Ẩn Long


Nhìn thấy người đang xuất hiện ở trước mặt mình, thần sắc của Trần Viễn tỏ ra vô cùng chấn động.

Anh cũng không nghĩ đến, hiện tại lại gặp người này ở đây.
“Đường Băng, sao cậu lại ở đây?!”
Nhìn thấy người đứng đối diện của mình chính là một trong những chiến hữu cũ, thật sự trong lòng của Trần Viễn hiện đang cực kỳ kinh ngạc.
Nhưng mà, đối diện với ánh mắt của Trần Viễn, người đàn ông trước mặt lại không hề có chút biểu lộ vui mừng nào.

Ngược lại, trên khuôn mặt của đối phương còn lộ ra một chút khinh bỉ, xem thường.
“Lão đại, đã lâu không gặp!”
Nghe được lời nói hời hợt lúc này của Đường Băng, lại nhìn rõ thái độ của đối phương.

Cho dù trong lòng đã biết rõ Đường Băng thay đổi, không còn là đồng đội trước đây của mình, nhưng Trần Viễn vẫn hơi có chút thất lạc.
Nói như thế nào, mấy người bọn họ đã từng là đồng đội của nhau, vào sống ra chết suốt gần năm năm trời.

Có thể nói, tình cảm của mọi người khi đó cực kỳ thân thiết, hoàn toàn không khác gì một gia đình.
Nhưng hiện tại, thấy được biểu hiện của Đường Băng, Trần Viễn chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu.
“Đường Băng, cậu đã thay đổi thật rồi!”
Đối với lời này của Trần Viễn, Đường Băng giống như cũng không quá để ý.

Nhưng mà, Đường Băng vẫn gật đầu đáp lại.
“Đúng vậy, ai rồi cũng sẽ thay đổi mà thôi.

Giống như lão đại, lúc này chẳng phải bộ dáng của anh đang rất thê thảm đấy ư?”
Vừa nói, thân hình của Đường Băng hơi khẽ nhích gần về phía Trần Viễn.

Nhưng động tác của hắn cực kỳ cẩn thận, giống như rất sợ Trần Viễn sẽ bất ngờ công kích về phía mình.

“Thảm? Ha ha ha, Đường Bằng, cho dù tôi có thảm như thế nào, cũng không bằng cậu được.

Nhớ năm đó, cậu đã từng vì tôi đỡ một phát đạn.

Lúc đó, tôi đã rất kính trọng cậu.

Thậm chí, chúng ta đã từng thề sống chết có nhau, là anh tốt của nhau.

Nhưng mà, cậu tự nhìn mình lại đi, bộ dáng của cậu như thế nào hả? So với năm đó có tốt đẹp hơn chút nào không?”
Âm thanh của Trần Viễn lúc này khá lớn, giống như anh đang tỏ ra cực kỳ kích động, đối với Đường Băng phẫn nộ đến không có cách nào nhịn được.
Thế nhưng, Trần Viễn càng biểu hiện như vậy, trong ánh mắt của Đường Băng càng thêm khinh thường hơn.
“Lão đại, đây là lần cuối cùng tôi gọi anh như vậy.

Đáng lý ra, chuyện này nên để tự tôi giải quyết với anh.

Nhưng mà, phía trên có lệnh, tôi cũng không có cách nào chống lại được.

Thế nên, anh tốt hơn hết là hãy ngoan ngoãn một chút, đem đồ vật mà tổ chức đang cần giao ra đi.

Tôi cũng không muốn ra tay với anh.”
“Phi, cậu đừng hòng đạt được thứ mà bọn họ muốn!”
Ngay khi lời nói của Đường Băng vừa dứt, Trần Viễn đã nhịn không được, trực tiếp nhổ ra một bãi nước bọt, phun thẳng lên mặt của đối phương.
Trong lúc nhất thời, Đường Băng có chút không phản ứng kịp, ngược lại bị nước bọt ở trong miệng của Trần Viễn bắn dính.

Nhưng mà, Đường Băng cũng chỉ hơi nhíu lại lông mày một cái.

Sau đó, hắn vô cùng bình tĩnh đem nước bọt trên mặt lau đi.

“Trần Viễn, mặc dù thực lực của anh so với tôi mạnh hơn rất nhiều.

Nhưng mà, hiện tại anh đã bị khống chế lại, trên người cũng không có một chút năng lượng nào.

Nếu như tôi thật sự muốn đối phó với anh, anh nghĩ rằng mình có thể còn yên ổn để ngồi đây được sao?”
Lúc nói chuyện, ánh mắt của Đường Băng không ngừng nhìn về phía Trần Viễn, nhưng sâu trong ánh mắt của Đường Băng vẫn lộ ra mấy phần kiêng kỵ.

Chỉ có điều, nhìn thấy bộ dáng của Trần Viễn lúc này, ngoại trừ việc mạnh miệng cũng không có biện pháp nào uy hiếp được đến mình.
Lúc này, Đường Băng mới thấp giọng xuống, dự định tiếp tục khuyên nhủ Trần Viễn.
“Trần Viễn, anh cũng nên hiểu tình huống của anh hiện tại.

Anh càng nhanh chóng đem đồ vật giao ra, thì tôi có thể xin tổ chức bỏ qua cho anh.

Thậm chí, nếu như anh có thể đồng ý gia nhập vào tổ chức, anh còn có thể được giống như tôi, trở thành thành viên chính thức của tổ chức.

Anh…”
Lời nói của Đường Băng chỉ đang nói được hơn phân nửa, lúc này âm thanh của Trần Viễn bỗng dưng cất lên, cười to một trận.
“Ha ha ha, cậu muốn tôi gia nhập vào trong tổ chức của cậu, để tôi trở thành con chó của bọn họ, đem đầu mũi dao hướng về phía đồng đội của mình để ra tay có phải không? Đường Băng ơi là Đường Băng, tôi thật sự quá mức thật vọng về cậu.

Cậu đã không còn là anh em trước đây của tôi nữa rồi.”
Lời nói của mình bị Trần Viễn cắt ngang, hơn nữa vẻ mặt tràn đầy xem thường của Trần Viễn hiện rõ ra trước mặt để cho Đường Băng nhất thời có chút tức giận.
“Trần Viễn, anh đừng nghĩ rằng mình còn là đội phó trước đây của tôi.

Tôi nói cho anh biết, hiện tại anh đã rơi vào trong tay của tôi.


Thế nên, anh tốt hơn hết là hãy chịu khó ngoan ngoãn, nghe theo sự sắp xếp của tôi.

Nếu không thì…”
“Nếu không thì thế nào?”
Đối với thái độ thay đổi đột ngột một trăm tám mươi độ của Đường Băng, Trần Viễn cũng không hề sợ hãi một chút nào.

Ngược lại, trong giọng nói của anh còn mang theo vài ý châm chọc.
“Tôi đã rơi vào trong tay của các cậu rồi.

Bây giờ cậu muốn làm gì tôi thì cứ việc.

Còn món đồ vật mà cậu và đám người bên ngoài đó muốn tìm kiếm, hiện tại không ở trên người tôi.

Cậu và bọn họ có tìm cũng vô dụng.”
“Anh…”
Nhìn thấy thái độ của Trần Viễn cương quyết như vậy, trong lòng Đường Băng lúc này đã rất tức giận.

Nhưng mà, lúc này hắn chỉ có thể cố chịu đựng, trừng trừng hai mắt nhìn về phía Trần Viễn.
“Tôi muốn nhắc lại lần nữa, anh có chịu đem đồ vật đó giao ra hay không?”
“Không có!”
Ầm!
Tiếng nói của Trần Viễn vừa dứt, một quyền từ phía đối diện bỗng dưng ập đến.

Lúc này, toàn bộ năng lượng ở trong cơ thể của Trần Viễn đều đã bị phong tỏa lại, đối diện với một quyền của Đường Băng đánh tới, Trần Viễn hoàn toàn không có một chút cơ hội nào để né tránh.
“Khục…”
Bị một quyền này đánh trúng, cả người của Trần Viễn đều trở nên co rúm lại, trong cổ họng phát ra một trận ngòn ngọt, sau đó là một tiếng ho khan từ trong cổ họng của anh truyền ra.
Nhìn thấy biểu hiện của Trần Viễn như vậy, trên khuôn mặt của Đường Băng càng thêm trở nên hung tợn.
“Tôi hỏi lại lần nữa, anh có chịu đem đồ vật đó giao ra hay không?”
Vừa nói, nắm tay của Đường Băng vừa vung mạnh ra, giống như chỉ cần Trần Viễn không cho hắn một đáp án hài lòng, thì hắn sẽ trực tiếp đem một quyền này nện thẳng lên trên người của Trần Viễn.
Nhưng mà, đáp lại Đường Băng chỉ là một nụ cười tràn đầy khinh bỉ của Trần Viễn.


Mặc dù một quyền vừa rồi đánh tới để cho Trần Viễn cảm thấy rất đau, nhưng còn chưa đến mức khiến anh hoảng sợ.
“Chết tiệt!”
Trong miệng phát ra một tiếng chửi tục, Đường Băng lúc này đã không cách nào nhịn được, liên tục hướng về phía Trần Viễn đánh tới.
“Tôi muốn đánh chết anh!”
Ầm!
Ầm!
Ầm!
Một vỗ giả bị khóa lại năng lượng ở trong cơ thể, cho dù là đã trải qua nhiều năm rèn luyện, nhưng thực lực của bản thân Trần Viễn lúc này thật sự chẳng khác gì một người thường.
Trong khí đó, thực lực của Đường Băng so với Trần Viễn trước đây hoàn toàn không hề thua kém một chút nào.

Chính vì thế, liên tục bị Đường Băng dùng quyền đập nên ở trên người, cho dù Trần Viễn đã cố hết sức để chịu đòn, nhưng lúc này toàn bộ cơ thể của anh cảm thấy đau nhức vô cùng.
“Nói, không phải là anh rất cứng miệng đó sao hả? Bây giờ thì anh hãy nói nữa đi cho tôi xem nào?!”
Vừa đánh, trong miệng của Đường Băng vừa liên tục chửi mắng, giống như đang phát tiết ra tức giận ở trong lòng của mình.
Nhưng lúc này, một tiếng nói từ phía sau lưng truyền đến, để cho động tác của Đường Băng không khỏi dừng lại.
“Thôi đủ rồi!”
Quay đầu, nhìn thấy người đang đứng ở phía sau lưng của mình, vẻ tức giận ở trên khuôn mặt của Đường Băng nhanh chóng rút đi.

Ngược lại, trong ánh mắt của hắn lại mang theo mấy phần sợ hãi, vội vàng đứng lui về phía bên cạnh.
“Tôi để anh đến đây là để hỏi ra tin tức của món bả vật, chứ không phải để anh đến đây bức cung.

Chẳng lẽ, anh không nghe rõ những gì tôi nói?”
Mặc dù thái độ của Đường Băng lúc này rất sợ sệt, nhưng sắc mặt của người đang tới lại tỏ ra vô cùng tức giận, còn đối với hắn ta quát lên một trận.

Chỉ có điều, những thứ này ở trong mắt của Trần Viễn lại chẳng khác nào một trò hề.

Anh hơi cất giọng cười khẽ một tiếng.
“Anh cười cái gì?”
Nghe được tiếng cười của Trần Viễn, sắc mặt của người đang đi đến có chút nghi hoặc, quay sang nhìn về phía anh.
“Tôi cười là các người thật sự đóng kịch quá tốt rồi! Ha ha ha!”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận