Anh Có Thể Hay Không Hống Hống Em


Tác giả: Thanh Thanh Diệp.
Lời cửa hàng trưởng nói khiến sắc mặt Kỷ Trình lại trầm* đi không ít.
Trầm*: từ các cậu cũng có thể auto hiểu là "đen" á nha.

Đứng lặng thing trong chốc lát, liền tại thời điểm cửa hàng trưởng cảm thấy tên tiểu tử này có phải muốn đánh nhau hay không, Lục Quân Tiên đứng dậy, chuẩn bị dắt chó đi ra ngoài, con chó rời nhà vài ngày kích động mà sủa một tiếng.
Kỷ Trình theo bản năng mà quay đầu nhìn, liền trông thấy Lục Quân Tiên......
Vốn dĩ phỏng vấn không đậu cũng chẳng có gì to tát, cùng lắm thì đi xin chỗ khác, nhưng mà bị Lục Quân Tiên thấy được, Kỷ Trình mạc danh liền cảm thấy xấu hổ không đỡ nổi!
Đặc biệt là lời nói vừa rồi của ông chú cửa hàng trưởng, không chừng cũng đã bị nam thần nghe được.
Khuôn mặt Kỷ Trình vẫn âm trầm như cũ, lỗ tai cọ một chút lại đỏ lên, môi cậu giật giật, chưa nói ra câu chào nào, quay đầu một cái, lạnh nhạt mà bước ra khỏi cửa hàng thú cưng.
Lục Quân Tiên nguyên bản xem Kỷ Trình miệng vẫn luôn ở động, cho rằng cậu ta muốn nói gì đó, liền vẫn luôn chờ, kết quả cư nhiên liền chờ tới rồi một cái bóng dáng......
Hẳn là cậu ấy đang chịu đả kích vì xin việc thất bại đây mà, Lục Quân Tiên vội vàng ôm con chó chạy theo ra ngoài.
Bên ngoài cửa hàng thú cưng, Kỷ Trình ngồi trên scooter, trông thấy Lục Quân Tiên bước tới, cậu không khởi động xe, chân dài chống đất, hai tay đan vào nhau vùi ở giữa kính chắn gió ngay chỗ tay lái.

Thật ra Lục Quân Tiên không nhìn thấy tay cậu, nhưng đại khái đoán được đôi tay ấy có lẽ là đang rất khẩn trương không ngừng nắn niết các kiểu.
"Hôm nay cậu đi xin việc sao?" Lục Quân Tiên cười hỏi.
Kỷ Trình gật gật đầu, nhìn thấy nụ cười trên môi Lục Quân Tiên, trong lòng cậu nhóc thả lỏng không ít.
Nghĩ nghĩ, vẫn là có chút để ý lời cửa hàng trưởng mới nói ban nãy, cậu sợ Lục Quân Tiên nghe được sẽ đối chính mình hiểu lầm mất thôi.
"Tôi không có hung đâu." Kỷ Trình nhỏ giọng giải thích.
Lục Quân Tiên sửng sốt, sau đó liền bật cười một tiếng.
"Ờ......" Lục Quân Tiên rất muốn hợp tác mà gật đầu phụ họa, nhưng mà nghĩ kĩ lại một chút, hắn nhớ lần trước Kỷ Trình chỉ vì một quyển sách không nói hai lời liền nhào vào tẩn Ngu Tự Quần một trận, lại nhớ tới ngày thường cậu trai Kỷ Trình này cái mặt luôn là âm trầm quái khí, lời này cậu ta nói ra hình như hơi bị thiếu sức thuyết phục á.
Lục Quân Tiên "Ừm......" hắn chần chờ không đáp, vô tình khiến tâm can của em bé Kỷ Trình bị tổn thương sâu sắc nha, cậu cảm thấy bản thân mình quả nhiên đã để lại ấn tượng xấu trong lòng nam thần mất rồi, thật hổ thẹn quá đi thôi.
Lục Quân Tiên bằng mắt thường cũng có thể thấy được lỗ tai của cậu ta dần chuyển sang màu hồng nhạt rồi sau đó lại biến thành một màu đỏ chót, vô thức vui vẻ lạ thường.
"Ừm, còn biết đỏ lỗ tai, không hung chút nào đâu."
Kỷ Trình:......
Không biết nên nói cái gì, Kỷ Trình nhéo nhéo tay lái, yên lặng không chút phản ứng.
Lục Quân Tiên quan sát khuôn mặt âm u lạnh nhạt của cậu, chợt nhớ tới cái ảnh động nọ, quả thật tương phản lớn vô cùng nha.
"Cậu để tâm việc người khác nói mình trông dữ dằn sao?"
Kỷ Trình lắc đầu nguầy nguậy, "Tôi không thèm để ý người khác."
Lục Quân Tiên không nghe ra hàm ý trong lời của Kỷ Trình, chỉ cười cười đáp: "Vậy thì đừng để ở trong lòng, cậu cứ an tâm đi tìm việc làm đi, cũng đừng có áp lực quá, việc làm ấy mà, chỗ nào cũng có, nếu cậu thật sự không tìm được một công việc phù hợp, có thể tới văn phòng của tôi nhận công tác.."
Lỗ tai Kỷ Trình giật giật.
Lục Quân Tiên nhướng mày, "Trường học của các cậu có quy định điểm danh sinh viên lên lớp không?"

"Không có."
"Nếu đã vậy, cậu đừng quá lo lắng về công việc, vạn sự khởi đầu nan, vừa hay tôi đang thiếu một trợ lý đây......"
Kỷ Trình nghe vậy càng kích động hơn, cậu cứ vặn vẹo cái tay lái, không cẩn thận rồ ga một cái, scooter cứ thế mà phóng thẳng lên phía trước một đoạn xa.
Lục Quân Tiên:......
Chậc chậc, hắn đây cũng chỉ là muốn an ủi đại nam hài vừa trượt phỏng vấn một chút thôi mà, tui cũng chỉ thuận miệng đề cử thôi mà, làm sao lại doạ người ta chạy mất dạng rồi ......
Kỷ Trình lỡ tay phóng nhanh, cậu xấu hổ mà quay đầu lại nhìn đến Lục Quân Tiên bị mình bỏ xa mấy mét, đang suy xem nghĩ có nên vòng xe trở về hay không.
Lục Quân Tiên từ đằng xa đã vẫy vẫy tay nói: "Tôi đây không quấy rầy cậu tìm việc làm nữa, cố lên nha."
Nói xong, anh liền dắt chó đi hướng ngược lại.
Kỷ Trình nhìn theo bóng hắn rời đi, tuyệt vọng mà đạp scooter một cái, sau đấy cũng lái scooter đi mất.
Dẫn chó về đến nhà, tự nấu cho mình một phần mì Ý để ăn trưa, buổi chiều, Lục Quân Tiên trở về phòng làm việc, tiến hành xem màn casting của nhóm thứ 2.
Quyết định tới văn phòng quá hấp tấp, lần này Ngu Tự Quần cùng Phó đạo đều không ở đây, chỉ có mỗi mình hắn.
Vẫn là nghiêm túc xem qua một loạt video diễn thử rồi đánh dấu lại, tiếp đó Lục Quân Tiên đem những video này gửi sang cho Ngu Tự Quần, hỏi ý kiến của anh ta một chút.
Kết hợp góc nhìn giữa mình và Ngu Tự Quần, Lục Quân Tiên để nhân viên công tác đem mấy cái video casting tương đối phù hợp với vai diễn cắt ra, mang về nhà.
Buổi tối, Lục Quân Tiên đặt cơm hộp, rồi rúc vào phòng chiếu phim, một bên nựng chó, một bên tiếp tục sàng lọc thêm vài cái video.
Mới vừa xem xong một lượt, Lục Quân Tiên đã nằm vật ra trên thảm trải, hắn lấy điện thoại ra coi cái ảnh động kia của Kỷ Trình.
Chẳng biết có phải do lời nguyền mở hàng* hay không, hôm nay mấy bạn diễn viên này cũng không tệ lắm, nhưng mà hắn vẫn luôn cảm thấy cái của Kỷ Trình mới là đỉnh nhất.

Jan: oke bạn :))
Lời nguyền mở hàng*: gốc là: vào trước là chủ.
Sau đó hắn đem hai cái video khó khăn lắm mới chọn ra được cùng cái ảnh động của Kỷ Trình liên tục thay phiên nhau xem, đang lúc rối rắm vô cùng, cơm hộp đã được giao đến nhà.
Lục Quân Tiên tạm dừng video, đứng dậy đi xuống lầu lấy cơm.
Thời điểm bước xuống lầu hắn còn mai suy nghĩ, không biết Kỷ Trình đã tìm được việc làm chưa nữa, nếu như là cậu giao cơm (cho hắn) thì tốt biết mấy.
Đi tới trước cửa, vừa mở ra liền thấy.
Đúng rồi đó, lại là Kỷ Trình đây.
Lục Quân Tiên nhìn anh shipper Kỷ Trình, nhịn không được cười rộ lên.
"Mới vừa rồi tôi còn đang nghĩ không biết người đưa cơm có phải cậu không đó nha."
Lỗ tai Kỷ Trình lập tức đỏ lên, lần này thực ra không phải là trùng hợp đâu, mà do cậu vẫn luôn ngóng trông đơn đặt hàng của Lục Quân Tiên.
"Thật ...!Trùng hợp."
Kỷ Trình một bên nói, một bên đưa tay lục lọi cái bọc nhỏ được đeo trên người, cậu lấy từ bên trong ra một quyển sách, đúng chuẩn là sách của Lục Quân Tiên đây mà.
Lục Quân Tiên kinh ngạc muốn chết, tròn mắt ngốc ngốc nhìn quyển sách kia, "Lúc giao hàng cậu cũng mang theo sách của tôi hả?"
Kỷ Trình run run tay một chút, ngượng ngùng nói ra, "Lỡ đâu......!lỡ đâu nhận được đơn của anh, vừa hay tôi có thể xin chữ kí......"
Nghe được tiểu mê đệ nói như vậy, Lục Quân Tiên cười muốn sảng, trực tiếp đem sách cùng bút nhận lấy, ghé vào trên cửa kí cho cậu cái tên, theo thường lệ viết thêm một câu câu nhắn nhủ -- "cơm hộp tiểu ca soái nhất lịch sử giao ngành hàng, trời lạnh, cậu nhớ mặc nhiều thêm một chút."

Kỷ Trình nhận lại sách, nhìn đến dòng chữ kia, đôi tay ôm sách liền nhịn không được run rẩy, cậu siêu vui luôn á.
"Cậu còn bao nhiêu cuốn sách chưa ký tên, lần sau mang đến tôi kí luôn một lần cho nhé, đỡ cực cậu mỗi ngày nhớ mong." Lục Quân Tiên mỉm cười bảo.
Kỷ Trình đem sách cùng bút thả lại trong bọc, cậu không muốn đồng ý với đề nghị Lục Quân Tiên vừa nói chút nào hết á.
Tất cả đều ký hết rồi, về sau liền sẽ không còn lý do gặp mặt nữa đâu.
Một lần kí một quyển, mối quan hệ này may ra mới có thể chuyển biến tốt nhiều thêm được chút.
"Mang hết thì nặng lắm ạ." Kỷ Trình nhanh chóng tìm cái lấy cớ, vội vàng xoay người đi mất
Lục Quân Tiên nhìn thấy bộ dạng hốt hoảng sốt ruột rời đi của cậu, chợt nhớ tới chuyện ban sáng cậu ấy cũng cưỡi scooter phóng đi y vậy, thật là mông lung ghê, bản thân mình đã làm gì khiến người ta sợ dữ vậy?
Bất đắt dĩ cười cười, Lục Quân Tiên định đóng cửa rồi trở lại phòng chiếu phim.
Cửa vừa đóng lại, Lục Quân Tiên liền nhìn thấy hai tay trống trơn của mình......
Ủa, hình như có gì đó sai sai sao á......!rồi cơm hộp của tui đâu???
Hắn lật đật cửa mở toang cánh cửa, chạy vọt ra bên ngoài nhưng Kỷ Trình cùng chiếc scooter kia đã sơm mất dạng.
Lục Quân Tiên quả thực dở khóc dở cười, cái cậu tiểu mê đệ này, kí tên thôi liền kích động như vậy, cơm cũng không nhớ đưa cho hắn nữa?
Quay về phòng chiếu phim, hắn cầm lấy di động tìm số của Kỷ Trình gọi đi, Lục Quân Tiên nghe thấy nhạc chờ, nhưng mãi vẫn chưa không có người nhận.
Gọi mất vài cuộc cũng chưa có ai nghe, Lục Quân Tiên quả thật rất lo sợ đại nam hài sẽ gặp phải sự cố ngoài ý muốn giữa thời tiết xấu như vậy.
Thêm vài lần nữa, Lục Quân Tiên bỗng nhiên nhớ ra, thời điểm Kỷ Trình giao hàng hình như chỉ dùng số công tác, lại click mở đơn đặt cơm, gọi đến cho anh shipper.
Lần này rơt cuộc cũng gọi được rồi.
"Aloo? Kỷ Trình? Cậu bây giờ đang ở đâu vậy?" Lục Quân Tiên hỏi.
Bên kia Kỷ Trình đang chạy xe, cậu nghe được giọng Lục Quân Tiên hết sức bất ngờ.
【 Hở? Tôi đang trên đường giao cơm, chỉ còn một hộp nữa là xong đơn rồi, anh có việc gì cần sao ạ? 】
Lục Quân Tiên: ......!"Cơm của tôi đâu rồi???"
Kỷ Trình:......
Kỷ Trình hoang mang tấp nhanh tấp nhanh vào lề, kiểm tra thùng giữa nhiệt sau xe sau, cậu chớp chớp mắt, kinh hãi quá đi!
Vừa rồi rõ ràng là cậu có đem cơm giao đến nhà nam thần! Thế nào lại không giao mà mang cơm của người ta tống về trong thùng hàng vậy???
Sao tự nhiên bị mất trí nhớ vậy trời???
【 Tôi......!Sao lại......!Chưa giao vậy? 】
Lục Quân Tiên nghe giọng Kỷ Trình bên kia như lạc vào cõi mộng, thật đúng là vừa giận vừa buồn cười.
Nghĩ tới cậu chỉ còn có một đơn nữa là giao xong rồi, lại tránh việc cậu giao hàng không đúng giờ bị khách phản hồi xấu, Lục Quân Tiên nói: "Không sao đâu, cậu đem đơn của khách đi giao trước đi sau đó hẳn tới đây, trên đường cẩn thận một chút, đừng có gấp gáp, tôi không còn đói bụng đâu."
【 Được......】
Kỷ Trình tuyệt vọng leo lên scooter, chạy thật nhanh đi giao cơm cho vị khách cuối cùng.
Lục Quân Tiên gác máy, nhịn không được bật cười thành tiếng, hắn nằm ườn trên thảm, lại lần nữa click mở cái ảnh động Kỷ Trình mà xem.
Tuy rằng ngày thường cậu ấy có hơi âm trầm lạnh nhạt một chút, tuy rằng trông như bị khiếm khuyết ở phương diện xã giao, nhưng mà kiểu ngẫu nhiên phản manh như này vẫn rất có thể, biết đâu đây cũng là một loại tính cách dẻo thì sao?

Một con người không có biểu tình không có cảm xúc người, nói không chừng sẽ là người thích hợp nhất để đắp nặn nhân vật đi?
Xem này, cậu ta đóng vai người khác, bộ dáng cười rộ lên không phải rất đẹp sao hả?
Lục Quân Tiên duỗi chân chen vào bộ lông vàng của bé chó, vừa coi, vừa thở dài, vừa rối rắm, nếu tui mà không thử một lần e là tui sẽ không cam tâm được đâu.
Không bao lâu sau, tiếng chuông cửa vang lên.
Lục Quân Tiên xuống lầu mở cửa, Kỷ Trình đứng ngoài ôm cơm hộp trong tay, khuôn mặt đỏ rần, há mồm thở dốc.
"Không phải đã bảo cậu đừng vội sao?"
Kỷ Trình gật gật đầu, đem cơm hộp đưa cho hắn, nói: "Thang máy trong tiểu khu kia hỏng rồi, tôi chạy bộ 17 tầng lận."
Lục Quân Tiên thấy cậu bị mệt đến không nhẹ đâu, đem cơm hộp nhận lấy, hỏi: "Cậu còn đơn hàng nào nữa không?"
"Không nhận." Kỷ Trình thở phì phò đáp.
"Thế thì mau vào nghỉ ngơi một chút đi." Lục Quân Tiên một bên thì nói, một bên thì trực tiếp đem người kéo vào, cầm dép lê cho cậu thay
Kỷ Trình có chút ngoài ý muốn, lại có chút kinh hỉ, lại được tới nhà của nam thần rồi nha.
Ngoan ngoãn thay dép lê, cậu đi theo Lục Quân Tiên tới phòng chiếu phim.
Hắn ấp ủ nên nói như thế nào để Kỷ Trình diễn thử vai tiểu vương gia một lần cho hắn xem, Lục Quân Tiên ngồi xếp bằng trên sô pha trước cái bàn con nhỏ, đem hộp thức ăn mở ra, mùi hương quyến rũ của mì thịt bò nháy mắt bung toả khắp nơi.
Sau đó, Lục Quân Tiên nhìn chằm chằm lớp mặt bị kết đông, hắn rơi vào trầm mặc sâu sắc.
Kỷ Trình:......
"Đông......!đông......" Kỷ Trình xấu hổ mà lắp bắp.
Lục Quân Tiên nhìn cậu một cái, thầm nói: tôi có thể thấy mà .....
Nam thần rơi vào trầm lặng, hắn không còn cười như mọi khi nữa, trái tim bé bỏng của Kỷ Trình thấp tha thấp thỏm.
"Thực xin lỗi, tôi đã tới trễ."
Lục Quân Tiên đương nhiên sẽ chẳng vì chút chuyện nhỏ không đáng mà trách cậu rồi, thấy cậu trai nhỏ vô cùng đáng thương mà cúi đầu, bất đắc dĩ thở dài.
Nhìn thoáng qua video đang tạm dừng trên màn hình, Lục Quân Tiên đem đem nắp hộp đậy lại, cười bảo: "Vậy cậu phải bồi tôi."
Kỷ Trình vội vàng đáp ứng, "Tôi sẽ nấu đồ ăn cho anh, tôi sẽ đi nấu mì ngay, bếp nhà anh ở đâu ạ ?"
Lục Quân Tiên:......!"Tôi không phải nói cậu bồi cái đó mà......"
Mở ra di động, đem cái ảnh động của Kỷ Trình động để cậu xem, Lục Quân Tiên nói: "Tôi vẫn chưa tìm được diễn viên vừa lòng, tôi cảm thấy màn trình diễn hôm đấy của cậu rất xuất sắc, có muốn được thử một lần không?"
Kỷ Trình nhìn đến album trong điện thoại của Lục Quân Tiên có lưu lại hình của mình, theo bản năng mà nuốt xuống một ngụm nước bọt, theo đó sau là một chút sửng sốt.
"Thử cái gì cơ?"
"Thử tạo hình, thử trang phục, thử diễn lại một lần nữa."
Lục Quân Tiên vừa nói, vừa đem điện thoại lấy về, hắn mở ra tạo hình sân khấu của tiểu vương gia cho cậu xem.
"Tiểu vương gia mà Tào Khoan tôi còn thực vừa lòng, nhưng mà cậu ta xảy ra chuyện ngoài ý muốn tôi cũng hết cách, toàn bộ phân cảnh của cậu ấy phải chụp lại từ đầu.

Cảnh diễn hôm bữa cậu thể hiện ở trường thi tôi rất thích, tôi muốn đưa cậu đi thử đồ diễn, có thể chứ?"
Kỷ Trình liên tục bị làm cho lạc trôi, nhìn vào chiếc ảnh sân khấu trong điện thoại Lục Quân Tiên, cậu cảm thấy hình tượng đó cách bản thân mình quá xa rồi.
"Chính là......!Chính là tôi chưa từng học qua diễn xuất......"
"Chuyện này cậu không cần quá để ý đâu, rất nhiều diễn viên trước khi dấn thân vào giới trí đều chỉ là một người qua đường bình thường, được một số đạo diễn coi trọng, kéo đi thử vai một lần, mọi chuyện thuận lợi, tất cả thành công, có một số người được ông trời phú cho chén cơm như vậy đó."
Kỷ Trình yên lặng, trong lòng cậu vốn vẫn đang nhớ thương vị trí trợ lý mà Lục Quân Tiên nói đang thiếu, không nghĩ tới một ngày còn chưa hết, bây giờ lại biến thành diễn viên đóng thay rồi?
Lục Quân Tiên thấy cậu thực do dự, lại đem ảnh động đưa cho cậu xem, "Cậu coi người trong ảnh này chẳng phải là cậu sai? Cậu ngày thường đều không cười, đây là dùng kĩ thuật diễn mà ra phải không?"
Kỷ Trình gật gật đầu, "Đây không phải tôi, là tiểu vương gia."

Lục Quân Tiên cười khúc khích, bật cái lên.
"Tôi cũng cảm thấy rất giống tiểu vương gia, cậu xem, kỳ thật cậu có thể làm được.

Có một số việc, thời điểm chưa thử thì cảm thấy rất không có khả năng, nhưng nếu thật sự thử rồi, chưa chắc gì đã không thành công."
Kỷ Trình tiếp tục gật đầu, tỏ vẻ tán đồng.
"Thử một chút đi? Không được cũng không sao đâu, coi như giúp tôi một chuyện, tôi vẫn luôn lấy cái đoạn cắt này của cậu xem đi xem lại, càng xem càng thích, Phân cảnh này mang lại cho tôi cảm giác như cậu và vai diễn này sinh ra là để dành cho nhau ấy.

Rốt cuộc có thể thông qua hy không, phỉ thử thì mới biết được, huống chi cậu còn làm mì của tôi đông lại hết cả rồi."
Kỷ Trình nghe tới khúc hắn nói rằng hắn càng xem càng thích, lỗ tai lại đỏ lên, nặng nề mà gật đầu đáp ứng!
Lục Quân Tiên thập phần kinh hỉ.
"Tốt lắm! Vậy bây giờ chúng ta liền tới công ty nhìn qua trang phục nha?"
"Từ từ, anh còn chưa có ăn gì, tôi làm hỏng mì của anh rồi, muốn đền cho anh một phần khác."
Lục Quân Tiên:......
Cuối cùng, Lục Quân Tiên vẫn là mang theo Kỷ Trình tới phòng bếp, nhìn cậu nấu mì.
"Cậu có ăn không? Hay là nấu nhiều thêm chút chúng ta cùng nhau ăn nha?" Lục Quân Tiên một bên lấy mỳ từ trong tủ lạnh ra.
Kỷ Trình lắc đầu, "Tôi ăn hộp mỳ kia, không thể lãng phí được."
Lục Quân Tiên:......
Vì thế, hai người ngồi trên thảm trong phòng chiếu phim, Lục Quân Tiên ăn mỳ Kỷ Trình nấu cho hắn, Kỷ Trình ăn cái hộp mì bị đông lại kia.
Không biết vì cái gì, Lục Quân Tiên chính cảm thấy lòng mình thực chua xót.
Nhưng mà gia hoả này lấy lý do là không thể lãng phí, cũng không có gì không đúng cả.
"Còn ăn được không vậy?" Lục Quân Tiên hỏi.
Kỷ Trình gật gật đầu, "Chỉ bị đông lại thôi, ăn vẫn rất là ngon."
Lục Quân Tiên lại càng cảm thấy chua xót hơn, mắt nhìn thấy trong tô mình có hẳn hai miếng bò bít tết, phải gắp một miếng cho Kỷ Trình ăn mới được.
"Chậc chậc, chủ quán đúng là keo kiệt mà, mì bò nhưng lại không có thịt bò gì cả, chúng ta tự ăn đồ nhà thôi."
Kỷ Trình nhìn miếng thịt bò nam thần gắp tới cho, lỗ tai ửng hồng, cúi đầu ăn, trong lòng vui vẻ ngập tràn.
Từng ngụm từng ngụm mà ăn mì, muốn đem thịt bò nam thần cho cậu giấu đi để ăn cuối cùng.
Tác giả có lời muốn nói:
- Aaa! Nửa đêm hôm qua tui nghe thấy tầng trên có tiếng khóc lóc gào thét của nữ nhân! Khóc lóc gào thét lúc nửa đêm a! Tui sợ tới mức não đã bổ rất nhiều, thế là tui càng sợ hãi! Cả một đêm không ngủ ngon! 【 tái nhợt 】
------
《 tiểu kịch trường 》
Lục Quân Tiên: Cậu ấy giống như không thích ăn thịt bò cho lắm.

【 suy tư 】
Kỷ Trình: Giấu giấu hết, để dành ăn sau cùng.
Jan'decem


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận