Anh Chàng Mở Khóa Thân Ái

Buổi sáng tám giờ rưỡi, Từ Bình vừa đem xương hầm cất vào hộp giữ ấm, liền nhận được điện thoại của Từ Khôn.

Hắn đem điện thoại di động kẹp ở lỗ tai cùng vai giữ chặt, hai cái tay đem cháo thịt nạc trứng muối cất vào trong hộp, đậy kín. Từ Khôn bên kia hỏi hắn tại sao ngày hôm qua điện thoại gọi không được, Từ Bình suy nghĩ, trả lời "Ngày hôm qua xảy ra chút chuyện không chú ý."

Từ Khôn đối với Từ Bình có sự hiểu biết nhất định, người này xảy ra chuyện đều nhẫn nhịn tự mình giải quyết chứ không nói cho ai biết, lúc này hắn chủ động nhận ra "chút chuyện", có thể tưởng tượng được nhất định không phải chuyện nhỏ đơn giản như vậy.

Từ Khôn hít sâu một cái, "Bình Bình, từ lúc anh nhận chú làm em trai, sẽ không coi chú là người ngoài. Chú gặp khó khăn, cứ việc nói cho anh biết. Chú cái gì cũng không nói, anh phải đoán đến đoán đi, thật mệt mỏi."

Từ Bình nghẹn cả lòng, nghiêm túc nói: " Anh yên tâm, em thật sự không có chuyện gì. Có chuyện là một người bạn của em, hắn vì cứu em mà bị tai nạn xe, hiện tại đang nằm bệnh viện, trong lòng em khó chịu. Đúng ra, bị thương hẳn là em..."

Từ Bình nói không được, Từ Khôn cũng trầm mặc. Ân cứu mạng đương nhiên cần báo đáp, Từ Bình có thể kết giao với bằng hữu nghĩa khí như vậy, không sai.

"Một hồi anh chuyển qua cho chú 10 vạn, lúc nào cần phải dùng tiền, chú cũng không cần tính, không đủ thì nói."

Từ Bình còn muốn nói thêm gì nữa, Từ Khôn lập tức đánh gãy.

"Anh cảm tạ vị bằng hữu kia cứu chú, bằng hữu làm được mức này, hiện tại xã hội này thật sự rất ít. Chú chăm sóc hắn thật tốt, anh hiện tại có chút việc, cúp trước. Lần sau lại tới thăm chú."

Từ Bình chỉ phải đáp ứng, quyết tâm sau đó phải hảo hảo báo đáp Từ Khôn.

Đón xe đi đến bệnh viện, Lục Quân Thừa đang dựa ở trên giường cùng Văn Thanh nói chuyện, Từ Bình đứng ở ngoài cửa, chờ bọn hắn nói xong mới mang theo hộp giữ ấm đi vào. Hắn đem hộp giữ ấm đặt lên bàn, lấy ra bát sứ trắng múc cháo, lấy thêm ra một cái bát, múc một chén canh.

Lục Quân Thừa bị mùi thơm làm cho con trùng đói bò ra, nhìn chằm chằm Từ Bình lại cười nói: "Không nghĩ tới em nấu ăn thơm như vậy, anh thật là có lộc ăn."


Từ Bình bị thổi phồng có chút thẹn thùng, không được tự nhiên liếc mắt, nhìn thấy Văn Thanh vẫn còn, liền hỏi: "Tôi nghĩ là anh cũng thức cả đêm đi, ăn sáng chưa?"

Văn Thanh âm thầm cười khổ, ông chủ ở phía sau điên cuồng vung ánh mắt cho y, y nào dám ăn đồ ăn của Từ Bình nấu. Khách sáo nói mấy câu, liền lặng lẽ lui ra ngoài, đem không gian bên trong để lại cho hai người.

------------------

Văn Thanh đi rồi, Từ Bình bưng cháo đưa cho Lục Quân Thừa. Hắn tâm dực dực đánh giá nam nhân, phát hiện đối phương không có gì không thoải mái, thoáng an tâm.

"Anh thử một chút xem, cháo này mùi vị như thế nào, nếu không ngon, tôi đi ra ngoài mua."

Lục Quân Thừa nghe vậy nhíu mày, uống một hớp cháo, hạt gạo mềm hương trượt, vừa vào miệng liền tan ra, mùi vị tươi mới. Hắn mặt mày mở ra, tán dương: "Ăn thật ngon, không nghĩ tới tay nghề của em tốt như vậy."

Từ Bình hé miệng nở nụ cười, ngượng ngùng gãi đầu.

"Sau này ai ở cùng với em, đúng là có lộc ăn."

"..."

"Anh đùa thôi, em đừng để ý."

Làm sao có khả năng không thèm để ý? Từ Bình lầm bầm. Chỉ cần kéo một cái đến để tài tương quan, hắn liền không có cách nào không nghĩ đến lúc Lục Quân Thừa tỏ tình với hắn.


Thấy Lục Quân Thừa rất nhanh uống xong cháo, hắn liền đưa bát khác cho Lục Quân Thừa. Lục Quân Thừa tiếp nhận, tay của hai người đụng nhau, Từ Bình vèo một cái rút tay về.

Lục Quân Thừa vui một chút, trêu nói: "Làm sao vậy, có phải là cảm nhận được có dòng điện xuyên qua không?"

Từ Bình: "..."

Thấy Từ Bình hận không thể tìm cái gì đó chui vào, Lục Quân Thừa cũng thôi, chuyên tâm húp cháo. Chưa tới mười phút, bát liền thấy đáy. Hắn sờ sờ bụng, nói: "Còn chưa no."

Từ Bình: "... Anh uống canh đi, tôi đặc biệt không để dầu, uống không ngấy."

Lục Quân Thừa đem canh xương hầm tiếp nhận, hơi ngửa đầu uống, nửa ngày một chén canh cũng thấy đáy. Hắn liếm liếm môi, nói: "Uống ngon, có thể cho anh thêm một bát không?"

"... Được, bất quá đây là bát cuối cùng, sáng sớm ăn quá nhiều không tốt."

Lục Quân Thừa gật đầu, lần đầu tiên nếm trải tay nghề của Từ Bình, đối với hắn mà nói là niềm vui bất ngờ. Từ Bình giống như là một khối ngọc thô chưa mài dũa, chỉ có người chịu kiên nhẫn mới có thể khai quật ra.

Từ Bình chờ Lục Quân Thừa ăn uống no đủ, mới cầm bát đi rửa. Lục Quân Thừa dựa vào trên giường, ánh mắt nóng rực vẫn luôn dính vào phía sau lưng hắn, tâm lý rêu rao lên nhất định muốn bắt người này.

Từ Bình rửa sạch bát quay người lại, Lục Quân Thừa lập tức thu hồi ánh mắt, không dám để cho đối phương phát hiện. Nếu như nói trước đây chỉ là muốn cùng Từ Bình vui đùa một chút, hiện tại là hắn không thể.

Hắn Lục Quân Thừa muốn cái gì mà không có, bây giờ vì một Từ Bình, đại não cùng thân thể cư nhiên không thể khống chế. Hắn đối với loại tâm tình xa lạ kích động cảm thấy có chút sợ sệt, cũng cảm thấy khó giải thích được muốn hưởng thụ.


Lục Quân Thừa lắc đầu một cái, nghĩ thầm chính mình đoán chừng là điên rồ.

Đại khái là cháo uống nhiều rồi, Lục Quân Thừa trong chốc lát bụng dưới liền vi phồng, muốn đi nhà vệ sinh giải quyết.

Hắn buồn bực nhìn bó thạch cao trên chân, nhìn Từ Bình ở trên ghế sa lon xem báo, nói: "Anh muốn đi vệ sinh, em có thể lại đây dìu anh một chút không."

"Được."

Từ Bình đến gần Lục Quân Thừa, hơi luống cuống chốc lát, liền duỗi hai tay ôm lấy cánh tay Lục Quân Thừa.

Lục Quân Thừa cúi đầu nhìn Từ Bình ôm chặt cánh tay, nghiêng đầu nở nụ cười, hàm răng trắng nõn trơn bóng suýt chút nữa làm hoa mắt người.

"Ôm sai rồi, anh đỡ bờ vai của em là được, không cần phiền toái như vậy, nếu muốn ôm." Hắn cười hì hì "Ôm thắt lưng của anh là được."

"..." Từ Bình bắt tay thả xuống, giống như khúc gỗ mặc cho cánh tay thon dài rắn chắc của Lục Quân Thừa ôm lấy vai, hắn lặng lẽ nóng hai gò má, nhìn thấy trên cằm Lục Quân Thừa toát ra mồ hôi cùng hầu kết hơi trượt.

Mặt nóng lên, Từ Bình bận đem tầm mắt nhìn chỗ khác.

Đưa Lục Quân Thừa vào phòng vệ sinh, Từ Bình đứng ở bên ngoài chờ đợi.

Cũng không biết có phải Lục Quân Thừa cố ý hay không, hay là hắn thật sự nín rất lâu, thời gian nam nhân đi tiểu có chút dài, hơn nữa đứng ở bên ngoài còn có thể nghe âm thanh.

Từ Bình hai tai ửng hồng, làm bộ không nghe nhìn loạn chung quanh, hắn tức giận nói bệnh viện này quá nghèo, phòng bệnh VIP mà nhà vệ sinh cách âm cũng không chuẩn bị tốt!

Chờ Lục Quân Thừa đi vệ sinh xong, rửa tay xong chậm rãi mở cửa đi ra, Từ Bình lúc này mới thu hồi tâm tư xấu hổ, đĩnh đĩnh đứng đảm nhiệm làm cây gậy.


Đem Lục Quân Thừa đến trên giường, nhẹ nhàng treo lên chân của hắn lên, lại đắp kín chăn.

Từ Bình thở dài, quay đầu lại nhìn chằm chằm Lục Quân Thừa nghiêm túc nói: "Xin lỗi, hại anh gặp tai nạn."

Đổi thành lúc thường, Lục Quân Thừa chắc chắn sẽ không buông tha cơ hội như vậy đùa giỡn hắn, bất quá lúc này kỳ thực cũng không thể chỉ trách Từ Bình, nếu không phải mình nổi lên ác tâm cố ý lấy đi chứng minh thư của hắn, việc này e rằng sẽ không phát sinh.

"Không trách em, việc này anh cũng có trách nhiệm."

"..."

"Có phải là cảm thấy rất hổ thẹn, muốn bồi thường anh không?"

"... Ân."

Lục Quân Thừa nhướng mày nở nụ cười, "Vậy cũng không cần tránh né anh, có thể cho anh cơ hội đeo đuổi em không?"

"......" Từ Bình đỏ mặt, tại sao Lục Quân Thừa luôn có thể đem đề tài không liên hệ mà kéo tới một khối.

Hắn hơi cắn răng, "Anh trước tiên đem chứng minh thư đưa cho tôi."

"Có thể, bất quá em phải đem số điện thoại cùng weixin của anh ra khỏi danh sách đen."

"... Được!"

Lục Quân Thừa mừng thầm, đối với mình giơ ngón tay cái lên.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận