đến em mà cũng
giấu?”.

“ Em thực sự muốn nghe
nguyên do ư?”, Hàn Duệ hơi nheo mắt lại, hỏi.

“ Muốn.”

Phương Thần gật đầu rất
nghiêm túc, kết quả là sau hai giây im lặng, Hàn Duệ mới chậm rãi nói: “ Anh sẽ
không nói cho em biết đâu”.

“…”Phương Thần nổi quạu,
liền quay người định đi.

Trong thời gian Hàn Duệ
chữa trị vết thương, phục hồi sức khỏe, tính nết càng kỳ quặc hơn trước, tất cả
mọi lời nói và việc làm của anh khiến Phương Thần vừa thấy bực mình, vừa chẳng
biết phải làm gì.

Hàn Duệ không phải là
một bệnh nhân dễ dàng chịu hợp tác, càng không phải là một đối tượng dễ chịu để
trò chuyện.>Phương Thần không có cách nào để tranh luận với Hàn Duệ, bởi vì
bác sĩ đã dặn rất kỹ rằng, không được để anh kích động, cần cố gắng làm cho anh
thấy thỏa mái thì mới tốt cho việc phục hồi sức khỏe.

Dường như Hàn Duệ đã
biết được chuyện này, nên bây giờ dù Phương Thần muốn cáu giận với anh cũng
không được.

Tạ Thiếu Vĩ và mọi người
ngồi hút thuốc uống trà ở dưới lầu, Phương Thần quyết định lên chất vấn Hàn
Duệ.

Dù sao thì cô cũng đã bị
coi là một kẻ ngốc trong một thời gian, cô không thể để chuyện này kết thúc như
vậy.

Khi Phương Thần vừa đi
đến cửa phòng, thì đằng sau vọng đến tiếng nói: “ Em đợi chút đã”.


Phương Thần quay đầu
lại, giọng hơi bực mình: “ Còn chuyện gì nữa đây”.

“ Tại sao em lại muốn
truy xét những chuyện vụn vặt ấy, còn những điều thực sự quan trọng lại không
hề nhắc đến như vậy?”.

Phương Thần không hiểu,
cô nghi ngờ hỏi lại: “ Anh muốn nói đến chuyện gì?”.

Hàn Duệ đứng dậy, rời
khỏi giường từ từ đi đến trước mặt Phương Thần.

">

Anh gầy hơn trước, nhưng
trông đẹp trai hơn. Anh nhìn chằm chằm vào Phương Thần bằng đôi mắt lạnh như sao
băng. Trong đáy mắt sâu thẳm lóe lên một đốm sáng.

Hàn Duệ nâng cằm cô lên,
các ngón tay khẽ vuốt ve làn da mịn màng trên đó.

“ Anh đã cứu em, em còn
chưa cảm ơn anh.”

Phương Thần sững người
lại, cô phản bác: “ Giữa hai chúng ta còn cần phải làm thế sao?”.

“ Ồ?”, Hàn Duệ nhướng
mày, trên khuôn mặt anh thoáng hiện một nụ cười.

Lúc đó, Phương Thần mới
ý thức được rằng mình vừa nói ra câu gì, cô lặng người đi một lúc, rồi mới hừ
một tiếng và nói tiếp: “ Ý của em là, trước đây em cũng đã cứu sống anh một
lần, một đổi một, thế là hòa, rất công bằng”.

“ Thật thế sao?”

“ Đúng, ý em là vậy.”

Phương Thần không muốn
đón nhận cái nhìn đầy thích thú ấy của Hàn Duệ nữa, cô vùng khỏi tay anh định
mở cửa, nhưng liền bị Hàn Duệ kéo trở lại vào vòng tay mình.

“ Anh…”, Phương Thần hít
một hơi thật sâu, cẩn thận tránh vết thương của Hàn Duệ, sau đó mới ngẩng đầu
lên trách móc: “ Anh làm gì thế?”.

“ Anh không muốn em phân
định rạch ròi với anh như thế”, Hàn Duệ cuối đầu xuống cắn nhẹ lên đôi môi đỏ
mọng của Phương Thần: “ Còn nữa, chuyện cũ trước đây không nên nhắc lại nữa”.

Phương Thần thấy đau, cô
chau mày lại: “ Cái gì, anh sợ bị người khác biết chuyện cũ sao?”.

Chỉ thấy Hàn Duệ hơi
nhếch mép, giọng điệu kiêu ngạo, chậm rãi hỏi lại: “ Em thấy anh như vậy sao?”.

Lần này không đợi Phương
Thần trả lời, Hàn Duệ đã hôn lên môi Phương Thần, đến khi thấy cô gần như sắp
ngạt thở anh mới dừng lại.

“ Vết thương của anh còn
chưa lành! Đúng là đồ lưu manh!”, Phương Thần bực tức hét lên trong vòng tay
của Hàn Duệ.

“ Anh nói rồi mà, con người
anh vốn như vậy đó.”

Một lần nữa Hàn Duệ nhắc
lại: “ Chuyện cũ trước đây không cần nhắc lại nữa, em nói lại làm gì chứ?”.

Mắt Phương Thần sáng
bừng lên: “ Nếu không đồng ý thì sao?”.

Hàn Duệ hơi mỉm cười: “
Em yên tâm, anh có rất nhiều cách để có thể khuất phục được em:.

Phương Thần bất giác mím
chặt môi liếc nhìn Hàn Duệ.

Hàn Duệ nói tiếp: “ Em
là người thông minh, cho nên em biết phải làm thế nào mới là tốt nhất, đúng
không?”.

Câu nói này của Hàn Duệ
rõ ràng có hàm ý đe dọa.

Quả đúng vậy! Phương
Thần suy nghĩ, mặc dù hiện giờ Hàn Duệ vẫn chưa hoàn toàn hồi phục sức khỏe,
nhưng trong rất nhiều việc cô vẫn chưa phải là “ đối thủ” của anh, đặc biệt là
trên một số phương diện…

Nên, sau khi suy nghĩ
một lúc, Phương Thần hỏi: “ Chuyện cũ trước đây có thể chấm dứt ở đây, nhưng
còn sau này thì sao?”.

“ Em nói vậy nghĩa là
thế nào?”

“ Nếu như sau này anh
lại lừa gạt và lợi dụng em thì em phải làm thế nào?”, Phương Thần nói rõ. “ Em
không thích cái cảm giác đó, hơn nữa cũng quyết không để những chuyện như vậy
lặp lại”.

Phương Thần khoanh hai
tay trước ngựchái độ nghiêm túc giống như đang trong hội nghị đàm phán, nói
xong cô nhìn thẳng vào mắt Hàn Duệ.

Hàn Duệ và Phương Thần
đúng là hai người sống trong hai thế giới khác nhau.

Hàn Duệ với sự trải
nghiệm trong ba mươi năm rõ ràng khác với người bình thường, cho nên trước khi
cam đoan những điều lo lắng không xảy ra lần nữa, thì cô không thể đáp ứng bất
kỳ yêu cầu nào của anh.

Phương Thần hơi ngẩng
mặt lên, vì vừa tắm xong nên làn da cô rất thơm tho sạch sẽ, chẳng khác gì một
quả vải vừa bóc vỏ xong.

Các nét trên khuôn mặt
Phương Thần rất xinh đẹp, nhưng Hàn Duệ nghĩ, điều thực sự thu hút anh chính là
tính cách của cô.

Giống như lúc đầu vì
chuyện của Tô Đông mà cô tìm đến anh, lúc đó Phương Thần rõ ràng là một cô gái
yếu đuối, nhưng lại không hề sợ hãi, thậm chí còn có vẻ ép người khác nữa, đôi
mắt thì sáng long lanh.

Và bây giờ, một lần nữa
Phương Thần lại sử dụng dáng vẻ đó để đặt điều kiện với Hàn Duệ.

Hàn Duệ thấy buồn cười,
dừng lại một lát, anh điềm tĩnh chấp thuận với Phương Thần: “ Sẽ không xảy ra
lần nữa đâu”. Nói rồi, khóe miệng của Hàn Duệ hơi cong lên, anh hỏi lại: “ Thế
nào, em hài lòng chưa?”.

“ Lời nói không bằng
hành động!”, Phương Thần nhướng mày lên.

“ Vậy em muốn thế nào?”,
Hàn Duệ hơi nheo mắt lại, dường như anh có vẻ hơi mất kiên nhẫn: “ Nếu anh muốn
nuốt lời thì dù cho giấy trắng mực đen cũng chẳng có ý nghĩa gì đâu”.

“ Đúng như vậy”, Phương
Thần suy nghĩ một lúc, Hàn Duệ đã nói ra lời đảm bảo rồi, chi bằng hãy nhân đây
xuống nước một tí: “ Vậy thì đợi sau này xem thế nào rồi nói tiếp vậy”.

Khi nói câu nói trên,
đôi mắt long lanh của Phương Thần lóe lên một tia sáng lâu lắm rồi mới thấy,
dưới ánh đèn trong nó lấp lánh như thủy tinh.

Màn đêm buông xuống,
trong gian phòng khách rộng rãi sáng sủa, ván bài đang trong tình thế cam go.

Có người bất ngờ liếc
nhìn lên lầu, tò mò hỏi: “ Cả buổi tối không thấy đại ca xuất đầu lộ diện,
không biết đang làm gì nữa?”.

Thấy vậy, Tiền Quân liền
lên tiếng mắng: “ Cái thằng này quan tâm đến việc đó làm gì? Tập trung đánh bài
đi! Hai vạn nếu như không có ai theo thì tao ù đây này”.

“ Xin lỗi nhé, tao ù
trước đã”, Tạ Thiếu Vĩ ngồi ở cửa trên của Tiền Quân chậm rãi lật bài lên, đẩy
gọng kính trên sống mũi, đột nhiên nói: “ Thực ra tao cũng hơi tò mò đấy…”.

Tạ Thiếu Vĩ dừng lại làm
như vô tình, Tiền Quân liếc nhìn Tạ Thiếu Vĩ hỏi: “ Mày tò mò cái gì?”.

“ Tò mò là không biết
khi nào chúng ta sẽ có một bà chị dâu?”.

Tạ Thiếu Vĩ vừa nói dứt
lời thì có một đàn em nói bồi thêm.

“ Thật thế à?”

“ Tao nghĩ không nhanh
như vậy đâu!”

“ Anh nói gì thế! Anh
không thấy chị Phương Thần rất quan tâm đến đại ca hay sao?”

“ Đúng đấy, em cũng thấy
thế…”

Láng máng nghe thấy
nhiều người bàn tán xôn xao ở dưới lầu, Phương Thần chau mày lại hỏi Hàn Duệ: “
Họ đang làm gì vậy?”.

“ Mặc kệ họ”, nhân lúc
Phương Thần không chú ý, Hàn Duệ liền nhanh tay ôm chặt lấy eo của Phương Thần,
kéo cô đến bên giường.

“ Anh làm gì thế?”,
Phương Thần hỏi.

Hàn Duệ bình tĩnh nhìn
Phương Thần: “ Đương nhiên là đi ngủ”.

“ Phòng ngủ của em không
phải ở đây…”, Phương Thần định nói tiếp, nhưng cô chưa kịp nói gì thì đã bị Hàn
Duệ kéo lên giường.

“ Bắt đầu từ hôm nay, em
sẽ chuyển sang phòng này”, Hàn Duệ vừa ra lệnh không cho Phương Thần nói tiếp,
vừa với tay tắt đèn ngủ, đồng thời khóa chặt lấy khuôn miệng còn muốn nói tiếp của
Phương Thần lại bằng cách tốt nhất.

Bên ngoài tấm rèm cửa số
dày, màn đêm mỗi lúc một sâu hơn, giống như một tấm màn nhung đen vô hình kéo
dài đến tận chân trời.

Đêm nay nhất định sẽ là
đêm ấm áp nhất trong cả mùa đông này.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận