Ẩn Long


Không đến nửa tiếng đồng hồ, Han cùng với vệ sĩ của Chai Chai Ra Thép xuất hiện ở trước khu xóm nghèo.

Đám lưu manh vừa nhìn thấy người của hoàng gia, lập tức liền bị dọa sợ, không dám đến gây phiền phức cho Trần Viễn và cha con Malee.

Đồng thời, nhờ có sự trợ giúp của Han, mẹ của Malee cũng được đưa vào bệnh viện chữa trị với điều kiện tốt nhất.

Hơn nữa, Han còn thu xếp cho Malee làm việc ở trong khách sạn cùng với chế độ đãi ngộ cực kỳ ưu đãi.

Tất nhiên, những chuyện này Trần Viễn cũng không biết được.

Sau khi về nước, anh mới nghe Han nhắc đến.

Hơn nữa, Trần Viễn cũng không nghĩ đến, chính một lần vô tình giúp đỡ này của anh, lại đem anh cứu sống một mạng.

Nhưng mà những chuyện này tạm thời khoan hãy nhắc đến.

Hiện tại, sau khi thu xếp xong việc hợp tác với tập đoàn Chai Chai, Trần Viễn cùng với Tiêu Hân Hân bắt đầu hành trình trở về nước.

Chỉ có điều, lần này ngoại trừ hai người bọn họ còn có một người theo cùng, đó là Han.

Cô theo sự phân phó của Chai Chai Ra Thép, dự định cùng với Tiêu Hân Hân về nước để xúc tiến thương vụ hợp tác giữa hai công ty.

Hơn nữa, cô còn đặc biệt mang theo một cái nhiệm vụ bí mật, muốn tìm hiểu tung tích về một nửa viên ngọc bội mất tích mà vị giáo chủ ở trong lời nói của hoang thân Chainan và cha của Tiêu Hân Hân, Tiêu Viễn Sơn đã nhắc tới.

“Về đi, có cơ hội lần sau chúng ta sẽ gặp lại nhau!”
Đưa Trần Viễn đi ra sân bay, hai mắt của Malee lúc này hơi có chút ươn ướt.

Cô cứ luôn nhìn theo bước chân của anh, mãi không chịu rời đi.

Bất đắc dĩ, Trần Viễn đành phải dừng lại, xoa xoa lấy đầu của Malee để an ủi.

“Ừm, em biết rồi! Sau này, em nhất định sẽ sang Việt Nam để gặp anh!”
Cô bé lúc này vô cùng nghiêm nghị, gật gật lấy đầu của mình.

Sau đó, trong ánh mắt tiếc nuối của cô, bóng lưng của Trần Viễn cũng dần dần biết mất ở trong sân bay.

Cho đến khi không thể nào nhìn thấy bóng lưng của Trần Viễn được nữa, lúc này nước mặt của Malee mới chực trào ra ngoài, tuôn rơi như suối nguồn.

Trong khi đó, ở bên trong sân bay lúc này, ánh mắt của Tiêu Hân Hân đột nhiên nhìn về phía Trần Viễn, trong con ngươi lộ ra mấy phần châm chọc.

“Thế nào, không nỡ sao? Nếu như anh không nỡ, tôi có thể để cho anh được nghỉ phép thêm vài hôm, không cần phải theo tôi về nước ngay bây giờ.”
Mặc dù lời nói của Tiêu Hân Hân không có đặc biệt nhấn mạnh, nhưng ai cũng có thể nghe ra được, bên trong ẩn chứa không ít mùi vị khác lạ.


Chuyện này nhất thời để cho Trần Viễn không biết phải đối đáp ra làm sao.

Kỳ thật, anh đối với Malee cũng chẳng có tình cảm gì đặc biệt.

Chẳng qua, anh cảm thấy cô bé này có tính cách hơi giống với em gái của anh trước đây.

Thế nên, anh mới tận lực giúp đỡ cô bé.

Nhưng anh lại không nghĩ đến, chỉ vì chuyện này lại để cho Tiêu Hân Hân bắt đầu ghen tuông.

Đương nhiên, Trần Viễn cũng không cho rằng Tiêu Hân Hân bởi vì thật sự thích anh nên mới biểu hiện ra như vậy.

Anh chỉ cảm thấy, Tiêu Hân Hân lúc này hơi có phần ích kỷ.

Chỉ vì một chút chuyện nhỏ nhặt như vậy, lại muốn xen vào việc riêng tư của anh.

Điều này để cho anh cảm thấy rất khó chịu.

“Cũng không có gì, nếu như có duyên, chúng tôi sẽ gặp được nhau thôi!”
Nói xong, Trần Viễn cũng không muốn tiếp tục cùng với Tiêu Hân Hân bàn luận về đề tài này nữa.

Anh im lặng mang theo hành lý, chuẩn bị làm xong thủ tục để lên máy bay.

Lúc Trần Viễn rời đi, Tiêu Hân Hân hơi hơi có chút tức giận, hừ lên một tiếng.

Mà Han lúc này, đưa mắt nhìn lấy hai người, trong ánh mắt của cô không khỏi lộ ra một chút khác thường.

Chuyến bay của ba người diễn ra vô cùng thuận lợi.

Sau khi trải qua gần hai giờ bay, máy bay cũng an toàn đáp xuống sân bay.

Sau đó, cả ba bắt đầu rời khỏi sân bay.

Tiêu Hân Hân cùng với Trần Viễn tất nhiên lạ dự định trở về nhà, còn Han sẽ được đưa đến khách sạn tốt nhất Tân Cảng.

Nhưng mà, lúc ba người bọn họ chuẩn bị rời khỏi sân bay.

Đột nhiên, phía trước mặt của bọn họ giăng lên biểu ngữ, sau đó một người đàn ông trẻ tuổi, cầm lấy một bó hoa tươi đứng ở trước mặt của ba người.

Vừa nhìn thấy người này, sắc mặt của Trần Viễn liền khẽ nhíu lại, mà Tiêu Hân Hân cũng có một chút biểu lộ khác thường.

“Hân Hân, rốt cuộc em cũng trở về rồi.

Hôm nay anh đã đặt sẵn một bàn tiệc ở khách sạn.


Hơn nữa, lần này anh còn mời đến một vị khách rất đặc biệt.

Anh tin tưởng, em sẽ cảm thấy hứng thú khi gặp gỡ người này.”
Vừa nói, Trịnh Thiếu Kiệt vừa cầm lấy bó hoa trên tay, đưa tới trước mặt của Tiêu Hân Hân.

Tất nhiên, lúc nhìn thấy Trần Viễn, Trịnh Thiếu Kiệt vẫn không quên lịch sử cười lên một cái.

Chỉ có điều, nụ cười này lọt vào trong mắt của Trần Viễn nhìn như thế nào cũng rất giả tạo, hơn nữa còn cực kỳ muốn ăn đòn.

Nếu như không phải nơi này là chỗ đông người, Trần Viễn thật sự đã không nhịn được, tẩn cho Trịnh Thiếu Kiệt một trận.

“Cảm ơn!”
Đối với việc Trịnh Thiếu Kiệt tặng hoa cho mình, không biết vì sao trong lòng của Tiêu Hân Hân lúc này lại có một chút cảm giác xa lánh.

Nhưng suy nghĩ một hồi, cô vẫn quyết định cầm lấy bó hoa của anh ta.

Sau đó, ánh mắt của cô quay sang nhìn lấy Trần Viễn.

“Anh Viễn, tạm thời tôi có việc cần phải đi trước.

Anh giúp tôi thu xếp chỗ ở cho thư ký Han.

Bên phía công ty, lát nữa sẽ có người qua đón.

Tôi đã đem số điện thoại của anh chuyển qua cho họ, anh chỉ cần nhớ mở máy lên nghe là được.”
Nói xong, Tiêu Hân Hân dự định lên xe của Trịnh Thiếu Kiệt, để đi đến chỗ hẹn.

Nhưng mà, lúc này Trần Viễn đột nhiên lên tiếng ngăn lại.

“Hân Hân, nhiệm vụ của tôi là bảo đảm an toàn cho cô cho đến khi về nước.

Hiện tại, nhiệm vụ của tôi vẫn còn chưa có hoàn thành.

Tôi nghĩ, cô không thể rời đi, theo kẻ này được.”
Vừa nói, Trần Viễn vừa bước lên tới phía trước một bước, dự định đem khoảng cách giữa Tiêu Hân Hân và Trịnh Thiếu Kiệt ngăn lại.

Nhưng lúc này, vẻ mặt của Trịnh Thiếu Kiệt không khỏi trầm xuống.

Hắn dùng ánh mắt cực kỳ oán độc, nhìn chằm chằm lấy Trần Viễn.


“Lời anh như vậy là có ý gì? Theo tôi nhìn thấy, Hân Hân đi theo bên cạnh của anh mới thật sự là gặp phải nguy hiểm.”
“Ồ, vậy anh có thể chắc chắn bảo đảm rằng, anh sẽ bảo vệ được cho Hân Hân an toàn?”
Lúc này, Trần Viễn cũng không muốn lộ ra vẻ yếu thế ở trước mặt của Trịnh Thiếu Kiệt.

Anh dùng một loại ánh mắt cực kỳ khinh bỉ, nhìn lấy hắn ta.

Thế nhưng, Trịnh Thiếu Kiệt cũng không phải là kẻ tầm thường.

Hắn nhìn lấy Trần Viễn, sau đó mỉm cười nói ra.

“Vậy sao? Nhưng theo tôi được biết, anh với một đám đại ca giang hồ có quan hệ với nhau.

Ai có thể biết được, anh có cấu kết với bọn họ, làm chuyện gì tổn hại đến Hân Hân hay không?”
Bị nhắc đến chuyện này, trong lòng Trần Viễn lại hơi có chút tức giận.

Rõ ràng, lần trước chính Trịnh Thiếu Kiệt mới là người sai sử đám đàn em của A Hổ gây sự với mình.

Sau đó, không phải là A Hổ ra mặt, sợ rằng cho đến bây giờ anh vẫn còn bị đám người đó gây ra khó dễ.

Tất nhiên, bằng vào thực lực hiện tại của anh, anh cũng không có xem đâu vào đầu.

Chỉ là, nhìn thấy bộ dáng đắc ý lúc này của Trịnh Thiếu Kiệt, anh lại có phần nhịn không được, chỉ muốn đi lên tẩn ngay cho hắn một trận.

Nhưng mà, đúng vào lúc này âm thanh tức giận của Tiêu Hân Hân lại đột nhiên vang lên: “Đủ rồi, hai người có thôi đi không? Nơi này là nơi công cộng, cũng không phải là nơi để hai người cãi nhau!”
Tiếng quát này của Tiêu Hân Hân hơi có chút lớn, nhất thời không khỏi để cho ánh mắt của mọi người quay qua nhìn sang.

“Xin lỗi, là anh không biết kiềm chế cảm xúc của mình, đã khiến cho em cảm thấy thất vọng.

Nhưng mà, em cũng không cần phải tức giận, lát nữa anh sẽ để cho đầu bếp chuẩn bị vài món em thích, nhất định sẽ khiến cho em hài lòng.”
Vừa nói, Trịnh Thiếu Kiệt vừa định nắm tay, kéo Tiêu Hân Hân lên xe.

Nhưng Trần Viễn làm sao có thể để hắn tùy tiện cầm lấy tay của vợ mình được.

Anh lập tức đem bàn tay của Trịnh Thiếu Kiệt, sau đó nhìn hắn mỉm cười.

“Thật ngại quá, vừa rồi cũng là tôi không kiềm chế được cảm xúc của mình.

Như vậy đi, hay là chúng ta bắt tay tạm thời giảng hòa có được không?”
Mặc dù trên mặt biểu hiện cực kỳ áy náy, nhưng lực đạo trên tay của Trần Viễn lại không nhẹ đi chút nào.

Nhất thời, da mặt của Trịnh Thiếu Kiệt không khỏi nhăn lại, dự định mở miệng ra tố cáo với Tiêu Hân Hân.

Chỉ có điều, phản ứng của hắn cũng không thể nào nhanh bằng Trần Viễn.

Anh nhanh chóng đem tay của Trịnh Thiếu Kiệt buông ra, sau đó cực kỳ kinh ngạc nhìn lấy hắn ta.

“Thế nào? Trông bộ dáng của anh thật sự là không được khỏe? Hay là như vậy đi, dù sao tôi với thư ký Han cũng đã đói bụng rồi.

Sẵn tiện anh cũng muốn mời Hân Hân một bữa cơm thân mật, chi bằng bốn người chúng ta cùng như đi cùng.

Tất nhiên, nếu như anh sợ tốn kém, tôi cũng có thể cùng với thư ký Han đi ra ngoài ăn cơm tiệm.


Tôi nghe nói, mấy quán cơm ở ngoài đường chất lượng cũng tương đối khá.

Tôi làm như vậy không có vấn đề gì chứ thư ký Han?”
Nói đến cuối cùng, ánh mắt của Trần Viễn còn quay sang nhìn lấy thư ký Han, hơi nháy nháy vài cái.

Tất nhiên, thư ký Han cũng rất nhanh liền hiểu ý, gật đầu đáp lại.

“Không có vấn đề gì, dù sao trước đây tôi vẫn thường hay ra ngoài ăn cơm tiệm.”
Nhưng mà, lời này vừa từ trong miệng của thư ký Han nói ra, sắc mặt của Tiêu Hân Hân tức thì biến đổi.

Cô nhanh chóng dùng lấy ánh mắt tức giận, trừng lấy Trần Viễn một cái.

Sau đó, cô mới áy náy, nhìn lấy thư ký Han, nói ra: “Xin lỗi, vừa rồi là tôi không có suy nghĩ chu đáo, để cho cô cảm thấy không được hài lòng.

Như vậy đi, bạn tôi đã đặt sẵn bàn tiệc ở trong khách sạn, nếu cô không ngại, có thể cùng với chúng tôi đi cùng.”.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
2.

Cuộc Sống Của Một Omega Sau Khi Sống Lại
3.

Vợ Quỷ
4.

Chàng Trai Đau Khổ Và Người Vợ Ma Của Mình
=====================================
Nghe Tiêu Hân Hân nói ra lời này, thư ký Han không khỏi đưa mắt nhìn lấy Trần Viễn.

Thấy anh gật đầu, cô cũng vui vẻ nhận lời cùng theo.

Chỉ có điều, sắc mặt của Trịnh Thiếu Kiệt lúc này chẳng khác nào đang đưa đám.

Hắn còn nhớ rõ lần trước Trần Viễn đã từng hố hắn một trận, tiêu tốn không ít tiền.

Lần này, nhìn thấy Trần Viễn còn muốn dẫn người đi theo, trong lòng hắn thật sự đang không ngừng chửi to.

Nhưng mà, lúc này giống như phát hiện ra bộ mặt khó xử của hắn, âm thanh của Tiêu Hân Hân đột nhiên vang lên.

“Anh Thiếu Kiệt, nếu như anh cảm thấy ngại, vậy thì hôm khác em mời lại anh có được không?”
Nghe đươc lời này của Tiêu Hân Hân nói ra, Trịnh Thiếu Kiệt nhất thời có chút cứng họng.

Hắn có thể nói như thế nào nữa đây bây giờ? Trong lòng mặc dù rất bất đắc dĩ, nhưng ngoài mặt Trịnh Thiếu Kiệt chỉ có thể niềm nở, cười đáp.

“Đương nhiên là không ngại rồi, bạn em cũng chính là bạn anh, mời mọi người ăn một bữa cũng không có bất kỳ vấn đề gì.”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận