Ánh Ban Mai

CHƯƠNG 12 -- Bây giờ biết sự thật về anh ta , em định sẽ làm gì nữa?Ban Mai lắc đầu:- Không làm gì cả. Vì anh ấy là ai đi nữa , thì tụi em vẫn vậy , đâu có gì ràng buộc để cuộc đời em đảo lộn.- Anh không tin em bình thản , nhìn thái độ của em nãy giờ anh biết.Ban Mai hơi cụp mắt xuống , khuôn mặt trở nên đăm chiêu xa vắng:- Em đang bị tổn thương đó chứ , anh không hiểu được cảm giác bị hẫng đâu , giống như mình tỉnh mộng vậy.Định nhìn cô chăm chú:- Tỉnh mộng?- Vâng , tỉnh mộng và chua chát. Cứ tưởng người ta thật lòng với mình , nhưng không phải. Người ta chỉ ban bố ình , va xem là người để giải trí.Cô ngừng lại , cười để giấu đi nước mắt lưng tròng.- Lúc trước là anh , bây giờ là người đó. Hai người khiến em phải nhìn lại mình , có lẽ em không đáng được tôn trọng , nên ai tốt với em cũng chỉ cho vui.- Anh không hề đối với em như vậy.- Nếu thật lòng với em , thì anh đã không dễ dàng bị Phù Dung quyến rũ.Cô ngừng lại quẹt nước mắt và lại cười:- Nhưng em đã không nói để trách anh đâu , chuyện đó qua rồi.- Em nghĩ gì về anh , Ban Mai? Anh muốn nghe em nói thật , dù sự thật đó làm anh đau.Ban Mai nói thờ ơ:- Anh biết để làm gì?- Anh rất muốn biết , lúc trước và bây giờ vẫn vậy.- Không còn tin vào tình yêu , không còn tôn trọng anh.Định lặng thinh , như hiểu sự thật là sẽ như vậy. Những gì anh đã làm , có nói hay giải thích đều là vô nghĩa. Và Ban Mai cũng không phải mẫu người thích sống ảo tưởng.Biết điều đó , nhưng anh vẫn nói:- Em có thể không tôn trọng anh , nhưng hãy tin vào tình yêu. Trước kia anh yêu em , ngay trong lúc vướng víu Phù Dung anh vẫn yêu em và bây giờ cũng vậy.- Cám ơn anh.- Anh biết lúc này em không còn quan tâm chuyện đó , và anh cũng không còn mặt mũi nào để nói yêu em. Nhưng vì em mất lòng tin ở tình cảm , nên anh buộc phải nói.Ban Mai im lặng nghe. Nét mặt vẫn không thay đổi. Cô đang thất vọng vì hai lần bị lừa dối , cho nên dù tin Định vẫn yêu quý mình , cô vẫn không thấy mình ấm áp hơn lên.Định hơi cắn môi , như suy nghĩ cân nhắc. Rồi anh nói một cách chậm rãi , lừng khừng , như chán vì chính điều mình nói ra:- Khi chia tay với Phù Dung , anh không buồn ghét cô ta , mà ghét chính bản thân mình. Không ngờ trong đời , có lúc mình thiếu sáng suốt như vậy.Nhớ lại buổi tối "đụng" với Phù Dung ở vũ trường , Ban Mai hỏi tò mò:- Cuối cùng thì nó không có thai thật à? Hay là đã phá bỏ? Xin lỗi , em hỏi vì muốn biết điều em nghĩ có đúng không , chứ không thọc vào chuyện riêng tư của anh.- Không hề có chuyện đó. Nhưng đến lúc xem cuộc băng về cô ta , anh mới bừng tỉnh. Và đã buộc cô ta nói thật.Tự nhiên Ban Mai cười. Không phải cười vì đáng đời Định mà vì mình nghĩ ra được tính gian xảo tột cùng của Phù Dung.Cô trầm ngâm nói , điệu bộ vô tình giống như bà cụ:- Em thấy tiếc cho nó , thông minh và linh hoạt như vậy , tại sao không sử dụng điều kiện đó để tiến thân , ganh đua với em làm gì , em có đáng gì mà phải cực trí tìm cách tiêu diệt em.- Anh không biết , có thể cô ta có lý do riêng.- Bây giờ nó gần như mất tất cả , không còn ai mời diễn thời trang. Bạn bè điều đề phòng và xa lánh. Nó chỉ còn đất ở lĩnh vực điện ảnh , hy vọng em sẽ không là đối thủ của nó.- Không đạo diễn nào muốn mời Phù Dung tham gia phim của họ , họ sợ gặp rắc rối.- Còn anh?- Anh tránh tuyệt đối , không phải trả thù , mà vì biết sợ.Anh chợt ngừng lại , khoát tay:- Bỏ tất cả đi Ban Mai , anh muốn gặp em vì chuyện quan trọng hơn.- Anh muốn nói gì?- Anh sắp quay bộ phim mới , em có bằng lòng vào vai chính trong bộ phim này không? Trừ phi em muốn tránh mặt anh.Ban Mai mỉm cười:- Em không quan trọng chuyện riêng tư nữa đâu , trước đây quả thật em sợ cả nghe tên anh , bây giờ thì hết rồi.- Em có cách nói anh thấy đau lắm.- Em không cố ý đâu.- Anh biết , em không cần ngần ngại với anh. Thậm chí anh mong là em cố ý làm anh đau , vì vậy chứng tỏ em còn một cái gì đó...- Đừng nhác chuyện đó nữa anh ạ. À , chừng nào bắt đầu quay hả anh?- Anh chưa biết. Anh chỉ mới nghiên cứu xong kịch bản , đang chọn vai cho nhân vật. Có lẽ khoảng tháng sau.Ban Mai cười tư lự:- Đây là lần đầu tiên em tham gia phim của anh , hy vọng là sẽ không có gì rắc rối.Định nhìn cô hơi lâu:- Có lẽ Lãng Vân không hài lòng khi em làm việc với anh.- Chị ấy không thành kiến vậy đâu.Cô cầm ly lên , uống một ngụm , rồi đặt ly xuống.- Bây giờ em về , anh còn nói chuyện gì nữa không?- Không , nhưng sẽ gặp em thường xuyên mà , có gì trao đổi sau.- Dạ.Ban Mai đứng lên , đẩy cửa đi ra trước , rồi cô ra thẳng ngoài xe chờ anh.Định đưa cô về , anh bỏ cô xuống ở cổng rồi đi ngay. Ban Mai cũng không muốn mời anh vào nhà. Trước kia , anh như người trong gia đình , nhưng bây giờ đã khác. Cô biết mẹ cô sẽ không vui khi gặp anh.Ban Mai lên phòng mình , cô buông chiếc giỏ xuống giường , rồi ngồi thẫn thờ quên mất cả chuyện thay đồ. Diễn biến khi đi đám tang cứ lần lượt trở lại trong đầu cô. Khắc khoải nhất là khi cô thấy Trường. Nhớ cái nhìn không có hồn của anh , và rồi cảm giác mình là con ngốc khơi dậy mãnh liệt , khiến cô cắn răng , nhắm tít mắt không dám nghĩ tới.Bây giờ có nhiều thời gian suy nghĩ , cô mới giận thấm thía. Trường đã gây cho cô nỗi đau âm ỉ. Không phải là sự phản bội , nên cô không có cảm giác thất tình , mà là cảm giác bẽ bàng , vì mình là con rối trong mắt người ta. Trong khi mình cứ yên trí người ta yêu mến mình.Ban Mai cắn môi để đừng khóc. Nhưng rồi lòng cứ dội lên những cơn buồn muốn giải thoát. Và cô quơ lấy chiếc gối , úp mặt xuống khóc một mình.Với cô , đời như một chuỗi ngày buồn. Chuyện này chưa xong thì đến chuyện khác. Lần này thì là sự sụp đổ không có gì cứu vãn nổi.Tối nay , cô đến nhà Định lấy lịch quay cho bộ phim mới. Về đến nhà thì thấy mọi người đang tập trung trong phòng khách. Thái độ ai cũng khác lạ. Mẹ gục đầu trên thành salon , khóc như mưa. Chị Lãng Vân lầm lì như chết lặng. Mà kỳ lạ nhất là ba. Cứ ngồi cúi đầu , dáng điệu của người đang gánh trên vai tội lỗi , mặc cảm. Đến mức không dám nhìn vợ con.Ban Mai đến ngồi xuống cạnh mẹ , giọng lo lắng:- Có chuyện gì với nhà mình vậy mẹ?Bà Công lắc đầu không nói được. Lãng Vân chợt đứng dậy , kéo Ban Mai đi lên:- Để ba mẹ nói chuyện , mình về phòng đi Mai.Ban Mai ngơ ngác đi theo Lãng Vân. Khi còn hai chị em trong phòng , cô hỏi dồn:- Chuyện gì vậy chị? Sao nhà mình kỳ vậy? Sao mẹ khóc vậy?Lãng Vân ngồi bừa xuống sàn , môi mím lại như hằn học:- Mẹ khóc là còn nhẹ lắm , nếu là người khác , không chừng nhà cửa tan hoang rồi.Ban Mai ngồi phịch xuống bên cạnh Lãng Vân:- Nhưng mà chuyện gì mới được , sao vậy chị?Lãng Vân nhìn Ban Mai trừng trừng:- Em có biết nhỏ Phù Dung đó là ai không? Là con riêng của ba đó. Ba đã lừa lọc mẹ suốt mấy chục năm , vậy mà nhà mình vẫn không biết gì hết.- Chị nói cái gì thế?Ban Mai lạc giọng hỏi lại , chính cô cũng thấy lạ vì giọng nói của mình. Nhưng Lãng Vân thì không hoang mang như cô , giọng cô đầy phẫn nộ.- Lúc nãy nó đến đây nói huỵch toẹt hết rồi , nó muốn nhìn nhà mình tan nát , và nó đã được như ý muốn.Ban Mai nghiến răng. Đến lượt cô như phát điên lên , cô nói như hét:- Sao nó cứ đeo ám ảnh nhà mình hoài vậy? Nó có phải là nghiệp chướng của gia đình mình không?- Em biết nó trân tráo đến mức nào không? Nó đến tự nhận là con riêng của ba và nói hết chuyện dan díu giữa ba mình va mẹ nó ngày trước , nó...Ban Mai hấp tấp ngắt lời:- Những chuyện tày trời như vậy , tại sao không biết giấu đi , tại sao dám nói ra? Phải biết xấu hổ chứ.- Mẹ con họ kkhông phải là người biết xấu hổ. Nó muốn phá hoại gia đình mình , làm ẹ và chị em mình nhục nhã.- Trời ơi! - Ban Mai rên rỉ tuyệt vọng.- Chị không ngờ ba như vậy , vậy mà chị tưởng ba đạo mạo lắm , mẫu mực lắm. Bây giờ... mặt mũi nào ba dám nhìn mẹ nữa chứ.Ban Mai không nói gì được , nỗi phẫn nộ làm cô điếng cả người. Phù Dung thật là quá quắt. Lần thứ nhất cô ta xen vào phá hoại tình yêu của cô. Tai họa đó còn là nỗi khổ của mọi người trong gia đình. Vậy mà cô ta không chịu dừng lại , còn muốn thẳng tay quậy cho tan nát hạnh phúc gia đình cô , kéo cả mẹ vào cuộc.Tại sao nó không biết dừng lại , tại sao cứ muốn tiêu diệt người khác. Nhìn bao nhiêu người phải đau khổ nói mới chịu hay sao?Cô quay lại nhìn Lãng Vân:- Lúc đó ba phản ứng thế nào chị?- Ba đuổi nó về , và... thật là mất dạy , nó ra giữa sân là ầm lên , rằng ba có vợ bé và nhẫn tâm bỏ rơi chính con của ba. Lúc đó mẹ quẫn trí lên vì xấu hổ , mẹ đập đầu vào tường , chị phải khó khăn lắm mới kéo ra được.- Vậy là nhà mình ầm ĩ lên , người ta bu lại xem chứ gì?- Chứ gì nữa. Nó muốn như vậy mà.- Trời ơi! Thật là... thật không còn gì để nói nữa.- Lúc đó , ba cũng mất bình tĩnh , ba lôi nó nó vô nàh đập thẳng tay , chị thấy ba tức đến có thể giết nó , nhưng chị không muốn nhìn tới , con đó đến sư tử cũng không làm nó chết được.- Chẳng lẽ ba đánh cả nó?- Chị không hiểu ông ấy nghĩ gì. Ông ấy ném bình hoa vào đầu nó thể là nó ôm mắt là ầm ĩ , thật không giống ai cả.- Tới mức độ đó lận sao? Rồi sao nữa chị?- Lúc đó mẹ nó mới ra mặt , không biết bà ta nấp ở đâu đó , hình như bà ta đưa nó tới bệnh viện , chị không muốn tìm hiểu chuyện của họ. Lo giữ mẹ còn không xong đây , mẹ cứ muốn đập đầu vào tường làm chị rối lên.Ban Mai thở dài , cô đã hình dung được cảnh náo loạn lúc nãy. Thế là gia đình gương mẫu của cô trở thành trò cười cho hàng xóm. Thật là xấu hổ.Ban Mai ngồi im. Vừa tức Phù Dung , vừa đau đớn khi phát hiện ba còn có một gia đình khác. Chuyện nào cũng khiến người ta nổi giận. Và cô đứng bật dậy , rồi lại quăng mình xuống giường:- Em muốn chết đi cho rồi. Sao đủ thứ chuyện thế này chứ?Vừa lúc đó , bên phòng ông bà Công có tiếng đồi rơi loảng xoảng. Hình như bây giờ bà mới bắt đầu phản ứng. Tiếng la thét cùng đồ vật rơi khiến thần kinh hai chị em muốn đứt tung. Lãng Vân đập tay xuống bàn:- Chị đi đây , ở nhà chắc chị điên lên mất.Cô đứng dậy , lao đến phía bàn lấy chiếc giỏ rồi lao xuống cầu thang.Ban Mai đứng giữa phòng , chính cô cũng muốn hóa điên vì cơn lốc xoáy này. Rồi cô cũng khoác balô lên vai , tức tưởi đi ra khỏi nhà.Cô đi bộ ra đường , cảm thấy thống khổ hơn bao giờ. Muốn kêu trời , muốn la thét , nhưng không thể làm được những cái đó. Mà cũng không biết mình phải làm gì , đi đâu để giải tỏa sự cuồng loạn.Ban Mai rẻ bừa vào một quán cà phê. Vừa ngồi xuống , cô đã lấy máy gọi Trường. Cô làm điều đó theo quán tính và máy móc. Thế nhưng trong khi nghe tiếng chuông reo , cô mới sực tỉnh nhớ ra. Và tự động tắt máy.Nhớ đến Trường , khổ lại chồng khổ. Chuyện nào cũng làm cô bị dồn nén uất ức , thế là cô bật khóc.Khi cô tiếp viên đặt ly nước xuống bàn , cô ta không khỏi tò mò nhìn cô khác cứ gục đầu xuống , tay bụm miệng. Tiếng nhạc trong quán cũng không át được tiếng khóc của cô ta. Một cách khóc rất lạ , cứ dồn dập từng cơn. Đến nỗi chuông điện thoại reo gần một bên mà cô ta cũng không nghe.Cô tiếp viên đập nhẹ tay xuống bàn:- Chị Ơi! Hình như là điện thoại của chị đó.Ban Mai ngẩng lên:- Cám ơn chị.Cô quẹt nước mắt , loay hoay mở balô lấy máy; - Alô.Trong máy , giọng Trường vang lên.- Có chuyện gì vậy Ban Mai?Thật giống như Trường trước kia , mỗi lần trả lời máy của cô , thì y như rằng , câu hỏi đầu tiên của anh là "có chuyện gì". Ban Mai lắc đầu như có anh ở đó.- Không có chuyện gì hết , tại em gọi lộn số thôi , không có gì cả.- Em đang ở nhà hay ở quán nước vậy?- Sao anh hỏi vậy?- Anh nghe tiếng nhạc.- Em đang ngồi trong quán.- Với ai?- Một mình thôi.- Anh hỏi lại lần nữa , chuyện gì xảy ra với em phải không?- Không có đâu , thôi chào anh nghe.- Khoan tắt máy , Ban Mai. Em ở quán nào vậy?Ban Mai nói chỗ của mình , rồi nhận ra mình đã làm không đúng. Cô lại lắc đầu:- Thật ra , em chỉ gọi lộn số thôi , em không quấy rầy anh đâu , xin lỗi anh.Rồi cô cất máy. Không ngờ Trường lại gọi cho cô. Giọng anh có vẻ khô khan , mất hẳn sự ấm áp , vui vẻ trước đây. Tâm trạng cô đang không vui , bây giờ nói chuyện xong càng thấy khốn khổ. Cô hối hận vô cùng khi đã để đầu óc lơ mơ mà gọi anh.Ban Mai ngồi rúc trong góc , không buồn đụng đến ly nước trước mặt. Chưa bao giờ cô cảm thấy chán đời như vậy.Cô ngồi gục đầu buồn rầu. Trong quán người ta đi ra đi vào. Ai cũng như rất bình thản. Chỉ mình cô có vẻ khác người , vì cách lẻ loi chán đời , đến nỗi lâu lâu có người quay lại nhìn cô. Ban Mai không để ý điều đó , cũng không thấy Trường đang từ ngoài đi vào. Anh nhìn xung quanh tìm , rồi đi thẳng về phía bàn cô.Nghe tiếng kéo ghế , Ban Mai ngẩng lên , cô bàng hoàng ngồi nhìn Trường , không tin là anh đến đây. Nhưng không biết hỏi gì , và cô cứ ngồi yên ngó anh chăm chăm.Trường gọi nước xong , xoay hẳn người qua phía cô:- Sao giờ này em còn ở đây , lại ngồi một mình , em đang buồn phải không?Tự nhiên Ban Mai lắc đầu. Bây giờ cô thật sự không muốn nói chuyện của mình. Khoảng cách quá xa đã xóa hết ảo tưởng về anh. Chỉ còn lại chút tự trọng phải giữa. Chính điều đó làm cô không muốn nói chuyện.Trường nhìn cô chăm chú , và kiên nhẫn chờ cô nói. Nhưng thấy vẻ im lặng kín đáo đó , anh buộc lòng phải hỏi tiếp:- Có chuyện gì vậy , Ban Mai?- Không có gì cả.- Em khóc vì chuyện gì , đừng giấu anh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận